Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 15: Khi đồ cổ gặp công nghệ**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:29:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 15: KHI ĐỒ CỔ GẶP CÔNG NGHỆ**

Ánh trăng non vắt vẻo trên ngọn tùng già, hắt những vệt sáng loang lổ vào căn phòng gỗ chật hẹp của Lục Diệp. Trong bóng tối, một hư ảnh già nua, lưng còng như mai rùa, đang lơ lửng giữa không trung. Lão Quy — vị “tiền bối” nghìn năm tuổi đang cố gắng giữ vẻ uy nghiêm cuối cùng của mình bằng cách vuốt chòm râu bạc trắng, giọng nói trầm hùng vang lên trong thức hải của Lục Diệp:

“Tiểu tử, ngươi có biết linh căn là gì không? Đó là tinh túy của đất trời, là sợi dây liên kết vô hình giữa phàm nhân và đại đạo. Kẻ có Linh căn phẩm cấp cao chính là những đứa con cưng của thượng đế. Ngươi định dùng cái thứ ‘logic’ quái quỷ gì đó của ngươi để can thiệp vào ý trời? Nực cười! Phản phác quy chân mới là đạo, ngươi lại đi mổ xẻ nó ra, chẳng khác nào sát kê thủ noãn (giết gà lấy trứng)!”

Lục Diệp không ngẩng đầu lên. Hắn đang đeo một chiếc kính một mắt được chế tác từ thạch anh tím và lá bùa thấu thị, tay cầm một thanh nhíp dài bằng đồng tinh luyện, cẩn thận gỡ từng sợi chỉ bạc bên trong một khối cầu pha lê mờ đục. Khối cầu này chính là “Trắc Linh Cầu” – bảo vật dùng để kiểm tra tư chất đệ tử mà hắn vừa “mượn” được từ kho chứa đồ hỏng của ngoại môn chiều nay.

“Lão Quy, ông nên cập nhật hệ điều hành của mình đi,” Lục Diệp thản nhiên đáp, giọng bình thản như một bác sĩ đang thực hiện ca phẫu thuật tim. “Trong mắt ông, đây là tinh túy đất trời. Trong mắt tôi, đây chỉ là một thiết bị đo lưu lượng năng lượng thô sơ, độ chính xác cực thấp và chứa đầy rác dữ liệu.”

“Rác? Ngươi dám gọi khí tức của Đại Đạo là rác?” Lão Quy nhảy dựng lên, cái mai rùa ảo ảnh sau lưng rung bần bật. “Đây là di vật từ thời Thượng Cổ, được các bậc đại năng rót vào đạo vận!”

Lục Diệp dừng tay, nhướng mày nhìn về phía hư ảnh lão già: “Đạo vận? Ông nhìn xem cái ‘đạo vận’ này là gì nhé.”

Hắn khẽ chạm tay vào trang bìa cuốn “Đạo Điển Phân Tích” đang mở sẵn trên bàn. Một luồng sáng xanh nhạt từ cuốn sách quét qua khối cầu. Ngay lập tức, trong không gian ảo trước mặt Lục Diệp hiện lên hàng loạt dòng thông số nhảy múa.

[Đối tượng: Thiết bị lưu trữ và phản hồi linh áp sơ cấp (Model: Thượng Cổ 1.0)]
[Cấu tạo: 78% Thạch anh tạp chất, 12% Linh thạch vụn nén, 5% Đồng tạp, 5% tàn tích ý chí sinh học (dạng mốc tâm linh).]
[Nguyên lý hoạt động: Hấp thụ linh khí từ tay người chạm vào, đi qua bộ lọc nhiễu, sau đó kích hoạt các hạt phản quang để hiển thị màu sắc.]
[Lỗi hệ thống phát hiện: Tắc nghẽn ống dẫn linh lực do bụi bẩn tích tụ 300 năm; Thuật toán phân loại màu sắc bị lệch 15 độ về phía phổ màu đỏ.]

Lục Diệp chỉ tay vào dòng chữ cuối cùng: “Thấy chưa? Cái mà các người gọi là ‘Xích Linh Căn’ siêu cấp của Vương Đằng, thực chất là do cái máy này bị ‘lệch màu’. Nó vốn dĩ chỉ là một cái Linh căn trung cấp, nhưng vì thiết bị đo bị hỏng, nó hiển thị sai số thành phẩm cấp thượng đẳng. Thiên tài mà các người tung hô, chẳng qua là sản phẩm của một thiết bị không được bảo trì định kỳ.”

