Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 19: Hào quang hay là ô nhiễm ánh sáng?**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:32:36 | Lượt xem: 3

**Chương 19: Hào quang hay là ô nhiễm ánh sáng?**

Thanh Vân Tông hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn thường lệ. Không phải vì có vị đại năng nào ghé thăm, mà là vì Vương Đằng – kẻ được mệnh danh là "Thiên chi kiêu tử", "Đứa con của vận mệnh" – đang đứng ở giữa quảng trường diễn võ với một phong thái không thể nào chói mắt hơn.

Đúng nghĩa đen là "chói mắt".

Quanh thân Vương Đằng, một tầng hào quang màu vàng kim rực rỡ tỏa ra, lung linh huyền ảo như thể hắn vừa bước ra từ một bọc lá vàng mạ sẵn. Mỗi bước đi của hắn đều kèm theo những hạt tinh tử lấp lánh rơi rụng, khiến đám nữ đệ tử ngoại môn hú hét không thôi, còn nam đệ tử thì vừa ghen tị vừa che mắt vì… lóa.

"Vương sư huynh đúng là có tiên căn bất phàm, hào quang chân mệnh rực rỡ đến mức khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng!" một đệ tử nịnh hót thốt lên.

Ở một góc hành lang, Lục Diệp đang ngồi xổm, tay cầm một củ khoai nướng, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khó chịu. Hắn lầm bầm:

"Cái bộ lọc (filter) này quá lố rồi. Hệ số khúc xạ ánh sáng bị đẩy lên tới 2.5, mật độ photon linh tử xung quanh hắn cao bất thường, gây nhiễu loạn thị giác nghiêm trọng. Đây không phải tu tiên, đây là hành vi ô nhiễm ánh sáng cấp độ nặng."

Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang vận công, bắp tay cuồn cuộn nhưng mặt mày cũng nhăn nhó: "Lục huynh, ta thấy mắt hơi mỏi. Hào quang của hắn có độc chăng?"

"Không có độc, nhưng nó làm tăng nhịp tim và gây hưng phấn ảo giác cho những kẻ không có tư duy logic," Lục Diệp thản nhiên đáp, rồi hắn khẽ quát trong lòng: "Đạo Điển, quét cho ta cái 'bóng đèn di động' kia."

Vụt! Một bảng dữ liệu ảo màu xanh nhạt hiện ra trước mắt Lục Diệp, chỉ mình hắn thấy:

[Đối tượng: Vương Đằng.]
[Trạng thái: Đang vận hành 'Khí Vận Chân Quang'.]
[Nguyên lý: Sử dụng linh khí thuộc tính Quang nén lại ở bề mặt da, sau đó rung động tần số cao để tạo ra hiện tượng tán xạ Tyndall liên tục.]
[Mục đích: Chèn ép tinh thần đối phương bằng hiệu ứng hình ảnh (70%), lừa gạt cảm quan về độ dày tu vi (25%), làm cảnh (5%).]
[Lỗi hệ thống (Bug): Do tập trung quá nhiều năng lượng vào việc phát sáng, vùng nách và khe khớp gối của đối tượng bị thiếu hụt phòng ngự nghiêm trọng. Hiệu suất chuyển đổi linh lực sang lực chiến thực tế chỉ còn 60%. Khuyến cáo: Nếu tiếp tục duy trì thêm 30 phút, đối tượng có nguy cơ bị sưng võng mạc hoặc tự thiêu cháy lớp biểu bì.]

Lục Diệp nhìn dòng thông báo "làm cảnh 5%" mà không khỏi nhếch môi. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc kính đã được mài từ thạch anh đen, lắp thêm hai mảnh phù văn ngăn chặn ánh sáng do chính hắn chế tạo – một chiếc "kính râm tu tiên" hàng thật giá thật.

Đeo kính lên, thế giới của Lục Diệp lập tức trở nên dịu mát. Vương Đằng trong mắt hắn giờ chỉ còn là một kẻ đang gồng mình phun linh khí ra ngoài lỗ chân lông như một cái bình xịt lỗi.

Lúc này, Vương Đằng đã bước tới trước mặt nhóm của Lục Diệp. Hắn đứng uy nghi, cằm hơi hất lên, giọng nói vang vọng như chuông đồng:

"Lục Diệp! Nghe nói ngươi ở ngoại môn dùng mấy trò tiểu xảo để phá giải chiêu thức của ta? Ngươi có biết, trước hào quang thiên mệnh, mọi mưu hèn kế bẩn đều sẽ tan thành mây khói không?"

Nói đoạn, Vương Đằng dậm chân một cái. "Uỳnh" một tiếng, hào quang vàng kim trên người hắn bỗng nhiên bùng nổ, tỏa ra tứ phía như sóng triều. Đám đông xung quanh đồng loạt kêu lên, che mắt lại vì quá chói.

