Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 21: Danh tiếng vang xa**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:33:42 | Lượt xem: 3

Sáng sớm tại Thanh Vân Tông, sương mù vốn mang theo linh khí thanh khiết, hôm nay dường như lại mang theo một mùi khét lẹt âm ỉ. Mùi khét này không đến từ củi lửa nhà bếp, cũng chẳng phải do lò luyện đan nào bị nổ, mà nó phát ra từ… tâm hồn của các đệ tử.

Trong ký túc xá ngoại môn, một đệ tử đang ngồi xếp bằng, vốn dĩ phải nhập định cảm ứng thiên địa, nhưng vừa nhắm mắt lại, trong đầu hắn liền hiện lên hình ảnh một đạo thiên lôi to bằng bắp đùi, mang theo uy năng hủy diệt, sau đó… bị một thanh sắt rỉ dẫn đi, rồi "vèo" một cái, cắm thẳng vào mông của Thiên chi kiêu tử Vương Đằng.

"Phốc!"

Vị đệ tử nọ phun ra một ngụm máu, khí huyết nghịch lưu, đạo tâm chao đảo. Hắn mở mắt, gào lên một tiếng đau đớn: "Tu tiên làm cái gì chứ! Tu luyện mười năm, không bằng một thanh sắt rỉ! Lục Diệp, ngươi trả lại thiên đạo cho ta!"

Tình cảnh này diễn ra ở khắp nơi trong Thanh Vân Tông. Biệt hiệu "Kẻ Phá Hoại Đạo Tâm" chính thức được gán lên đầu Lục Diệp chỉ sau một đêm.

Tại căn lều nhỏ rách nát ở góc khuất ngoại môn, "thủ phạm" của sự kiện chấn động này đang ngồi xổm trên đất, tay cầm một chiếc kính lúp tự chế từ pha lê linh thạch phế phẩm. Trước mặt hắn là thanh sắt đen ngòm đã cứu mạng hắn hôm qua.

"Dòng điện 1.2 gigawatt đi qua, cấu trúc phân tử của sắt đã bị tái sắp xếp… Ồ, thú vị thật, sự rung động của các electron đã vô tình đồng bộ với tần số linh khí của môi trường, biến nó thành một loại siêu dẫn linh lực." Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay thoăn thoắt ghi chép vào cuốn Đạo Điển. "Nếu mình mạ thêm một lớp bột linh thạch bồ đề, thanh sắt này có thể biến thành một cột thu lôi di động tầm xa, chuyên trị mấy tên thích gọi sấm sét để ra oai."

"Lục huynh! Lục đại sư! Lục thánh nhân của lòng ta!"

Một tiếng hét vang trời cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Diệp. Mạnh Hùng, gã to xác với bắp tay cứng như đá, hùng hổ xông vào, mặt đỏ bừng vì phấn khích. Trên tay hắn cầm một xấp giấy nhòe nhoẹt mực.

"Ngươi lại làm thơ?" Lục Diệp không ngẩng đầu lên, lạnh lùng phán.

"Không chỉ là thơ, đây là sử thi!" Mạnh Hùng đập mạnh xấp giấy xuống bàn. "Nghe này:
*Thiên lôi oanh tạc đỉnh mông,*
*Khói bay nghi ngút, máu hồng tuôn rơi.*
*Vương huynh ngơ ngác hỏi trời,*
*Sao mông ta lại… thành nồi cá kho?*"

Lục Diệp xoa thái dương, cảm thấy nhức đầu hơn cả khi đối mặt với Thiên kiếp. Hắn liếc mắt qua bảng phân tích của Đạo Điển hiện lên bên cạnh Mạnh Hùng:
*[Thông báo: Đối tượng Mạnh Hùng đang ở trạng thái phấn khích quá độ. Nhịp thơ sai lệch 75%, vần điệu vi phạm quy luật ngôn ngữ học nghiêm trọng. Đề xuất: Dùng logic học để đập tan sự ảo tưởng.]*

"Mạnh huynh, bài thơ này của huynh xét về mặt vật lý là sai lầm." Lục Diệp đặt bút xuống, nghiêm túc nói. "Thứ nhất, khói phát ra không phải từ mông, mà là do sự thăng hoa của vải lụa tơ tằm dưới nhiệt độ cao. Thứ hai, tiếng vang lúc sét đánh trúng mục tiêu phải có âm tần khoảng 120 decibel, khiến Vương Đằng tạm thời mất thính giác, nên hắn không thể 'hỏi trời' được. Huynh nên sửa thành 'Vương huynh run rẩy không lời' thì logic hơn."

