Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 24: Tuyết Thanh Nguyệt tan băng**
Trong bóng tối mờ mịt của ráng chiều tại Thanh Vân Tông, tiểu viện rách nát của Lục Diệp đột nhiên trở nên sáng rực. Không phải do hoàng hôn, mà là do hào quang từ cơ thể Vương Đằng tỏa ra. Hắn đứng đó, thanh trường kiếm vắt ngang hông, khí chất rạng ngời như mặt trời ban trưa, đối lập hoàn toàn với vẻ lôi thôi, tay vẫn còn cầm một bản phác thảo vẽ đầy những hình thù kỳ quái của Lục Diệp.
“Tuyết sư muội, muội có biết mình đang làm gì không?” Giọng Vương Đằng vang lên, trầm ấm nhưng lại mang theo một áp lực tâm linh không hề nhỏ. Hắn lướt mắt qua bộ đồ tập có phần hơi bó sát — một sản phẩm “tối ưu hóa chuyển động” mà Lục Diệp vừa bắt Tuyết Thanh Nguyệt mặc vào — và cảm thấy gân xanh trên trán giật liên hồi.
Tuyết Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu. Kỳ lạ thay, lần đầu tiên nàng không thấy luồng khí lạnh buốt xương tủy xộc lên đại não. Thay vào đó, một luồng nhiệt lượng ấm áp chạy dọc theo các sợi cơ, khiến nàng cảm thấy cơ thể linh hoạt chưa từng có.
“Vương sư huynh, ta đang tu luyện.” Tuyết Thanh Nguyệt trả lời, thanh âm vẫn lạnh, nhưng thiếu đi vẻ tê cứng thường ngày.
Vương Đằng cười lạnh, ánh mắt dời sang Lục Diệp, đầy vẻ khinh miệt:
“Tu luyện? Cùng với một phế vật ngoại môn chuyên tháo dỡ linh cụ? Muội nói xem, hắn dạy muội cái gì? Nhảy múa như một kẻ điên khùng, hay là hít thở theo kiểu phàm nhân?”
Mạnh Hùng tiến lên một bước, vai rộng như núi, trọng kiếm cắm rầm xuống đất làm rung chuyển cả sân viện. Hắn gào lên:
“Câm mồm! Sư huynh ta đang giúp Thánh nữ chữa bệnh! Ngươi cái đồ hào quang giả tạo, biết cái gì là… là… ‘Vận động tản nhiệt, khí huyết thông hành, Đánh cho phản diện, mặt mũi tanh bành’ không?”
Lục Diệp vỗ trán: “Mạnh Hùng, ta đã bảo rồi, bài thơ này gieo vần còn lỗi 15%, hiệu quả buff sức mạnh chưa đạt đỉnh, ngươi bớt đọc lại cho ta nhờ.”
Lục Diệp ung dung bước tới, cuốn “Đạo Điển” trên tay phải mở ra, những dòng mã màu xanh lam lướt qua võng mạc hắn nhanh như điện xuyệt.
*[Phân tích đối tượng: Vương Đằng.]*
*[Chủng loại: Nhân tộc (Bản vá Khí Vận Chi Tử v1.0).]*
*[Trạng thái tâm lý: Tự phụ 89%, Phẫn nộ 11%.]*
*[Lỗi trang bị đặc biệt: Nội y bảo cụ “Kim Tằm Hộ Thể” kích cỡ S, trong khi thông số nhân trắc học của mục tiêu yêu cầu kích cỡ L. Đang gây áp lực nghiêm trọng lên vùng hạch bẹn, cản trở 40% tốc độ luân chuyển linh khí xuống chân.]*
Lục Diệp không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cái điệu bộ oai phong lẫm liệt, mỗi bước chân đều có mây vần của Vương Đằng hóa ra là vì hắn đang phải đi đứng rón rén để tránh bị cái “bảo cụ” chật chội kia cứa vào da thịt.
“Ngươi cười cái gì?” Vương Đằng quát lớn, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
Lục Diệp nheo mắt, thản nhiên nói: “Vương sư huynh, ta thực sự khuyên ngài nên tháo cái ‘Kim Tằm Hộ Thể’ ra. Dù nó có thể chống lại đòn đánh của cao thủ Kim Đan, nhưng nó đang bóp nghẹt… khát vọng tự do của ngài đấy. Ngài cứ gồng mình như vậy, thảo nào chiêu ‘Lôi Động Cửu Thiên’ của ngài lần trước chỉ đánh ra được tám tia sét. Tia thứ chín bị tắc ở dưới hạ bộ rồi, đúng không?”
