Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 18: Vương Đằng xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:32:03 | Lượt xem: 3

Chương 18: Vương Đằng xuất hiện

Lối ra của bí cảnh Sơ Tâm Lâm nằm ở một thung lũng đá vôi rêu phong, nơi linh khí bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn do sự kiện "Shutdown" định kỳ của thiên địa. Lúc này, bên ngoài cửa hang, hàng trăm đệ tử từ các tông môn lớn nhỏ đang tụ tập. Không khí vốn dĩ căng thẳng bởi sự tranh giành bảo vật bên trong, nhưng giờ đây lại bao trùm bởi một loại áp lực kỳ lạ, như thể có một thực thể cực kỳ cường đại đang chuẩn bị giáng lâm.

Lục Diệp, với bộ y phục đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông đã lấm lem bùn đất và vết máu (chủ yếu là máu lợn yêu), lững thững bước ra. Phía sau hắn, Mạnh Hùng đang hì hục vác một cái túi lớn chứa đầy linh dược phế phẩm mà Lục Diệp nói là "nguyên liệu quý". Cuối cùng là Tuyết Thanh Nguyệt, vị Thánh nữ vốn dĩ phải cao sang thoát tục, nay lại đang… vừa đi vừa đánh mông và xoay hông theo một nhịp điệu kỳ quái.

“Một hai, một hai… Tuyết cô nương, nhịp thở phải đều! Cơ hoành của cô đang bị khí lạnh chèn ép, không vận động là tối nay máu sẽ đông lại thành kem đấy.” Lục Diệp vừa đi vừa nhắc nhở mà không thèm quay đầu lại.

Tuyết Thanh Nguyệt mặt đỏ bừng vì xấu hổ hơn là vì mệt. Nàng nghiến răng, hạ thấp giọng: “Lục Diệp, ta thề nếu chiêu ‘Thể dục dưỡng sinh’ này không có tác dụng, ta sẽ đóng băng ngươi thành tượng đá.”

“An tâm đi, dữ liệu không biết nói dối.” Lục Diệp thản nhiên đáp, mắt hắn hơi nheo lại. Trong nhãn quan của hắn lúc này, thế giới không phải là cây cỏ và núi non, mà là những dòng chảy thông số.

Bỗng nhiên, Đạo Điển Phân Tích trong đầu hắn rung lên bần bật. Một dải ánh sáng vàng kim chói lòa bất chợt từ phía chân trời xẹt ngang qua, theo sau là những âm thanh du dương như tiếng tiên hạc hót, nhạc trời ngân nga.

*“Cảnh báo: Phát hiện nguồn năng lượng có mật độ cực cao. Chỉ số Khí Vận vượt ngưỡng 9999+. Đang xác định mục tiêu… Đối tượng: Thiên Đạo Sủng Nhi.”*

Từ xa, chín con lôi hạc vỗ cánh bay tới, kéo theo một chiếc linh liễn rực rỡ ánh kim quang. Những đám mây xung quanh tự động kết thành hình hoa sen nâng bước chân con hạc. Một nam tử đứng trên linh liễn, tay chắp sau lưng, tà áo bào trắng bay phất phơ giữa gió ngàn. Hắn không cần vận công, nhưng mỗi nơi hắn đi qua, cây khô cũng nở hoa, đá cuội cũng tỏa hương.

“Vương Đằng! Là Vương Đằng của Vạn Đạo tông!”

“Trời ạ, vị thiên tài mười năm mới có một, người được mệnh danh là được Thiên Đạo hôn lên trán khi vừa mới chào đời sao?”

Đám đông bắt đầu xôn xao. Những thiếu nữ thuộc các môn phái nhỏ thậm chí còn có dấu hiệu ngất xỉu vì cái vẻ ngoài “không tì vết” của nam tử nọ.

Lục Diệp dừng bước, hắn đẩy nhẹ gọng kính (vốn là một món pháp khí hắn tự chế từ tinh thạch để hỗ trợ khả năng phân tích).

“Lão Quy, ông xem kìa. Một bộ mã nguồn di động kìa.”

