Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 16: Bí cảnh tân thủ**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:30:30 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 16: BÍ CẢNH TÂN THỦ**

Sáng sớm, tại cổng vào của "Sơ Tâm Lâm" – bí cảnh cấp thấp dành riêng cho đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Những thiếu niên thiếu nữ mặc đạo bào chỉnh tề, kiếm dài giắt lưng, mặt mày hăm hở như sắp đi cứu thế giới.

Trong đám đông ấy, một nhóm ba người hiện lên như những kẻ "lỗi hệ thống" (glitch) khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải ngoái lại nhìn với ánh mắt kỳ quặc.

Đi đầu là Mạnh Hùng. Hắn không cầm kiếm, cũng chẳng mang theo pháp bảo hào nhoáng. Hắn vác trên vai một khối sắt lớn mà hắn gọi là "Cửu Trọng Thiên Nhẫn", nhưng trong mắt Lục Diệp, đó chẳng qua là một miếng tạ sắt thô kệch nặng khoảng hai trăm cân được gia công sơ sài. Miệng Mạnh Hùng lẩm bẩm:
"Nắng vàng nhuộm đỏ cửa hang,
Ta cầm sắt vụn bước sang bí cảnh.
Yêu ma trông thấy hãi hùng,
Quỳ xuống xin chữ, Mạnh Hùng đại ca!"

Ngay bên cạnh, Tuyết Thanh Nguyệt – người vốn được mệnh danh là "Băng Sơn Thánh Nữ" – đang thực hiện một loạt các động tác kỳ quặc. Nàng không đi đứng uyển chuyển như mọi khi mà vừa đi vừa vung vẩy cánh tay theo một nhịp điệu lạ lùng, hai chân bước đi theo kiểu nhảy lò cò xen kẽ.

"Một hai, một hai, hít sâu vào khoang ngực dưới, nén khí vào huyệt Đan Điền, thở ra bằng mũi nhưng phải rung nhẹ thành quản…" Nàng lẩm bẩm bài tập "Vật lý trị liệu tản nhiệt" mà Lục Diệp đã ép nàng phải thực hiện để điều hòa khí huyết.

Và cuối cùng, linh hồn của nhóm, Lục Diệp, đang thong dong bước đi với một tay cầm cuốn Đạo Điển Phân Tích, mắt đeo một thấu kính màu xanh nhạt mà hắn vừa chế tạo từ linh thạch phế phẩm và một mảnh kính vỡ.

"Lục sư huynh, chúng ta vào thật sao?" Mạnh Hùng hưng phấn hỏi, "Ta cảm giác bài thơ vừa rồi đã kích phát linh lực trong ngực, ta sắp đột phá rồi!"

Lục Diệp liếc mắt qua thấu kính, một hàng chữ số hiện lên trên đầu Mạnh Hùng: *[Nồng độ adrenaline: 85%. Nhịp tim: 110 bpm. Trạng thái: Hưng phấn quá độ (Ngáo thơ). Lời khuyên: Đừng để hắn làm thơ nữa, sẽ làm giảm 20% trí tuệ của toàn đội.]*

"Đột phá cái đầu ngươi." Lục Diệp gõ vào khối sắt trên vai Mạnh Hùng. "Đó là dấu hiệu của việc ngươi đang bị cao huyết áp. Câm miệng và tập trung giữ vững trọng tâm. Còn Thanh Nguyệt, tần suất rung thành quản của cô hơi cao, cô đang thở ra carbon dioxide quá mức đấy, muốn ngất xỉu à?"

Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, lập tức dừng lại, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có: "Ta chỉ là… muốn cảm nhận luồng khí nóng mà ngươi nói."

"Đến rồi." Lục Diệp dừng chân trước màn sương mù bao phủ lối vào rừng Sơ Tâm.

Trong mắt hắn lúc này, bí cảnh không phải là một vùng đất thần bí, mà là một vùng dữ liệu dày đặc. Màn sương kia thực chất là một màng lọc năng lượng với tần số dao động 50Hz, dùng để ngăn chặn những thực thể có tu vi vượt quá Luyện Khí tầng năm đi vào.