Vương Đằng rất hài lòng với hiệu ứng này. Hắn đang chờ đợi Lục Diệp ngã quỵ hoặc chí ít là run rẩy quỳ xuống trước uy áp "ánh sáng chính nghĩa" của mình.

Thế nhưng, sau 5 giây, khi ánh sáng dịu đi đôi chút, Vương Đằng nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn tức đến nghẹt thở.

Lục Diệp vẫn ngồi xổm đó, tay cầm củ khoai, mặt đeo một đôi kính đen ngòm nhìn cực kỳ quái đản. Hắn còn thản nhiên bóc vỏ khoai, đưa cho Mạnh Hùng một miếng rồi bảo:

"Mạnh huynh, đừng nhìn trực tiếp vào hắn. Đây là hiện tượng 'Flashbang' trong truyền thuyết. Để ta xử lý cái bóng đèn này."

Vương Đằng giận dữ quát: "Lục Diệp! Ngươi đeo thứ quỷ quái gì trên mặt đó? Ngươi dám khinh thường Khí Vận Chân Quang của ta?"

Lục Diệp đứng dậy, phủi phủi tro bụi trên tay, điềm tĩnh đáp: "Vương sư huynh, ta không khinh thường ngươi, ta chỉ là đang lo cho sức khỏe cộng đồng thôi. Ngươi có biết, việc ngươi liên tục tán xạ ánh sáng ở cường độ 4000 lumen thế này sẽ khiến các cây cỏ xung quanh bị rối loạn quang hợp không? Huống hồ, hào quang này của ngươi… nói thật nhé, nó lỗi lòi ra."

Vương Đằng cười lạnh: "Lỗi? Đây là linh căn thiên phú của ta kết hợp với công pháp 'Đại Nhật Tôn Giả', vạn năm có một. Ngươi bảo nó lỗi?"

"Đúng vậy," Lục Diệp bước lên một bước, Đạo Điển trong đầu hắn bắt đầu chạy các dòng mã lệnh nén dữ liệu. "Ngươi nén linh khí ở tần số sóng quá ngắn. Nhìn thì đẹp đấy, nhưng nó tạo ra một hiệu ứng 'Giao thoa tiêu hủy' ở khoảng cách ba bước chân. Chỉ cần ta đứng ở đây…"

Lục Diệp tiến lên ba bước, đứng ngay vào một góc độ có vẻ rất bình thường.

"Và ta làm thế này…"

Lục Diệp giơ tay lên, không dùng chút linh lực công kích nào. Hắn chỉ đơn giản rút ra bốn lá bùa trắng trơn – thứ mà hắn gọi là "Vật liệu cách ly ánh sáng" – rồi dán chúng vào bốn vị trí dưới chân mình.

"Mạnh huynh, cầm lấy cái này, quay về hướng Đông Bắc 15 độ, phản chiếu lại cho ta." Lục Diệp đưa cho Mạnh Hùng một chiếc khay trà inox (loại làm từ hợp kim linh khoáng có độ bóng cực cao).

Mạnh Hùng dù chẳng hiểu gì nhưng được cái nghe lời tuyệt đối. Hắn cầm khay trà đứng đúng vị trí.

Trong mắt mọi người, đây là một màn kịch hề. Nhưng trong mắt Lục Diệp, đây là một thí nghiệm vật lý quang học.

Vương Đằng đang gầm lên, định tung chiêu "Đại Nhật Chưởng" để nghiền nát Lục Diệp. Linh khí vàng kim tập trung vào lòng bàn tay hắn, sáng rực như một tiểu thái dương.

"Chết đi!" Vương Đằng vỗ mạnh một chưởng ra.

Thế nhưng, một chuyện kỳ quái đã xảy ra.

Ánh sáng rực rỡ từ tay Vương Đằng khi chạm đến vùng không gian xung quanh Lục Diệp bỗng nhiên bị "bẻ cong". Những lá bùa của Lục Diệp và chiếc khay trà của Mạnh Hùng tạo thành một hệ thống gương phản xạ và tiêu trừ pha sóng.

Ánh sáng đi vào vùng đó bị phản xạ ngược lại chính diện Vương Đằng với cường độ gấp đôi nhờ hiện tượng cộng hưởng.

"A! Mắt ta!"

Vương Đằng thét lên một tiếng đau đớn. Tuyệt chiêu của chính hắn, ánh sáng của chính hắn, dưới sự điều chỉnh "góc phản xạ" tinh vi của Lục Diệp, đã phản lại toàn bộ vào đồng tử của hắn.

Hào quang trên người Vương Đằng nhấp nháy liên tục, giống như một bóng đèn huỳnh quang sắp cháy bóng.

Lục Diệp nhân lúc đó thong thả tiến lại gần, dùng một ngón tay gõ nhẹ vào vai Vương Đằng.

"Phân tích hoàn tất. Tắt nguồn hệ thống."

