Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 17: Phân tích yêu thú**
CHƯƠNG 17: PHÂN TÍCH YÊU THÚ – CHIÊU THỨC "BỰA"
Lục Diệp mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là linh lực tràn trề, mà là một cơn đau đầu như thể vừa bị ai đó nhét cả một thư viện quốc gia vào đại não. Trong con ngươi của hắn, những dòng code vàng kim chớp tắt liên tục, quét qua mọi ngóc ngách của hang động.
Thế giới hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn mới. Tảng đá không còn là đá, mà là tập hợp của các liên kết phân tử thạch anh và tạp chất bị nứt vỡ do áp lực môi trường (độ bền: 42/100). Tuyết Thanh Nguyệt không còn chỉ là một mỹ nhân lạnh lùng, mà là một thực thể năng lượng đang tỏa ra khí lạnh ở mức âm 15 độ C, kèm theo thông báo "Lỗi tuần hoàn khí huyết tại vùng xương chậu do ngồi thiền sai tư thế lâu ngày".
Lục Diệp xoa thái dương, lẩm bẩm: "Dữ liệu hơi nặng, nhưng xem ra hệ điều hành của ta đã được cập nhật bản Pro rồi."
Lão Quy từ trong nhẫn lú đầu ra, vẻ mặt đầy sự hoảng hốt: "Tiểu tử, ngươi vừa làm cái gì vậy? Khí tức của cuốn sách kia biến mất rồi, chẳng lẽ ngươi đã… 'ăn' nó?"
"Không phải ăn, là đồng bộ hóa dữ liệu." Lục Diệp thản nhiên đứng dậy, phủi bụi trên áo. "Đi thôi, bí cảnh này bắt đầu 'vỡ mảng' rồi. Theo tính toán của ta, khoảng 20 phút nữa các thuật toán bảo vệ ở đây sẽ sụp đổ, nếu không ra ngoài sớm, chúng ta sẽ bị kẹt lại trong một 'vòng lặp không xác định'."
Ba người một rùa nhanh chóng di chuyển về phía lối ra của Sơ Tâm Lâm. Tuy nhiên, khi họ vừa chạm đến khu rừng nguyên sinh sát bìa rừng, một chấn động cực mạnh khiến mặt đất nứt toác.
"Gào…!"
Tiếng rống đầy uy lực nổ vang, kéo theo một mùi hôi nồng nặc và sức nóng kinh người. Từ trong bụi rậm, một bóng đen khổng lồ lao ra, chắn ngang con đường duy nhất.
Đó là một con Thiết Giáp Trệ – loại yêu thú mang hình dáng của một con lợn lòi bọc thép dài tới 5 mét. Lớp vảy trên lưng nó đỏ rực như nham thạch, mỗi bước chân dậm xuống đều khiến mặt đất lún sâu và bốc khói.
Mạnh Hùng hai mắt sáng rực, rút ra cây đại đao to bản, hét lớn: "Yêu súc! Đến đúng lúc lắm, để Mạnh mỗ lấy đầu ngươi làm mồi nhắm. Nghe thơ ta đây:
*Trư hôi da sắt ngáng đường ta,*
*Đao quang một loé, thịt thành hoa!*"
Thanh Nguyệt không nỡ nhìn vào trình độ thơ văn của Mạnh Hùng, tay nàng nắm chặt chuôi kiếm, lạnh lùng nói: "Thiết Giáp Trệ cấp ba, tương đương với Trúc Cơ cảnh đỉnh phong, da nó dày vô cùng, linh lực thông thường khó mà xuyên phá. Lục Diệp, ngươi lùi lại!"
Lục Diệp không lùi, trái lại, hắn hơi nheo mắt. Một màn hình ảo chỉ mình hắn thấy hiện lên trước mặt con thú.