"Lão Quy, dậy đi làm việc." Lục Diệp vỗ nhẹ vào chiếc nhẫn cổ trên ngón tay.

Lão Quy ngáp một cái dài thượt, hiện hình thành một cái bóng rùa nhỏ trên vai hắn, giọng uể oải: "Tiểu tử, bí cảnh này cấp thấp đến mức lão phu nhìn thôi cũng thấy buồn ngủ. Có gì đâu mà khám với phá?"

"Ông không hiểu sao? Cấp thấp có nghĩa là bảo vệ dữ liệu lỏng lẻo. Đây là nơi tốt nhất để chúng ta khai thác 'lỗ hổng' (bug) mà không bị Thiên Đạo chú ý." Lục Diệp mỉm cười đầy gian xảo.

Hắn bước qua màn sương. Một tiếng *Bíp* nhẹ vang lên trong trí não hắn, cuốn Đạo Điển lật sang một trang mới:
*[Đang tải bản đồ: Sơ Tâm Lâm. Quy mô: 50km vuông. Tài nguyên khả dụng: 15% Linh dược, 10% Yêu đan, 75% Rác thải hữu cơ.]*

Vừa bước vào bên trong, mùi ẩm mốc của rừng già và hương linh khí nhàn nhạt ập tới. Đám đệ tử khác nhanh chóng tỏa ra các hướng, vội vã đi tìm những loại thảo dược như Lam Linh Thảo hay Uất Kim Hương – những thứ vốn được ghi trong sách giáo khoa là "quý giá".

"Hừ, lũ ngốc." Lục Diệp nhìn đám đông chạy loạn xạ. "Bọn họ đang săn đuổi những thứ có xác suất xuất hiện là 5% tại những vị trí hiển nhiên nhất."

"Vậy chúng ta đi đâu?" Tuyết Thanh Nguyệt tò mò hỏi.

Lục Diệp chỉ tay về hướng Đông Bắc, nơi có một đầm lầy hôi thối và đầy những bụi gai sắc nhọn. "Theo logic hóa học, vùng đầm lầy đó có nồng độ sulfur và nitrate cao gấp ba lần khu vực này. Điều đó đồng nghĩa với việc các loài cây cộng sinh ở đó sẽ chứa lượng dược tính cô đặc hơn rất nhiều. Hơn nữa, góc nhìn của đệ tử thông thường sẽ tự động bỏ qua vùng đất xấu. Đó chính là nơi chứa 'quà tặng của hệ thống'."

Nhóm ba người bắt đầu tiến sâu vào rừng. Sau nửa canh giờ, họ chạm trán chướng ngại đầu tiên.

Một âm thanh xé gió vang lên, theo sau đó là một cái bóng đen nhanh như chớp từ trên ngọn cây lao xuống.

"Là Hắc Tật Phong Báo! Yêu thú bậc một đỉnh phong!" Tuyết Thanh Nguyệt kinh hô, tay đã chạm vào chuôi kiếm.

Hắc Tật Phong Báo cao hơn một trượng, đôi mắt đỏ rực như lửa, móng vuốt cào nát cả vỏ cây cổ thụ. Nó rống lên một tiếng, uy áp của yêu thú khiến không khí xung quanh trở nên đông đặc.

Mạnh Hùng định xông lên, nhưng Lục Diệp đưa tay cản lại.

"Đứng yên." Lục Diệp thản nhiên nói, mắt hắn lấp lánh tia sáng của Đạo Điển.

*[Mục tiêu: Hắc Tật Phong Báo. Tình trạng sức khỏe: 92% (Bị loét dạ dày do ăn quá nhiều đệ tử ngoại môn không sạch sẽ). Điểm yếu: Đốt sống thứ ba từ đuôi lên có vết nứt do bị ngã từ trên cây xuống tuần trước. Tần suất tấn công: 0.8 giây/lần.]*

"Mạnh Hùng, tiến lên phía trước ba bước, nghiêng người sang trái 15 độ, giơ khối sắt của ngươi lên cao 2 mét so với mặt đất." Lục Diệp ra lệnh nhanh gọn.

