Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 26: Vùng đất Glitch đầu tiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:36:30 | Lượt xem: 1

Trên con đường mòn dẫn từ mỏ Huyết Vân trở về phía ngoại môn Thanh Vân Tông, bầu trời buổi chiều tà mang một sắc tím đỏ ma mị. Gió thổi qua những tán lá xào xạc, nhưng thanh âm ấy lại mang theo một nhịp điệu đứt quãng, giống như một bản nhạc cũ bị xước đĩa.

“Các ngươi có cảm thấy… không khí hôm nay hơi dính không?” Mạnh Hùng vừa đi vừa gãi gãi cái cổ hộ pháp của mình. Hắn vác trên vai một bao tải linh thạch phế phẩm – thứ mà Lục Diệp bảo là ‘phần cứng hỏng cần tái chế’.

Tuyết Thanh Nguyệt chau mày, tay nàng vẫn đặt hờ lên chuôi kiếm. “Linh khí ở đây rất loạn. Nó không chảy theo quy luật bình thường, mà dường như đang tự va đập vào nhau.”

Lục Diệp đi ở giữa, đôi mắt hắn không nhìn vào cảnh vật đơn thuần. Trong nhãn thần của hắn, thế giới lúc này đang hiện lên dưới dạng những luồng dữ liệu thô.

“Bình tĩnh đi.” Lục Diệp nhàn nhạt lên tiếng, ngón tay hắn khẽ búng một cái vào không trung. “Không phải linh khí loạn, mà là FPS (khung hình mỗi giây) của vùng này đang bị tụt nghiêm trọng. Nếu ta đoán không lầm, chúng ta vừa bước vào một phân khu chưa được tối ưu hóa.”

“Ép-pê-ét? Tối ưu hóa?” Lão Quy trong nhẫn vươn cái đầu rùa già cỗi ra, hít hà không khí rồi run rẩy nói: “Nhóc tử, đừng có nói nhăng nói cuội. Đây là ‘U Minh Khí’, là dấu hiệu của việc không gian bị rách nát. Thời thượng cổ, đây gọi là Vùng Đất Chết, vào là không có đường ra đâu!”

Lục Diệp không đáp lại lão Quy. Hắn mở Đạo Điển Phân Tích ra. Một bảng điều khiển ảo màu xanh lam lơ lửng hiện lên trước mắt hắn, che đi một nửa tầm nhìn thực tế.

*[Cảnh báo: Phát hiện lỗi hiển thị vật lý (Physics Glitch) trong phạm vi 500 mét.]*
*[Tình trạng: Texture (kết cấu) môi trường bị lỗi nén. Tỷ lệ dựng hình sai lệch: 14.2%.]*

“Nhìn kìa!” Tuyết Thanh Nguyệt đột nhiên khựng lại, chỉ tay về phía trước.

Cách đó khoảng mười trượng, một con thỏ rừng đang gặm cỏ. Điều kinh dị là con thỏ ấy không di chuyển bình thường. Nó nhảy một bước, rồi bỗng nhiên biến mất, một giây sau lại hiện ra ở vị trí cũ, sau đó lại nhảy vọt đi một khoảng cách mười mét chỉ trong một chớp mắt. Chuyển động của nó giật cục, giống như một con rối bị đứt dây rồi lại được nối lại một cách vụng về.

Mạnh Hùng trợn tròn mắt: “Con thỏ kia… nó học được Thần thông dịch chuyển không gian à?”

“Không.” Lục Diệp nheo mắt nhìn con thỏ, hoặc chính xác là nhìn vào những hạt tinh thể màu đen li ti đang bao quanh cơ thể nó. “Nó bị ‘Lag’ (độ trễ). Vị trí của nó trong máy chủ thế giới và vị trí thực tế của nó không khớp nhau. Nhìn kỹ vào chân nó đi.”

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt nín thở nhìn lại. Khi con thỏ dừng lại một nhịp, họ kinh hoàng nhận thấy hai chân sau của nó đang… lún sâu vào trong một phiến đá cứng. Không phải nó đạp nát đá, mà là chân của nó và phiến đá đang đè lấp lên nhau, như thể hai thứ vốn không cùng tồn tại trong một không gian.

“Xâm nhập vật thể (Clipping error)!” Lục Diệp lẩm bẩm, mặt hơi biến sắc. “Mọi người đứng yên tại chỗ. Đừng bước thêm bước nào nữa, nếu không muốn nửa thân trên ở bờ suối, còn nửa thân dưới kẹt lại trong hốc cây.”

Lục Diệp rút từ trong túi trữ vật ra một thanh kiếm gỗ luyện tập bình thường. Hắn từ từ ném về phía trước. Thanh kiếm gỗ bay đi, nhưng giữa không trung, nó bỗng nhiên bị khựng lại, bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực đại dù không có gió. Rồi ‘phựt’ một tiếng, thanh kiếm gỗ bị kéo dài ra như một sợi dây thun, mỏng đến mức gần như trong suốt, trước khi nổ tung thành những hạt điểm ảnh (pixel) hình vuông màu trắng xóa rồi biến mất hoàn toàn.

