Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 25: Nhiệm vụ tông môn cấp S**
**CHƯƠNG 25: NHIỆM VỤ CẤP S – BUG TRONG MỎ ĐÁ**
Sáng sớm, sương mù bao phủ đỉnh Thanh Vân, nhưng bầu không khí tại Chấp Sự Đường lại nóng hừng hực như lò rèn. Một thông báo màu đỏ tươi, tỏa ra linh áp bức người, treo lơ lửng trên bảng nhiệm vụ cao nhất.
“Nhiệm vụ cấp S: Điều tra sự cố dị thường tại mỏ linh thạch Huyết Vân. Yêu cầu: Đệ tử nội môn, tu vi tối thiểu Trúc Cơ tầng năm.”
Đám đông xôn xao. Mỏ Huyết Vân là huyết mạch kinh tế của Thanh Vân Tông, chiếm tới 40% lượng linh thạch cung cấp hàng năm. Nửa tháng nay, sản lượng không những tụt dốc mà đệ tử canh gác liên tục báo cáo về những hiện tượng “ma ám”: những lối đi tự biến mất, linh khí bị đông cứng thành khối, và tệ hơn là vài đệ tử đã phát điên sau khi nhìn thấy bóng mình trong đá.
Lục Diệp uể oải bước tới, tay cầm một chiếc bình sứ nhỏ đựng cà phê linh dược tự chế – thứ nước đen thui giúp hắn tỉnh táo sau một đêm dài "code" lại bộ pháp của Tuyết Thanh Nguyệt.
“Lục sư huynh! Huynh định nhận nhiệm vụ đó sao?” Mạnh Hùng vác theo cây trọng kiếm to như cái phản, mồ hôi nhễ nhại sau buổi tập nhảy aerobic buổi sáng, hớt hải chạy lại.
Lục Diệp nhướn mày, ánh mắt quét qua tờ thông báo. Trong nhãn thần của hắn, tờ giấy không phải màu đỏ, mà là một mảng dữ liệu đang nhấp nháy dòng chữ: *[Cảnh báo: Tọa độ không gian vặn vẹo. Nồng độ linh khí bất ổn: 87%. Nguy cơ sụp đổ hệ thống cục bộ: Cao.]*
“Không phải ta muốn nhận, mà là vì cái mỏ đó đang bị ‘Lag’.” Lục Diệp thản nhiên nhấp một ngụm nước đắng ngắt. “Nếu không sửa kịp, linh thạch chúng ta dùng tháng sau sẽ biến thành đá cuội. Mà ta thì không muốn quay lại dùng nến để đọc sách.”
“Nhưng Trưởng lão nói nơi đó có quỷ!” Mạnh Hùng rùng mình.
Lục Diệp khịt mũi: “Quỷ cái gì. Chẳng qua là dữ liệu thực tế bị chồng lấp lên nhau thôi. Đi, gọi cả Thanh Nguyệt nữa. Ta cần một cái máy tản nhiệt di động và một gã có sức trâu để khuân vác.”
—
Mỏ Huyết Vân nằm sâu trong thung lũng phía Tây. Khi cả ba đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải nhíu mày.
Lối vào hầm mỏ vốn là một vòm đá vững chãi, nhưng hiện tại, nó trông như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước vào. Những mỏm đá rung rinh như thạch, thỉnh thoảng lại biến mất rồi hiện ra ở một vị trí khác cách đó vài mét. Một đệ tử canh gác ngồi bệt dưới đất, lẩm bẩm: “Cây cuốc của tôi… tôi vừa đặt nó xuống đất, đất bỗng biến thành nước, cuốc chìm nghỉm rồi đất lại cứng lại… Thần linh ơi, chúng ta bị nguyền rủa rồi!”
Lục Diệp bước tới chỗ cây cuốc bị “chôn sống”, hắn không quỳ xuống cầu nguyện mà mở Đạo Điển Phân Tích ra.