Mạnh Hùng ngẩn người ra, gãi đầu bôm bốp: "Thế à? Logic… ồ, logic thật! Để ta sửa lại ngay! Quả nhiên là Lục huynh, nhìn thấu vạn vật!"

Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh tràn vào căn lều nhỏ. Tuyết Thanh Nguyệt, Thánh nữ của nội môn, người luôn được vây quanh bởi hào quang băng giá và sự kính ngưỡng, đang đứng ở cửa. Nàng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt phức tạp, vừa có sự tò mò, vừa có một chút… sợ hãi len lỏi.

Nàng đã thức trắng cả đêm. Nàng luyện "Băng Tâm Quyết", mục đích là đạt đến cảnh giới tâm tĩnh như mặt nước mùa đông, không gợn sóng trước hồng trần. Thế nhưng, cứ mỗi khi nàng chuẩn bị nhập định, hình ảnh cái mông bốc khói của Vương Đằng lại hiện lên, kéo theo đó là lời giải thích của Lục Diệp về "điểm mù trọng lực" và "cấu trúc vật lý".

Nàng cảm thấy mình đang bị "nhiễm độc tri thức".

"Lục Diệp, rốt cuộc ngươi đã làm gì?" Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng hỏi, nhưng đôi môi hơi run rẩy đã phản bội nàng.

Lục Diệp nhìn nàng một lượt, từ trên xuống dưới. Trong mắt hắn, Tuyết Thanh Nguyệt không phải là mỹ nhân khuynh thành, mà là một thực thể dữ liệu.
*[Phân tích đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt. Chỉ số nhiệt độ cơ thể: 32 độ C (Quá thấp). Tuần hoàn máu tại vùng thượng vị bị trì trệ. Chẩn đoán: Viêm khớp giai đoạn đầu do tu luyện công pháp hệ Băng quá đà. Đề xuất: Tập bài thể dục vận động số 4.]*

"Thánh nữ tới tìm ta để hỏi về kỹ thuật, hay là tìm bác sĩ?" Lục Diệp thản nhiên hỏi.

"Bác sĩ? Đó là chức nghiệp gì?" Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày.

"Là người cứu vớt những kẻ tu luyện điên khùng như cô." Lục Diệp đứng dậy, rót một chén nước lọc (đã được hắn phân tích và lọc qua năm lớp cát thạch anh và than hoạt tính linh khí). "Nàng luyện Băng Tâm Quyết, tưởng là tu tâm, thực chất là đang tự ngược đãi cơ thể. Mạch máu của nàng sắp đóng băng rồi. Nếu tiếp tục, không tới ba năm nữa, nàng sẽ bị liệt nửa người. Lúc đó, kiếm pháp có cao siêu đến mấy thì cũng chỉ ngồi trên xe lăn mà múa thôi."

Tuyết Thanh Nguyệt biến sắc: "Ngươi nói càn! Sư phụ ta nói Băng Tâm Quyết là thần thông chí cao…"

"Sư phụ nàng chắc cũng đang bị đau lưng vào mỗi đêm trăng tròn đúng không?" Lục Diệp ngắt lời.

Tuyết Thanh Nguyệt chết lặng. Đúng! Sư phụ nàng – Băng Hà Chưởng Lão, mỗi khi đến đêm trăng tròn đều đóng cửa bế quan, mọi người tưởng bà luyện công, nhưng thực chất nàng từng nghe thấy tiếng bà rên rỉ vì đau nhức xương cốt.

"Lục… Lục huynh, làm sao huynh biết?" Nàng hạ giọng, vẻ kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là sự cầu thị gần như thành khẩn.

"Logic." Lục Diệp chỉ vào đầu mình. "Vật chất co lại khi gặp lạnh, giãn ra khi gặp nóng. Cô cứ ép mạch máu mình co lại mãi, áp suất tăng cao, không hỏng mới là lạ. Từ mai, mỗi sáng hãy ra vách núi phía sau, tập bài 'Thể dục nhịp điệu buổi sáng' này cho ta. Nó giúp kích thích tuyến mồ hôi và điều hòa nhịp tim."

Nói rồi, Lục Diệp lấy ra một mảnh giấy, vẽ lên đó những hình người kỳ quặc đang nhảy múa, xoay hông, giơ tay.

Tuyết Thanh Nguyệt cầm tờ giấy, mặt đỏ rực. "Cái… cái tư thế xoay hông này… nó quá vô sỉ!"

"Vô sỉ hay là liệt người? Nàng tự chọn đi." Lục Diệp quay lại với thanh sắt của mình, không thèm để ý đến nàng nữa.

