Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 179: Bước vào cánh cửa: Gặp gỡ người sáng tạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:21:18 | Lượt xem: 2

Giữa màn sương mù mông lung của Vạn Cổ Nghĩa Trang, không gian dường như đặc quánh lại. Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi tre già nua tựa vào vai, nhưng khí thế trên người hắn lúc này lại rỗng rang như hư vô, khiến cho ngay cả những luồng tử khí nồng đậm nhất cũng không thể chạm tới vạt áo.

Trong thức hải của hắn, chiếc chìa khóa bạch kim đang tỏa ra những quầng sáng dịu nhẹ nhưng xuyên thấu. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là sự ngưng kết của mười vạn năm nhân quả, là câu trả lời cho những đêm dài hắn tự hỏi mình là ai, tại sao lại phải ở chốn cô quạnh này.

“Lão Hắc, ngươi ở đây canh chừng. Nếu có kẻ nào không biết sống chết xông vào, cứ việc tiễn khách.”

Lão Hắc nheo đôi mắt rùa già nua, gật gật đầu: “Đi đi. Chỗ này có ta. Mười vạn năm rồi, cũng đến lúc ngươi phải đối diện với cái kẻ đã ném ngươi vào cái hố này.”

Cố Trường An không nói gì thêm, hắn bước về phía sau cùng của nghĩa trang — khu vực mang tên “Vô Danh Trủng”. Nơi đây không có bia đá cao lớn, không có bảo vật trấn áp, chỉ có những nấm mồ đất bằng phẳng, giản đơn đến lạ lùng. Nhưng đây mới chính là vùng lõi của Vạn Cổ Nghĩa Trang, nơi mà ngay cả các Tiên Đế cũng phải chùn bước vì áp lực của tuế nguyệt.

Hắn giơ tay lên, chiếc chìa khóa bạch kim từ giữa lông mày bay ra, nhẹ nhàng cắm vào hư không.

*Rắc.*

Một tiếng động khô khốc vang lên, như tiếng cành khô gãy dưới chân người bộ hành. Không gian trước mặt Cố Trường An vỡ ra như gương, lộ ra một lối đi hun hút ánh sáng bạc. Hắn không chút do dự, bước chân vững chãi tiến vào.

Cảnh tượng bên trong cánh cửa hoàn toàn trái ngược với sự âm u của nghĩa trang bên ngoài.

Đó là một thư phòng giản dị lơ lửng giữa biển mây trắng xóa. Xung quanh không có tường vách, chỉ có những giá sách cao vút tận trời, trên đó đặt đầy những cuộn thẻ tre và giấy da cũ kỹ. Một mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết đến mức khiến linh hồn người ta như được gột rửa.

Ở chính giữa thư phòng, một người đàn ông trung niên khoác áo bào tro đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ nhỏ, tay cầm bút lông, cúi đầu viết gì đó trên một cuộn giấy dài vô tận.

Cố Trường An dừng lại cách đó mười bước. Hắn nhìn bóng lưng ấy, cảm giác quen thuộc dâng lên như thủy triều. Đó không phải là sự quen thuộc của máu mủ, mà là sự đồng điệu về bản chất — như thể họ được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu của định mệnh.

“Ngươi đến muộn hơn ta tưởng, Cố Trường An.”

Người đàn ông không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp cõi hư vô này.

“Mười vạn năm đối với ngài có lẽ chỉ là một giấc ngủ, nhưng đối với kẻ cầm chổi quét lá như ta, nó là cả một chặng đường dài.” Cố Trường An bình thản đáp, hắn tự nhiên đi tới, ngồi xuống phía đối diện.

Lúc này, người đàn ông mới dừng bút. Khi ông ta ngẩng mặt lên, Cố Trường An dù đã chuẩn bị tâm lý vẫn không khỏi khựng lại một nhịp. Gương mặt ấy giống hắn đến tám phần, nhưng đôi mắt lại chứa đựng cả sự sinh diệt của hàng triệu thiên hà, vừa mệt mỏi lại vừa thanh thản.