*[Đối tượng: Địa hình hầm mỏ Huyết Vân.]*
*[Trạng thái: Glitch (Lỗi hiển thị vật chất).*
*[Nguyên nhân: Một nguồn năng lượng ngoại lai đang cưỡng ép thay đổi tốc độ làm mới (Refresh rate) của phân tử đá. Hiện tại: 2 khung hình/giây.]*
“Hừ, ra là vậy. Tốc độ làm mới quá thấp nên vật chất rơi vào trạng thái ‘treo’.” Lục Diệp lẩm bẩm, đoạn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: “Thanh Nguyệt, dùng Băng Tâm Kiếm khí, đâm vào khoảng không bên trái cửa hầm ba tấc, sâu năm phân. Giữ nguyên nhiệt độ ở mức âm bốn mươi độ C.”
Tuyết Thanh Nguyệt không hỏi nhiều, nàng đã quá quen với những yêu cầu kỳ quặc của hắn. Trường kiếm tuốt vỏ, một đường kiếm xanh lạnh lùng đâm vào hư không.
*Rắc!*
Một tiếng động giòn tan vang lên. Chỗ không gian vặn vẹo bỗng chốc cứng đờ lại như một khung hình bị đóng băng.
“Mạnh Hùng, đấm vào chỗ đó cho ta. Dùng 30% lực thôi, đừng làm sập cả cái mỏ này.”
Mạnh Hùng gầm nhẹ một tiếng, nắm đấm to lớn nện thẳng vào vị trí kiếm khí của Thanh Nguyệt. Một tiếng “oành” vang lên, không gian vỡ vụn như kính, lộ ra lối vào hầm mỏ tối đen nhưng ổn định.
“Vào thôi. Nhớ kỹ, đừng tin vào những gì mắt thấy. Hãy tin vào cảm giác của bàn chân.” Lục Diệp dặn dò.
Càng đi sâu vào trong, sự kỳ quái càng tăng lên. Những mạch linh thạch vốn đỏ rực nay lại phát ra ánh sáng tím lịm, nhấp nháy liên hồi như đèn LED hỏng.
“Lục sư huynh, ta cảm thấy… thơ tính của ta đang trào dâng.” Mạnh Hùng đột ngột dừng lại, vẻ mặt mơ màng. “Ta thấy đá này thật tròn, như là bát bún diêu ngon giữa đời…”
“Tỉnh lại!” Lục Diệp gõ mạnh vào đầu Mạnh Hùng một cái. “Ngươi không phải đang cảm thấy thơ tính, mà là não bộ đang bị tần số âm thanh thấp trong hang này quấy nhiễu tín hiệu. Đeo cái này vào.”
Hắn ném cho mỗi người một chiếc nút tai làm từ đất sét trộn với linh sa đã qua phân tích.
“Cái này có tác dụng gì?” Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.
“Nó là thiết bị chống ồn chủ động.” Lục Diệp giải thích theo kiểu không ai hiểu nổi. “Nó sẽ lọc bỏ các ‘tạp âm dữ liệu’ khiến thần trí các ngươi bị loạn. Ở trong cái ‘Vùng Lỗi’ này, chỉ cần một suy nghĩ lệch lạc cũng có thể khiến các ngươi tự biến mình thành một phần của bug.”
Đột nhiên, từ trong bóng tối sâu thẳm của mỏ đá, những tiếng *cạch cạch* vang lên. Hàng trăm đôi mắt đỏ rực hiện ra. Đó là đám Nhện Tinh Thể – yêu thú đặc trưng của mỏ Huyết Vân, nhưng chúng đã biến dị. Cơ thể chúng không còn là thịt mà là những mảnh vỡ linh thạch sắc lẹm, đôi chân dài ngoằng thỉnh thoảng lại xuyên thấu qua vách đá như thể chúng không có thực thể.
“Chúng nó bị ‘no clip’!” Lục Diệp kêu lên. “Chúng có thể đi xuyên vật thể nhờ lỗi không gian. Mạnh Hùng, thủ thế! Thanh Nguyệt, đừng chém vào thân thể chúng, chém vào cái bóng dưới chân!”
Đàn nhện lao tới như thủy triều. Mạnh Hùng hét lớn một tiếng, triển khai Cuồng Thi Thiết Kế. Hắn đứng tấn, cánh tay cứng hơn sắt đá đón đỡ những cú đâm của nhện. *Keng keng!* Những tia lửa bắn tung tóe. Nhưng do đám nhện đang ở trạng thái lỗi, chúng thỉnh thoảng xuyên qua nắm đấm của hắn khiến Mạnh Hùng lảo đảo.
