Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 29: Ma đạo xâm nhập**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:38:44 | Lượt xem: 1

Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông vốn dĩ nên là một màu xanh ngọc bích trải dài, nhưng trong nhãn thần phân tích của Lục Diệp, nó lại đang hiện lên những dải màu đỏ gắt lốm đốm.

“Mật độ linh khí bất ổn, độ ẩm sụt giảm 15%, nồng độ tạp chất mang tính ăn mòn đang tăng theo cấp số nhân. Các tham số này… không phải là tự nhiên.” Lục Diệp khẽ lẩm bẩm, tay trái hắn bấm liên tục trên mặt cuốn Đạo Điển bằng đồng, những dòng mã văn mờ ảo nhảy múa giữa các kẽ tay.

Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang vác một bao tải lớn đựng đầy phế liệu đồng nát, vẻ mặt hớn hở, mồ hôi nhễ nhại. Nghe Lục Diệp nói vậy, gã dừng lại, dùng cái bắp tay to hơn cột nhà lau trán, miệng lẩm nhẩm:

“Trời xanh dẫu có mây mù,
Trong lòng ta vẫn… lù lù đống đồng.
Lục huynh, huynh nói gì mà tham số với chả nồng độ? Ta chỉ thấy mây đen kéo tới chắc là sắp mưa to, chúng ta nên mau về che đống đồng này lại, rỉ sét hết thì mất giá.”

Tuyết Thanh Nguyệt đi phía sau, thanh kiếm trên lưng nàng khẽ run nhẹ. Nàng nhắm mắt lại, vận hành Băng Tâm Quyết – bộ công pháp mà theo lời Lục Diệp là “hệ thống làm mát trung tâm”. Kể từ khi tu luyện theo tư thế tập thể dục nhịp điệu buổi sáng của Lục Diệp, cảm quan của nàng về linh khí đã trở nên nhạy bén đến mức đáng sợ.

“Có mùi thối rữa.” Nàng lạnh lùng nói, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. “Không phải là mùi mưa, mà là mùi của máu và một thứ gì đó bị đốt cháy quá mức.”

Lục Diệp dừng chân ở một mỏm đá cao, phóng tầm mắt về phía cổng núi Thanh Vân Tông.

“Không phải đốt cháy thông thường. Đó là hiện tượng quá tải năng lượng do ép xung quá mức. Nếu tu tiên chính thống là tải phần mềm có bản quyền, vận hành êm ái, thì những kẻ này đang dùng bản Crack bị nhiễm mã độc. Chúng đang cưỡng ép thiên đạo để bộc phát sức mạnh, chấp nhận phá hủy hệ thống phần cứng – chính là cơ thể của chúng.”

Hắn đưa cuốn Đạo Điển lên ngang mắt. Một khung cửa sổ dữ liệu ảo hiện ra, quét qua không gian phía trước.

[Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập của các 'tệp tin' rác. Cấu trúc phù văn bị bóp méo. Tỉ lệ ổn định không gian giảm xuống còn 82%. Đối tượng: Ma Đạo Crack Gia.]

Phía xa, dưới chân núi, một nhóm đệ tử tuần tra của Thanh Vân Tông đang bị bao vây. Đối thủ của họ là một đám người khoác trường bào màu tro, da dẻ tái nhợt nhưng gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới lớp biểu bì. Một tên trong số đó vừa tung ra một quyền, luồng kình lực không phải là màu xanh thanh khiết của linh khí mà là một màu tím đen xám xịt, tỏa ra mùi khét đặc trưng của linh lực bị “chập mạch”.

“Cứu… cứu mạng!” Một tên đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông ngã nhào, thanh kiếm trong tay hắn gãy làm đôi do không chịu nổi áp lực.

Tên Ma tu cười sằng sặc, giọng hắn khàn đặc như hai miếng sắt cọ vào nhau: “Tiên đạo quy tắc? Thứ chậm chạp đó để làm gì? Nhìn xem, sau khi ta xóa bỏ giới hạn kinh mạch, sức mạnh này là thứ mà các ngươi nằm mơ cũng không thấy!”

Hắn lại tung quyền. Một cú đấm thô bạo, tàn khốc, vượt qua tốc độ mà một tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường có thể đạt được.