"Hả? Nhưng nó sắp vồ tới rồi!" Mạnh Hùng hoảng hốt.

"Làm đi!"

Mạnh Hùng cắn răng làm theo. Hắn bước lên, đưa khối sắt nặng nề lên không trung một cách vụng về. Đúng lúc đó, con báo đen tung người lên, một cú vồ chí mạng nhắm thẳng vào cổ họng Mạnh Hùng.

"Thanh Nguyệt, dùng băng khí đóng băng bề mặt hòn đá dưới chân nó ngay… BÂY GIỜ!"

Tuyết Thanh Nguyệt phản ứng theo bản năng, một tia hàn khí bắn ra. Mặt đất bỗng chốc trở nên trơn tuột.

Con báo đang trên không trung, theo quán tính không thể đổi hướng. Khi móng sau của nó vừa chạm đất để lấy đà vồ cú tiếp theo, nó trượt chân một cái cực kỳ vô duyên.

"RẦM!"

Toàn bộ thân hình đồ sộ của Hắc Tật Phong Báo đập thẳng đầu vào khối sắt mà Mạnh Hùng đang giơ sẵn. Tiếng xương sọ va chạm với sắt đặc vang lên khô khốc.

"Oẳng!" Một tiếng kêu thảm thiết.

Con báo văng ngược ra sau, quay cuồng mặt mũi. Nó chưa kịp đứng dậy thì Lục Diệp đã thản nhiên cầm một viên đá, nhắm thẳng vào vị trí đốt sống thứ ba của nó và ném.

"Bụp!"

Linh lực bộc phát tại đúng điểm xung yếu nhất. Con yêu thú bậc một đỉnh phong đang oai phong lẫm liệt bỗng nhiên rụi xuống, bốn chân co quắp như bị liệt nửa người.

"Đây là… cái gì vậy?" Mạnh Hùng ngây người nhìn khối sắt trên tay mình, rồi nhìn con báo đang co giật dưới đất. "Ta thậm chí còn chưa kịp vận công."

"Đó gọi là 'Tính toán quỹ đạo và tận dụng quán tính'." Lục Diệp phủi tay. "Con báo này nhanh, nhưng bộ não của nó xử lý dữ liệu kém. Chỉ cần tạo ra một sự thay đổi đột ngột về hệ số ma sát dưới chân, nó sẽ tự biến mình thành một mũi tên lao vào tấm bia là khối sắt của ngươi. Kết quả: Ngươi tiêu tốn 0 linh lực, nó tiêu tốn 100% lượng máu."

Lão Quy trên vai Lục Diệp há hốc mồm, chiếc mai rùa run lên bần bật: "Tổ tiên nhà nó chứ… Thiên hạ có kẻ săn thú như ngươi sao? Đây là phỉ báng! Là xúc phạm đến tôn nghiêm của giới tu tiên!"

"Tôn nghiêm có ăn được không?" Lục Diệp tiến lại gần con báo, dùng một con dao nhỏ rạch một đường cực kỳ chuẩn xác vào bụng nó. "Nhìn này, túi mật của nó bị sưng, đây là thành phần hoàn hảo để chế tạo thuốc trừ sâu linh lực. Thanh Nguyệt, cô lấy túi mật này ra, nhớ đeo bao tay, chất dịch này có độ pH cực thấp, sẽ làm cháy da tay cô đấy."

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp với ánh mắt như nhìn một con quái vật. Nàng bắt đầu nghi ngờ rằng mình không phải đang đi thám hiểm bí cảnh, mà là đang đi… mổ xẻ thí nghiệm.

Sau khi thu dọn "chiến lợi phẩm", nhóm của Lục Diệp tiếp tục đi sâu vào đầm lầy sulfur.

Đúng như Lục Diệp dự đoán, ở đây mọc đầy những bụi thảo dược màu tím sẫm, trông có vẻ rất độc nhưng lại phát ra linh khí nồng đậm.