“Lục Diệp, kiếm của ta không chạm được vào chúng!” Tuyết Thanh Nguyệt lo lắng, kiếm khí của nàng xuyên qua lũ nhện như chém vào không khí.
Lục Diệp bình tĩnh lật trang Đạo Điển, ngón tay hắn di chuyển cực nhanh trên mặt giấy như đang gõ code.
“Bình tĩnh. Chúng chỉ đang đồng bộ hóa với tần số lỗi của mỏ đá thôi. Ta sẽ gửi cho các ngươi một bản cập nhật driver!”
Hắn lấy ra hai lá phù văn vừa mới vẽ vội, dán thẳng lên kiếm của Thanh Nguyệt và giáp tay của Mạnh Hùng.
“Đây là phù ‘Đồng Bộ Hóa’. Bây giờ, các ngươi cũng là ‘lỗi’ giống như chúng!”
Ngay lập tức, thanh kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu rung động với tần số cực cao, phát ra những vệt sáng nhòe nhoẹt. Nàng vung kiếm, lần này, lưỡi kiếm không xuyên qua nữa mà trực tiếp chém đứt đôi con nhện dẫn đầu. *Răng rắc!* Con nhện vỡ vụn thành những khối pixel linh khí rồi tan biến.
Mạnh Hùng cười khoái trá, hắn túm lấy hai con nhện, đập chúng vào nhau như đập gạch: “Ha ha! Cảm giác này giống như đang bắt được cá trong nước vậy!”
Trận chiến diễn ra chóng vánh dưới sự chỉ đạo của Lục Diệp. Tuy nhiên, khi con nhện cuối cùng ngã xuống, một chấn động dữ dội vang lên từ lòng mỏ. Vách đá phía trước sụp đổ, lộ ra một khoảng không gian rộng lớn, giữa đó là một khối tinh thể khổng lồ màu đen tuyền đang xoay tròn.
“Đó là gì?” Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc. Khối tinh thể tỏa ra những tia chớp màu đỏ, mỗi khi nó xoay, không gian xung quanh lại bị vặn vẹo như trang giấy bị vò nát.
Lão Quy trong nhẫn của Lục Diệp đột ngột truyền âm, giọng nói đầy run rẩy: “Nhóc tử… đây không phải lỗi bình thường. Đây là một ‘Mảnh vỡ Mã Nguồn’ của Tiên Giới cổ đại rơi rớt lại! Nó đang cố gắng ghi đè quy tắc của chính mình lên thế giới này!”
Mắt Lục Diệp sáng lên. Một mảnh vỡ mã nguồn? Đây chẳng phải là một ổ cứng SSD chứa đầy kiến thức đỉnh cao sao?
*[Cảnh báo: Phát hiện Root Malware (Mã độc cấp cao).*
*[Đối tượng: Mảnh vỡ Hắc Tinh.]*
*[Hành động khuyến nghị: Tiến hành định dạng lại (Format) hoặc Cách ly (Quarantine).]*
“Format sao? Quá phí phạm.” Lục Diệp liếm môi, nụ cười của hắn khiến Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả băng kiếm của mình. “Ta sẽ cài đặt cho nó một cái Hệ điều hành mới.”
Hắn quay sang hai đồng đội: “Bảo vệ ta trong ba nén nhang. Ta phải vào ‘Root’ của cái thứ này để sửa lỗi tận gốc. Nếu ta thành công, chúng ta sẽ có linh thạch vô hạn. Nếu thất bại… hừm, Thanh Vân Tông chắc sẽ có thêm một cái lỗ đen mới.”
“Sư huynh yên tâm! Có Mạnh Hùng ở đây, dù là Thiên Vương lão tử cũng đừng mong chạm vào một cọng lông chân của huynh!” Mạnh Hùng đứng chắn trước mặt Lục Diệp, uy phong lẫm liệt, dù lời nói vẫn mang hơi hướng… thiếu muối.
Lục Diệp ngồi xếp bằng, Đạo Điển Phân Tích lơ lửng trước mặt, ánh sáng xanh lam từ mắt hắn liên kết trực tiếp với khối hắc tinh. Một dòng chảy dữ liệu khổng lồ bắt đầu tràn vào não bộ hắn.
