Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 28: Thu hoạch phế liệu**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:37:52 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 28: THU HOẠCH PHẾ LIỆU**

Sau khi luồng ánh sáng xanh lam từ Đạo Điển Phân Tích quét qua toàn bộ thung lũng, vùng không gian bị bóp méo trước đó dần dần ổn định lại. Những bụi cây mọc ngược nay đã quay đầu về phía mặt đất, thác nước chảy ngược lên đỉnh núi cũng đã chịu khuất phục trước trọng lực mà đổ xuống ầm ầm. Thế giới, dưới bàn tay "sửa lỗi" của Lục Diệp, rốt cuộc cũng quay về với trật tự vật lý vốn có của nó.

Tuyết Thanh Nguyệt thu hồi kiếm khí, hơi thở hơi dồn dập. Nàng liếc nhìn Lục Diệp, trong lòng vẫn chưa hết kinh ngạc. Trong nhận thức của một thiên tài kiếm đạo như nàng, việc sửa chữa một bí cảnh bị lỗi không gian thường đòi hỏi những đại năng nắm giữ "Không Gian Pháp Tắc" cực kỳ thâm hậu. Nhưng Lục Diệp vừa rồi chỉ dùng một cây bút phù văn vẽ vài đường loằng ngoằng, sau đó lầm bầm mấy câu như "tái cấu trúc tọa độ" hay "thiết lập lại biến số", vậy mà mọi thứ đã đâu vào đấy.

"Xong rồi sao?" Mạnh Hùng tiến lại gần, vỗ vỗ vào lồng ngực hộ pháp của mình, "Huynh đài, sao ta cứ thấy ngươi giống như đang làm phép hơn là tu tiên vậy? Mấy cái hình tam giác ngươi vẽ ban nãy là thần thông gì thế?"

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, tay vẫn bận rộn vuốt nhẹ trên mặt cuốn Đạo Điển. Hắn thản nhiên đáp: "Đó không phải thần thông, đó là hình học cơ bản để xác định vector hướng. Ngươi cứ hiểu nôm na là ta vừa chỉnh lại cái la bàn cho ông trời thôi."

Hắn đứng dậy, đôi mắt ẩn sau làn tóc rối khẽ lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Trong tầm mắt của hắn hiện tại, thung lũng không còn là một cảnh đẹp non xanh nước biếc, mà là một bảng liệt kê vô số các điểm sáng và mã hiệu.

[Phát hiện 342 điểm tích tụ dữ liệu vật chất sau khi hệ thống tái khởi động.]
[Phân loại: Phế liệu di tích cổ đại (90%), Linh dược bị biến đổi gen (8%), Tài nguyên không xác định (2%).]
[Khuyến nghị: Tiến hành thu hồi để khai thác tài liệu thô.]

"Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt, đừng đứng ngẩn ra đó nữa." Lục Diệp lấy ra ba cái túi trữ vật trống không, ném cho mỗi người một cái. "Bắt đầu dọn rác thôi. Đây là thời điểm vàng để nhặt nhạnh sau khi một vùng không gian được Reset."

Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn cái túi: "Nhặt rác? Huynh đài, chúng ta là tu sĩ Thanh Vân Tông, đi nhặt mấy cái mảnh đá gạch vỡ này để làm gì? Thà đi tìm linh thảo nghìn năm còn có lý hơn."

Lục Diệp dừng lại trước một bãi đá vụn, cúi xuống nhặt lên một mẩu gốm đen sì, sứt mẻ đến mức nhìn không ra hình thù gì. Hắn soi nó dưới ánh nắng, lẩm bẩm: "Linh thảo nghìn năm thì có gì hay? Thứ này mới là báu vật. Đây là một mảnh vỡ từ một bình ủ linh khí đời đầu, hàm lượng nguyên tố 'Tụ Linh' trong đất sét này cao gấp 15 lần so với ngọc thạch loại một hiện nay. Đem về nghiền ra, trộn với xi măng linh lực, ta có thể xây được một căn phòng tập luyện có nồng độ linh khí ổn định tuyệt đối."

Hắn bỏ mẩu gốm vào túi, rồi chỉ tay về phía một thanh kiếm gãy nằm sâu trong bùn lầy. "Kia, Thanh Nguyệt, thanh kiếm đó không còn kiếm ý, nhưng hợp kim của nó được rèn bằng phương pháp 'nén áp suất không khí' mà hiện nay đã thất truyền. Phân tử sắt trong đó xếp chặt đến mức ngay cả kiếm của cô cũng khó lòng chém đứt. Đem về nấu chảy, tách tạp chất, ta có thể nâng cấp cho bộ giáp của Mạnh Hùng lên tầm cao mới."

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới, nhặt thanh kiếm gãy lên. Nàng thử truyền linh lực vào, nhưng thanh kiếm hoàn toàn không phản ứng, lạnh lẽo như một khối sắt vụn.

"Nó đã chết rồi." Nàng khẽ lắc đầu, "Bên trong không còn linh tính, chỉ là một khối kim loại phàm tục."