Lão Quy trong nhẫn trầm trồ, giọng run run: “Thằng nhóc kia… đó là Khí Vận Chi Tử trong truyền thuyết. Vận mệnh của hắn được kết nối trực tiếp với mạch chính của Thiên Đạo. Đi đứng nhặt được bảo vật, rơi xuống vực nhặt được bí kíp, ngay cả lúc đi vệ sinh chắc cũng trúng phải linh thạch tinh khiết nhất. Tiểu tử, ngươi nên né xa hắn ra.”

Lục Diệp không những không né, mà trái lại, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười kỳ quái. Hắn bắt đầu lẩm bẩm:

“Phân tích cường độ ánh sáng: Quang phổ bị điều chỉnh về phía màu vàng kim với bước sóng 580nm để gây hiệu ứng tâm lý sùng bái. Âm thanh hạc kêu: Thực chất là một dải tần số 10Hz gây rung động cơ tim, tạo cảm giác rộn ràng giả tạo cho người nghe. Còn cái đống hoa sen dưới chân kia… ồ, thì ra là do sự tích tụ hơi nước và ion hóa không khí. Hiệu ứng kỹ xảo 10 điểm, nhưng tiêu tốn tài nguyên quá.”

Vương Đằng đáp linh liễn xuống trung tâm thung lũng. Hắn không thèm nhìn đám đông đang phủ phục xung quanh, mà hướng mắt về phía bí cảnh vừa khép lại, thở dài một tiếng:

“Vốn dĩ ta đến để tìm viên Sơ Tâm Châu để cứu vớt chúng sinh, tiếc thay, xem ra ta đã đến muộn một nhịp.”

Nói xong, hắn bỗng bước về phía một đống đá vụn bình thường bên đường, cúi xuống nhặt lên một miếng ngọc bội trông vô cùng sứt sẹo. Ngay khi tay hắn chạm vào, miếng ngọc vốn đen sì lập tức nứt ra, tỏa hào quang rực rỡ, một luồng ý chí viễn cổ xông lên trời cao.

“Ồ, một mảnh thần khí vỡ? Xem ra Thiên Đạo vẫn thương xót Vương mỗ.” Vương Đằng mỉm cười thanh tao.

Cả đám đông rú lên kinh ngạc. Người ta đi tìm bảo vật gãy cổ trong bí cảnh chẳng thấy gì, hắn vừa hạ cánh, nhặt đại một hòn đá ven đường cũng ra thần khí! Đây chính là cái gọi là “vận khí lấn át chân lý”.

Mạnh Hùng gãi đầu, thốt lên: “Mẹ kiếp, thế này thì ai chơi lại? Hắn đẹp trai thế kia, lại còn đỏ thế kia, thơ của ta sao sánh được với hắn?”

“Muốn thắng không? Ta bày cho.” Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Đằng như thể nhìn một cái Server đầy lỗ hổng bảo mật.

Lục Diệp tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Vị đạo hữu kia, miếng ngọc trên tay ngươi… ta khuyên ngươi nên vứt đi ngay lập tức.”

Lời này vừa thốt ra, cả thung lũng đột ngột im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lục Diệp – một đệ tử ngoại môn tầm thường với bộ đồ bẩn thỉu.

Vương Đằng quay đầu lại, đôi lông mày kiếm khẽ nhíu. Hắn nhìn Lục Diệp, cảm thấy người này hoàn toàn không có chút gì đặc biệt, nhưng lại có cái thái độ bình tĩnh đến đáng sợ.

“Đạo hữu nói gì?” Vương Đằng giọng trầm ấm, chứa đựng sự uy nghiêm không thể chối từ.

Lục Diệp thản nhiên đi tới trước mặt Vương Đằng, bỏ qua những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình. Hắn chỉ vào miếng ngọc bội đang tỏa sáng:

“Ngươi nghĩ đó là vận may sao? Theo phân tích của ta, đây là một ‘Trap-Code’ (Bẫy mã). Miếng ngọc này chứa một lượng lớn tạp chất âm hỏa bị nén lại. Trong vòng ba phút nữa, khi nó gặp được dương khí dồi dào từ cơ thể ‘Khí Vận Chi Tử’ của ngươi, nó sẽ xảy ra phản ứng nhiệt hạch cục bộ. Hiểu nôm na là… nó sẽ nổ ngay trên tay ngươi. Sát thương rơi vào khoảng 5000 đơn vị linh áp, đủ để thổi bay cái bộ mặt đẹp trai đó của ngươi đấy.”