Lục Diệp truyền vào một luồng linh lực rất nhỏ, nhưng luồng linh lực này được rung động ở tần số nghịch đảo hoàn toàn với tần số tán xạ trên người Vương Đằng. Đây là kỹ thuật "Triệt tiêu tiếng ồn" nhưng áp dụng cho ánh sáng linh lực.

Vù… rắc!

Hào quang rực rỡ trên người Vương Đằng vụt tắt ngấm.

Không khí quảng trường diễn võ bỗng nhiên rơi vào một sự im lặng chết chóc. Vương Đằng hiện ra trong bộ dạng nguyên bản: quần áo nhăn nhúm vì sức nóng của ánh sáng trước đó, mặt mày trắng bệch, hai mắt đỏ sọc và đang chảy nước mắt dàn dụa vì bị chính mình làm lóa.

Tuyết Thanh Nguyệt từ xa quan sát, đôi môi anh đào hơi há ra vì kinh ngạc. Nàng từng thấy người ta dùng kiếm trấn áp đối thủ, dùng thuật pháp nghiền nát đối thủ, nhưng chưa từng thấy ai… tắt điện đối thủ như tắt một ngọn đèn dầu.

Lục Diệp nhìn Vương Đằng đang ôm mắt đau đớn, thở dài nói:

"Sư huynh, ta đã nói rồi, ô nhiễm ánh sáng không tốt cho sức khỏe đâu. Ngươi tiêu tốn 40% linh lực chỉ để tạo hiệu ứng hào quang, trong khi cơ bắp lại thiếu oxy trầm trọng. Ngươi nhìn xem, nách ngươi đang ra mồ hôi đầm đìa kìa, đó là dấu hiệu của việc tản nhiệt kém đấy."

Vương Đằng uất hận đến mức muốn hộc máu. Hắn là Khí Vận Chi Tử! Hắn đi đến đâu là mây lành đến đó, hào quang vạn trượng! Vậy mà giờ đây, trước mặt bao nhiêu người, hắn bị một thằng đệ tử ngoại môn gọi là "cái bóng đèn lỗi" và bị tắt nguồn một cách sỉ nhục.

"Lục… Diệp… ta sẽ giết ngươi!" Vương Đằng gầm lên, định rút kiếm ra.

Nhưng Mạnh Hùng đã chắn ngang phía trước, bắp tay to hơn cả đầu Vương Đằng rung lên, kèm theo một bài thơ mới vừa xuất bản:

"Ánh sáng ban nãy rực trời,
Giờ như đốm lửa rụng rời đêm đen.
Vương huynh đừng có đua chen,
Về nhà mua nến, thắp đèn mà chơi!"

Đám đông xung quanh bắt đầu có tiếng cười khúc khích. Hình tượng "vạn trượng hào quang" của Vương Đằng hoàn toàn sụp đổ.

Vương Đằng nhìn sang Tuyết Thanh Nguyệt, thấy nàng cũng đang khẽ lắc đầu, trong lòng hắn như có hàng vạn mũi tên đâm qua. Hắn biết, hôm nay mình đã thất bại thảm hại. Không phải thua về tu vi, mà là thua về mặt "hình ảnh thương hiệu".

Lục Diệp đeo lại kính râm, vỗ vai Mạnh Hùng: "Đi thôi, hết kịch rồi. Phân tích xong cái đống ánh sáng này, ta cũng thấy mỏi mắt quá. Về phòng nâng cấp phần mềm lọc ánh sáng xanh thôi."

Trước khi đi, Đạo Điển trong đầu Lục Diệp lại nảy ra một thông báo:

*“Phát hiện sự sụt giảm nghiêm trọng trong 'Chỉ số tự tin' của đối tượng phản diện. Khuyến cáo: Đối phương có thể sẽ chuyển sang dùng các loại 'Vũ khí sinh học' hoặc 'Độc dược' để bù đắp sự mặc cảm. Ký chủ nên chuẩn bị bộ phân tích hóa học cấp 2.”*

Lục Diệp cười khổ trong lòng. Tu tiên sao mà giống như đang đối đầu với một đám tin tặc (hacker) vậy? Thắng một trận thì tụi nó lại tìm cách tải bản hack (cheat) mới về.

Nhưng không sao, càng nhiều bug, hắn càng thích. Bởi vì trong thế giới này, Lục Diệp chính là tay Admin nắm giữ mã nguồn tối cao nhất.

Vương Đằng đứng đó giữa quảng trường, ánh nắng mặt trời thật thụ chiếu xuống người hắn, nhưng giờ đây trông hắn mờ nhạt đến mức đáng thương. Một cơn gió thổi qua, lọn tóc vểnh của hắn khẽ đung đưa, chẳng còn chút khí phái thiên tài nào nữa.

Hào quang? Giờ đây chỉ còn là một bài học đắt giá về việc tiết kiệm điện năng trong tu tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8