“Vận tốc 120m/s, quỹ đạo đường thẳng, góc lệch 3 độ. Điểm bộc phát: Khớp xương vai phải bị tổn hại 40% sau chiêu này.” Lục Diệp đứng trên cao, bình thản thuyết minh như một bình luận viên bóng đá. “Mạnh Hùng, xuống đó giải quyết đi. Nhớ dùng bài thơ 'Cảm khái bên lò rèn' mà ta vừa sửa cho ngươi.”

Mạnh Hùng nghe lệnh, đôi mắt sáng rực. Gã ném bao tải đồng xuống đất làm cái “rầm”, chân giậm mạnh một cái khiến mặt đất nứt toác, thân hình to lớn như một quả pháo đại lao xuống thung lũng.

“Ma quân phương nào dám cuồng ngông,
Gặp ta Mạnh Hùng, ăn một chưởng… mông!”

Cú tiếp đất của Mạnh Hùng tạo ra một cơn chấn động nhỏ. Tên Ma tu giật mình, xoay người tung một quyền về phía kẻ mới đến.

“Hừ, lại thêm một kẻ muốn chết sớm!” Ma khí trên tay hắn bùng phát dữ dội.

Mạnh Hùng không tránh không né, gã hít sâu một hơi, cơ bắp trên ngực căng phồng đến mức áo ngoài rách toạc. Gã hét lớn:

“Lò cao nghìn độ rèn cốt thép!
Ý chí nam nhi đúc thành khuôn!”

Đây là bài thơ mà Lục Diệp đã phân tích dựa trên nguyên lý rèn luyện kim loại hiện đại, lồng ghép vào công pháp cường thân của Mạnh Hùng. Mỗi câu chữ không chỉ là lời thơ, mà là một đoạn mã kích hoạt các điểm thần kinh và sợi cơ, khiến cơ thể Mạnh Hùng trong nháy mắt trở nên cứng hơn cả thép nguội.

“Rầm!”

Nắm đấm của tên Ma tu nện thẳng vào ngực Mạnh Hùng. Một âm thanh chói tai vang lên như búa tạ đập vào đe sắt. Tên Ma tu trợn ngược mắt, sắc mặt từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch. Hắn cảm giác như mình vừa đấm vào một ngọn núi bằng titan, phản lực chấn ngược lại khiến xương cổ tay hắn vỡ vụn ngay lập tức.

“Sao có thể… ngươi không có linh khí hộ thể kiểu này?” Tên Ma tu ôm tay lùi lại, run rẩy hỏi.

Lục Diệp lúc này mới lững thững đi xuống từ sườn núi, phía sau là Tuyết Thanh Nguyệt mặt không cảm xúc.

“Hắn không cần linh khí hộ thể rườm rà như ngươi nghĩ.” Lục Diệp thản nhiên giải thích. “Hắn chỉ đơn giản là đã tối ưu hóa mật độ sắp xếp phân tử ở lớp biểu bì thôi. Còn ngươi, Ma khí của ngươi tuy mạnh nhưng thực chất chỉ là một loại virus bẻ khóa tạm thời. Ngươi ép cơ thể chạy ở mức công suất 200%, trong khi linh căn của ngươi chỉ là loại phần cứng rẻ tiền đời cũ. Ngươi không thấy toàn thân mình đang bốc khói sao?”

Tên Ma tu kinh hãi nhìn xuống. Đúng như lời Lục Diệp nói, từ các lỗ chân lông của hắn bắt đầu bốc lên những sợi khói đen xám, và các mạch máu đang sưng tấy lên một cách bất thường.

“Ngươi… ngươi là ai? Tại sao lại biết bí mật của Thiên Ma Thuật?”

“Ta không biết Thiên Ma Thuật gì cả.” Lục Diệp nhún vai, giở cuốn Đạo Điển ra, một ánh sáng xanh quét qua tên Ma tu. “Ta chỉ thấy một bảng báo lỗi to tướng đang hiện lên trên người ngươi thôi. Mã lỗi 0x004: Tràn bộ nhớ linh lực. Nếu ta là ngươi, ta sẽ dừng vận công ngay lập tức để thực hiện quy trình tản nhiệt khẩn cấp.”

“Câm miệng! Chết đi!” Tên Ma tu cuồng loạn, hắn dùng bàn tay còn lại kết ấn, định dùng chiêu thức tự sát để đồng quy vu tận.