Không khí như đóng băng lại. Tuyết Thanh Nguyệt tròn mắt nhìn Lục Diệp, rồi lại nhìn xuống vùng bụng dưới của Vương Đằng. Nàng không hiểu sâu xa, nhưng với bản năng của một thiên tài kiếm đạo, nàng đột nhiên nhận ra bộ dạng của Vương Đằng đúng là có chút… thiếu tự nhiên.
Sắc mặt Vương Đằng từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang tím ngắt. Đây là bí mật của hắn! Vì sợ bị kẻ thù ám toán vào điểm yếu nhất trên cơ thể, hắn đã dùng một khối linh thạch cực phẩm để mua bộ nội y bảo cụ này. Ngặt nỗi cửa hàng hôm đó hết size lớn, hắn lại nóng lòng muốn có nên đã dùng bí thuật thu nhỏ cơ bắp để mặc vào.
“Lục… Diệp! Ngươi dám sỉ nhục ta!”
Vương Đằng gầm lên, thanh kiếm rời vỏ, lôi quang nổ lách tách. Nhưng vì quá tức giận, luồng linh lực xông lên quá mạnh làm cái bộ bảo cụ bên trong thắt chặt lại một cái “rắc”.
Cơ mặt Vương Đằng méo xệch đi trong tích tắc. Một cơn đau khó nói bằng lời truyền lên não.
“Thấy chưa?” Lục Diệp nhún vai, nói với Tuyết Thanh Nguyệt: “Đây chính là ví dụ điển hình của việc nâng cấp phần cứng không tương thích với phần mềm. Cố chấp mặc trang bị cấp cao mà không tính đến dung sai cơ thể, kết quả là tự bẫy chính mình.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn biểu cảm “muốn chết mà không dám kêu” của Vương Đằng, một hình ảnh trước nay vốn dĩ uy nghiêm và hoàn hảo trong mắt đệ tử toàn tông, giờ đây lại hiện lên như một tên ngốc đang chịu trận. Một cảm giác nực cười trào dâng trong lòng nàng.
“Phụt…”
Một tiếng động nhỏ vang lên. Tuyết Thanh Nguyệt vội vã đưa tay che miệng, đôi vai run bần bật.
Nàng cười.
Đó không phải là nụ cười mỉm lạnh lùng xã giao, mà là một nụ cười không nhịn được, thuần túy và sống động. Vẻ mặt vốn như tượng băng nghìn năm đột nhiên tan chảy, để lộ ra những đường nét thanh tú và rạng rỡ đến mức làm cho cả gian sân tồi tàn như bừng sáng hẳn lên.
Vương Đằng sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy Tuyết Thanh Nguyệt cười như vậy với mình, và trớ trêu thay, nàng lại cười vì sự nhục nhã của hắn.
“Thanh Nguyệt sư muội… muội cười ta?” Vương Đằng run giọng.
Tuyết Thanh Nguyệt buông tay xuống, ánh mắt nàng giờ đây không còn chứa đựng sự kính sợ trước cường giả, mà chỉ còn sự thông tuệ lạ thường. Nàng nhìn Vương Đằng, giọng nói rõ ràng hơn bao giờ hết:
“Vương sư huynh, Lục Diệp nói đúng. Huynh quá chú trọng vào vẻ bề ngoài và các quy tắc cứng nhắc. Huynh luôn nói về ‘Đạo’, nhưng huynh thậm chí không hiểu cơ thể mình đang đau đớn ở đâu. Thật là… ngu ngốc có hệ thống!”
Câu nói “Ngu ngốc có hệ thống” là từ mà nàng vừa học được từ Lục Diệp mười phút trước. Dùng trong hoàn cảnh này, hiệu quả đạt mức tối đa.
Vương Đằng cảm thấy đạo tâm của mình nứt vỡ từng mảnh. Những đệ tử đi theo hắn cũng đứng ngây như phổng đá. Thánh nữ Thanh Vân Tông vốn nổi tiếng là kẻ “diệt tuyệt tình cảm”, nay không chỉ biết cười, mà còn biết dùng những từ ngữ lạ lùng để mắng người!
