Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 27: Sửa chữa không gian**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:37:12 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 27: SỬA CHỮA KHÔNG GIAN**

Gió ở biên thùy dãy Linh Thạch không mang theo mùi cỏ cây, mà nồng nặc một loại mùi hăng hắc như kim loại bị nung chảy. Càng tiến sâu về phía tây bắc để rút ngắn lộ trình trở về Thanh Vân Tông, Lục Diệp càng nhíu mày chặt hơn. Những con số và ký hiệu xanh mờ ảo trong tầm mắt hắn bắt đầu nhảy múa một cách hỗn loạn.

"Dừng lại," Lục Diệp giơ tay lên, ra hiệu cho cả nhóm.

Mạnh Hùng, lúc này đang vác trên vai một cây đại đao to bản, vừa định cất tiếng ngâm một bài thơ lấy cảm hứng từ rặng núi phía xa, liền ngậm miệng lại. Tuyết Thanh Nguyệt phía sau cũng thu hồi kiếm ý, đôi mắt lạnh lùng như băng sương nhìn về phía trước.

“Có chuyện gì vậy Lục ca? Phía trước chỉ là một thung lũng bình thường thôi mà?” Mạnh Hùng gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn khẽ rung nhẹ.

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn mở cuốn *Đạo Điển Phân Tích* ra. Cuốn sổ tay không có một chữ nào, nhưng khi ánh mắt hắn quét qua, hàng loạt thông tin bắt đầu được giải mã trực tiếp vào đại não.

[Phát hiện vùng không gian suy sụp cấp độ 3.]
[Chỉ số FPS (Frame Per Second) của thực tại: 12/60.]
[Lỗi tràn bộ nhớ linh khí (Mana Overflow Error) phát sinh từ trung tâm thung lũng.]
[Cảnh báo: Hiện tượng ‘Xé rách cấu trúc’ đang diễn ra. Bước vào khu vực này có khả năng bị phân rã thành các pixel rời rạc.]

Trong mắt Lục Diệp, thung lũng xanh mướt trước mặt thực chất giống như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước vào. Những tán cây nhấp nháy liên tục, khi thì hiện ra rõ nét, khi thì biến thành một khối màu xanh lập lờ. Một dòng suối nhỏ vốn dĩ phải chảy xuôi xuống thấp, nhưng lại đang bị ngắt quãng, một nửa chảy lên trời, một nửa đông cứng giữa hư không.

“Mạnh Hùng, ném một hòn đá vào gốc cây hòe cách đây mười trượng đi,” Lục Diệp chỉ tay.

Mạnh Hùng không nghi ngờ, tiện tay nhặt một viên đá ném mạnh. Viên đá bay vút đi với tốc độ xé gió, nhưng ngay khi chạm vào vùng không gian gần gốc hòe, nó đột nhiên chậm lại, giật cục. Viên đá biến mất trong 0.1 giây, rồi xuất hiện lại ở vị trí cách đó hai mét, sau đó… nó vỡ vụn ra thành những hạt bụi vuông vức hoàn hảo trước khi rơi xuống đất.

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ biến sắc, hơi thở lạnh lẽo tỏa ra xung quanh: “Không gian vặn xoắn? Đây không phải là do trận pháp của ai đó bày ra sao?”

“Không phải trận pháp,” Lục Diệp thản nhiên đáp. “Đây là lỗi hệ thống. Thiên đạo vận hành quá lâu mà không có ai bảo trì, vùng này bị quá tải linh khí nhưng không thể chuyển hóa, dẫn đến xung đột dữ liệu giữa ‘Thực tại’ và ‘Hư vô’. Nói cách khác, thế giới ở đây đang bị ‘treo máy’.”

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn của Lục Diệp thò đầu ra, nhìn thung lũng rồi thở dài: “Nhóc tử nói đúng đấy. Thời thượng cổ, đây gọi là ‘Vết nứt Hỗn độn’, các vị đại năng thường dùng tu vi để cưỡng ép vá lại. Nhưng nhìn tình trạng này, vết nứt không còn là nứt nữa, mà là cả một mảng thực tại đang bị thối rữa.”

Ngay lúc đó, một tiếng gầm kỳ quái vang lên từ phía trong thung lũng.

Một con Yêu thú mang hình dáng của Báo Đốm lao ra. Tuy nhiên, ngoại hình của nó khiến Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt phải rùng mình. Con báo không có lớp da mượt mà, mà nửa thân trên của nó đang nhấp nháy liên tục giữa màu vàng và màu tím đen. Chân sau của nó dài gấp ba lần chân trước, kéo lê trên mặt đất tạo ra những vệt sáng lân quang.