Đám đông nghe xong thì sững sờ, sau đó là những tiếng cười nhạo bán đứng trời đất.

“Thằng điên này ở đâu ra vậy? Dùng cái giọng điệu quái đản gì để nói chuyện với Vương Đằng sư huynh thế?”

“Nhiệt hạch? Đơn vị linh áp? Hắn đang tụng kinh chú của phương nào vậy?”

Vương Đằng mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn miếng ngọc bội trong tay: “Ta cảm thấy bên trong nó là linh lực chính tông, rất ấm áp. Đạo hữu chắc hẳn là nhìn nhầm rồi.”

Lục Diệp thở dài, nhìn vào đồng hồ cát vô hình trong đầu: “Còn 30 giây. Ngươi không nhặt được bảo vật đâu. Thực chất, vì khí vận của ngươi quá mạnh, nó đang hút lấy toàn bộ tàn dư năng lượng trong phạm vi mười dặm vào miếng ngọc đó. Nó giống như một cái bình chữa cháy bị nạp quá tải vậy. Ngươi càng giữ lâu, nó càng nổ to.”

Vương Đằng vẫn bất động. Hắn tin vào trực giác của mình – cái trực giác đã giúp hắn đứng trên đỉnh cao bấy lâu nay.

“20 giây. Ngươi nhìn vết nứt ở góc dưới bên trái xem. Nó đang đổi màu từ xanh sang đỏ, đó là dấu hiệu của việc oxy hóa đột ngột do áp suất tăng cao.” Lục Diệp tiếp tục lảm nhảm.

Vương Đằng liếc mắt nhìn theo lời Lục Diệp. Quả nhiên, một vết nứt nhỏ li ti đang chuyển sang màu đỏ rực, và miếng ngọc bắt đầu run rẩy. Hắn giật mình. Hào quang xung quanh hắn đột ngột trở nên bất ổn.

“10 giây. Khuyên chân thành, nếu muốn giữ lại cánh tay, hãy ném nó vào hồ nước phía sau lưng theo góc nghiêng 45 độ để triệt tiêu xung lực.”

Vương Đằng lúc này đã cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu nóng rực một cách bất thường. Sức nóng đó không phải là ấm áp nữa, mà là một sự tàn bạo kinh người.

“5… 4… 3…”

Lục Diệp vừa đếm ngược vừa thong thả lùi lại sau lưng Mạnh Hùng, lấy cái túi to tướng ra làm khiên chắn.

“2… 1… Đùng!”

Vương Đằng theo bản năng ném miếng ngọc đi, nhưng vì quá gấp gáp, hắn không kịp ném theo góc 45 độ như lời Lục Diệp. Miếng ngọc vừa rời khỏi tay mười thước liền nổ tung một phát kinh thiên động địa.

Một cột khói màu tím sậm xông lên, luồng dư chấn thổi bay linh liễn của Vương Đằng, chín con lôi hạc kêu quàng quạc bay tán loạn vì hoảng sợ. Bản thân Vương Đằng tuy có hộ thân linh khí cường đại nhưng cũng bị làn khói ám đầy lên bộ áo bào trắng tinh khôi, trông không khác gì một con hạc bị cháy sém.

Toàn bộ thung lũng rơi vào trạng thái chết lặng.

Người dân đứng xem: “…”
Vương Đằng: “…”
Mạnh Hùng: “Thơ của ta… ‘Ngọc bội rực rỡ trời ban/ Nổ một phát khiến Vương Đằng cháy lông’!”

Lục Diệp từ sau lưng Mạnh Hùng ló đầu ra, phủi bụi trên vai, lắc đầu chậc lưỡi: “Đã bảo rồi mà không nghe. Góc ném bị sai 5 độ, nên áp suất nổ bị phản hồi lại phía ngươi 15%. Tiếc quá, cái áo đó chắc là vải dệt từ tơ của yêu nhện cấp bốn nhỉ? Cháy thế kia không giặt sạch được đâu.”

