Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 196: Chôn cất ký ức về sự cô đơn**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:33:25 | Lượt xem: 1

Màn đêm buông xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang, mang theo một sự tĩnh mịch mà có lẽ suốt mười vạn năm qua, đây là lần đầu tiên Cố Trường An cảm nhận được nó một cách trọn vẹn nhất. Không còn tiếng thông báo lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong đầu, không còn những nhiệm vụ cưỡng ép hay những con số đếm ngược thọ nguyên đầy áp lực. Thế giới của hắn bây giờ chỉ còn lại tiếng gió lùa qua những kẽ đá xanh của bia mộ và tiếng sương đêm lạch cạch rơi trên lá cây Bỉ Ngạn đỏ thẫm.

Lão Hắc đã đi nấu trà. Cái dáng rùa đen thong dong của nó khuất dần sau lán cỏ, để lại một mình Cố Trường An đứng giữa muôn vàn ngôi mộ cổ.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy một nhành cỏ khô bám trên bia mộ của một vị Ma Tôn từ ba vạn năm trước. Người này khi sống hô phong hoán vũ, khi chết cũng chỉ là một nắm đất vàng, thậm chí đến cái tên trên bia mộ cũng đã bị gió sương mài mòn đến mức không thể nhận diện. Cố Trường An khẽ thở dài, tay cầm chổi Trần Hiêu quẹt một nhịp nhẹ nhàng. Lớp bụi trần gian bị xua tan, lộ ra mặt đá lạnh lẽo nhưng sạch sẽ.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy một sự trống trải len lỏi vào tận tâm tủy. Đó không phải là sự trống trải của việc mất đi sức mạnh, mà là sự trống trải của một kẻ vừa bước ra khỏi lồng giam của định mệnh. Mười vạn năm qua, hắn sống để thực hiện một thiên chức "Thủ mộ" được lập trình sẵn. Hắn giống như một cỗ máy vĩnh cửu, thu lượm ký ức của người chết để nuôi dưỡng sự sống của chính mình. Nhưng giờ đây, khi "chiếc lồng" ấy tan biến, hắn mới chợt nhận ra mình chưa bao giờ thực sự thuộc về nơi này.

Hắn bước đến một góc khuất trong nghĩa trang, nơi có một gò đất nhỏ không bia, không ký hiệu. Đây là ngôi mộ mà chính hắn đã bí mật đắp lên từ năm vạn năm trước. Bên trong không chôn cất xác thân của bất kỳ cường giả nào, mà chỉ chôn một bộ quần áo đệ tử ngoại môn rách nát của tông môn mà hắn đã từng bái nhập trước khi tất cả sụp đổ.

Cố Trường An ngồi bệt xuống đất, không màng đến việc bùn đất bám vào vạt áo bào xám tro. Hắn lấy ra từ trong tay nải một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một bông hoa đào khô héo, cánh hoa đã thâm đen nhưng hình dáng vẫn còn đó. Đây là vật phẩm duy nhất không liên quan đến tu luyện, không mang lại Đạo vận hay công pháp nào mà hắn giữ lại suốt mười vạn năm.

Bông hoa này, là của một tiểu sư muội mười vạn năm trước đã cài lên vai áo hắn trong một buổi chiều nắng nhạt, trước khi hắn nhận nhiệm vụ đến trông coi cái nghĩa trang quỷ dị này.

Mười vạn năm qua, ký ức về gương mặt của nàng đã mờ nhạt đến mức hắn không còn nhớ rõ nàng cười như thế nào, đôi mắt nàng có màu gì. Tất cả những gì còn sót lại chỉ là một cảm giác ấm áp ngắn ngủi giữa một đời tu tiên đầy máu lạnh và sát phạt.

Hắn vốn tưởng rằng với "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo", hắn sẽ nhớ mãi mãi. Nhưng sự thực là, thời gian là một con dao cùn, nó không cắt đứt ký ức ngay lập tức mà bào mòn nó, từng chút từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại một cái hố đen hun hút của sự cô đơn.

“Mười vạn năm rồi…” Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói khàn khục như tiếng gỗ mục va chạm. “Thì ra thứ đáng sợ nhất không phải là chết đi, mà là sống mãi trong sự lãng quên.”

Hắn đứng dậy, tay dùng chổi Trần Hiêu vạch một đường xuống lòng đất. Mặt đất tự động tách ra, để lộ chiếc hòm gỗ chứa bộ quần áo ngoại môn cũ kỹ. Hắn nhẹ nhàng đặt bông hoa đào khô vào bên trong, rồi đặt lên trên đó một chiếc thẻ ngọc.

Trong chiếc thẻ ngọc ấy, hắn đã dùng linh hồn chi lực để ghi lại tất cả những nỗi niềm trăn trở, những đêm mất ngủ, những khoảnh khắc hắn muốn buông xuôi tất cả để tan biến vào hư không. Hắn chôn cất "ký ức về sự cô đơn" của mình vào chính ngôi mộ của quá khứ.

Khi lớp đất cuối cùng phủ lên, một vầng sáng mờ nhạt từ gò đất nhỏ tỏa ra, rồi lặn sâu vào lòng đất.

