Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 197: Thế giới bước vào kỷ nguyên vĩnh hằng**
Sương mù vốn bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang suốt mười vạn năm qua, hôm nay bỗng dưng tan biến sạch sưa, để lộ ra những rặng núi xanh rì ẩn hiện sau những hàng mộ bia cổ kính.
Trời hôm nay xanh một màu xanh kỳ lạ, không phải cái sắc xanh ngọc bích của ngày thường, mà là một màu thanh khiết, thấu triệt, tựa như vạn vật vừa mới được tẩy rửa qua dòng suối Thái Sơ. Linh khí trong không trung không còn bạo liệt, cũng chẳng hề khô kiệt như thời kỳ Pháp Thoái Kỷ. Nó dịu nhẹ như gió xuân, cuồn cuộn nhưng không áp chế, len lỏi vào từng kẽ lá bỉ ngạn trắng đang rủ xuống ven đường mòn.
Cố Trường An đứng trước túp lều cỏ, bàn tay gầy guộc cầm chiếc chổi tre quen thuộc. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu. Trong hơi thở ấy, không còn vị rỉ sét của máu chiến tranh, không còn vị đắng chát của oán linh lay lắt, cũng chẳng còn sự khô héo của thời gian mục nát.
Chỉ còn lại mùi thơm của đất mới, của sự sống đang nảy mầm từ những tàn tro.
– Kết thúc thật rồi sao? – Lão Hắc lười biếng bò ra từ bóng râm của một gốc tùng vạn năm, cái mai rùa của lão giờ đây lấp lánh những hoa văn vàng ròng, dấu vết của sự tiến hóa sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ.
Cố Trường An không quay đầu lại, nhát chổi nhẹ nhàng đưa đi trên lớp đất nâu:
– Thiên Đạo đã lột xác. Quy luật cũ bị quét sạch, quy tắc "mạnh được yếu thua" cực đoan của kỷ nguyên trước đã bị thay thế bằng "Vĩnh Hằng Quy Nhất". Từ nay về sau, thế gian không còn cảnh nghìn năm một lần đại kiếp, vạn năm một lần diệt thế nữa.
Lão Hắc chép miệng, vươn cái cổ dài ra nhìn về phía xa xăm:
– Không còn Pháp Thoái, không còn chiến tranh… Nghe thì hay đấy, nhưng mấy tên nhóc tu tiên ngoài kia chắc sẽ thấy chán lắm. Không có tranh đoạt, lấy đâu ra động lực để bò lên đỉnh cao?
Cố Trường An dừng chổi, mỉm cười nhạt:
– Đỉnh cao trước đây là một cái đỉnh nhọn, chỉ một người đứng được thì vạn người phải ngã xuống vực sâu. Còn đỉnh cao của Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng này là một cao nguyên bao la, ai cũng có thể đặt chân tới, quan trọng là họ muốn đi bao xa. Nhân quả đã không còn là xiềng xích, mà là một dòng sông chảy êm đềm. Ngươi nhìn xem.
Hắn chỉ tay về hướng nam. Tại đó, Minh Hà vốn chảy xiết và đầy rẫy oan hồn, nay mặt nước phẳng lặng như gương. Ở đôi bờ, từng tốp tu sĩ mặc những phục sức của các tông môn vốn là tử thù của nhau – Huyết Ma Giáo và Thanh Vân Môn – đang cùng nhau ngồi tọa thiền trên một bãi đá. Họ không rút kiếm, không dùng đạo pháp oanh tạc, mà đang cùng nhau luận về một chương kinh văn vừa mới hiện ra trên bầu trời.
Cảnh tượng này, nếu đặt vào một vạn năm trước, chính là điều không tưởng nhất.
– Đây là "Thế giới đại đồng" trong truyền thuyết mà mấy vị Thánh nhân thời Thái Cổ vẫn thường mơ mộng sao? – Lão Hắc lầm bầm, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
– Có thể coi là vậy. – Cố Trường An nhàn nhã tiếp tục công việc của mình. – Khi tài nguyên không còn là hữu hạn, khi tuổi thọ không còn bị treo trên sợi tóc của thiên kiếp, lòng tham của con người tự khắc sẽ nguội đi. Kỷ nguyên này, tu hành là để thấu hiểu bản ngã, chứ không phải để chôn cất kẻ khác.
Chính lúc đó, một tia ánh sáng rực rỡ từ chân trời hạ xuống, đáp nhẹ trước cổng nghĩa trang. Một nữ tử mặc trường bào trắng tinh khôi, khí chất thoát tục, thanh kiếm giắt bên hông không mang theo một chút sát khí nào. Nàng là Lâm Thanh Diệp.
Mười vạn năm qua đi, nàng từ một công chúa mất nước giờ đây đã là tồn tại đứng đầu đương thế, nhưng khi bước chân vào mảnh đất này, nàng lập tức thu liễm toàn bộ khí thế, cung kính quỳ xuống hành lễ:
– Đồ nhi bái kiến Sư tôn. Chúc Sư tôn vĩnh hằng trường tồn.