“Thanh Nguyệt, ngăn hắn lại. Đừng để hắn nổ, máu Ma tu bẩn lắm, khó tẩy rửa trên áo.” Lục Diệp lùi lại một bước, ra vẻ rất sạch sẽ.

Tuyết Thanh Nguyệt không nói lời nào, thanh kiếm trong tay nàng rút ra nhanh đến mức không ai thấy rõ quỹ đạo. Nhưng thay vì một đường kiếm sắc lạnh như mọi khi, nàng lại thực hiện một động tác… xoay hông rất dẻo, mũi kiếm vạch ra một đường cong mềm mại trong không khí.

“Băng Tâm – Aerobic Thức Thứ Ba: Điều Hòa Nhịp Thở!”

Một luồng khí lạnh cực độ nhưng lại vô cùng tinh khiết lan tỏa. Nó không cứng nhắc như băng đá, mà giống như một làn nước mát rượi chảy qua không gian. Luồng khí này chạm vào tên Ma tu, ngay lập tức thẩm thấu vào các lỗ chân lông đang bốc khói của hắn.

Lớp Ma khí cuồng bạo giống như một chiếc động cơ đang cháy rực bỗng bị đổ một xô nước đá vào trung tâm. Một âm thanh “xèo xèo” vang lên, tên Ma tu khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu dần lấy lại thần trí, rồi hắn đổ gục xuống, toàn thân co quắp vì sốc nhiệt.

“Kết thúc rồi.” Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào vỏ, khẽ thở ra một ngụm khí trắng.

Lục Diệp gật đầu hài lòng: “Tốt, hiệu quả hạ nhiệt đạt 90%, không tốn giọt máu nào. Điều hòa khí huyết quả nhiên có lợi hơn là chỉ biết đâm đâm chém chém.”

Mấy tên đệ tử Thanh Vân Tông được cứu sống đứng ngây người ra nhìn. Họ không nhận ra Lục Diệp và Mạnh Hùng – hai tên phế vật nổi danh ở ngoại môn, nhưng họ nhận ra Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt. Tuy nhiên, Thánh nữ trong ấn tượng của họ là băng giá, là cao xa, chứ không phải là một người vừa tung ra chiêu kiếm kèm theo một động tác… lắc eo kỳ lạ như thế này.

“Thánh… Thánh nữ? Người vừa cứu chúng ta?” Một tên đệ tử lắp bắp.

Tuyết Thanh Nguyệt hơi khựng lại, tai nàng thoáng đỏ lên vì ngượng, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nét nghiêm nghị: “Không phải ta, là Lục sư huynh chỉ điểm.”

Lục Diệp không quan tâm đến mấy lời nịnh nọt. Hắn tiến đến bên cạnh tên Ma tu đang nằm bẹp dưới đất, lấy ra một chiếc kìm (mà hắn tự chế từ phế liệu) và bắt đầu “khám nghiệm” sống.

“Nào, để ta xem cấu trúc mã nguồn của bọn 'Crack Gia' này có gì thú vị… Ồ, ra là vậy. Chúng dùng một loại kí sinh trùng linh khí để làm cầu nối cưỡng ép.” Hắn lẩm bẩm, Đạo Điển trên tay liên tục ghi chép.

Đúng lúc này, từ hướng cổng núi Thanh Vân Tông, một hồi chuông báo động dồn dập vang lên. “Boong! Boong! Boong!”

Tiếng chuông gắt gỏng, mang theo sự hoảng loạn.

“Không ổn, đây là Đại Chuông Cảnh Thiên!” Một tên đệ tử Thanh Vân Tông thất thanh kêu lên. “Ma đạo không chỉ có vài tên này, chúng đang tấn công quy mô lớn vào hộ tông đại trận!”

Lục Diệp đứng bật dậy, đôi mắt hắn chợt hiện lên vô số dòng lệnh xanh thẳm. Hắn nhìn về phía đỉnh núi, nơi hộ tông đại trận – vốn là niềm tự hào hàng nghìn năm của Thanh Vân Tông – đang bao phủ bởi một lớp màng ánh sáng xanh. Nhưng giờ đây, trên lớp màng đó đang xuất hiện hàng loạt những vệt đen như vết mực loang, liên tục nhấp nháy.

“Phát hiện cuộc tấn công DDOS vào hộ tông đại trận.” Lục Diệp lạnh lùng nói. “Bọn chúng không định phá vỡ trận pháp bằng vũ lực, mà chúng đang gửi hàng tỉ tỉ 'yêu cầu truy cập' giả bằng ma khí để làm tê liệt bộ vi xử lý của trận nhãn.”