"Đây là Tử Huyết Thảo!" Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên đầy kinh ngạc. "Loại thảo dược này thường chỉ xuất hiện ở những bí cảnh trung cấp, sao ở đây lại có?"

"Vì nồng độ sulfur ở đây phù hợp với mã cấu tạo của nó." Lục Diệp bắt đầu hái thảo dược với tốc độ kinh người. "Mấy lão già trong tông môn chỉ dạy các người tìm cây bằng mắt, còn ta tìm cây bằng cách phân tích thành phần thổ nhưỡng. Sự khác biệt giữa 'user' (người dùng) bình thường và 'admin' chính là ở chỗ đó."

Giữa lúc cả nhóm đang bận rộn thu hoạch, bỗng nhiên có tiếng bước chân dồn dập và những tiếng cười ngạo mạn vang lên từ phía bìa rừng đầm lầy.

"Ồ, nhìn xem chúng ta tìm thấy gì này? Một tên phế vật, một tên ngốc vác sắt và… ồ, Tuyết sư muội?"

Một nhóm đệ tử ngoại môn mặc đạo bào màu xanh thẫm bước ra. Dẫn đầu là Trần Hạo, một kẻ thân tín của Vương Đằng, nổi tiếng với bản tính hống hách và tu vi Luyện Khí tầng năm.

Trần Hạo liếc nhìn đống Tử Huyết Thảo trong tay Lục Diệp, mắt lộ ra vẻ tham lam cực độ. "Tử Huyết Thảo? Không tồi, không tồi chút nào. Phế vật như ngươi mà cũng tìm được thứ này sao? Chắc là chó ngáp phải ruồi rồi."

Hắn khinh khỉnh nhìn Lục Diệp: "Giao hết ra đây, rồi quỳ xuống xin lỗi vì đã làm ô uế đôi mắt của ta, ta sẽ cân nhắc để các ngươi đi ra ngoài với đầy đủ chân tay."

Mạnh Hùng gầm lên, nắm chặt khối sắt: "Ngươi nói cái gì? Muốn cướp của đại ca ta à? Có giỏi thì bước qua bài thơ này!"

"Thơ với thẩn gì!" Lục Diệp kéo Mạnh Hùng lại, vẻ mặt vẫn bình thản đến đáng sợ. Hắn liếc nhìn nhóm của Trần Hạo qua thấu kính.

*[Nhân vật: Trần Hạo. Tu vi: Luyện Khí tầng 5 (Ảo do cắn quá nhiều đan dược thúc ép). Nhược điểm: Phổi bị ám khí lạnh, bên trong Đan Điền có lượng tạp chất đan dược không tiêu hóa được, chiếm 30% dung tích linh khí. Trạng thái: Kiêu ngạo (Buff tự tin giả tạo 100%).]*

"Trần Hạo sư huynh đúng không?" Lục Diệp đẩy gọng kính. "Ta khuyên ngươi nên quay đầu lại. Theo phân tích của ta, trong vòng 3 phút nữa, nồng độ khí gas sulfur dưới chân ngươi sẽ đạt tới mức bùng nổ. Nếu ngươi còn đứng đó mà dùng hỏa hệ linh lực để đe dọa, kết quả sẽ rất… hoành tráng đấy."

Trần Hạo cười lớn: "Khí gas? Sulfur? Ngươi đang nói nhảm cái gì thế? Muốn hù dọa ta bằng mấy cái tên kỳ lạ này sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Hỏa Diệm Chưởng thực sự!"

Tay Trần Hạo bắt đầu bùng lên ngọn lửa màu đỏ rực, xung quanh hắn không khí bắt đầu nóng lên.

Lục Diệp thở dài, dắt cuốn Đạo Điển vào lưng, sau đó nắm lấy cổ áo Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt kéo giật về phía sau một bụi cây lớn. "Nằm xuống, che tai lại."

"Ngươi sợ đến mức điên rồi sao?" Trần Hạo hét lên, tung ra một chưởng thẳng về phía Lục Diệp. "Chết đi!"