“Tốt! Tốt lắm!” Vương Đằng nghiến răng, lôi quang trên kiếm rền rĩ: “Lục Diệp, chính ngươi đã làm ô uế đầu óc của nàng. Hôm nay ta sẽ dùng ‘Chính Nghĩa Chi Kiếm’ để thanh trừng loại sâu bọ như ngươi!”
Vương Đằng không thể đứng yên nữa. Hắn vung kiếm, một đường lôi điện hình bán nguyệt chém thẳng về phía Lục Diệp. Đây là chiêu thức cực nhanh, thông thường đệ tử ngoại môn sẽ không kịp phản ứng.
Nhưng trong mắt Lục Diệp, tốc độ của chiêu thức này đột ngột chậm lại.
*[Phân tích kỹ năng: Lôi Nguyệt Trảm.]*
*[Tốc độ: 150m/s. Tần số dao động linh khí: 400Hz.]*
*[Lỗ hổng: Do nội y thắt chặt, chân trái của mục tiêu bị tê liệt 0.2 giây khi phát lực, dẫn đến quỹ đạo kiếm bị lệch sang phải 5 độ.]*
*[Phương án đối phó: Đứng yên và hơi nghiêng đầu về phía trái 2 centimet.]*
Lục Diệp đứng im như phỗng, thậm chí mắt còn chẳng chớp lấy một cái.
“Sư huynh tránh ra!” Mạnh Hùng hốt hoảng định lao tới, nhưng Lục Diệp giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Xoẹt!”
Lôi quang lướt sát qua tai Lục Diệp, cắt đứt một sợi tóc mai của hắn, rồi đập mạnh vào bức tường phía sau, tạo thành một vệt cháy xém sâu hoắm. Tuy nhiên, Lục Diệp không hề hấn gì, tà áo thậm chí còn chẳng buồn bay lên.
Vương Đằng đứng sững lại, vẻ mặt không thể tin nổi: “Sao có thể? Ngươi sao có thể đoán được hướng đi của kiếm khí?”
Lục Diệp phủi phủi vai áo, bình thản nói: “Đoán làm gì cho mệt? Ta chỉ là tính toán thôi. Sư huynh à, bước chân của ngài vừa rồi có vấn đề. Theo vật lý học mà nói, trọng tâm của ngài bị lệch vì ngài sợ bị… đau chỗ đó. Một đường kiếm mang theo nỗi sợ hãi về việc ‘đứt mạch máu vùng nhạy cảm’ thì làm sao mà trúng được ai?”
Tuyết Thanh Nguyệt nghe vậy, không kìm được nữa, nàng ôm bụng cười thành tiếng lớn hơn.
“Vương sư huynh, huynh… huynh nên đi thay đồ đi. Đừng ở đây làm trò cười nữa.” Nàng vừa cười vừa mắng, giọng điệu mang theo sự sảng khoái chưa từng có.
Trước đây, nàng tu luyện Băng Tâm Quyết, mọi cảm xúc đều bị kìm nén, khiến nàng cảm thấy mình như một cỗ máy bằng đá. Nhưng từ khi Lục Diệp phân tích ra rằng đó chỉ là lỗi “tích tụ khí lạnh không đúng cách” và dạy nàng cách giải tỏa áp lực, nàng mới phát hiện ra thế giới này vốn dĩ rất thú vị. Cảm giác mắng được kẻ mình ghét thực sự là một loại dược liệu bổ dưỡng hơn bất kỳ linh đan nào.
Đám đệ tử nội môn nhìn nhau, một tên bạo dạn lên tiếng: “Vương sư huynh, hay là chúng ta… rút lui trước? Hình như trang bị của huynh có vấn đề thật, tôi thấy huynh đang chảy mồ hôi hột kìa.”
“Cút! Toàn bộ cút hết cho ta!” Vương Đằng hét lên, nhục nhã đến mức không thể chịu nổi. Hắn quay người, dùng tốc độ nhanh nhất (trong khi vẫn phải đi hơi khệnh khạng) lao thẳng ra khỏi tiểu viện, bỏ lại một làn khói bụi và sự im lặng lạ lùng.
Đợi khi đám người đã đi khuất, Tuyết Thanh Nguyệt mới dần ngừng cười. Khuôn mặt nàng ửng hồng vì thiếu oxy, ánh mắt lấp lánh nhìn Lục Diệp.