“Ta nên gọi ngài là gì? Hệ thống? Thiên Đạo? Hay là… chính bản thân mình ở một kiếp khác?”

Người đàn ông mỉm cười, nụ cười mang theo chút hóm hỉnh của kẻ đã nhìn thấu hồng trần: “Tên gọi chỉ là ký hiệu. Ta là kẻ đã đặt viên gạch đầu tiên cho Vạn Cổ Nghĩa Trang, cũng là kẻ đã viết ra cái ‘Quy tắc’ mà ngươi vẫn gọi là Hệ thống kia. Ngươi có thể gọi ta là Thủ Mộ Nhân khởi nguyên.”

Cố Trường An nhìn vào cuộn giấy trên bàn, trên đó chỉ viết đi viết lại hai chữ: *Trường Sinh*.

“Tại sao lại là ta?” Cố Trường An hỏi, đây là câu hỏi lớn nhất của hắn.

“Bởi vì ngươi là người duy nhất trong vạn cổ này có thể chịu được sự cô độc mà không bị nó tha hóa.” Người sáng tạo đặt bút xuống, rót một chén trà hoa bỉ ngạn, đẩy về phía Cố Trường An. “Tu tiên giới điên cuồng vì tranh đoạt, kẻ mạnh muốn sống mãi để thống trị, kẻ yếu muốn trường sinh để thoát khổ. Nhưng bọn họ đều sai. Trường sinh không phải là một loại quyền lực, nó là một loại trách nhiệm — trách nhiệm ghi nhớ.”

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, vị đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi hóa thành một luồng thanh khí chạy thẳng vào tứ chi bách hài: “Ghi nhớ những kẻ đã nằm xuống sao?”

“Phải.” Người sáng tạo thở dài. “Thế giới này là một vòng lặp mục nát. Thiên Đạo già đi, nó sẽ ăn thịt chính những sinh linh nó tạo ra để duy trì sự tồn tại. Mỗi lần ‘Đại Thanh Trừng’ diễn ra, mọi dấu vết về văn minh, công pháp, tình cảm đều bị xóa sạch. Vạn Cổ Nghĩa Trang không phải là một nghĩa địa bình thường. Nó là một cái kho chứa dữ liệu, là hạt giống của chân thực.”

Cố Trường An im lặng. Hắn nhớ lại mỗi nhát chổi mình quét đi bụi bặm trên những tấm bia, mỗi nén nhang mình thắp lên cho những anh linh quá cố. Hóa ra, khi hắn làm những việc tầm thường ấy, hắn đang bảo hộ lấy những mảnh vỡ cuối cùng của thực tại trước sự xâm thực của thời gian gian dối.

“Hệ thống biến mất, nghĩa là nhiệm vụ của ta đã kết thúc?” Cố Trường An hỏi.

“Không, nó có nghĩa là ngươi đã vượt qua kỳ khảo sát.” Ánh mắt Người sáng tạo trở nên sắc lạnh. “Ngươi đã có thể rời đi, có thể dùng tu vi hiện tại để xưng bá một phương, hoặc tìm một hành tinh tươi đẹp nào đó để an lạc. Chìa khóa trong tay ngươi, cánh cửa ra ngoài thế giới ‘thực’ đang rộng mở.”

Cố Trường An cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Những vết chai vì cầm chổi mười vạn năm vẫn còn đó. Hắn cảm nhận được quyền năng kinh thiên động địa đang ẩn giấu trong cơ thể, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể chém đứt nhân quả, nhảy ra ngoài vòng xoáy này.

Nhưng, hắn chợt nghĩ đến lão Kiếm Tiên thích nghe kể chuyện, nghĩ đến Ma Nữ luôn thích trêu chọc hắn nhưng thực chất rất sợ bị lãng quên, nghĩ đến con rùa đen lười biếng đang nằm phơi nắng trước cổng.

Nếu hắn đi, những ngôi mộ kia sẽ sớm bị bụi trần vùi lấp. Những câu chuyện của họ, những vinh quang và đau khổ của cả một kỷ nguyên, sẽ thực sự biến mất vào hư vô.