Trong khoảnh khắc ấy, tâm cảnh của Cố Trường An chợt chấn động mạnh mẽ. Một luồng khí thanh tân, thuần khiết phát ra từ linh đài, quét sạch những âm khí trầm uất tích tụ suốt vạn năm. Nếu như trước đây, sự trường sinh của hắn dựa trên việc hấp thụ tử khí của người chết, thì giờ đây, sự trường sinh ấy nảy mầm từ chính sự tự giải thoát của linh hồn.

Mắt hắn nhìn thấu qua màn sương mù dày đặc của Minh Hà, thấy được luân hồi đang vận chuyển, thấy được vạn vật sinh linh đang không ngừng sinh diệt. Hắn nhận ra, sự cô đơn mà hắn từng ghê sợ thực chất chỉ là một phần của quy luật. Hắn cô đơn vì hắn muốn nắm giữ quá khứ quá chặt. Một khi buông tay, quá khứ trở thành phù vân, và hiện tại mới thực là vĩnh hằng.

“Cẩu đạo mười vạn năm, không phải để trốn tránh thế giới, mà là để tìm thấy chính mình giữa thế giới ấy.”

Cố Trường An hít một hơi thật sâu. Hơi thở của hắn mang theo tử khí của nghĩa trang, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sức sống dạt dào như biển cả. Tu vi của hắn không tăng lên theo các bậc cấp bậc bình thường của tu tiên giới, mà nó trải rộng ra, hòa nhập vào từng ngọn cỏ, lá cây trong phạm vi mười vạn dặm quanh U Minh Cấm Địa.

Lúc này, Lão Hắc lạch bạch đi tới, trên đầu nó thăng bằng một chiếc khay gỗ với hai chén trà bốc khói nghi ngút. Nó nhìn gò đất vừa mới được lấp bằng, rồi lại nhìn gương mặt đã bớt đi vẻ âm trầm của Cố Trường An, đôi mắt rùa già nua khẽ nheo lại.

“Chôn xong rồi?” Lão Hắc đặt chén trà xuống một phiến đá phẳng.

“Chôn xong rồi.” Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười không còn mang theo gánh nặng của thời gian. “Ta đã trả lại cho quá khứ những gì thuộc về quá khứ.”

Lão Hắc hừ một tiếng, đưa chén trà cho hắn: “Tốt. Sống dai mà cứ giữ lấy cái vẻ mặt đưa đám đó thì chẳng thà chết sớm cho rảnh nợ. Trà này ta pha từ lá sen hái ở hồ vong xuyên, giải hỏa rất tốt.”

Cố Trường An nhấp một ngụm trà. Vị đắng chát đọng lại đầu lưỡi rồi tan biến thành một luồng thanh lương lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn ra phía cổng nghĩa trang, nơi sương mù đang dần tản đi, lộ ra con đường mòn nhỏ dẫn vào thế gian ngoài kia.

Ở phương xa, Thiên Đạo Chi Nhãn vẫn còn đó, vẫn dõi theo mọi sinh linh, nhưng Cố Trường An biết, nó không còn nhìn thấy hắn nữa. Hắn giờ đây giống như một bóng ma của tuế nguyệt, tồn tại giữa thực và ảo, giữa sinh và tử.

Mười vạn năm trước, hắn vào nghĩa trang để tìm đường sống.
Mười vạn năm sau, hắn bước ra khỏi nỗi đau để tìm thấy sự sống.

Đêm nay, Vạn Cổ Nghĩa Trang không còn nghe tiếng thở dài. Chỉ có tiếng gió rì rào như đang kể lại một chương mới của một kẻ thủ mộ đã thực sự trở thành Tiên. Một vị Tiên không cần bệ đá thần thánh, không cần vạn dân sùng bái, mà chỉ cần một cây chổi tre và một tâm hồn thanh thản để quét sạch bụi trần giữa dòng đời vạn biến.

Cố Trường An khẽ đặt chén trà xuống, đứng dậy cầm lấy cây chổi tre. Hắn nhìn về phía những ngôi mộ đại năng đang im lìm, khẽ gật đầu chào họ như chào những người hàng xóm cũ.

"Ngủ ngon nhé, những người bạn già. Kể từ ngày mai, ta sẽ không vì các ngươi mà sống nữa. Ta sẽ vì chính bản thân mình mà thủ hộ mảnh đất này."

Gió đêm lồng lộng thổi qua, vạt áo xám của hắn bay phất phơ. Trên trời, một ngôi sao băng rạch ngang màn đêm đen thẫm, rơi vào hư không, giống như cuộc đời của vô số người đã nằm xuống dưới chân hắn. Nhưng Cố Trường An thì vẫn ở đó, lặng lẽ và trường cửu, như chính cái tên mà hắn mang: Trường An. Một đời bình an, một đời vĩnh hằng.

Sự cô đơn đã bị chôn cất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của kẻ thấu hiểu nhân gian. Chương mới của Mộ Tiên, mới chỉ thực sự bắt đầu từ nhát chổi bình thản này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8