Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 195: Chẩn bị cho buổi lễ mai táng cuối cùng**
CHƯƠNG 195: CHUẨN BỊ CHO BUỔI LỄ MAI TÁNG CUỐI CÙNG
Trong màn sương mù vĩnh hằng của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng chổi tre quét trên lá rụng xào xạc đều đặn như nhịp đập của trái tim thời gian.
Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám tro đơn bạc, ống quần xắn cao, bước chân nhẹ hẫng không để lại dấu vết trên mặt đất đầy tử khí. Hắn đã quét rác ở đây mười vạn năm. Mười vạn năm, đối với phàm nhân là vô số kiếp luân hồi, đối với tu sĩ là mốc giới hạn của thọ nguyên đỉnh phong, nhưng đối với hắn, nó chỉ như một buổi chiều dài dặc không thấy hoàng hôn.
Hôm nay, tay hắn hơi khựng lại.
Trên không trung trước mặt hắn, một bảng thông báo trong suốt vốn đã quen thuộc suốt mười vạn năm qua đang bắt đầu chớp nháy một cách yếu ớt. Những dòng chữ vốn vàng rực uy nghiêm giờ đây nhợt nhạt, loang lổ như mực bị ngấm nước mưa.
[Cảnh báo: Linh hồn hệ thống đã đạt đến giới hạn tiêu hao…]
[Cảnh báo: Đạo vận duy trì "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đang tan rã…]
[Yêu cầu ký chủ… chuẩn bị…]
Tiếng cơ khí khô khốc trong đầu Cố Trường An dần biến thành tiếng rè rè khó chịu. Hắn không kinh ngạc, cũng chẳng hoảng loạn. Hắn chỉ buông cây chổi xuống, dựa lưng vào một tấm bia mộ vô danh đã bị rêu xanh phủ kín, rồi lấy từ trong ngực áo ra một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ già.
"Rốt cuộc cũng đến ngày này sao?" Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm, hơi thuốc phả ra tan vào làn sương xám.
"Hệ thống, ngươi đã theo ta bao lâu rồi?"
[Mười vạn… ba nghìn năm… sáu tháng… mười hai ngày…]
Tiếng nói của hệ thống giờ đây nghe thật mệt mỏi, không còn vẻ băng lãnh, cứng nhắc của quá khứ, mà giống như một lão già sắp lâm chung đang cố thốt ra những lời cuối cùng.
Cố Trường An cười nhạt. Hắn nhớ rõ ngày đầu tiên xuyên không đến thế giới này, hắn chỉ là một tiểu tử nhút nhát, vì tư chất tầm thường mà bị đẩy đến nơi âm u nhất của tông môn để trông coi mộ phần. Khi ấy, hệ thống hiện ra như một cứu cánh thần thánh, hứa hẹn cho hắn sự trường sinh và sức mạnh. Hắn đã tin vào nó, dựa dẫm vào nó, dùng nó để nhặt nhạnh tu vi từ những xác chết cường giả, để rồi "cẩu" đến mức trở thành một vị thần không ngai trong cấm địa này.
Nhưng thế gian này, làm gì có cái gì là vĩnh hằng tuyệt đối? Ngay cả quy tắc của chư thiên còn có lúc mục nát, huống chi là một cái hệ thống tồn tại bằng cách rút tỉa nhân quả.
"Ngươi muốn ta chôn cất ngươi?" Cố Trường An hỏi.
[Hệ thống vốn không có thực thể… nhưng nếu là ký chủ… ngài biết cách tạo ra một quan tài nhân quả.]
Cố Trường An gật đầu, hắn đứng dậy, cất tẩu thuốc. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, giờ đây bỗng lóe lên một tia sáng thâm thúy. Hắn không bước về phía túp lều cỏ, mà đi sâu vào khu vực trung tâm của nghĩa trang – nơi được gọi là "Mộ Tâm".
Lão Hắc, con rùa đen to bằng chiếc bàn đá, vốn đang nằm ngủ gật cạnh gốc cây bỉ ngạn, bỗng hé mở đôi mắt đục ngầu. Nó cảm nhận được một luồng khí tức lạ lùng phát ra từ chủ nhân của mình. Đó không phải là sát khí, cũng không phải tiên khí, mà là một loại sầu bi rất cổ xưa.
"Cố tiểu tử, ngươi định đào hố cho ai nữa đây?" Lão Hắc khàn khàn hỏi. "Mấy lão già ngoài kia còn chưa chết sạch, ngươi đã muốn bận bịu rồi sao?"
"Hôm nay không chôn người ngoài." Cố Trường An không quay đầu lại. "Ta chôn… một phần tâm hồn của chính mình."