“Trường sinh… nếu chỉ có một mình, thì khác gì một hòn đá vô hồn?” Cố Trường An tự lẩm bẩm.

Hắn ngẩng lên nhìn Người sáng tạo: “Ngài nói rằng mình là người viết lại quy tắc. Vậy quy tắc tiếp theo là gì?”

Người sáng tạo nhìn hắn với vẻ tán thưởng không hề che giấu: “Quy tắc tiếp theo không nằm ở ta, mà nằm ở ngươi. Cố Trường An, ngươi đã thấy chân tướng, ngươi biết rằng thế giới bên ngoài chỉ là một cái lồng lớn hơn. Ngươi muốn là một kẻ đào tẩu cô độc, hay muốn là kẻ giữ gìn ngọn lửa duy nhất trong đêm trường?”

Cố Trường An đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi hư ảo trên áo bào tro. Hắn thu lại chiếc chìa khóa bạch kim, nhưng không phải để mở cửa đi ra ngoài, mà là để phong ấn chính cánh cửa ấy lại vào sâu trong linh hồn mình.

“Ta đã quét rác mười vạn năm, sớm đã quen với mùi của đất đá và tử khí. Thế giới bên ngoài quá ồn ào, không hợp với tính cách của ta.”

Hắn xoay người, bước về phía lối ra.

“Ngài viết tiếp câu chuyện của ngài đi. Còn ta, ta về quét lá. Mùa thu đến rồi, lá cây linh dược rụng nhiều, không quét thì lão rùa kia lại cằn nhằn.”

Người sáng tạo nhìn bóng lưng của Cố Trường An, khóe miệng khẽ cong lên. Một nhát bút cuối cùng được hạ xuống cuộn giấy. Lần này không phải hai chữ “Trường Sinh”, mà là bốn chữ: *Vạn Cổ Trường An*.

“Thì ra, Cẩu đạo đến tận cùng, không phải là vì sợ chết, mà là vì quá trân trọng sự sống.” Người sáng tạo thở dài một tiếng thanh thản, bóng dáng ông ta bắt đầu nhạt dần, thư phòng và những giá sách cũng tan biến vào biển mây.

Cố Trường An bước ra khỏi cánh cửa không gian. Bước chân hắn chạm vào nền đất lạnh lẽo của Vạn Cổ Nghĩa Trang, sương mù vây quanh đón chào hắn như một người thân lâu ngày trở về.

“Về rồi sao?” Lão Hắc lười biếng mở một con mắt.

“Về rồi.” Cố Trường An cầm lại chiếc Trần Hiêu Chổi.

Lâm Thanh Diệp từ xa chạy lại, nhìn thấy hắn thì thở phào, nhưng rồi nàng ngẩn người. Nàng cảm thấy sư tôn của mình dường như vẫn vậy, nhưng trong ánh mắt hắn, có một thứ gì đó tĩnh lặng và thâm sâu hơn cả bầu trời sao ngoài kia.

“Sư tôn, Thanh Huyền Đạo Nhân mang trà tới rồi. Lão nói có tin tức về việc một đại tông môn phương Bắc vừa bị diệt môn, thi thể các cường giả đang được vận chuyển về phía này.”

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Hắn vác chổi lên vai, hướng về phía cổng chính của nghĩa trang mà đi.

“Bảo lão chuẩn bị quan tài tốt một chút. Khách hàng lần này… chắc là cần được nghe một vài câu chuyện xưa để ngủ cho ngon.”

Gió nổi lên, thổi bay những lá bàng khô trên lối đi. Tiếng chổi tre quẹt trên mặt đất vang lên đều đặn, nhịp nhàng, như tiếng đập của trái tim thời gian. Mười vạn năm trước, hắn là người giữ mộ. Mười vạn năm sau, hắn chính là Tiên của chốn này.

Trên bia đá của những người đã khuất, sương đêm đọng lại như những giọt nước mắt, nhưng trong hơi thở của Cố Trường An, nhân gian vẫn luôn ấm áp và trường tồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8