[Đối tượng: Thiết Giáp Trệ biến dị (Thuộc tính Hỏa/Kim)]
[Cấu trúc lớp bảo hộ: Hợp kim sinh học tự nhiên, điểm nóng chảy 1500 độ C]
[Trạng thái: Đang trong kỳ phát dục, nội tiết tố tăng cao, dây thần kinh cảm giác vùng cổ bị căng cứng]
[Lỗi sinh học: Đốt sống cổ thứ 3 có một khe hở nhỏ 0.5cm do chiến đấu cũ. Khi nó vận linh lực hỏa, khe hở này sẽ giãn nở theo quy luật giãn nở nhiệt của kim loại.]
"Đợi đã, Mạnh huynh!" Lục Diệp hô lớn khi thấy Mạnh Hùng định lao lên chịu chết theo đúng nghĩa đen. "Đừng đập vào đầu, giáp ở đó dày tới 20 pixel… à không, 20 phân, huynh đập gãy đao cũng chẳng ăn thua đâu."
Mạnh Hùng khựng lại: "Thế đánh vào đâu? Nó húc tới nơi rồi!"
Con Thiết Giáp Trệ thấy kẻ yếu đuối như Lục Diệp dám chỉ trỏ mình, nó càng giận dữ, mõm há rộng, một ngọn lửa đỏ thẫm tích tụ chuẩn bị phun trào.
Lục Diệp bình tĩnh búng ngón tay: "Nghe này, nó chuẩn bị phun lửa. Khi ngọn lửa phát ra, nhiệt độ cổ nó sẽ tăng lên 1200 độ trong 2 giây. Chính lúc đó, cấu trúc kim loại ở vết thương cũ sẽ đạt tới điểm tới hạn của sự mỏi vật liệu. Thanh Nguyệt, dùng kiếm ý băng hàn của cô, nhắm chuẩn vào điểm phía sau tai nó 3 phân, tung một chiêu 'Tâm Băng Thấu Cốt'. Không cần lực mạnh, chỉ cần… đúng tần số."
Tuyết Thanh Nguyệt ngớ người: "Tần số?"
"Là rung động ấy! Kiếm phải run lên ở mức 50 Hz!" Lục Diệp vừa nói vừa lấy tay mô phỏng động tác gẩy đàn.
Con yêu thú lúc này đã phun ra một cột lửa khổng lồ. Tuyết Thanh Nguyệt mặc dù không hiểu "50 Hz" là cái quái gì, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, nàng chọn tin vào sự điên rồ của Lục Diệp. Nàng vung kiếm, một đường kiếm khí xanh mướt uốn lượn như một dải lụa, thay vì đâm thẳng, dải kiếm khí này lại run rẩy một cách lạ kỳ.
*Xoẹt!*
Kiếm khí vừa chạm vào gáy con thú đúng lúc nó đang đạt nhiệt độ cao nhất.
"Rắc… rắc…!"
Một tiếng động giòn tan vang lên. Theo đúng quy luật vật lý: vật liệu đang cực nóng bị làm lạnh đột ngột sẽ gây ra hiện tượng nứt vỡ ứng suất nhiệt. Lớp vảy thép vốn không thể xuyên phá của con thú bỗng nhiên nổ tung như kính cường lực bị đập trúng điểm yếu.
Con Thiết Giáp Trệ gầm lên đau đớn, đòn tấn công bị đứt quãng khiến lửa dội ngược vào trong cuống họng.
"Bây giờ đến lượt huynh, Mạnh Hùng!" Lục Diệp chỉ tay. "Nó đang bị nấc cụt do hỏa khí phản phệ. Đừng dùng đao, dùng ngón tay… chọc mạnh vào nách trái của nó!"
Mạnh Hùng trợn mắt: "Hả? Chọc nách?"
"Làm ngay! Đó là hạch thần kinh điều phối sự cân bằng của tứ chi!" Lục Diệp quát.
Mạnh Hùng bỏ luôn đại đao, vận hết linh lực vào hai ngón tay như hai cái dùi sắt, lao tới "chọt" mạnh vào nách của con thú khổng lồ.
Một cảnh tượng kỳ dị nhất lịch sử tu tiên giới diễn ra.