Cố Trường An xoay người lại, ánh mắt nhu hòa nhìn vị đệ tử này. Hắn vẫy nhẹ chiếc chổi tre, một luồng kình đạo nhu hòa nâng nàng dậy:
– Đứng lên đi. Ngươi hiện tại là thống lĩnh vạn quân, là người điều hành trật tự của kỷ nguyên mới, không cần phải quỳ dưới chân một lão già quét rác như ta nữa.
Lâm Thanh Diệp lắc đầu, mắt nàng hơi đỏ lên:
– Dù thế giới có thay đổi ra sao, dù con có đứng trên chín tầng mây, thì nơi này vẫn là nhà, và Người vẫn là người đã cho con một lẽ sống. Sư tôn, kỷ nguyên vĩnh hằng đã thực sự đến. Các đại tông môn đã ký kết minh ước thái bình. Chiến tranh hoàn toàn chấm dứt. Con đến đây… là để báo cáo rằng, thế giới từ nay không còn cần thêm mộ huyệt mới nào nữa.
Cố Trường An lặng yên một chút. Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng nặng ngàn cân. Nghĩa trang không cần thêm mộ huyệt mới. Điều đó đồng nghĩa với việc chức trách "Thủ mộ nhân" của hắn suốt mười vạn năm qua đã chính thức hoàn thành.
Hắn đi tới một chiếc ghế đá, ra hiệu cho Lâm Thanh Diệp ngồi xuống. Lão Hắc nhanh nhảu dùng linh lực pha một ấm trà sen thơm ngát.
– Thanh Diệp, ngươi có biết tại sao ta lại chọn ở lại đây mười vạn năm không? – Cố Trường An đột ngột hỏi.
Lâm Thanh Diệp suy nghĩ rồi đáp:
– Sư tôn từng nói, vì Người muốn canh giữ ký ức của những người đã nằm xuống, để thế gian không quên đi họ.
Cố Trường An gật đầu:
– Đúng, nhưng chỉ một nửa thôi. Ta ở lại đây là để chờ đợi một ngày, khi cái "Tử" không còn là nỗi ám ảnh của nhân loại, khi sự chết chóc không còn là công cụ để kẻ mạnh trị vì kẻ yếu. Mười vạn năm, ta đã chôn cất mười vạn thời đại đầy rẫy đau thương. Bây giờ, chiếc xẻng đào đất này của ta cuối cùng cũng có thể bọc vải kỹ cất đi được rồi.
Hắn nhìn ra phía những dãy mộ cổ. Những linh hồn anh linh, kiếm tiên, ma nữ vốn vẫn thường xuyên hiện thân trò chuyện với hắn, lúc này cũng đang hiện ra. Nhưng họ không còn mang vẻ mặt ưu sầu hay chấp niệm. Từng bóng mờ lung linh bắt đầu tan biến vào hư không, hóa thành những đóa hoa bỉ ngạn trắng li ti.
Họ đã thanh thản. Kỷ nguyên của họ đã được tiễn đưa một cách trọn vẹn nhất.
– Sư tôn, vậy Người… có định rời khỏi đây không? – Lâm Thanh Diệp hỏi, trong giọng nói mang theo một chút mong chờ lẫn lo lắng.
Nàng biết Sư tôn mạnh đến nhường nào. Nếu hắn bước ra thế giới ngoài kia, hắn sẽ là vị Thần duy nhất, là chủ nhân của mọi quy tắc.
Cố Trường An nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh nhẹ của hoa sen thấm vào tim gan. Hắn nhìn lên cây tùng cổ thụ đang rủ bóng, nhìn con đường mòn nhỏ mà hắn đã quét sạch bụi bẩn suốt bao nhiêu năm tháng.
– Rời đi ư? Ngoài kia bây giờ đẹp lắm, thái bình lắm. Nhưng Thanh Diệp à, đối với một kẻ đã sống mười vạn năm trong tĩnh lặng, cái náo nhiệt dù là thái bình đi chăng nữa cũng vẫn quá ồn ào.
Hắn mỉm cười, nụ cười bình thản như mặt hồ không gợn sóng:
– Ta thích ở đây hơn. Ta sẽ biến nơi này thành một khu vườn. Không còn là nghĩa trang đáng sợ trong miệng thế nhân, mà là một nơi để bất cứ ai cảm thấy mệt mỏi có thể tìm đến để uống chén trà, để nghe kể về những câu chuyện xưa cũ. Ta sẽ không thu xác nữa, ta sẽ thu thập những câu chuyện.
Lão Hắc vỗ tay rầm rầm:
– Đúng đúng! Ta cũng chẳng muốn đi đâu cả. Ở đây quen hơi bén tiếng rồi, đi ra ngoài sợ bọn trẻ ranh kia thấy ta oai phong quá lại quấy rầy xin làm linh thú cưỡi thì phiền phức lắm!