Vương Đằng mặt tối sầm lại. Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên hắn trải qua một tình huống xấu hổ đến mức này trước mặt bàn dân thiên hạ. Cái hào quang “con nhà người ta” giờ đây đang bốc lên mùi khét lẹt của cháy sém.

Hắn nhìn Lục Diệp, trong mắt không còn sự xem thường nữa, mà là một sự kiêng dè xen lẫn tức giận: “Ngươi… làm sao biết nó sẽ nổ? Cho dù là trưởng lão am hiểu về giám bảo của Vạn Đạo tông cũng không thể nhìn ra sự bất ổn trong giây lát như thế!”

Lục Diệp phủi tay, điệu bộ như đang giảng bài cho một học sinh chậm hiểu: “Huyền thuật thì ta không biết, nhưng logic và thông số thì không bao giờ sai. Cái ngươi gọi là ‘vận khí’, thực chất là một thuật toán ưu tiên tài nguyên của Thiên Đạo dành cho ngươi. Nhưng hệ thống nào cũng có lỗi. Ngươi hấp thụ quá nhiều may mắn mà không biết cách xử lý dữ liệu thừa, thì tự nhiên rác sẽ tích tụ lại thành bom thôi.”

Vương Đằng hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, mặc dù vết đen trên trán hắn trông rất hài hước: “Ngươi là ai? Môn phái nào?”

“Lục Diệp, đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông.” Lục Diệp giới thiệu ngắn gọn, rồi quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: “Xong việc rồi, chúng ta về thôi. Ở đây lâu quá nồng độ oxy giảm xuống, ta bắt đầu thấy đau đầu.”

“Đứng lại!” Vương Đằng quát lớn. Uy áp của một cường giả Trúc Cơ đỉnh phong bộc phát ra ngoài, khiến sỏi đá xung quanh run rẩy. “Ngươi dám nhục mạ vận mệnh của ta, lại còn làm hỏng đạo tâm của ta giữa chốn đông người, hôm nay nếu không có một lời giải thích thỏa đáng, ngươi đừng mong rời đi.”

Đám đông bắt đầu hào hứng trở lại. Vương Đằng ra tay rồi! Chắc chắn hắn sẽ dùng một chiêu tuyệt kỹ để lấy lại danh dự.

Lục Diệp đứng lại, thở dài một cái đầy mệt mỏi. Hắn mở cuốn Đạo Điển trên tay ra, ngón tay lướt nhanh như gió trên những trang sách trắng tinh, nhưng trong mắt hắn, hàng ngàn dòng code đang nhảy múa.

“Muốn đánh? Để xem nào…” Lục Diệp nheo mắt nhìn Vương Đằng từ đầu đến chân. “Trúc Cơ đỉnh phong. Lượng linh lực dự trữ: 80,000 đơn vị. Công pháp chính: Càn Khôn Vô Cực. Điểm yếu hiện tại: Phổi trái đang bị nhiễm khói từ vụ nổ vừa nãy, hiệu suất hấp thụ linh khí giảm 12%. Chân phải hơi rung nhẹ do đứng ở vị trí đón gió quá lâu để tạo dáng. Tỉ lệ thắng của ta nếu đánh trực diện: 0.01%.”

Vương Đằng cười lạnh: “Tính toán xong chưa? Chịu chết đi!”

Hắn phất tay, một bàn tay bằng linh khí vàng kim khổng lồ từ trên trời giáng xuống, che phủ toàn bộ ánh nắng mặt trời. Đây là chiêu “Càn Khôn Đại Ấn”, một đòn nghiền nát tất cả những kẻ yếu thế.

Mọi người nín thở. Tuyết Thanh Nguyệt đã định rút kiếm, nhưng Lục Diệp ra hiệu cho nàng đứng yên.

“Đừng có dùng sức mạnh để đánh lại một cái lỗi hệ thống.” Lục Diệp lầm bầm.

Ngay khi bàn tay khổng lồ chỉ còn cách đỉnh đầu mười thước, Lục Diệp không hề phòng thủ. Hắn đột ngột hét lớn:

“Này Vương Đằng! Nhìn xuống chân trái ngươi kìa! Con nhện cõng linh thạch nghìn năm đang bò ở đó!”

