Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 178: Hệ thống biến mất, để lại một chiếc chìa khóa**
**CHƯƠNG 178: HỆ THỐNG BIẾN MẤT, ĐỂ LẠI MỘT CHIẾC CHÌA KHÓA**
Gió thu hiu hắt thổi qua những rặng tùng già trong Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng lá khô xào xạc trên nền đất đá như tiếng thở dài của những linh hồn đã ngủ yên từ vạn cổ.
Cố Trường An ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ trước lán cỏ, trên tay là chén trà sen đã nguội ngắt. Ánh mắt hắn nhìn vào hư không, không phải đang trầm tư, mà là đang theo dõi những dòng chữ vàng nhạt vốn đã đồng hành cùng hắn suốt mười vạn năm qua. Nhưng hôm nay, những dòng chữ ấy đang mờ dần, run rẩy như ngọn nến trước gió.
*“Ting… Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thủ hộ: Mười vạn năm viên mãn.”*
*“Ting… Nhân quả đã dứt, thiên mệnh đã thành. Hệ thống ‘Thiên Mộ Trường Sinh Khảo’ bắt đầu quá trình giải trừ.”*
Cố Trường An đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ run. Mười vạn năm. Đối với người thường, đó là con số của sự vĩnh hằng, là thời gian đủ để những đại dương hóa nương dâu, để những vương triều huy hoàng nhất tan thành cát bụi. Nhưng với hắn, mười vạn năm ấy dường như chỉ gói gọn trong một cái chớp mắt của sự tĩnh lặng.
Hắn từng nghĩ mình sẽ mãi mãi là một phần của nghĩa trang này, gắn liền với những thông báo lạnh lùng của hệ thống, nhận những phần thưởng từ xác chết của các đại năng để kéo dài hơi tàn. Nhưng bây giờ, cái thanh âm máy móc ấy đang biến mất.
*“Giải trừ tiến độ: 90%… 95%… 99%…”*
Một cảm giác rỗng tuếch kỳ lạ lan tỏa trong linh hồn hắn. Tu vi Thái Sơ Tiên Thể của hắn, những đạo vận tích lũy từ mười vạn nhát chổi, dường như đang dần dung hợp hoàn toàn vào da thịt, không còn hiển thị thành những con số khô khan trên bảng trạng thái nữa. Hắn không còn là “Ký chủ”, mà đã thực sự trở thành Cố Trường An.
*“Ting… Giải trừ hoàn tất. Chúc ký chủ từ nay về sau… trường an.”*
Âm thanh cuối cùng ấy không còn mang vẻ máy móc, lạnh lẽo thường ngày mà dường như có một chút cảm xúc quyến luyến, tựa như một người bạn già lẳng lặng cáo từ trong đêm tối.
Hư không trước mặt Cố Trường An khẽ gợn sóng. Những dòng chữ vàng biến tan, đọng lại thành một đốm sáng nhỏ li ti. Đốm sáng ấy xoay tròn, sau đó rơi vào lòng bàn tay hắn, hóa thành một vật kim loại thô sơ.
Đó không phải là một món thần binh cấp Đế, cũng không phải là một viên tiên đan chấn động cửu châu.
Đó là một chiếc chìa khóa.
Chiếc chìa khóa chỉ dài chừng ba đốt ngón tay, được làm từ một loại chất liệu không vàng không ngọc, mặt trên đầy những vết rỉ sét xanh rêu, trông chẳng khác gì món đồ chơi cũ kỹ của một đứa trẻ ở phàm trần. Thế nhưng, khi nắm lấy nó, trái tim vốn đã tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa thu của Cố Trường An bỗng nảy lên một nhịp mạnh mẽ.
“Mười vạn năm đổi lấy một chiếc chìa khóa rỉ sét?”
Lão Hắc từ bụi cỏ gần đó chậm chạp bò ra. Con rùa đen này vẫn vậy, cái mai xám xịt và đôi mắt lim dim như lúc nào cũng thiếu ngủ. Nó ngửi ngửi trong không khí, rồi đột ngột đứng khựng lại, nhìn vào chiếc chìa khóa trên tay Cố Trường An, giọng nói già nua lộ vẻ kinh ngạc:
“Cái đó… khí tức này… Chẳng lẽ là thứ đó?”
Cố Trường An xoay nhẹ chiếc chìa khóa, cảm giác nó lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức nặng tâm linh khủng khiếp: “Ngươi nhận ra nó sao, Lão Hắc?”