“Lục Diệp, đây là cái gọi là ‘Chiến đấu tâm lý’ mà huynh nói sao?”
Lục Diệp thu hồi Đạo Điển, lắc đầu: “Không, đây gọi là ‘Tấn công dựa trên dữ liệu lỗi’. Mọi người trong giới tu tiên này đều quá chú trọng vào công pháp cường đại mà quên mất rằng, bản thân người vận hành công pháp mới là mắt xích yếu nhất.”
Hắn nhìn nàng, nheo mắt đánh giá: “Vừa rồi cô cười 3 phút 20 giây, nhịp tim tăng lên 120 lần/phút, lưu lượng máu đạt mức tối ưu. Băng Tâm Quyết của cô đã tự động đột phá tầng thứ tư rồi đấy.”
Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ, vội vàng vận khí kiểm tra. Quả nhiên, tầng chướng ngại mà nàng bế tắc bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất. Khí lạnh không còn là xiềng xích, mà biến thành một luồng sức mạnh tuân theo sự điều khiển của nàng.
“Cười cũng có thể đột phá?” Mạnh Hùng há hốc mồm: “Sư huynh, vậy ta khóc có thể tăng tu vi không?”
Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng: “Ngươi khóc thì chỉ có thể làm lụt cái sân này thôi. Nhưng đừng lo, ta đã phân tích ra bộ ‘Cuồng Thi Thiết Kế’ cho ngươi rồi. Chỉ cần ngươi mỗi ngày đọc một bài thơ do ta sửa lại, rồi đấm vào vách đá theo đúng góc độ 45 độ, một tháng sau cánh tay của ngươi sẽ cứng như hắc kim linh thạch.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn hai người bọn họ, một kẻ mưu mô xảo quyệt nhưng lại đầy tri thức, một kẻ cục mịch nhưng chân thành. Nàng cảm thấy thế giới này không còn xám xịt như những trang kinh sách cũ kỹ nữa.
“Lục Diệp…” Nàng khẽ gọi.
“Hửm?”
“Cái từ ‘ngu ngốc có hệ thống’… huynh còn từ nào hay hơn không? Để lần sau ta mắng Vương Đằng tiếp.”
Lục Diệp nhìn Thánh nữ băng giá của Thanh Vân Tông nay đã biến thành một cô gái biết hăng hái hỏi cách mắng người, khóe môi hắn cong lên:
“Nhiều lắm. Để ta lập cho cô một bộ ‘Từ điển mắng người chuẩn Logic’. Đảm bảo cô mắng xong, đối thủ không chỉ tức chết mà còn phải đứng lại suy ngẫm xem mình sai ở đâu.”
*[Thông báo từ Đạo Điển: Cảm xúc của Tuyết Thanh Nguyệt đã được tối ưu hóa. Mức độ trung thành/liên minh: Tăng 20%. Nhận được 1000 điểm Logic Lực. Chức năng ‘Chế tạo công pháp nhóm’ đã mở khóa.]*
Lục Diệp nhìn bảng thông báo, trong đầu hắn đã bắt đầu vẽ ra một kế hoạch lớn hơn. Một khi hắn “Refactor” lại toàn bộ những thiên tài của tông môn này, Thanh Vân Tông sẽ không còn là một tông môn hạng ba nữa, mà sẽ trở thành một tập đoàn công nghệ tu tiên đáng sợ nhất Cửu Châu.
Còn về phần Vương Đằng?
“Có lẽ mình nên viết một bài báo cáo về tác hại của việc mặc nội y sai kích cỡ và dán ở bảng thông báo nội môn nhỉ?” Lục Diệp lẩm bẩm.
“Sư huynh, cái đó gọi là gì?” Mạnh Hùng tò mò hỏi.
“Cái đó gọi là… Tiêu diệt uy tín trên phương diện truyền thông.”
Dưới ánh trăng bắt đầu lên, ba bóng người đổ dài trên mặt đất. Một người là kỹ sư kỳ quặc, một kẻ yêu thơ cơ bắp, và một Thánh nữ đã tan băng. Một tổ hợp đầy những “lỗi hệ thống” nhưng lại chuẩn bị bẻ khóa cả thiên hạ.
—
*(Hết chương 24)*