Lục Diệp thở dài, dáng vẻ như một vị giáo sư đang thất vọng với sinh viên: "Thanh Nguyệt tiểu thư, cô bị tư duy truyền thống làm mờ mắt rồi. Linh tính có thể nạp lại, nhưng cấu trúc nguyên tử bền vững thì không phải lúc nào cũng có sẵn. Cô thấy nó là phế liệu, ta thấy nó là 'vật liệu xây dựng cao cấp'. Nhặt đi, tin ta, giá trị của nó ở thị trường chợ đen sau khi ta sơ chế sẽ khiến cô phải rùng mình đấy."

Thế là, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra giữa thung lũng linh thiêng. Một đại mỹ nhân lạnh lùng như tiên tử vùng núi tuyết, một gã lực lưỡng to xác như gấu rừng, và một kẻ mặt tỉnh bơ, cả ba đang cặm cụi cúi lưng… nhặt rác.

Mạnh Hùng vừa nhặt một miếng ngọc vỡ vừa lẩm bẩm đọc thơ cho đỡ chán:
"Di tích hoang tàn nắng nhạt nhòa,
Huynh đài bắt nhặt mảnh gạch hoa.
Đường tu vốn dĩ tìm chân đạo,
Cớ sao ta lại giống… bà già?"

"Thơ hay." Lục Diệp không thèm ngẩng đầu, tay đang bới một bụi cây lạ. "Đặc biệt là hai câu cuối, diễn tả rất đúng tâm trạng của một kẻ chưa nhận ra giá trị của ngành công nghiệp tái chế. Nhặt tiếp đi, câu thơ tiếp theo có lẽ sẽ là về sự giàu sang đấy."

Chợt, bước chân của Lục Diệp dừng lại trước một hố sâu bị tạo ra bởi vụ nổ không gian ban nãy. Đạo Điển trong tay hắn bỗng nhiên rung lên dữ dội, một vòng tròn màu đỏ rực rỡ hiện lên trên màn hình ảo.

[Cảnh báo! Phát hiện vật thể chứa mật độ dữ liệu vượt mức quy định (Dữ liệu nén).]
[Tình trạng: Một mảnh chip thần thức của nền văn minh tiền sử.]
[Mức độ hiếm: SSS – Unique.]

Lục Diệp nheo mắt. Hắn dùng bút phù văn gạt lớp đất bụi sang một bên. Bên dưới là một vật thể hình chữ nhật nhỏ xíu, chỉ bằng móng tay, trong suốt như pha lê nhưng bên trong có những sợi chỉ vàng li ti chạy chằng chịt như một bộ não thu nhỏ.

"Đây là…" Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc bước lại gần. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần nhàn nhạt tỏa ra từ vật nhỏ đó, dù nó đã nằm dưới đất hàng vạn năm.

"Một ổ cứng cổ đại." Lục Diệp lẩm bẩm, đôi mắt hắn hiện lên sự hưng phấn chưa từng có. "Đây không phải phế liệu bình thường. Đây là một bộ phận của 'Mainframe' (Máy chủ trung tâm) đời cũ. Nó chứa đựng kiến thức về cách thức vận hành linh lực mà không cần qua kinh mạch."

"Linh lực không qua kinh mạch?" Mạnh Hùng hét lên, "Vậy thì làm sao mà dùng được? Chẳng lẽ dùng lỗ chân lông mà phun ra lửa à?"

"Đúng vậy, kiểu kiểu như thế." Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến người ta cảm thấy hắn vừa tìm được cách để lật đổ toàn bộ giáo trình tu tiên hiện có. "Mạnh Hùng, nếu ta tích hợp thứ này vào bộ thơ của ngươi, ngươi có thể tung chiêu ngay khi vừa nghĩ ra câu thơ, không cần đợi linh khí chạy đủ một vòng tuần hoàn trong cơ thể nữa. Tốc độ xuất chiêu của ngươi sẽ nhanh hơn đối thủ ít nhất 0.5 giây."

Mạnh Hùng nuốt nước bọt. Trong chiến đấu giữa các cao thủ, 0.1 giây đã quyết định sinh tử, nói gì đến 0.5 giây. "Huynh nói thật chứ? Không phải lừa ta để ta làm thí nghiệm đấy chứ?"

"Tin hay không tùy ngươi, nhưng hãy nhìn cái này đi." Lục Diệp nhẹ nhàng đặt móng tay lên mảnh pha lê.

Ngay lập tức, Đạo Điển Phân Tích phóng ra hàng ngàn dòng code xanh chạy vòng quanh mảnh pha lê. Những dòng code này bắt đầu "giải nén" (Unzip) thông tin bên trong. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên giữa không trung: một tu sĩ cổ đại đang đứng yên, nhưng xung quanh hắn, hàng ngàn lưỡi kiếm bằng khí bỗng chốc hình thành mà không thấy một chút dao động linh lực nào từ cơ thể.