Mạnh Hùng ở bên cạnh thấy thế thì cười hô hố: "Thánh nữ đừng sợ, Lục huynh là thần nhân! Ngài ấy bảo xoay hông thì nàng cứ xoay đi! Biết đâu lại ngộ ra Băng Vũ Thần Thông trong lúc ngoáy mông?"

Tuyết Thanh Nguyệt ôm tờ giấy chạy mất như bị ma đuổi. Danh tiếng của Lục Diệp một lần nữa thăng hoa: Hắn không chỉ đánh bại thiên tài, mà còn ép Thánh nữ nội môn phải luyện thứ "vũ đạo" kỳ quặc.

Nhưng rắc rối thật sự chỉ mới bắt đầu.

Chiều hôm đó, một thông cáo vang vọng khắp Thanh Vân Tông. Toàn bộ các chấp sự và trưởng lão tề tựu tại Nghị Sự Đường. Lục Diệp bị triệu tập với lý do: "Nghi ngờ sử dụng tà thuật gây lãng loạn đạo tâm đồng môn".

Trong đại điện uy nghiêm, Chưởng môn Thanh Vân Tông – một lão giả trông có vẻ đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ toan tính – nhìn xuống Lục Diệp đang đứng thản nhiên ở giữa sảnh.

"Lục Diệp, đệ tử ngoại môn, tư chất Linh căn tứ phẩm. Tại sao ngươi có thể đánh bại Vương Đằng có Linh căn nhất phẩm?" Chưởng môn trầm giọng hỏi, uy áp của cảnh giới Nguyên Anh như núi đè xuống.

Lục Diệp vẫn đứng vững. Hắn đã phân tích xong luồng uy áp này: nó là một loại áp lực không khí phối hợp với một chút ảo giác tâm linh. Hắn chỉ cần điều chỉnh nhịp thở theo chu kỳ sin, trung hòa áp suất trong lồng ngực là xong.

"Báo cáo Chưởng môn, đó không phải tà thuật. Đó là trí tuệ." Lục Diệp bình tĩnh đáp. "Vương huynh thất bại vì hắn quá tin vào thiên đạo, mà quên mất rằng thiên đạo vận hành dựa trên những quy luật vật chất cơ bản."

"Hỗn xược!" Một vị trưởng lão râu dài đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai. "Thiên đạo là tối thượng! Quy luật vật chất cái gì? Ngươi dùng cây sắt rỉ để dắt mũi thiên lôi, đó là bôi nhọ uy nghiêm của trời đất!"

Lục Diệp nhếch mép cười, một nụ cười khiến các trưởng lão sởn tóc gáy. "Trưởng lão, ông tu luyện Hỏa hệ công pháp đã ba mươi năm. Tôi hỏi ông, tại sao lửa của ông màu đỏ mà không phải màu xanh?"

Vị trưởng lão ngẩn người: "Vì… vì công pháp 'Xích Diễm Quyết' truyền lại như thế!"

"Sai hoàn toàn." Lục Diệp bước tới một bước, đôi mắt sáng rực như muốn nhìn thấu cả đại điện. "Lửa màu đỏ vì nhiệt độ chưa đủ cao. Nếu ông biết cách tăng nồng độ linh khí (Oxy hóa) và thu hẹp diện tích tiếp xúc của ngọn lửa, nó sẽ chuyển sang màu xanh tím, uy lực tăng ít nhất năm lần. Việc ông luyện mãi không tiến bộ là do ông không hiểu về phản ứng cháy, chứ không phải do ông không chăm chỉ."

"Ngươi… ngươi nói bậy!" Vị trưởng lão lắp bắp, nhưng trong đầu lão lại không tự chủ được mà bắt đầu suy nghĩ về việc "thu hẹp diện tích lửa".

"Còn ông nữa, Chưởng môn." Lục Diệp nhìn thẳng vào vị lãnh đạo tối cao. "Trận pháp phòng hộ của tông môn chúng ta, 'Thanh Vân Đại Trận', có ba mươi sáu điểm mắt trận. Nhưng thực tế chỉ cần tám điểm đặt đúng vị trí theo quy luật Fibonacci là đủ để tăng độ bền lên gấp đôi và tiết kiệm 60% linh thạch mỗi tháng. Tông môn đang lãng phí một tài sản khổng lồ chỉ vì sự bảo thủ của những người đời trước."

Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lời của Lục Diệp như những lưỡi dao sắc lạnh, lột trần tất cả những điều "hiển nhiên" mà họ hằng tin tưởng. Họ muốn phản bác, muốn hét vào mặt hắn rằng hắn là kẻ điên, nhưng tận sâu trong ý thức, họ cảm nhận được sự chính xác đáng sợ trong những con số mà hắn đưa ra.