Con yêu thú cấp ba hung dữ, ngang ngược, lúc này bỗng nhiên thu chân lại, toàn thân co rúm, đôi mắt hỏa nhãn lộ ra vẻ vừa kinh hãi vừa… buồn cười. Nó lăn kềnh ra đất, bốn cái chân ngắn cũn vẫy liên tục trong không trung, miệng không rống được nữa mà phát ra tiếng: "Éc… hộc… éc…"
Mỗi lần nó nấc là một làn khói đen xì từ mông… à không, từ mõm phụt ra.
"Nó… nó đang cười sao?" Thanh Nguyệt đứng sững sờ, tay vẫn cầm kiếm.
"Chính xác là bị rối loạn phản xạ không điều kiện." Lục Diệp thản nhiên tiến tới gần con thú đang cười sặc sụa dưới đất. "Vùng nách của loài Trệ bọc thép này tập trung hệ thống cảm thụ tinh vi để phối hợp di chuyển khi chiến đấu. Mạnh huynh đánh vào đó khiến hệ thống thần kinh của nó bị 'đoản mạch', đại não của nó lúc này đang nhận được tín hiệu 'vui vẻ quá mức' không thể kiểm soát."
Mạnh Hùng nhìn đôi bàn tay mình, vẻ mặt không thể tin nổi: "Ta… ta dùng hai ngón tay hạ được một con Trúc Cơ đỉnh phong? Thơ của ta đâu… mau, mau cho ta cảm hứng!
*Chỉ cần hai ngón chọc vào nách,*
*Anh hùng tử sĩ cũng cười rách… bụng ra!*"
Lục Diệp không quan tâm đến bài thơ dở tệ kia, hắn rút ra một con dao nhỏ, tiến tới vạch một đường trên bụng con thú đang mất khả năng kháng cự.
"Ngươi định giết nó sao?" Thanh Nguyệt hỏi.
"Giết làm gì cho phí của?" Lục Diệp vừa nói vừa chuyên nghiệp tách lấy một cái túi nhỏ màu tím gần gan con thú. "Con lợn này nuôi cả ngàn năm mới có được lượng 'dịch nhầy gây cười' cô đặc thế này. Đây là chất xúc tác cực tốt để điều chế 'Hòa Vãn Đan' giúp người tu hành trị chứng trầm cảm hoặc tâm ma do luyện công quá độ. Bán cái này ít nhất cũng được vạn linh thạch."
Hắn lại nhìn xuống con thú đang co giật, thở dài một tiếng: "Ngoan, nín đi. Ta lấy xong dịch gan rồi, mười phút nữa hệ thần kinh sẽ tự hồi phục. Lần sau nhớ đừng có đi tiểu bừa bãi làm hỏng hệ sinh thái bí cảnh, nhé?"
Con Thiết Giáp Trệ nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt đầy sự cầu xin, nước mắt chảy ròng ròng vì cười quá nhiều. Trong đầu nó lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Làm ơn… giết ta đi cũng được, đừng có chọc nách ta nữa! Con người này quá vô sỉ!*
Lão Quy trong nhẫn rụt cổ lại, lẩm bẩm: "Tiểu tử này không phải người, hắn là quỷ. Tu tiên mà dùng kiến thức mổ lợn thế này thì các đại môn phái chắc chắn sẽ tức chết mất."
"Đi thôi!" Lục Diệp phủi tay, điệu bộ như vừa hoàn thành một ca phẫu thuật nhẹ nhàng. "Bí cảnh sắp đóng rồi, chúng ta còn phải về Thanh Vân Tông để 'debug' lại cái đám đệ tử ngoại môn đang nhìn chúng ta bằng nửa con mắt nữa."
Ba người nhanh chóng rời đi, để lại một con yêu thú cấp ba mạnh mẽ nằm ngửa bụng giữa rừng, thỉnh thoảng lại "hộc" lên một tiếng đầy đau đớn và hài hước.
Trên bầu trời Sơ Tâm Lâm, mây đen bắt đầu kéo đến, nhưng Lục Diệp biết, đây không phải là thiên tai, mà là hệ thống thế giới đang bắt đầu một đợt 'tái cấu trúc' mới sau khi bị hắn hack mất dữ liệu lõi. Cuộc chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.