Lão Hắc thu đầu vào mai, giọng run run: “Mười vạn năm trước, ta nghe các lão già trong cổ tộc đồn đại, rằng Vạn Cổ Nghĩa Trang thực chất không phải là nơi chôn cất người chết. Nó là một cái lồng… một cái lồng giam giữ chân tướng của thế giới này. Để mở được cái lồng ấy, cần có một chiếc chìa khóa được đúc từ mười vạn năm nhân quả.”
Nó nuốt nước miếng, đôi mắt hạt đỗ mở to hết cỡ: “Nhóc họ Cố, hệ thống của ngươi không phải biến mất đâu. Nó đã cô đọng toàn bộ sức mạnh và thời gian của ngươi thành chiếc chìa khóa này. Đây là Chìa Khóa Chân Thực.”
Cố Trường An nhìn chiếc chìa khóa rỉ sét, tâm thần lay động.
Trong suốt mười vạn năm qua, hắn tu “Cẩu đạo”, giấu mình trong nghĩa trang, nhìn thế gian loạn lạc nhưng tuyệt đối không ra ngoài nửa bước. Hắn tin vào sự an toàn mà nghĩa trang và hệ thống mang lại. Hắn quét mộ để lấy phần thưởng, hắn thắp hương để xin công pháp. Hắn tưởng mình là chủ nhân của nghĩa trang, nhưng thực tế, có lẽ hắn chỉ là một người canh giữ không có tự do.
Vạn Cổ Nghĩa Trang bỗng nhiên rung chuyển nhẹ.
Từ sâu trong khu mộ trung tâm, nơi vốn là vùng cấm địa mà ngay cả Cố Trường An với tư cách thủ mộ nhân cũng chưa bao giờ bước vào được, một tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh vang lên. Tiếng động ấy trầm đục, cổ xưa, dường như xuyên thấu qua cả vách ngăn thời gian.
Một cánh cửa đá âm thầm hiện ra giữa màn sương mù mờ ảo phía sau khu mộ của vị Kiếm Tiên vạn năm trước. Cánh cửa không cao lớn uy nghiêm, nó chỉ bình thường như cửa của một ngôi miếu hoang, nhưng bao phủ quanh nó là những quy luật vặn vẹo, khiến không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ rồi lại lành lại.
“Chìa khóa mở ra cánh cửa chân thực…” Cố Trường An lẩm bẩm.
Lâm Thanh Diệp từ phía bên kia nghĩa trang vội vàng chạy tới. Nàng vừa mới đột phá tu vi, khí tức quanh thân còn chưa ổn định, nhưng cảm nhận được sự biến động ở khu trung tâm, nàng không khỏi kinh hãi:
“Sư tôn! Có chuyện gì vậy? Cánh cửa đó từ đâu tới?”
Cố Trường An không trả lời ngay. Hắn chậm rãi đứng dậy, cầm chiếc chổi tre già – món vũ khí giản đơn nhất nhưng cũng gắn bó nhất với hắn. Hắn cảm nhận được tu vi trong cơ thể mình không hề biến mất khi hệ thống rời đi, mà ngược lại, nó đang trở nên thuần khiết hơn bao giờ hết. Mười vạn năm thủ hộ đã tôi luyện ý chí hắn thành một khối kim cương bất hoại.
“Thanh Diệp, đứng sau ta.” Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, phong thái vẫn điềm đạm như một lão nông quét rác, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hố đen.
Hắn tiến lại gần cánh cửa đá. Chiếc chìa khóa trong tay hắn bắt đầu phát ra hơi nóng bỏng rát. Khi hắn đưa chiếc chìa khóa lại gần lỗ khóa nhỏ trên cánh cửa, toàn bộ rỉ sét trên đó bỗng chốc bong tróc, lộ ra một màu bạch kim rực rỡ, lóa mắt đến mức khiến cả vùng không gian của Vạn Cổ Nghĩa Trang rực sáng như ban ngày.
*Cạch.*
Tiếng khóa mở khô khốc vang lên.
Không có ánh hào quang vạn trượng, không có khí thế ngất trời. Cánh cửa chỉ lặng lẽ hé mở một khe nhỏ.
Cố Trường An nhìn qua khe cửa đó, và đồng tử hắn co rút lại.
Bên ngoài nghĩa trang là gì? Là tu tiên giới tranh đoạt? Là tiên giới cao vút? Không. Qua khe cửa ấy, Cố Trường An không nhìn thấy trời xanh, không nhìn thấy núi non.
Hắn nhìn thấy một mảnh hư vô vô tận. Trong mảnh hư vô đó, có hàng vạn “ngôi mộ” khác giống y hệt Vạn Cổ Nghĩa Trang này đang trôi nổi. Và trong mỗi ngôi mộ, dường như cũng có một bóng người đang cầm chổi, lặng lẽ quét đi những hạt bụi thời gian.