Trong không gian ý thức của Lục Diệp, hắn thấy một mớ hỗn độn những quy tắc cũ kỹ: *“Sát戮 (Sát lục)”, “Thôn phệ”, “Tịch diệt”…* Những dòng lệnh này đang chạy vòng lặp vô tận, gây ra sự quá tải cho thực tại.
“Xóa… xóa… tối ưu hóa… thêm hàm ‘Hòa bình’… chỉnh lại thông số sản lượng linh thạch lên mức 200%… Thêm hiệu ứng đèn Led cho nó đẹp một chút…” Lục Diệp lẩm nhẩm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Bên ngoài, những con quái vật từ bóng tối bắt đầu tràn ra để bảo vệ mảnh vỡ mã nguồn. Tuyết Thanh Nguyệt kiếm quang như tuyết lở, Mạnh Hùng quyền ra như sấm sét. Cả hai dốc hết sức bình sinh để tạo ra một vòng tròn bảo vệ tuyệt đối xung quanh Lục Diệp.
Thời gian trôi qua từng giây đầy căng thẳng. Khi một con quái vật to lớn chuẩn bị vồ xuống đầu Lục Diệp, hắn đột ngột mở mắt.
“Xong rồi! Nhấn Enter!”
Hắn đập mạnh tay xuống Đạo Điển. Một làn sóng xung kích màu xanh nhạt lan tỏa từ khối hắc tinh, quét sạch bóng tối và biến đổi toàn bộ hang động.
Khối hắc tinh đen tuyền bỗng chốc biến thành màu trắng sữa dịu mắt, xoay tròn một cách ổn định. Những vách đá đang rung rinh bỗng chốc hóa thành những mạch linh thạch thuần khiết nhất, sáng lấp lánh như bầu trời sao.
*[Thông báo: Đã sửa lỗi thành công. Thực thể ‘Mảnh vỡ Hắc Tinh’ đã được cải tạo thành ‘Server Linh Khí Thanh Vân v1.0’.]*
*[Chức năng: Tự động lọc linh khí rác, tăng hiệu suất kết tinh đá 250%. Chế độ bảo mật: Đã thiết lập mã khóa vân tay của Lục Diệp.]*
Sự im lặng bao trùm hang mỏ. Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn quanh, hắn sờ vào một mạch linh thạch: “Oa… linh khí này… ta chỉ hít một hơi thôi mà cảm thấy mình sắp đột phá rồi!”
Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào vỏ, ánh mắt nhìn Lục Diệp đầy phức tạp: “Huynh… huynh vừa mới làm cái gì vậy? Biến tai họa thành bảo địa trong nháy mắt?”
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, vẻ mặt thản nhiên như vừa mới sửa xong một cái vòi nước bị rò: “Chẳng qua là cài lại Win thôi mà. Có gì to tát đâu.”
Hắn đưa tay chạm vào khối tinh thể trắng sữa, mỉm cười: “Từ nay về sau, mỏ Huyết Vân sẽ không còn ma ám nữa. Thay vào đó, nó sẽ là ‘Nhà máy thông minh’ đầu tiên của Thanh Vân Tông. Và tất nhiên, là nhà đầu tư chính, ta sẽ thu phí quản lý là 30% sản lượng.”
“30%?” Lão Quy trong nhẫn kêu lên. “Nhóc tử, ngươi đúng là còn tàn nhẫn hơn cả Ma đạo!”
“Lão Quy, ông lạc hậu rồi.” Lục Diệp lẩm bẩm. “Trong thời đại dữ liệu, kiến thức là tiền bạc, mà dịch vụ bảo trì là kim cương. Chúng ta đi thôi, còn phải về báo cáo nhiệm vụ và lĩnh thưởng nữa.”
Khi cả ba bước ra khỏi hầm mỏ, ánh nắng ban mai chiếu rọi. Lục Diệp nhìn bảng thông báo nhiệm vụ trong đầu đang hiện dòng chữ: *[Nhiệm vụ cấp S hoàn thành. Đánh giá: SSS (Vượt mức mong đợi). Phần thưởng: Tăng quyền hạn truy cập Thiên Đạo lên mức Cấp cao.]*
Hắn cười thầm. Cuộc chơi này, giờ mới thực sự bắt đầu mượt mà đây.