Nhưng thay vì một tiếng nổ từ chưởng pháp, điều tiếp theo xảy ra giống như là địa ngục thức tỉnh.

Sơ Tâm Lâm bỗng nhiên rung chuyển. Mặt đất đầm lầy nơi Trần Hạo đứng vốn dĩ chứa một lượng lớn khí methane và sulfur bị nén dưới lớp bùn. Ngọn lửa từ Hỏa Diệm Chưởng của hắn chính là "mồi lửa" hoàn hảo nhất cho một vụ nổ hóa học quy mô lớn.

"OÀNH!!!!!!!!!"

Một cột lửa khổng lồ từ lòng đất phun trào, thổi bay cả nhóm của Trần Hạo lên không trung như những con diều bị đứt dây. Tiếng nổ vang rền khắp bí cảnh, khói bụi bốc mù mịt.

Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng nằm sau bụi cây, cảm nhận được hơi nóng thổi qua trên đầu, toàn thân run rẩy. Khi khói bụi dần tản đi, họ ló đầu ra nhìn.

Hiện trường bây giờ là một cái hố đen ngòm rộng cả chục mét. Trần Hạo và đám tay sai nằm la liệt dưới đất, quần áo rách tả tơi, mặt đen nhẻm như nhúng vào lọ mực, tóc tai dựng đứng lên. Trần Hạo rên hừ hừ, trong miệng phun ra một ngụm khói đen.

Lục Diệp thong thả bước ra từ sau bụi cây, nhặt một mảnh đạo bào cháy xém của Trần Hạo lên quan sát. "Đã cảnh báo rồi mà. Nhiệt độ bùng phát của methane kết hợp với linh lực hỏa hệ sẽ tạo ra một áp suất cực đại lên tới 50 atmosphere. Chúc mừng ngươi đã trở thành người đầu tiên trong lịch sử Thanh Vân Tông được thực hành thí nghiệm vật lý thực tế ngay trong bí cảnh."

Lão Quy trố mắt nhìn, miệng run rẩy: "Ngươi… ngươi cố tình dắt bọn chúng tới chỗ đó?"

"Không hề." Lục Diệp thản nhiên đáp. "Tôi chỉ là chọn một vị trí đứng có lợi nhất về mặt tài nguyên và an ninh. Bọn họ tự mình 'nhảy' vào hệ thống phòng ngự tự nhiên của thế giới, tôi đâu có lỗi."

Lục Diệp tiến lại gần Trần Hạo đang nằm bẹp dí, vươn tay lục soát túi trữ vật của hắn.

"Tên này có khá nhiều đan dược rác… À, cái này không tồi, một viên tụ khí hoàn chất lượng thấp. Để xem… thành phần gồm thảo dược héo và… phân chuột?" Lục Diệp nhăn mặt bỏ qua một bên.

"Lục sư huynh… huynh thực sự là… tiên nhân sao?" Mạnh Hùng lắp bắp, nhìn Lục Diệp với ánh mắt tôn thờ như nhìn thần thánh.

"Không, ta chỉ là một người hiểu luật chơi." Lục Diệp đứng dậy, nhìn về phía sâu nhất của bí cảnh, nơi màn sương dày đặc hơn hẳn.

Hắn phát hiện ra một điều bất thường. Theo phân tích của Đạo Điển, dòng chảy linh khí của bí cảnh này không phải là ngẫu nhiên. Nó đang bị một lực hút cực mạnh kéo về tâm điểm.

"Lão Quy, nhìn chỗ kia xem. Tại sao luồng dữ liệu ở trung tâm lại bị nhiễu sóng (glitch) nặng như vậy?"

Lão Quy thu hồi vẻ cợt nhả, nheo mắt nhìn về phía xa: "Hừm… Đó không phải là lỗi đâu tiểu tử. Đó là một khu vực bị 'khóa mã'. Có vẻ như cái bí cảnh rác rưởi này đang che giấu một thứ gì đó vượt cấp. Hoặc là một vị tiền nhân nào đó đã cài đặt 'mật mã' để giấu đồ."