“Báo Ảnh? Không, nó bị biến dị rồi!” Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm, hàn khí lan tỏa.

“Nó không biến dị, nó chỉ bị ‘lỗi dựng hình’ (Rendering Error) thôi,” Lục Diệp vỗ vai nàng. “Cứ đứng yên đó, đừng tấn công bằng linh lực. Lúc này linh lực của ngươi giống như là chèn thêm mã độc vào một máy tính đang bị virus, sẽ chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi.”

Con Báo Ảnh lỗi (Glitch Leopard) lao về phía họ. Nó di chuyển cực kỳ kỳ quái: bước thứ nhất ở xa mười trượng, bước thứ hai đã đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Mạnh Hùng mà không hề có quá trình di chuyển ở giữa.

“Mẹ kiếp! Nó chơi trò ‘nhảy vọt’ à!” Mạnh Hùng vung đao theo bản năng.

“Đừng đánh chính diện!” Lục Diệp quát lên. “Nhắm vào tọa độ x:45, y:12, z:08 bên trái nó!”

Mạnh Hùng hoàn toàn tin tưởng Lục Diệp, dù trước mắt hắn con báo đang lao thẳng vào ngực mình, hắn vẫn đổi hướng đao, chém vào một khoảng không vô định bên cạnh.

*Keng!*

Một âm thanh khô khốc vang lên. Lưỡi đao của Mạnh Hùng va chạm với một thực thể vô hình. Ngay sau đó, thân hình con báo đang ở trước mặt hắn bỗng nhiên mờ đi rồi tan biến, và nó thực sự xuất hiện tại vị trí mà Mạnh Hùng vừa chém vào, bị lực đao của gã đầu gấu chấn văng ra xa.

“Tại sao lại thế?” Mạnh Hùng ngơ ngác.

“Độ trễ,” Lục Diệp giải thích ngắn gọn trong khi tay đang thoăn thoắt lấy ra một cây bút dài chừng một gang tay. Thân bút được làm từ gỗ linh mộc nghìn năm, nhưng ngòi bút lại tỏa ra ánh sáng trắng bạc của tinh thạch không gian. “Cơ thể vật lý của nó bị chậm hơn so với hình ảnh mà ngươi thấy. Ta vừa tính toán ra mức độ sai lệch khung hình của nó là khoảng 450 miligiây.”

Con Báo Ảnh lỗi rống lên đau đớn, thân thể nó bắt đầu méo mó, những khối màu vuông vức bong tróc ra khỏi người nó như lớp vảy.

“Mạnh Hùng, chắn cho ta 3 phút. Thanh Nguyệt, dùng hàn khí tạo ra một vùng ‘tản nhiệt’, bao vây thung lũng này lại, giữ cho mật độ linh khí ở mức ổn định nhất có thể, tuyệt đối không được bộc phát!”

Lục Diệp không đợi họ trả lời, hắn tiến lên một bước, đứng ngay trước ranh giới của vùng không gian bị lỗi. Hắn hít sâu một hơi, Đạo Điển bay lơ lửng bên trái, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ soi chiếu vào thung lũng.

“Phân tích hoàn tất. Bắt đầu quá trình Debug (Sửa lỗi).”

Lục Diệp vung Bút Phù Văn. Hắn không vẽ những hình thù rồng bay phượng múa như các phù sư truyền thống. Những gì hắn vẽ vào hư không là những đường thẳng tắp, những ký hiệu gãy gọn mang đầy tính logic.

Mỗi nét bút rơi xuống, không gian xung quanh liền phát ra tiếng *“bíp”* nhẹ nhàng như tiếng kim khí chạm nhau.

Ở phía trước, Mạnh Hùng đang phải vất vả đối phó với con báo lỗi. Con thú này cực kỳ khó chịu, nó không tuân theo quy luật vật lý. Nó có thể tung ra một cú cào từ khoảng cách năm mét, nhưng vết cào lại hiện ra ngay trên cánh tay của Mạnh Hùng.

“Mạnh Hùng! Nhắm mắt lại! Dùng thính giác cảm nhận luồng khí chạy zic-zac!” Lục Diệp vừa viết "code" vừa nhắc nhở.

“Khí zic-zac? Được rồi!” Mạnh Hùng gầm lên, hắn nhắm mắt, từ bỏ việc nhìn bằng mắt thường vốn đã bị đánh lừa bởi lỗi hình ảnh. Hắn thấy một bài thơ hiện ra trong đầu – bài thơ mà Lục Diệp đã sửa cho hắn tối qua.