Lão Quy nghẹn họng. Lão nhìn chằm chằm vào những con số và biểu đồ hình cột đang nhấp nháy trên mặt trang sách của Lục Diệp. Dù không hiểu “15 độ” hay “thuật toán” là gì, nhưng nhìn cái bảng phân tích chi tiết đến tận từng hạt bụi, lão bắt đầu cảm thấy niềm tin nghìn năm của mình có dấu hiệu rạn nứt.

“Nhưng… nhưng cảm ứng linh khí không thể sai được! Khi hắn chạm vào, quả cầu phát sáng rực rỡ, áp lực nồng đậm, đó chính là minh chứng cho sự sủng ái của thiên đạo!” Lão Quy cố vớt vát.

Lục Diệp khẽ cười nhạt, tay vẫn thoăn thoắt dùng bút vẽ phù văn viết lại một đoạn ký hiệu trên bề mặt quả cầu. “Ông có biết tại sao nó sáng rực không? Vì bên trong này có một đoạn ‘mã nguồn’ bị cài cắm. Tôi gọi nó là một loại virus thiên vị.”

Lục Diệp thu phóng màn hình phân tích, chỉ vào một điểm đen li ti ẩn sâu trong lõi khối pha lê: “Ai đó đã dùng thần thức để để lại một lệnh điều kiện: *If (User == Vương Đằng) then (Brightness = 200%)*. Nghĩa là, chỉ cần là Vương Đằng chạm vào, không cần biết tư chất hắn ra sao, quả cầu này sẽ tự động ép xung, vắt kiệt linh thạch bên trong để phát ra ánh sáng chói mắt nhất.”

“Cái gì? Có kẻ dám gian lận dưới mắt của các trưởng lão?” Lão Quy chấn kinh.

“Trưởng lão?” Lục Diệp lắc đầu. “Mấy lão già đó còn đang bận ‘ngộ đạo’ dưới gốc cây tùng, họ làm sao hiểu được cấu trúc hạ tầng của một pháp bảo? Họ chỉ nhìn vào kết quả hiển thị trên màn hình. Với họ, Trắc Linh Cầu là chân lý tuyệt đối. Nhưng với tôi, nó chỉ là một cái máy tính bị cài mã độc.”

Nói đoạn, Lục Diệp lấy ra một mảnh quặng sắt rẻ tiền, bỏ vào một dung dịch nước vôi hòa với dịch lá tía tô – một sự kết hợp mà theo hắn là để “trung hòa ion linh lực tạp chất”. Sau đó, hắn đặt mảnh sắt vào vị trí cốt lõi của quả cầu.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Lão Quy tò mò hỏi, không còn vẻ khinh khỉnh như lúc đầu.

“Tôi đang cài đặt một bản cập nhật,” Lục Diệp đáp, mắt nheo lại vì tập trung. “Và thêm một chút ‘tính năng mới’. Sáng mai, khi Vương Đằng tự tin đặt tay lên đây, quả cầu sẽ không sáng lên đâu. Tôi đã thiết lập một lệnh phản hồi ngược. Càng nạp nhiều linh khí để khoe mẽ, quả cầu sẽ càng hút mạnh, cho đến khi hắn bị hút sạch linh lực như một cái giẻ lau khô khốc.”

Lão Quy run rẩy. Lão nhìn chàng thanh niên trẻ tuổi trước mặt, cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Tu tiên giới vốn trọng sức mạnh và sự huyền bí, nhưng Lục Diệp lại biến tất cả thành những biến số có thể tính toán, chỉnh sửa và phá hoại.

“Tiểu tử… ngươi làm vậy là nghịch thiên đấy. Nếu bị phát hiện, ngươi sẽ bị coi là ma đạo!”

Lục Diệp dừng tay, ngước nhìn lão Quy, ánh mắt lộ vẻ sâu sắc lạ thường: “Ma đạo là kẻ dùng máu người để tu luyện. Còn tôi? Tôi chỉ đang sửa lỗi cho cái thế giới vận hành sai lệch này thôi. Nếu Thiên Đạo không biết cách quản lý dữ liệu, thì để kỹ sư phân tích làm thay. Mà lão Quy này, ông đừng lo cho tôi. Lo cho cái đạo tâm nghìn năm của ông đi. Để tôi cho ông xem cái này.”