"Đây gọi là 'Xuất chiêu tức thì'." Lục Diệp giải thích. "Bí mật nằm ở chỗ vật thể này có khả năng ion hóa linh khí xung quanh cơ thể trong nháy mắt. Chúng ta không cần dùng cơ thể làm máy bơm, chúng ta dùng ý nghĩ làm bộ điều khiển trực tiếp môi trường."

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn trân trân vào hình ảnh đó, tâm đạo của nàng run rẩy. Nếu đây là sự thật, thì mọi công pháp phòng ngự hiện nay đều trở nên vô dụng, vì không ai có thể dự đoán được đòn tấn công từ đâu tới.

"Lục Diệp… ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng khẽ hỏi, ánh mắt phức tạp. "Ngươi coi đạo pháp như những con số, coi thần thông như những mảnh ghép gỗ. Ngươi không có sự kính sợ đối với Thiên Địa sao?"

Lục Diệp đứng dậy, cẩn thận bọc mảnh pha lê vào một tấm vải cách linh rồi cất vào túi ngực, ngay vị trí trái tim. Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất sau những rặng núi của Thanh Vân Tông.

"Kính sợ?" Lục Diệp nhếch môi, nụ cười mang theo chút vị đắng của một kẻ đến từ thế giới thực dụng. "Thanh Nguyệt, con người sợ hãi những gì họ không hiểu. Với các người, Thiên Địa là thần linh, là định mệnh. Với ta, Thiên Địa là một hệ điều hành khổng lồ được viết bằng những mã nguồn tinh vi nhất. Ta không kính sợ nó, ta tôn trọng sự logic của nó. Và khi một hệ thống bị lỗi, nhiệm vụ của một kỹ sư là sửa nó, chứ không phải quỳ xuống cầu xin nó chạy tốt hơn."

Hắn vỗ vai Mạnh Hùng đang ngẩn ngơ vì triết lý khó hiểu. "Xong rồi, thu hoạch hôm nay đủ để ta chế tạo một vài 'món đồ chơi' thú vị cho chúng ta rồi. Giờ thì, chúng ta phải về tông môn thôi. 'Virus' Vương Đằng chắc đã bắt đầu ăn mòn bộ rễ của Thanh Vân Tông rồi."

"Đúng rồi, nhắc đến Vương Đằng…" Mạnh Hùng nhíu mày. "Tên đó vừa mới đột phá Trúc Cơ đỉnh phong cách đây không lâu, nghe nói còn nhận được một loại truyền thừa 'Khí Vận Chi Lôi'. Ở tông môn, ai cũng coi hắn là chân mệnh thiên tử. Huynh định đối phó với hắn thế nào?"

Lục Diệp sải bước về phía trước, tà áo thô sơ bay phấp phới trong gió chiều.

"Ta đã phân tích xong dữ liệu của hắn từ lần trước." Lục Diệp nói bằng giọng đều đều, nhưng đầy vẻ nguy hiểm. "Khí vận của hắn thực chất là một loại thuật toán ưu tiên của thế giới này dành cho hắn. Nó khiến cho tỉ lệ xuất hiện 'biến cố có lợi' cho hắn tăng cao. Nhưng mọi thuật toán đều có một điểm yếu chung…"

"Là gì?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi nhanh.

"Là khi nó gặp phải một tham số không nằm trong logic của nó – một kẻ ngoại lai như ta." Lục Diệp quay đầu lại, nháy mắt một cái đầy tinh quái. "Ta sẽ cho hắn thấy, lôi điện của Thiên Đạo khi gặp phải một cái 'bình tụ điện' và một 'cầu chì chống quá tải' của ta thì cũng chỉ là một nguồn cung cấp năng lượng miễn phí mà thôi."

Hắn lấy từ trong túi ra một mảnh đồng gãy vừa nhặt được, ném lên không trung rồi bắt lấy.

"Đi thôi! Đã đến lúc về dọn rác ở Thanh Vân Tông rồi. Một hệ thống bẩn quá lâu thì cần phải định dạng lại toàn bộ."

Dưới ánh hoàng hôn, ba bóng người khuất dần trên con đường mòn. Phía sau họ, thung lũng đã trở nên trống trải lạ thường, không còn một mảnh "phế liệu" nào sót lại. Cư dân vùng này sau này thường kể lại câu chuyện về một "vị thần ve chai" đã ghé qua, biến rác rưởi thành huyền thoại.

Còn Lục Diệp, trong đầu hắn lúc này không hề nghĩ đến huyền thoại. Hắn đang bận tính toán xem với số đồng nát vừa nhặt được, hắn có thể chế tạo bao nhiêu cái "bẫy logic" để đón chào thiên tài số một Thanh Vân Tông.

Trận chiến giữa "Khí Vận" và "Dữ Liệu" sắp sửa bắt đầu. Và có lẽ, cả Thiên Đạo cũng chưa sẵn sàng cho việc bị một kẻ như Lục Diệp… Debug.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8