Lâm Thanh Diệp mỉm cười. Nàng biết đây chính là tính cách của Sư tôn – cẩu đến cực hạn, thản nhiên đến cực hạn. Nhưng chính cái "Cẩu đạo" ấy đã cứu rỗi cả thế giới này khỏi sự diệt vong của Thiên Đạo cũ.
Nàng đứng dậy, một lần nữa cúi đầu:
– Đồ nhi hiểu rồi. Con sẽ hạ lệnh biến U Minh Cấm Địa thành "Thánh Địa Trường An". Ngoài những kẻ được Người cho phép, không ai được bén mảng đến làm phiền sự thanh tịnh này.
– Tùy ngươi. – Cố Trường An phẩy tay.
Sau khi Lâm Thanh Diệp rời đi, không gian lại trở về sự yên bình vốn có. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả nghĩa trang. Nhưng cái nắng quái chiều hôm nay không mang lại cảm giác thê lương "hoàng hôn buông lấp", mà lại giống như một tấm màn lụa mềm mại bảo bọc lấy vạn vật.
Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre. Hắn chậm rãi đi đến khu mộ trung tâm, nơi từng trấn giữ Thái Cổ Ma Khe. Khe nứt đó nay đã hoàn toàn liền lại, trên đó mọc lên một khóm hoa cúc dại trắng muốt.
Hắn vung chổi, quét đi vài mảnh lá khô vừa rụng.
Tiếng sột soạt nhẹ nhàng vang lên, nhịp nhàng theo hơi thở của đất trời.
Thế giới ngoài kia đang hân hoan bước vào kỷ nguyên vĩnh hằng. Những quốc gia mới được thành lập, những công pháp mới được khai phá, những tình yêu không còn bị chia lìa bởi chiến loạn bắt đầu nảy nở.
Còn ở đây, tại góc nhỏ bị lãng quên của vạn cổ này, có một lão tu sĩ trẻ măng trong lốt một kẻ già cỗi, vẫn đang làm công việc đơn điệu nhất thế gian.
Cố Trường An đột ngột dừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Thiên Đạo Chi Nhãn – thứ từng khiến hắn phải dè chừng suốt mấy vạn năm – nay đã không còn hình dạng con mắt nữa. Nó đã tan ra thành hàng triệu vì tinh tú, mỗi ngôi sao đại diện cho một tia linh tính của chúng sinh.
– Mười vạn năm… – Cố Trường An lầm bẩm. – Ta đã tiễn đưa quá khứ. Giờ đây, hãy để ta làm chứng nhân cho tương lai.
Hắn quay sang nhìn Lão Hắc đang ngủ khò khò:
– Lão Hắc, tỉnh dậy đi. Đêm nay chúng ta nấu lẩu. Ta nhớ trong kho của cái xác Ma Tôn vạn năm trước có cất giấu mấy bình rượu vạn thọ cực phẩm, hôm nay mở ra uống mừng thế giới mới.
Lão Hắc nghe thấy "rượu cực phẩm" thì bật dậy như lò xo, đôi mắt nhỏ đếch sáng quắc:
– Thật sao? Ngươi chịu mở mấy bình đó rồi à? Ha ha! Kỷ nguyên vĩnh hằng này đúng là tuyệt nhất!
Lửa được nhóm lên bên cạnh túp lều cỏ. Mùi khói bếp nhàn nhạt bốc lên, hòa cùng mùi rượu thơm lừng làm say lòng người. Trong màn đêm tĩnh mịch của khu vườn-nghĩa trang, tiếng cười nói và tiếng va chạm của chén rượu giòn tan vang vọng.
Hòa bình, thực ra không phải là thứ gì đó lớn lao vĩ đại.
Nó đơn giản chỉ là được uống một chén rượu ngon với bạn già, mà không cần lo lắng sáng mai thức dậy thế giới sẽ tan biến.
Nó đơn giản chỉ là một nhát chổi bình thản, quét sạch bụi bặm của một ngày qua, đón chờ một ngày mới vẫn luôn yên ổn như vậy.
Vạn Cổ Nghĩa Trang đã không còn.
Giờ đây, chỉ còn lại Trường An Tịnh Thổ.
Và ở đó, có một vị Tiên, mang tên Trường An, vẫn đang sống một cuộc đời "cẩu" đến thiên trường địa cửu, thủ hộ lấy sự bình yên của vĩnh hằng kỷ nguyên.
Mười vạn năm mới chỉ là bắt đầu. Một vạn vạn năm sau, có lẽ hắn vẫn sẽ ở đây, tay cầm chổi tre, mỉm cười nhìn thế gian đổi thay mà lòng chẳng chút gợn sóng.
Kỷ nguyên vĩnh hằng, cuối cùng cũng đã thuộc về kẻ biết chờ đợi nhất.