Lão Hắc nghe vậy thì rụt cổ vào mai, im lặng. Nó sống đủ lâu để biết khi nào Cố Trường An nói đùa, và khi nào hắn đang chuẩn bị làm một chuyện nghịch thiên.
Cố Trường An đứng trước một khoảng đất trống. Nơi này phong thủy kỳ lạ nhất, linh khí và tử khí giao hòa tạo thành một vòng xoáy âm dương hoàn hảo. Hắn vẫy tay một cái, một thanh cuốc rỉ sét hiện ra trong tay. Thanh cuốc này là đạo khí năm xưa hắn nhặt được từ mộ của một vị Địa Thần, chuyên dùng để xẻ đất thần, phá long mạch.
*Cạch.*
Tiếng cuốc va vào lớp đất tâm của nghĩa trang vang lên khô khốc.
Mỗi một nhát cuốc hạ xuống, không gian xung quanh lại rung chuyển một chút. Cố Trường An đào rất chậm, rất tỉ mỉ. Hắn không dùng pháp thuật để dời đất, mà tự tay xúc từng xẻng một. Đây là quy tắc của hắn: Muốn tiễn đưa một linh hồn, phải dùng lòng thành chân thật nhất của kẻ giữ mộ.
Khi hố mộ đã sâu chừng ba thước, Cố Trường An dừng lại. Hắn lấy ra một miếng gỗ màu đen mun, tỏa ra hơi lạnh thấu xương – đó là Tuế Nguyệt Mộc, thứ quý giá nhất mà hắn tích góp được sau khi quét mộ cho một vị Tiên Đế vạn năm trước.
Hắn dùng ngón tay làm dao, bắt đầu đục đẽo miếng gỗ thành một chiếc quan tài nhỏ, chỉ dài chừng một gang tay. Trên nắp quan tài, hắn không khắc tên, cũng không khắc hình rồng phượng, mà chỉ khắc những đường nét hỗn độn, đại diện cho những chuỗi mã lệnh và quy tắc mà hệ thống đã dùng để vận hành mười vạn năm qua.
[Ký chủ… ngài còn nhớ phần thưởng đầu tiên không?]
Tiếng hệ thống đột ngột vang lên, mang theo chút hồi ức.
"Nhớ." Cố Trường An vừa đục gỗ vừa trả lời. "Lúc đó ta chôn một gã ngoại môn đệ tử tranh chấp tài nguyên mà chết, ngươi đã cho ta ba ngày thọ nguyên và một bình Kim Sang Dược. Lúc đó ta đã vui đến mức cả đêm không ngủ được."
[Lúc đó… tôi cũng chưa từng nghĩ… sẽ cùng ngài đi xa đến mức này.]
"Ngươi cũng mệt rồi." Cố Trường An nhẹ nhàng nói. "Mười vạn năm, ngươi giúp ta che giấu thiên cơ, giúp ta tránh khỏi sự dò xét của Thiên Đạo Chi Nhãn. Ngươi tiêu hao quá nhiều linh tính để chống chọi với sự ăn mòn của thời gian. Thay vì tan biến thành hư không, hãy ở lại đây, trong nghĩa trang này. Ở đây, ít nhất còn có ta bầu bạn."
Lúc này, trên bầu trời phía ngoài nghĩa trang, mây đen bắt đầu kéo đến ù ù. Những tia sét màu đỏ tím rạch ngang trời như muốn xé rách không gian. Thiên đạo dường như cảm nhận được một quy tắc lớn đang sắp sửa biến mất, nó đang giận dữ, đang sợ hãi.
Những đại năng đang bế quan trong các tông môn xa xôi đồng loạt mở mắt, nhìn về hướng U Minh Cấm Địa với vẻ kinh hoàng.
"Thủ Mộ Nhân lại làm gì vậy? Tại sao thiên cơ lại hỗn loạn đến thế?"
"Lẽ nào vị quái thai đó rốt cuộc cũng không chống lại được tuế nguyệt, sắp nghẻo rồi?"
Nhưng bất kể bên ngoài náo loạn ra sao, trong nghĩa trang vẫn tịnh mịch vô cùng.
Cố Trường An đã làm xong chiếc quan tài. Hắn lấy từ trong kẽ hở giữa hai chân mày ra một sợi tơ ánh sáng màu vàng kim nhạt. Đây chính là bản thể của "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo", là sự liên kết giữa hắn và hệ thống.
Sợi tơ này rung động nhè nhẹ, dường như có chút luyến tiếc.
"Vào đi." Cố Trường An trầm giọng nói.
Sợi tơ vàng chầm chậm chui vào trong chiếc quan tài gỗ Tuế Nguyệt. Ngay khoảnh khắc nắp quan tài đóng lại, tất cả những bảng điều khiển, những âm thanh máy móc trong đầu Cố Trường An hoàn toàn biến mất.
Cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng ngay sau đó là một sự tự do chưa từng có. Mười vạn năm qua, hệ thống vừa là người bảo hộ, nhưng cũng là một loại gông xiềng. Giờ đây, xích sắt đã gãy, Cố Trường An thực sự trở thành một cá thể độc lập hoàn toàn với thiên địa.
Hắn đặt chiếc quan tài xuống hố mộ, bắt đầu lấp đất.
"Chương đầu tiên của ta bắt đầu nhờ có ngươi, nhưng chương cuối cùng của ta, ta muốn tự mình viết."
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên tay. Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những cánh hoa bỉ ngạn đỏ rực rơi trên ngôi mộ mới. Ngôi mộ này nhỏ bé, khiêm nhường, nằm khuất sau những ngôi mộ đồ sộ của Tiên, Ma, nhưng nó lại chứa đựng bí mật lớn nhất của mười vạn năm qua.
Cố Trường An lấy ra một tấm bia đá trống không, dựng lên đầu mộ.
"Không cần chữ. Người đời không cần biết ngươi là ai, chỉ cần ta biết ngươi đã từng tồn tại là đủ."
Lão Hắc từ đằng xa bò lại gần, nó nhìn chằm chằm vào ngôi mộ mới, rồi nhìn Cố Trường An, giọng điệu có chút lạ lùng: "Tiểu tử, hệ thống… cái thứ luẩn quẩn trong đầu ngươi, thực sự chết rồi?"
"Không phải chết, là yên nghỉ." Cố Trường An nhàn nhạt đáp.
Hắn đưa tay lên, không cần hệ thống hỗ trợ, chỉ bằng ý niệm đơn thuần, hắn đã cảm nhận được vạn vật trong nghĩa trang đang thở cùng nhịp với mình. Hắn không còn cần bảng thông báo để biết ai mạnh, ai yếu. Hắn chính là nghĩa trang này, nghĩa trang này chính là hắn.
Mười vạn năm "cẩu", mười vạn năm quét mộ, giờ đây đã đọng lại thành một thứ đạo quả không danh không tính, nhưng áp đảo cả luân hồi.
Trên trời, mây đen dần tan đi khi nhận ra đối tượng gây hấn đã "biến mất" theo nghĩa pháp lý. Thiên Đạo không còn tìm thấy dấu vết của hệ thống nữa, và Cố Trường An hiện tại, trong mắt Thiên Đạo, chỉ là một hạt cát bình thường không đáng để tâm.
Hắn mỉm cười, cầm lấy cây chổi tre bên cạnh bia mộ.
"Lão Hắc, đi nấu ấm trà đi. Hôm nay tâm tình ta tốt, lát nữa ta sẽ kể cho ngươi nghe về cái gã Tiên Đế đầu tiên mà ta quật mộ, thực ra gã đó chẳng có báu vật gì, chỉ có một đống thư tình gửi cho con gái nhà người ta thôi…"
Lão Hắc hừ một tiếng, lầm bầm: "Biết rồi, lúc nào cũng là mấy chuyện cũ rích đó. Ngươi chôn hệ thống rồi, sau này ai đưa tiền tiêu cho ta đây?"
"Ta còn tay, còn chân, còn cả một nghĩa trang đầy xác chết cần chôn." Cố Trường An vừa quét lá vừa cười, bước chân thư thái đi về phía cổng.
Dáng lưng hắn dưới ánh đèn lồng màu xanh leo lắt trông thật cô liêu, nhưng lại mang một vẻ vững chãi như núi cao vạn trượng. Hệ thống đã mất, nhưng truyền thuyết về vị Mộ Tiên canh giữ sự yên lặng của vạn cổ, giờ đây mới thực sự bắt đầu chương rực rỡ nhất.
Hắn lại cất tiếng hát một bài dân ca cổ xưa từ quê hương đã xa xôi:
"Sanh giả vi quá khách, tử giả vi quy nhân.
Thiên địa nhất nghịch lữ, đồng bi vạn cổ trần…"
Tiếng hát bay xa, tan vào màn sương, khiến những linh hồn đại năng đang say ngủ trong các ngôi mộ cũng dường như khẽ run lên một cái, như để bày tỏ sự kính trọng cuối cùng dành cho một người bạn già vừa mới ra đi, và một vị chủ nhân mới thực sự vừa tỉnh giấc.
Chuẩn bị cho buổi lễ mai táng cuối cùng, thực ra, lại chính là sự chuẩn bị cho một cuộc đời mới, không còn sự ràng buộc, không còn sự chỉ dẫn, chỉ có một con đường dài bất tận chờ đón bước chân của kẻ trường sinh.