“Cái gì là Dê Dê Ót?” Mạnh Hùng ngơ ngác hỏi, tay vẫn đang gãi gãi bắp chân.

“Giải thích với ngươi cũng vô ích. Tóm lại là đại trận sắp sập rồi.” Lục Diệp quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt. “Và một khi đại trận sập, Thanh Vân Tông sẽ hiện ra trước mặt bọn Ma tu giống như một chiếc máy tính không cài phần mềm diệt virus.”

Hắn đột ngột nở một nụ cười đầy vẻ chuyên nghiệp, cái nụ cười của một kỹ sư lâu năm khi thấy một dự án lớn bị lỗi mà không ai sửa được ngoại trừ mình.

“Đi thôi! Đã đến lúc 'Update' cho cái tông môn bảo thủ này một bản vá bảo mật mới rồi.”

Trên đỉnh núi Thanh Vân Tông lúc này, không khí vô cùng căng thẳng. Tông chủ Thanh Vân Tử cùng các trưởng lão đang đứng quanh một bệ đá khổng lồ khắc đầy phù văn – Trận Nhãn trung tâm.

Hết trưởng lão này đến trưởng lão khác luân phiên đổ linh lực vào bệ đá, nhưng khuôn mặt ai nấy đều xám xịt, mồ hôi hạt lớn hạt nhỏ tuôn rơi.

“Không được! Linh lực đổ vào bao nhiêu cũng mất hút như muối bỏ biển!” Đại trưởng lão rên lên. “Hộ tông đại trận không phản hồi mệnh lệnh của chúng ta nữa!”

“Hắc hắc hắc…” Một tràng cười quái dị vang lên khắp không trung. “Thanh Vân Tử, đừng phí sức nữa. Quy tắc của các ngươi đã quá cũ kỹ rồi. Thiên hạ này đang thay đổi, chỉ có 'Crack' mới là chân lý!”

Trên bầu trời, hàng trăm bóng đen đang lơ lửng. Cầm đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt trũng sâu tỏa ra ánh tím rợn người – Ma tu cấp cao từ Thiên Ma Điện.

Thanh Vân Tử tức giận đến mức râu tóc dựng ngược: “Yêu ma ngoại đạo! Các ngươi dùng tà thuật gì mà làm rối loạn đại trận?”

“Không phải tà thuật, chỉ là chút thay đổi nhỏ về logic thôi.” Lão giả ma tu giơ tay lên, một đạo phù văn đen ngòm đâm sầm vào lớp màng ánh sáng của trận pháp. “Biến đi, cái cũ kỹ lỗi thời này!”

“Rắc!”

Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời. Hộ tông đại trận bắt đầu rạn vỡ như một tấm kính thủy tinh bị đập trúng.

“Xong rồi…” Các đệ tử Thanh Vân Tông ngước lên, mặt cắt không còn giọt máu.

Đúng vào lúc lớp màng bảo vệ chuẩn bị tan biến hoàn toàn, một giọng nói trầm ổn, pha chút chê bai bỗng vang lên từ phía cầu thang đá đi lên đỉnh núi:

“Tông chủ, ta đề nghị người nên ngắt kết nối linh lực ngay lập tức. Các người càng cố bơm năng lượng, thì càng làm tăng gánh nặng cho tiến trình xử lý, chỉ khiến lỗi tràn bộ nhớ xảy ra nhanh hơn thôi.”

Mọi người quay đầu lại. Giữa hàng nghìn đệ tử đang hoảng hốt, có ba bóng người đang thong thả bước tới. Dẫn đầu là một thanh niên khoác áo ngoại môn đơn sơ, tay cầm một cuốn sổ đồng, vẻ mặt giống như một vị thầy giáo đang đi kiểm tra một lớp học kém cỏi.

“Lục Diệp? Ngươi làm cái gì ở đây?” Một vị trưởng lão quát lên. “Mau tránh ra, đây là nơi ngươi có thể nói năng bậy bạ sao?”

Lục Diệp không thèm nhìn vị trưởng lão kia, hắn đi thẳng tới trước bệ đá Trận Nhãn, lẩm bẩm: “Thiết kế phù văn từ thời kỳ Đồ Đá, hiệu suất truyền tải linh khí chỉ đạt 40%, tản nhiệt kém, giao diện người dùng quá phức tạp… Đúng là rác rưởi kiến trúc.”