Nghe đến “Linh thạch nghìn năm”, bản năng “Khí vận chi tử” của Vương Đằng lập tức trỗi dậy. Trong vô thức, hắn cúi xuống nhìn theo hướng ngón tay của Lục Diệp chỉ.

Đúng lúc đó, Lục Diệp lấy từ trong túi ra một miếng “linh thạch phản quang” (loại rẻ tiền hắn lượm được) ném mạnh vào không trung, hướng về phía mắt của bàn tay linh khí khổng lồ kia.

Góc độ va chạm hoàn hảo. Ánh nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua miếng thạch phản quang, tạo ra một luồng sáng hội tụ cực mạnh chiếu thẳng vào huyệt đạo chính tâm của bàn tay linh khí – điểm điều phối năng lượng mà Lục Diệp đã phân tích được.

“Pùm!”

Bàn tay khổng lồ bỗng nhiên mất ổn định cấu trúc, nó không rơi xuống đất mà lại vỡ tan ra thành hàng nghìn cánh hoa linh khí đẹp mắt, lả tả rơi xuống đầu mọi người như thể một cơn mưa lộc trời.

Vương Đằng ngơ ngác nhìn dưới chân – chẳng có con nhện nào cả, chỉ có bùn và rác.

Hắn lại nhìn lên trời, bàn tay uy lực nhất của mình đã biến thành hoa trang trí đám cưới từ lúc nào không hay.

“Ngươi… ngươi làm thế nào?” Vương Đằng lắp bắp, đạo tâm lần này thật sự có dấu hiệu sứt mẻ nghiêm trọng.

Lục Diệp thong thả bước đi, chỉ để lại một câu: “Trong vật lý, người ta gọi đó là hiện tượng cộng hưởng tần số nghịch đảo. Trong lập trình, người ta gọi đó là ‘Injection’. Còn trong thế giới của ngươi… ta đoán ngươi nên gọi đó là: Ngươi quá gà.”

Mạnh Hùng hả hê, lập tức sáng tác:
“Thiên tài vàng khè áo sém khói,
Bị Lục đại ca dọa một hồi.
Linh thạch nghìn năm là giả dối,
Chỉ thấy thiên hạ cười vỡ môi!”

Ba người họ biến mất vào đám sương mờ lối vào tông môn, để lại Vương Đằng đứng ngẩn ngơ giữa đám đông. Hào quang trên người hắn nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm, giống như một bóng đèn bị sụt điện.

Ở một góc khuất, những vị trưởng lão bí ẩn của các tông môn khác nãy giờ quan sát đều lặng người.

“Cái thằng nhóc ngoại môn Thanh Vân Tông kia… hắn dùng không quá một ly linh lực, nhưng lại bẻ gãy một chiêu Trúc Cơ đỉnh phong?”

“Thế gian này… xuất hiện một con quái vật chuyên đi sửa lỗi Thiên Đạo rồi!”

Vương Đằng nhìn theo hướng Lục Diệp đi, bàn tay nắm chặt đến mức chảy máu, nghiến răng thốt lên: “Thanh Vân Tông… Lục Diệp! Ta sẽ khiến ngươi hiểu rằng, trước vận mệnh thực sự, logic của ngươi chỉ là rác rưởi!”

Ở một nơi nào đó trên đường về, Đạo Điển của Lục Diệp hiện lên một dòng thông báo màu xanh mát mắt:

*“Phân tích thành công nhân vật Phản diện cấp 1. Kinh nghiệm cộng thêm: 500 điểm. Đã mở khóa chức năng: ‘Tìm kiếm lỗ hổng tâm lý’. Khuyến cáo: Đối phương đang uất ức đến mức muốn đi tắm. Ký chủ nên chú ý nâng cấp ‘Phần cứng’ vì kẻ địch sắp bắt đầu nạp tiền (mở hack) mạnh hơn.”*

Lục Diệp cười khổ: “Thì ra làm thiên tài cũng mệt mỏi thế đấy. Thôi, về giặt áo cái đã.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8