*“Trường đao phá quầng sáng,*
*Bộ pháp dẫm hư không…”*

Mạnh Hùng đột nhiên ngộ ra một điều gì đó. Hắn bước một bước sang phải, rồi lại giật lùi sang trái theo một quỹ đạo không thể hiểu nổi. Nhưng mỗi khi hắn di chuyển như vậy, con Báo Ảnh lại vồ hụt.

Cùng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt đã kết thành một vòng tròn băng giá khổng lồ xung quanh khu vực thung lũng. Hàn khí của nàng không phải để tấn công, mà là để ép cho các phân tử linh khí trong không khí chuyển động chậm lại, giảm thiểu xung đột.

Nàng nhìn Lục Diệp. Bóng lưng của hắn lúc này tỏa ra một sự bình thản lạ lùng. Hắn đang đứng trước sự sụp đổ của thực tại mà cứ như thể một thợ thủ công đang thong dong sửa lại một cái hàng rào gỗ bị hỏng.

“Vá lại điểm này… xóa bỏ vòng lặp vô tận ở kia…” Lục Diệp lẩm bẩm.

Bút Phù Văn của hắn di chuyển cực nhanh. Những vệt sáng trắng bắt đầu đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ. Tấm lưới này áp thẳng vào vùng không gian bị lỗi.

Những cái cây đang nhấp nháy bỗng nhiên định hình lại. Dòng suối đang chảy ngược bỗng nhiên rơi tõm xuống lòng đất, tiếp tục chảy xuôi dòng. Con Báo Ảnh đang chiến đấu với Mạnh Hùng bỗng nhiên hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể méo mó của nó dần dần thu nhỏ lại, các khối màu biến mất, trả lại cho nó hình dáng của một con báo bình thường, nhưng đầy thương tích.

Lục Diệp mồ hôi đầm đìa trên trán. Đây không phải là chiến đấu về lực lượng, mà là chiến đấu về tính toán. Mỗi ký hiệu hắn vẽ ra phải tuyệt đối chính xác đến từng li, nếu sai một chút, sự phản phệ của không gian sẽ nghiền nát hắn ngay lập tức.

“Cuối cùng là… nén dữ liệu!”

Lục Diệp hét lớn, cây bút trong tay hắn bùng nổ ánh sáng. Hắn đâm mạnh ngòi bút vào một điểm đen ngòm đang xoay tròn giữa hư không – đó chính là ‘lõi lỗi’.

*OÀNG!*

Một luồng sóng xung kích không màu tỏa ra, quét qua toàn bộ thung lũng. Mạnh Hùng bị thổi bay ra sau mười trượng, Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải cắm kiếm xuống đất mới giữ vững được thân hình.

Mọi thứ chìm vào yên lặng trong vài giây.

Khi khói bụi tan đi, thung lũng đã lấy lại vẻ tĩnh lặng của nó. Ánh nắng chiều chiếu xuống những tán lá xanh rờn, chim chóc bắt đầu hót trở lại, dòng suối róc rách chảy. Vùng Glitch đã hoàn toàn biến mất.

Con báo lúc nãy nằm phục trên mặt đất, run rẩy, rồi vắt chân lên cổ chạy biến vào rừng sâu, không dám quay đầu nhìn lại kẻ đã “sửa chữa” nó.

Lục Diệp ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. Bút Phù Văn trong tay hắn đã xuất hiện một vết nứt nhỏ.

“Hết rồi sao?” Mạnh Hùng lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên người, mặt đầy vẻ kinh sùng. “Lục ca, huynh thực sự đã vá lại được trời đất?”

“Chỉ là vá tạm một bản vá (Hotfix) thôi,” Lục Diệp mệt mỏi lau mồ hôi. “Nguồn gốc của lỗi này vẫn còn đó. Thiên đạo đang bị hư hỏng từ bên trong. Nếu không tìm ra mã nguồn gốc, những vùng Glitch như thế này sẽ xuất hiện ngày càng nhiều.”

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới gần, thu kiếm vào bao. Nàng nhìn Lục Diệp với ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. Trong thế giới của nàng, kẻ mạnh là kẻ dùng sức mạnh để áp chế thiên địa, dùng đạo ý để lay động sơn hà. Nhưng Lục Diệp… hắn không áp chế, hắn cũng chẳng lay động. Hắn giống như một người hiểu rõ từng sợi tơ kẽ tóc của cái thế giới này, rồi dùng một bàn tay khéo léo để gỡ rối cho nó.