“Đạo tổ chí cao thượng…” Lão Quy run cầm cập. “Linh khí hóa hư vô? Quy luật phản phệ?”

“Sai rồi lão Quy.” Lục Diệp hít một hơi sâu, đôi mắt ánh lên vẻ phấn khích của một kẻ tìm thấy lỗi trong một hệ thống hoàn hảo. “Đây là vùng Glitch. Quy luật ở đây không mất đi, nó chỉ đang chạy sai mã nguồn thôi.”

Hắn nhìn vào Đạo Điển. Trên đó hiện ra một đống thông báo đỏ rực: *[Null Pointer Exception at Coordinate X:102, Y:556]*.

“Hùng tử, đưa ta bình rượu của ngươi.” Lục Diệp nói.

Mạnh Hùng ngơ ngác đưa bình rượu ngô cho hắn. Lục Diệp không uống, mà đổ rượu xuống đất ngay trước mặt. Kỳ lạ thay, rượu không thấm xuống đất. Nó chảy lơ lửng trên không trung, tạo thành một dòng nước uốn lượn theo những đường zig-zac kỳ quái, đi ngược lên trên cao rồi ngưng đọng lại thành một khối lập phương.

“Thanh Nguyệt, dùng Băng Tâm Kiếm Ý, chém vào cạnh phía bên trái của khối rượu đó, góc 45 độ, lực đạo giữ ở mức sáu phần mười. Nhanh!”

Tuyết Thanh Nguyệt dù không hiểu gì nhưng bản năng chiến đấu và sự tin tưởng mù quáng vào gã quái thai này khiến nàng ra tay ngay lập tức. Một đường kiếm mang theo khí lạnh thấu xương lướt qua.

‘Xoảng!’

Một tiếng động giòn tan như tiếng kính vỡ vang lên. Không phải bình rượu vỡ, mà là cả một mảng sương mù trước mặt họ sụp đổ. Những mảnh vỡ rơi xuống, lộ ra phía sau không phải là rừng cây mà là một khoảng không đen ngòm, chứa đầy những dòng ký tự lạ lùng đang chạy cuồn cuộn như thác đổ.

“Đừng sợ, đó là dữ liệu nền.” Lục Diệp trấn an, dù mồ hôi trên trán hắn đã rịn ra. “Ta vừa tìm thấy ‘điểm truy cập’ (Access Point) của lỗi này. Hệ thống ở đây bị quá tải do một vật phẩm có mật độ thông tin quá cao gây ra.”

Hắn bước lên một bước, bàn tay chạm vào khoảng không đen ngòm ấy.

“Cẩn thận!” Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt cùng kêu lên.

Nhưng bàn tay Lục Diệp không bị tan biến. Ngược lại, những ký tự đen kia bắt đầu quấn lấy cánh tay hắn, len lỏi vào Đạo Điển Phân Tích. Một thanh trạng thái hiện ra: *[Đang xử lý dữ liệu lỗi… 10%… 30%…]*

“Mạnh Hùng, làm một bài thơ đi!” Lục Diệp đột ngột quát lớn.

“Hả? Lúc này mà thơ thẩn gì?” Mạnh Hùng ngớ người.

“Mau lên! Ta cần một lượng dữ liệu ngẫu nhiên nhưng có tính logic để ép hệ thống thực hiện lệnh Refesh (Làm mới). Thơ của ngươi đủ loạn, nhưng vẫn có vần điệu, chính là thứ tốt nhất lúc này!”

Mạnh Hùng cuống quýt, mặt đỏ bừng, bắp tay cuồn cuộn gân xanh, hét lên:
“Cây xanh sương trắng mịt mùng,
Lục ca đứng đó… nhìn như khùng như điên!
Thỏ kia nhảy nhót vỡ điền,
Rượu bay vào túi… tốn tiền mua thêm!”

Lục Diệp suýt chút nữa là sụp đổ đạo tâm vì bài thơ quá tệ, nhưng Đạo Điển lại phản hồi rất tốt. *[Nhận được chuỗi dữ liệu đầu vào không xác định… Phân tích cấu trúc vần điệu… Đang sử dụng dữ liệu này để lấp đầy lỗ hổng dữ liệu… 80%… 100%. Hoàn tất!]*

‘Oàng!’

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong linh hồn của mỗi người.

Thế giới rung chuyển mạnh một cái. Một luồng sáng vàng óng từ điểm tay Lục Diệp đang chạm vào bùng nổ, quét qua toàn bộ khu rừng.

Sương mù tan biến ngay lập tức. Những vệt đen li ti, con thỏ giật cục, hay những phiến đá đè lấp lên nhau đều biến mất. Khu rừng trở lại vẻ yên tĩnh, hài hòa vốn có. Chim chóc bắt đầu hót, và dòng suối xa xa chảy róc rách với nhịp điệu mượt mà nhất mà họ từng nghe.

Ở vị trí trung tâm của vùng lỗi ban nãy, giờ đây hiện ra một cái hố nhỏ. Nằm dưới đáy hố là một mảnh đồng vụn gỉ sét, nhưng nó tỏa ra một vầng hào quang tím nhạt đầy bí ẩn.