Lục Diệp mỉm cười, đôi mắt sáng rực dưới lớp thấu kính. "Một khu vực bị mã hóa? Thú vị. Tôi thích nhất là phá mật mã."

"Đi thôi." Hắn ra hiệu cho hai người đồng đội đang còn ngơ ngác. "Chúng ta không chỉ vào đây để hái cỏ. Chúng ta vào đây để hack cái server này."

Nhóm của Lục Diệp tiến bước sâu hơn vào bóng tối của khu rừng. Càng đi vào trong, những hàng cây càng trở nên vặn vẹo, trọng lực đôi lúc bị thay đổi khiến họ có cảm giác bước đi hụt hẫng.

Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy lạnh sống lưng. "Lục Diệp, nồng độ linh khí ở đây quá cao, ta bắt đầu thấy khó thở."

"Đó là do áp lực dữ liệu tăng lên." Lục Diệp không nhìn vào cảnh vật mà chỉ nhìn vào những dòng mã chạy trên Đạo Điển.

*[Cảnh báo: Phát hiện Firewall (Tường lửa) cổ đại. Tình trạng: Đã xuống cấp 80%. Cách thức bẻ khóa: Gõ đúng nhịp độ linh lực vào ba vị trí xung yếu ở cổng đá phía trước.]*

Họ dừng lại trước một hang động lớn được canh giữ bởi hai pho tượng đá khổng lồ. Hai pho tượng này không giống những bức tượng bình thường, chúng có những đường vân phát sáng như những mạch điện.

"Thứ này… ta nhớ rồi!" Lão Quy thốt lên. "Đây là Cấm Vệ Thạch Nhân từ thời cổ đại. Đừng động vào, chúng nó sẽ nghiền nát bất cứ ai dưới tu vi Kim Đan!"

Mạnh Hùng nhìn đôi bàn tay to lớn của tượng đá mà nuốt nước bọt ực một cái: "Hay là chúng ta quay lại đi sư huynh? Ta cảm thấy bài thơ cầu cứu của mình sắp xuất khẩu rồi."

"Yên tâm đi." Lục Diệp bước tới gần chân tượng đá. "Hệ thống bảo vệ này chạy bằng phiên bản firmware từ mười vạn năm trước. Nó có một lỗi tràn bộ nhớ (memory leak) rất nghiêm trọng."

Hắn nhặt một cành cây, gõ nhẹ vào mắt cá chân tượng bên trái ba lần, sau đó bước sang tượng bên phải và hích nhẹ vai vào khuỷu tay nó.

Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng nín thở chờ đợi một cuộc thảm sát. Nhưng không có gì xảy ra. Ngược lại, hai pho tượng khổng lồ bỗng nhiên phát ra tiếng *Két… két…* như máy móc bị khô dầu.

Mắt của chúng chớp nháy liên hồi, từ màu đỏ chuyển sang màu vàng rồi… tắt ngóm. Hai pho tượng bỗng nhiên lùi sang hai bên, để lộ ra lối vào hang động một cách đầy "mời gọi".

"Sao có thể dễ dàng như vậy?" Tuyết Thanh Nguyệt không thể tin nổi.

"Ta chỉ đơn giản là nhập một lệnh 'bypass' (vượt qua) thủ công thôi." Lục Diệp thản nhiên giải thích. "Cấu tạo của chúng dựa trên việc nhận diện địch ý và lượng linh khí dao động. Khi ta gõ theo một tần số cụ thể, bộ não bằng đá của chúng sẽ bị xung đột thông tin giữa việc 'tấn công' và 'mở cổng', dẫn đến việc 'treo máy' tạm thời."

Hắn bước vào trong hang động, không quên vẫy tay: "Vào đi, tôi ngửi thấy mùi của một ổ cứng… à không, mùi của một tàng kinh các bị bỏ hoang."