“Ngươi nói cái gì là rác rưởi?” Thanh Vân Tử đang cơn thịnh nộ, quay sang lườm Lục Diệp.

Lục Diệp thản nhiên nhìn thẳng vào mắt vị Tông chủ đang ở cảnh giới Nguyên Anh: “Thưa Tông chủ, cái trận pháp này của người bị cài Trojan từ lâu rồi. Nếu ta đoán không nhầm, trong số các trưởng lão ở đây, có kẻ đã âm thầm thay đổi vài bit dữ liệu trong quy tắc vận hành, tạo ra một 'Backdoor' để bọn Ma tu kia có thể can thiệp.”

Lời vừa thốt ra, không gian xung quanh bỗng trở nên im lặng đến lạnh người.

Trên bầu trời, lão giả Ma tu kia cũng khựng lại, đôi mắt tím nheo lại nhìn chằm chằm vào Lục Diệp: “Tiểu tử kia, ngươi nói nhảm gì đó?”

“Ta có nói nhảm hay không, thử một chút là biết.” Lục Diệp không chút sợ hãi, hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng. “Mạnh Hùng, bảo vệ ta. Thanh Nguyệt, chuẩn bị tiếp nhận 'quyền Admin' truyền tải. Ta sẽ thực hiện một lệnh dọn rác hệ thống (System Cleanup) quy mô lớn.”

“Tuân lệnh!” Mạnh Hùng đấm hai tay vào nhau, tạo ra tiếng động chát chúa như kim loại va chạm, chắn trước mặt Lục Diệp. Tuyết Thanh Nguyệt cũng bước lên, linh khí lạnh lẽo bao trùm lấy cơ thể nàng, đôi mắt sắc lẹm cảnh giới xung quanh.

Các đệ tử Thanh Vân Tông xì xào bàn tán: “Hắn điên rồi! Hắn muốn làm gì với Trận Nhãn?”

Lục Diệp đặt tay trái lên bệ đá phù văn, tay phải lướt nhanh trên mặt cuốn Đạo Điển. Trong đầu hắn, một giao diện đồ họa phức tạp hiện lên, biểu thị toàn bộ sơ đồ cấu trúc của hộ tông đại trận. Những vệt đen ma khí hiện ra như những đám virus đang ăn mòn các thư mục hệ thống.

“Phân tích hoàn tất. Bắt đầu cô lập phân vùng bị nhiễm bệnh. Khởi động tường lửa 'Chính Khí Logic'.”

Lục Diệp gõ mạnh một cái vào mặt cuốn Đạo Điển.

“Vút!”

Một luồng sáng xanh biếc lạ lùng, không phải linh lực thông thường mà là một loại năng lượng chứa đựng các quy tắc logic tối cao, truyền thẳng từ tay hắn vào Trận Nhãn.

Bệ đá vốn đang rung lắc dữ dội bỗng nhiên im bặt. Lớp màng ánh sáng trên bầu trời đang tan vỡ bỗng khựng lại nửa chừng, sau đó bắt đầu tự động sửa chữa với tốc độ nhanh chóng mặt. Các vết nứt biến mất, những mảng màu đen bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, thanh lọc và bay hơi thành làn khói trắng.

“Cái gì?” Lão giả Ma tu trên trời thốt lên đầy kinh hãi. “Ta đã cài cắm ám tử hàng chục năm để tạo ra kẽ hở, làm sao có thể bị sửa lại chỉ trong chớp mắt?”

“Vì mã nguồn của ngươi quá kém cỏi.” Lục Diệp ngẩng đầu lên, nhìn về phía lão giả Ma tu, ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn một mẩu dữ liệu lỗi. “Người đâu, quét rác cho ta!”

Hắn xoay nhẹ cổ tay trên bệ đá.

“Vạn Kiếm Nhai – Mod: Tự động khóa mục tiêu!”

Từ trong đại trận, thay vì phát ra những tia sét hào nhoáng như thường lệ, hàng nghìn kiếm khí màu xanh hiện ra. Nhưng điểm khác biệt là, mỗi đạo kiếm khí đều có một vòng tròn tiêu điểm nhắm thẳng vào từng tên Ma tu đang lơ lửng trên không, kể cả những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.