Lục Diệp cúi xuống nhặt mảnh đồng lên. Ngay khi hắn chạm vào, Đạo Điển rung lên bần bật.

*[Phát hiện: Fragment of System Core (Mảnh vỡ nhân lõi hệ thống).]*
*[Trạng thái: Đang hư hỏng nhưng có thể trích xuất mã nguồn bí thuật: ‘Tâm Nhãn – Chế độ quan sát lỗi’.]*

“Thì ra là ngươi gây chuyện.” Lục Diệp mân mê mảnh đồng. Mảnh đồng này chính là nguyên nhân tạo ra vùng Glitch. Nó quá ‘nặng’ về mặt thông tin khiến không gian xung quanh không thể tải nổi (Render) một cách bình thường.

Lão Quy lúc này mới dám bò ra hoàn toàn, mắt rùa sáng rực như đèn pha: “Nhóc tử… cái mảnh đồng đó… nó có hơi thở của Thiên Đạo thuở sơ khai! Ngươi rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy? Dùng mấy câu thơ thối của tên đầu gấu kia mà trấn áp được Thiên Phạt sao?”

Lục Diệp cười khẩy, cất mảnh đồng vào túi, rồi quay sang nhìn Mạnh Hùng vẫn đang đứng gãi đầu vì thẹn thùng.

“Hùng tử, bài thơ của ngươi tuy không hay, nhưng ‘tính năng’ rất tốt. Lần sau nếu gặp tình trạng thế giới bị đứng hình, cứ tiếp tục phát huy.”

Mạnh Hùng hãnh diện vỗ ngực: “Haha! Ta đã bảo mà, thơ của ta có lực công kích tâm linh rất mạnh!”

Tuyết Thanh Nguyệt thở phào một hơi, nhưng đôi mắt nhìn Lục Diệp lại càng thêm sâu thẳm. Nàng cảm giác nam nhân trước mặt này không phải đang đi trên con đường tu tiên truyền thống. Người ta thuận theo thiên đạo để trường sinh, còn hắn dường như đang đứng bên ngoài thiên đạo, cầm một cây bút lông mà sửa đi sửa lại những quy tắc vốn được coi là bất biến.

“Đi thôi.” Lục Diệp dẫn đầu cả nhóm bước tiếp. “Vùng Glitch đầu tiên đã được dọn dẹp. Nhưng điều này chứng tỏ, Thiên Đạo của thế giới này đang bắt đầu có dấu hiệu xuống cấp (Degradation). Chúng ta phải nhanh chóng nâng cấp bản thân thôi.”

Khi họ đi khuất, con thỏ rừng lúc nãy bị kẹt trong đá bỗng nhiên nhảy ra. Nó không còn bị lag nữa, nhưng đôi tai của nó giờ đây lại mọc thêm một vài hoa văn hình vuông màu trắng – dấu vết của việc từng được ‘Lục Diệp fix lỗi’. Con thỏ khịt khịt mũi, rồi biến mất vào bụi rậm với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường.

Bên trong Đạo Điển của Lục Diệp, một chương mới vừa được mở ra, mang tên: **“Giải mã cấu trúc thực tại: Bài học về sự đồng bộ”**.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của ba người và một con rùa đổ dài trên mặt đất. Thế giới vẫn vậy, nhưng trong mắt Lục Diệp, mọi thứ giờ đây đều có thể bị bóc tách thành từng dòng lệnh. Và hắn, chính là kẻ nắm giữ quyền Admin duy nhất trên con đường thăng tiên này.

“Này Lục ca, huynh bảo mảnh đồng kia trích xuất được bí thuật gì cơ?” Mạnh Hùng tò mò hỏi.

Lục Diệp nhếch môi: “Một kỹ năng giúp ta nhìn thấy những kẻ đang giả vờ mạnh mẽ nhưng thực chất đang bị ‘lỗi hệ thống’. Ví dụ như lão Quy đây, thực ra lão không phải lười đâu, lão bị lỗi ‘Tràn bộ nhớ ký ức’ nên mỗi lần định nhớ lại công pháp cao siêu là lại bị treo máy.”

“Cái gì?! Nhóc tử! Ngươi dám sỉ nhục trí tuệ của Quy Tiên Nhân ta!” Lão Quy nhảy dựng lên, nhưng trong lòng lại kinh hãi cực độ.

Sao hắn lại biết mình thường xuyên bị đau đầu khi cố nhớ lại quá khứ? Lục Diệp này, quả thực không phải là người, hắn là một con quái vật đeo mặt nạ kỹ sư!

Chuyến trở về Thanh Vân Tông lúc này không còn đơn thuần là kết thúc một nhiệm vụ, mà là mở đầu cho một cuộc cách mạng toàn diện. Khi hệ thống bắt đầu hỏng hóc, chỉ có những kẻ biết dùng ‘Bug’ mới có thể thực sự trở thành Thiên đạo.


**Hết chương 26.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8