Lão Hắc thấy vậy thì sợ đến mức bốn chân rụng rời: “Cái gì… Đây là chân tướng sao? Thế giới của chúng ta chỉ là một ngôi mộ trong vạn cổ hư không?”
Cố Trường An im lặng thật lâu. Những gì hắn thấy đã vượt xa tầm hiểu biết của một vị Tiên Đế thông thường. Suốt mười vạn năm qua, hắn cứ ngỡ mình đang trốn tránh thế giới bên ngoài, nhưng sự thực có thể còn tàn khốc hơn: Thế giới này thực chất chỉ là một nghĩa trang khổng lồ để che mắt Thiên Đạo.
Hắn chợt hiểu ra tại sao hệ thống lại biến mất. Nhiệm vụ của nó là bồi dưỡng một người đủ mạnh mẽ, đủ nhẫn nại để có thể cầm chiếc chìa khóa này mà không bị chân tướng làm cho điên loạn.
“Trường sinh…” Cố Trường An khẽ thở dài, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ, “Trường sinh không phải là sống mãi trong một cái lồng, mà là tìm thấy lối thoát trong sự vĩnh hằng.”
Hắn không đẩy cánh cửa ra thêm nữa. Thay vào đó, hắn thu tay lại, chiếc chìa khóa bạch kim chầm chậm tan chảy, thấm vào lòng bàn tay hắn hóa thành một hình xăm mờ nhạt.
“Sư tôn, người không vào sao?” Lâm Thanh Diệp lo lắng hỏi, nàng cảm giác như sư tôn vừa chạm tới một ranh giới kinh hoàng nào đó.
Cố Trường An quay người lại, cầm lấy chiếc chổi, tiếp tục nhịp nhàng quét những lá tùng vừa rơi xuống:
“Vào để làm gì? Chân tướng có lớn đến mấy cũng không bằng một ấm trà ngon. Ta đã quét ở đây mười vạn năm, quen thuộc từng cái tên trên bia đá này rồi. Ra ngoài đó làm một con cá nhỏ trong hư không, không bằng làm lão quét rác ở đây thêm vài vạn năm nữa.”
Lão Hắc nghe vậy thì thở phào một hơi, nằm bò ra đất: “Khà khà, quả nhiên là nhóc họ Cố. Cẩu đạo đến mức này, chắc chắn cả vạn cổ hư không ngoài kia cũng phải nể ngươi vài phần.”
Cố Trường An mỉm cười, nhưng trong thâm tâm hắn hiểu rõ, việc hệ thống biến mất và chiếc chìa khóa xuất hiện đã đánh dấu một chương mới. Hắn không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào nữa. Giờ đây, hắn chính là chủ nhân thực sự của cái “lồng” này.
Hắn nhìn lên bầu trời nghĩa trang, sương mù vẫn dày đặc như cũ. Những âm hồn trong mộ dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi của người quản gia, chúng không còn gào rú hay than vãn mà im lặng một cách thành kính.
Chiếc chìa khóa không chỉ mở ra cánh cửa chân thực, nó còn mở ra một bí mật khác nằm sâu trong linh hồn Cố Trường An: Hắn vốn dĩ không phải là người của thế giới này, mà chính là “mảnh vỡ chân thực” cuối cùng còn sót lại sau cuộc đại diệt thế vạn cổ trước.
Hệ thống biến mất, không để lại quyền năng bá đạo, nhưng đã trả lại cho hắn sự tự tại.
“Thanh Diệp, ngày mai bảo Thanh Huyền mang thêm ít trà thượng hạng đến. Ta muốn ngồi lại với lão Kiếm Tiên thêm một chút.”
Cố Trường An thong dong bước đi giữa những ngôi mộ cổ. Bóng lưng của hắn dưới hoàng hôn nhạt nhòa trông thật cô liêu nhưng cũng thật vững chãi.
Mười vạn năm qua, hắn thủ mộ.
Mười vạn năm tới, có lẽ hắn sẽ bắt đầu thủ hộ cả chân tướng này.
Dưới gốc cây đại thụ, chiếc chìa khóa bạch kim trong linh hồn hắn khẽ ngân rung một tiếng dài, như một lời đáp lại với hư không vô tận bên ngoài cánh cửa. Chân tướng đã thấy, nhưng lựa chọn vẫn ở trong tay kẻ cầm chổi.
Nghĩa trang vẫn tĩnh lặng, khói hương nhạt nhòa bay trong gió. Chẳng ai biết được, lão già đang cặm cụi quét rác kia, vừa mới đóng lại cánh cửa của cả một kỷ nguyên.