“Phập! Phập! Phập!”

Một loạt âm thanh xuyên thấu vang lên đồng loạt. Hàng trăm tên Ma tu thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, ngực của chúng đã bị một đạo kiếm khí chuẩn xác xuyên qua tâm vị. Đây không phải là đánh bừa, mà là kết quả của việc Lục Diệp đã phân tích ra “tọa độ tốn ít năng lượng nhất để đạt hiệu quả tiêu diệt tối đa”.

“Thanh Vân Tông… từ khi nào có loại thần thông quái dị này?” Thanh Vân Tử ngây người ra, nhìn một đám đệ tử ngoại môn đang bận rộn… dọn xác dưới chân cầu thang, trong khi vị sư điểu của tông môn là Lục Diệp thì đang đứng ở trung tâm đại trận, làm những việc mà ngay cả vị Tông chủ như lão cũng không hiểu nổi.

“Đừng ngơ ra đó nữa, Tông chủ.” Lục Diệp phủi tay, lôi từ trong ngực áo ra một chiếc gương truyền tin nhỏ, ném về phía Thanh Vân Tử. “Trong này ta đã cài đặt một phiên bản điều khiển đại trận mới. Chỉ cần bấm vào nút 'Diệt Virus', trận pháp sẽ tự động loại bỏ mọi kẻ mang theo Ma khí xâm nhập. Đừng có truyền linh lực bừa bãi vào đó nữa, lãng phí lắm.”

Thanh Vân Tử cầm lấy chiếc gương, cảm thấy cả thế giới quan tu tiên hàng nghìn năm của mình đang sụp đổ tan tành dưới chân tên đệ tử ngoại môn này.

Trên bầu trời, lão giả Ma tu cầm đầu là người duy nhất còn sống sót sau đợt quét kiếm vừa rồi, nhưng toàn thân lão cũng đã đầy vết thương. Lão nhìn xuống Lục Diệp với sự hận thù tận xương tủy: “Lục Diệp… Thiên Ma Điện sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngươi đã dám can thiệp vào tiến trình của Thiên Đạo!”

“Thiên Đạo mà các ngươi định 'Crack' ấy hả?” Lục Diệp khẽ cười nhạt, lấy cuốn Đạo Điển đóng sầm lại. “Cứ bảo chúng đến đi. Ta vốn dĩ cũng đang muốn thu thập thêm vài mẫu vật Ma tu cấp cao để về nghiên cứu cách chế tạo… bình ắc quy linh lực. Các ngươi đúng là nguồn nguyên liệu tái chế rất tiềm năng.”

Lão giả Ma tu tức giận đến mức hộc máu, tung ra một màn khói đen tháo chạy trối chết. Lục Diệp cũng chẳng buồn đuổi theo. Đối với hắn, việc dọn dẹp hệ thống đã xong, còn lại là việc của “lực lượng chức năng”.

Hắn quay lại, thấy Mạnh Hùng đã gom được thêm một đống binh khí gãy của Ma tu vào cái bao tải đồng nát ban nãy.

“Lục huynh, xong việc rồi phải không? Chúng ta về nấu cơm thôi, nãy giờ đánh nhau làm ta đói quá, thơ thẩn bay sạch rồi.”

Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng: “Đúng, về thôi. Thanh Nguyệt, về tập thêm bài dưỡng sinh buổi tối để điều hòa lại kinh mạch vừa rồi bị sốc lạnh.”

Ba người thản nhiên bước đi giữa sự chứng kiến của toàn thể tông môn Thanh Vân Tông đang hóa đá.

Bữa tiệc Ma đạo xâm nhập đầy kinh hoàng vốn dĩ phải kéo dài hàng chương truyện, cuối cùng lại kết thúc gọn gàng như một buổi quét dọn vệ sinh định kỳ của một kỹ sư dữ liệu mẫn cán.

Từ ngày hôm nay, cái tên Lục Diệp chính thức trở thành nỗi ám ảnh của mọi kẻ dám có ý định dùng “tà thuật” tại khu vực này. Bởi vì, đối với một kẻ có thể đọc thấu mã nguồn vạn vật, không có cái bẫy nào là bí mật, và không có sự điên cuồng nào là không có điểm yếu logic.

Ma đạo xâm nhập? Không, đó chỉ là một thông báo lỗi hệ thống cần được xử lý kịp thời mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8