"Phốc!"

Vị trưởng lão Hỏa hệ nãy giờ đang mải suy nghĩ về "phản ứng cháy", bỗng nhiên phun một ngụm máu lớn, ngã ngửa ra sau.

"Đạo tâm của ta… nứt rồi! Lửa đỏ là sai lầm sao? Ba mươi năm qua ta luyện cái gì? Ta luyện cái gì?" Lão điên cuồng gào thét, sau đó hôn mê bất tỉnh.

Chưởng môn Thanh Vân Tông nhìn cảnh tượng đó, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lão chợt nhận ra, Lục Diệp này không phải là tà ma, mà là một loại "độc dược" trí tuệ. Hắn không cần dùng đao kiếm để giết người, hắn chỉ cần vài câu nói là có thể phế bỏ công lực cả đời của một cao thủ bằng cách chứng minh rằng họ… đang làm sai một phép toán cơ bản.

"Đủ rồi!" Chưởng môn đập bàn, giọng nói có chút run rẩy. "Lục Diệp… ngươi đi đi. Kể từ hôm nay, cấm ngươi vào Nghị Sự Đường, cấm ngươi nói chuyện với bất kỳ trưởng lão nào quá mười câu!"

Lục Diệp nhún vai: "Tôi chỉ nói sự thật thôi mà. À, Chưởng môn, cái ghế ông đang ngồi hơi bị lệch về bên trái 2 độ, ngồi lâu sẽ bị thoát vị đĩa đệm đấy."

Chưởng môn suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi ghế. Lão xua tay như xua đuổi ôn thần: "Đi! Đi ngay lập tức cho ta!"

Lục Diệp thản nhiên bước ra khỏi đại điện.

Ngoài cửa, các đệ tử đứng xem đông nghịt. Họ nhìn thấy Lục Diệp bước ra một cách hiên ngang, còn bên trong đại điện thì vọng lại tiếng nôn máu và tiếng quát tháo loạn xạ.

"Trời ơi, hắn vừa 'phế' một vị trưởng lão bằng lời nói kìa!"
"Kẻ phá hoại đạo tâm! Tránh xa hắn ra, nếu không mười năm tu vi của các ngươi sẽ biến thành mây khói đấy!"

Lục Diệp không quan tâm. Hắn nhìn xuống Đạo Điển trong tay, một thông báo mới hiện ra:
*[Cảnh báo: Danh tiếng của Ký chủ đã đạt mức 'Tai Họa Tư Tưởng'. Thế lực 'Thiên Cơ Các' đã bắt đầu chú ý đến các thông số sai lệch mà bạn tạo ra. Tiến trình phá giải Thiên Đạo: 0.1%.]*

"Mới có 0.1% thôi sao?" Lục Diệp lẩm bẩm. "Xem ra mình cần phải mở rộng quy mô kinh doanh rồi. Chà, tiệm 'Sửa Chữa Công Pháp Và Giải Mã Tu Tiên' có vẻ là một ý tưởng không tồi."

Từ phía sau, Mạnh Hùng hớt hải chạy lại: "Lục huynh! Lục huynh! Bài thơ mới của ta có logic rồi đây:
*Đường tu như một phép chia,*
*Ngươi mà chia lộn, hồn lìa xác ngay…*"

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười chứa đầy sự thực dụng của một kỹ sư hiện đại giữa thế giới huyền bí: "Mạnh huynh, vần điệu của huynh vẫn như hạch, nhưng ý tưởng về 'phép chia' thì không tệ. Đi thôi, chúng ta đi thu hoạch 'phế liệu' từ phòng thí nghiệm của lão trưởng lão vừa nãy."

Và thế là, bóng dáng một kẻ mang theo cuốn sổ tay "hack thế giới" và một gã khổng lồ yêu thơ dở tệ, cùng nhau khuấy động bầu không khí vốn dĩ đã vô cùng căng thẳng của Thanh Vân Tông. Gió nổi lên, thổi bay những lá bùa cũ kỹ trên vách tường, báo hiệu cho một thời đại mà sấm sét cũng phải phục tùng định luật vật lý.

Trên đỉnh núi xa, Tuyết Thanh Nguyệt đang vụng về xoay hông theo bản vẽ. Nàng lẩm bẩm: "Xoay trái… xoay phải… hít vào… vì đạo tâm… không, vì cái cột sống không bị liệt…"

Thế giới tu tiên này, triệt để loạn rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8