“Cách huynh nhìn thế giới… thực sự rất khác biệt,” nàng nói nhỏ, giọng nói không còn lạnh lùng như trước.

Lục Diệp cười khổ: “Tin ta đi, nhìn thế giới dưới dạng các dòng code chẳng thú vị gì đâu. Ngươi nhìn một bông hoa thấy nó đẹp, còn ta nhìn một bông hoa chỉ thấy: ‘Tế bào: 80%, độ ẩm: 15%, thời gian tàn lụi dự kiến: 3 ngày 4 giờ’. Mất hết cả tính lãng mạn.”

“Nhưng nhờ có cái sự mất lãng mạn đó của ngươi mà chúng ta mới không bị biến thành bụi đất đấy nhóc tử,” Lão Quy bay ra khỏi nhẫn, tò mò nhìn vùng thung lũng vừa được sửa chữa. “Sử dụng quy luật của chính thế giới để chữa trị cho thế giới… Kỹ thuật này của ngươi, cho dù là ở thời thượng cổ cũng chưa từng thấy ai làm được. Bọn họ chỉ biết dùng lực đập nát cái bị lỗi, chứ không ai biết sửa.”

Mạnh Hùng bỗng nhiên nhớ ra điều gì, hớn hở nói: “À đúng rồi! Lục ca, lúc nãy khi chiến đấu, ta cảm thấy bài thơ huynh sửa cho ta thực sự phát huy tác dụng! Ta bước theo nhịp điệu đó, con quái vật kia không cách nào chạm vào ta được. Đó có phải là một bộ thân pháp thần thông không?”

Lục Diệp nhếch môi: “Đó là bài thơ có nhịp điệu được thiết kế theo tần số sóng não để tối ưu hóa phản xạ cơ bắp. Ta gọi nó là ‘Thân pháp Anti-lag’. Sau này luyện nhiều vào, ngươi có thể né được cả những chiêu thức nhanh hơn ánh sáng, miễn là ngươi nắm rõ quy luật trễ của không gian.”

“Thân pháp Anti-lag! Nghe kêu đấy!” Mạnh Hùng đắc chí, bắt đầu vung vẩy tay chân diễn tập lại.

Lục Diệp đứng dậy, cất Đạo Điển vào túi. Hắn nhìn về hướng Thanh Vân Tông, nơi mây mù đang bao phủ những ngọn núi cao vút.

“Đi thôi, chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây rồi. Ta có linh cảm, chuyến này về tông môn, sẽ có rất nhiều ‘bug’ đang đợi ta xử lý.”

“Tại sao?” Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.

“Bởi vì khi ta vá vùng không gian này, ta đã vô tình nhận được một thông báo hệ thống,” Lục Diệp nhìn vào một dòng chữ ảo chỉ mình hắn thấy.

[Nhiệm vụ tiềm ẩn hoàn thành: Sửa chữa mảnh vỡ thực tại.]
[Phần thưởng: Bản đồ cấu trúc phòng ngự của Thanh Vân Tông.]
[Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập của virus bên ngoài vào hệ thống cốt lõi của Thanh Vân Tông (Deep Infection).]

“Thanh Vân Tông đang bị nhiễm virus,” Lục Diệp lẩm bẩm. “Và lần này, virus đó mang tên… Vương Đằng.”

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt nhìn nhau, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Bọn họ không hiểu hoàn toàn những thuật ngữ của Lục Diệp, nhưng chữ “Vương Đằng” thì bọn họ quá rõ. Đó là thiên tài số một, khí vận chi tử của tông môn, kẻ mà Lục Diệp luôn coi là một ‘đối thủ có lượng dữ liệu bất thường’.

Cả nhóm lập tức tăng tốc, băng qua thung lũng xanh mướt giờ đã yên bình. Ánh nắng hoàng hôn kéo dài cái bóng của họ trên mặt đất, một hình ảnh đẹp đẽ nhưng ẩn chứa đầy sóng gió sắp tới.

Lục Diệp vừa đi vừa nghịch bút phù văn trong tay, trong đầu hắn đang nhanh chóng xây dựng một bộ “Phần mềm diệt virus” (Antivirus) thủ công để đón chào “vị bằng hữu” cũ ở tông môn.

Con đường tu tiên của kẻ khác là nghịch thiên.
Còn con đường của Lục Diệp, là làm sao để thiên đạo chạy thật mượt mà và không bị bất kỳ kẻ nào “hack” mất quyền Admin.


**Hết chương 27.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8