Lục Diệp lật sang một trang khác của Đạo Điển. Một hình ảnh mô phỏng cơ thể người dưới dạng lưới 3D hiện ra.

“Đây là sơ đồ kinh mạch của ông lúc còn sống. Tôi vừa phân tích xong từ tàn hồn của ông trong nhẫn. Ông biết tại sao ông tu luyện mười vạn năm vẫn không thể phi thăng không?”

Lão Quy lập tức dựng tóc gáy, linh thể tiến sát lại gần: “Vì sao? Lão phu năm đó được mệnh danh là đệ nhất quy phòng, phòng ngự vô song, chỉ thiếu một chút duyên cơ!”

“Duyên cơ cái con khỉ,” Lục Diệp bĩu môi, chỉ vào vùng đan điền trên mô hình. “Ông bị lỗi phần cứng bẩm sinh. Ở đốt sống thứ ba, kinh mạch của ông bị thắt nút một góc 45 độ, dẫn đến việc lưu thông linh khí bị nghẽn mạch cục bộ. Khi ông vận công đến đỉnh cao, áp lực linh khí tăng đột ngột làm bộ vi xử lý — tức là đại não của ông — bị quá nhiệt. Nói cách khác, mỗi lần ông sắp phi thăng là một lần ông bị ‘treo máy’ vì tản nhiệt không kịp. Đáng lẽ ông chỉ cần châm cứu vào vị trí này để mở rộng ống dẫn, thì ông lại đi bế quan niệm kinh. Ông niệm thêm một triệu năm nữa thì kết quả vẫn là ‘System Crash’ mà thôi.”

Lão Quy chết lặng. Hình ảnh mô phỏng kinh mạch hiện lên rõ ràng với những dòng chảy linh khí màu xanh, và quả thật, tại vị trí Lục Diệp chỉ, dòng khí bị ùn tắc, cuộn xoáy thành một vòng lặp vô tận.

“Lỗi… lỗi tản nhiệt? Lão phu thất bại vì… thiếu tản nhiệt?” Lão Quy lắp bắp, đôi mắt vốn dĩ tinh anh nay trở nên trống rỗng.

Cái sự thật này nó quá đỗi tầm thường, quá đỗi “vật lý”, đến mức khiến lão không thể chấp nhận được. Thà rằng Lục Diệp nói lão bị cường địch ám hại, hoặc bị Thiên Đạo ghen ghét, lão còn thấy tự hào. Đằng này… chỉ vì một cái khúc quanh kinh mạch không được xử lý?

Lục Diệp thản nhiên nhún vai, cất bút vào hộp: “Đúng vậy. Đồ cổ thì thường bền, nhưng thiết kế thì lỗi thời. Đời trước các người tu hành bằng niềm tin, còn đời tôi tu hành bằng dữ liệu. Thôi, đi ngủ đi lão Quy. Sáng mai còn có kịch hay để xem. Để tôi thiết lập báo thức bằng phù văn rung, bảo đảm đúng 5 giờ sáng ông sẽ được nghe một bản nhạc chuông mang tên ‘Sự sụp đổ của một thiên tài’.”

Lục Diệp tắt đèn, để lại một lão Quy đứng đờ đẫn trong bóng tối, tay vẫn lẩm bẩm: “45 độ… tản nhiệt… ta là một cái máy bị treo… ta là đồ cổ bị lỗi thời…”

Đêm đó, một vị Quy Tiên Nhân vang danh cổ đại chính thức trải qua một cuộc “sang chấn tâm lý” lớn nhất trong cuộc đời tồn tại dưới dạng linh hồn của mình. Trong khi đó, Lục Diệp nằm gối đầu lên cuốn Đạo Điển, trong đầu vẫn đang mải mê tính toán xem làm thế nào để tối ưu hóa lượng năng lượng tiêu thụ khi ném hòn đá vào điểm mù của Vương Đằng.

Trong thế giới tu tiên này, tri thức thực sự mới chính là loại tiên dược bá đạo nhất. Và với Lục Diệp, hắn vừa mới bắt đầu quá trình “quét virus” cho toàn bộ tông môn.

Bình minh hé rạng, báo hiệu một ngày hội tuyển chọn sẽ được lưu danh sử sách Thanh Vân Tông, không phải vì sự xuất hiện của một thiên tài, mà vì sự hiện diện của một kẻ phá hoại logic điên cuồng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8