Bên trong hang động không hề tối tăm mà được thắp sáng bằng những viên linh thạch khảm trên trần nhà theo hình dạng các chòm sao. Ở giữa hang, trên một cái đài đá cao, có một quyển sách bằng kim loại đang lơ lửng, xung quanh bao bọc bởi một lớp màng ánh sáng xanh.

"Trời ạ… là Di Sản của Tiền Nhân!" Lão Quy hét lên, định lao tới nhưng bị lớp màng đánh bật ra. "Đau! Lớp bảo hộ này còn mạnh lắm!"

Lục Diệp đi vòng quanh đài đá, nhíu mày phân tích. "Một lớp mã hóa 128 bit theo quy luật bát quái? Ai mà rảnh rỗi cài cái này ở đây vậy nhỉ?"

Hắn bắt đầu lẩm bẩm tính toán: "Càn, khôn, chấn, tốn… đại diện cho các giá trị 0 và 1… Nếu ta thay đổi luồng đầu vào bằng cách làm nhiễu linh lực xung quanh…"

Hắn lấy từ trong túi ra đống Tử Huyết Thảo vừa hái được ban nãy, ném chúng vào các vị trí đối xứng xung quanh đài đá. Màu tím của thảo dược hòa vào ánh sáng xanh của màng bảo hộ tạo thành một phản ứng hóa học lạ kỳ.

"Rắc… rắc…" Lớp màng bảo hộ bắt đầu xuất hiện những vết nứt như gương vỡ.

"Hành động của ngươi… hoàn toàn không có chút phong thái tu tiên nào cả." Tuyết Thanh Nguyệt thở dài, nhưng ánh mắt nàng không giấu nổi vẻ thán phục.

Lục Diệp cười khẩy: "Phong thái chỉ dành cho người giàu. Còn chúng ta là những kẻ đang hack cuộc đời để trở nên giàu có."

*Bùm!*

Lớp màng bảo hộ tan vỡ hoàn toàn. Quyển sách kim loại rơi xuống tay Lục Diệp. Trên bìa sách có bốn chữ cổ ngoằn ngoèo: "Thiên Đạo Mã Nguồn".

Lão Quy nhìn thấy bốn chữ đó thì toàn thân run rẩy, cái đuôi rùa cụt ngủn cũng vẫy tít thò lò: "Thiên… Thiên Đạo Mã Nguồn? Đây chẳng phải là phần mở rộng của Đạo Điển sao? Tiểu tử… ngươi sắp sửa thay đổi cả cái thế giới này rồi!"

Lục Diệp mở cuốn sách ra. Không có những dòng kinh văn rườm rà, chỉ có những dòng code phức tạp nhất mà hắn từng thấy. Mắt hắn sáng lên như thể tìm thấy vàng.

"Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt, canh gác cửa hang. Ta cần 30 phút để 'download' đống kiến thức này."

Trong khi Lục Diệp đắm chìm vào những dòng mã nguồn của thế giới, thì bên ngoài bí cảnh, một cơn chấn động không hề nhỏ đang diễn ra.

Vương Đằng, lúc này đang ở bên ngoài bí cảnh theo dõi đệ tử của mình, bỗng nhiên cảm thấy "khí vận" của mình bị giảm sút đột ngột. Hắn nhìn vào hướng Sơ Tâm Lâm, nơi một vầng hào quang tím mờ đang bốc lên, đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại.

"Có kẻ đang làm xáo trộn các quy tắc…" Vương Đằng lẩm bẩm. "Kẻ nào dám đụng vào tài sản của ta?"

Trong khi đó, ở một góc tối của bí cảnh, Trần Hạo và nhóm tay sai vẫn đang nằm hít khói, hoàn toàn không biết rằng bản cập nhật lớn nhất của cuộc đời họ vừa mới được khởi động bởi một "phế vật" mà họ từng khinh miệt.

Chương 16 kết thúc bằng hình ảnh Lục Diệp ngồi giữa hang động, ánh sáng xanh của các dòng dữ liệu phản chiếu trong đôi mắt hắn, đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trên con đường "Phân Tích Vạn Vật" – con đường mà ngay cả thần tiên cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8