Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 30: Phân tích ma khí**
**Chương 30: Phân tích ma khí – Thực chất đây chỉ là năng lượng bị nhiễm virus**
Sau trận tập kích bất thành của Thiên Ma Điện, bầu trời Thanh Vân Tông tuy đã lấy lại vẻ thanh bình vốn có, nhưng không gian vẫn còn lảng vảng những luồng khí đen kịt, âm sầm. Đó chính là Ma khí còn sót lại sau khi lão giả Ma tu kia tháo chạy.
Trên quảng trường chính, sàn đá Thanh Vân vốn được làm từ "Linh Lung Thạch" cứng rắn bậc nhất hiện đang bốc khói xèo xèo. Những vệt đen như những con rắn độc nhỏ bé đang len lỏi vào từng kẽ đá, gặm nhấm linh tính của đại địa. Đệ tử Thanh Vân Tông ai nấy đều đứng xa cả trượng, vẻ mặt kinh hãi.
"Tránh ra! Tất cả lùi lại!"
Đại trưởng lão chấp pháp hét lớn, đôi lông mày trắng như tuyết nhíu chặt lại thành hình chữ "Nhất". Lão phất tay một cái, một dải kim quang từ ống tay áo bay ra, cố gắng bao phủ lấy luồng ma khí kia để trấn áp. Thế nhưng, kim quang vừa chạm vào hắc khí, lập tức bị nhiễm đen rồi tiêu tán trong không trung.
Đại trưởng lão lảo đảo lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt: "Thật là tà môn! Loại ma khí này có tính ăn mòn cực mạnh, thậm chí có thể thôn phệ cả linh lực chính phông. Nếu để nó khuếch tán ra, cả ngọn núi này sẽ biến thành vùng đất chết."
Tông chủ Thanh Vân Tử cũng trầm ngâm, tay cầm chiếc gương soi mà Lục Diệp vừa đưa trả, cảm giác bất lực dâng trào. Đối với giới tu tiên, Ma khí giống như một loại bệnh dịch chưa có thuốc chữa, chỉ có thể dùng tu vi cao thâm để "áp chế", chứ chưa từng nghe ai nói có thể "tiêu trừ" tận gốc một cách dễ dàng.
"Tông chủ, đừng quá lo lắng."
Giọng nói bình thản đến mức đáng ghét của Lục Diệp vang lên. Hắn ung dung tiến về phía tâm điểm của luồng ma khí, trên tay vẫn cầm cuốn "Đạo Điển" cũ kỹ, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn tràn đầy sự tò mò như thể một bác sĩ vừa tìm thấy một mẫu virus mới lạ.
"Lục Diệp! Cẩn thận!" Tuyết Thanh Nguyệt lên tiếng cảnh báo, kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng ngân run rẩy vì cảm nhận được sự tà ác của thứ năng lượng kia.
Lục Diệp không quay đầu lại, chỉ giơ tay ra dấu "OK" – một cử chỉ mà chẳng ai ở đây hiểu là gì. Hắn đứng cách vũng ma khí đen đặc khoảng nửa mét, cúi xuống, bắt đầu lẩm bẩm.
"Để xem nào… Quét dữ liệu… Nhận diện mục tiêu: Cấu trúc năng lượng dị dạng."
Trong mắt Lục Diệp, thực cảnh bỗng chốc biến đổi. Cuốn Đạo Điển trong tay hắn tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt, che phủ tầm nhìn của hắn. Những luồng hắc khí kia không còn là những bóng ma đáng sợ, mà hiện lên dưới dạng những dòng code màu đỏ bị lỗi, đang nhấp nháy liên tục với thông báo lỗi (Error 404).
*【 Đang phân tích Ma khí "Hóa Cốt Ma Sát"… 】*
*【 Tiến độ: 10%… 45%… 100%. Phân tích hoàn tất. 】*
*【 Bản chất: Linh khí thiên địa bị nhiễm đoạn mã "Tham Lam" và "Hủy Diệt". 】*
*【 Cấu trúc: 70% linh khí gốc, 25% tạp chất oán niệm, 5% protein linh hồn biến tính. 】*
*【 Kết luận: Đây là một loại 'Trojan năng lượng'. Nó không phá hủy linh lực ngay lập tức mà ghi đè dữ liệu lên linh lực của vật chủ, biến linh lực thành đồng loại để tự nhân bản. 】*
Lục Diệp khẽ nhếch môi, lẩm bẩm: "Hèn chi các người dùng đạo pháp không có tác dụng. Dùng linh lực tinh khiết đi đánh ma khí chẳng khác nào gửi dữ liệu mới vào một cái ổ cứng đang bị virus chiếm quyền kiểm soát. Các ông càng truyền thêm linh lực vào, con virus này càng có thêm nguyên liệu để nhân bản. Các ông đang 'nuôi' nó chứ đâu có đánh nó."
Thanh Vân Tử tiến lại gần, vẻ mặt ngơ ngác: "Lục Diệp, ngươi đang nói cái gì mà ổ cứng, cái gì mà vi-rút? Ngươi có cách hóa giải nó không?"
Lục Diệp đóng sách lại, quay sang nhìn vị tông chủ đáng kính bằng ánh mắt thương cảm của một kỹ sư IT nhìn một ông lão không biết dùng smartphone.
"Tông chủ, thực ra ma khí không hề đáng sợ như các người nghĩ. Theo cách hiểu của tôi, nó chỉ là 'năng lượng bị nhiễm virus' thôi. Muốn giải quyết nó, dùng sức mạnh cơ bắp (tu vi) là vô dụng, chúng ta phải dùng logic để 'Delete' nó, hoặc ít nhất là đưa nó về định dạng ban đầu."
"Delete? Định dạng?" Thanh Vân Tử lặp lại những từ ngữ xa lạ, cảm thấy mình như một kẻ mù chữ.
Lục Diệp thở dài: "Mạnh Hùng, đem cho ta cái túi đồ nghề!"
"Có ngay đại ca!" Mạnh Hùng hớn hở xách cái bao tải to đùng chạy lại. Từ ngày đi theo Lục Diệp, Mạnh Hùng cảm thấy tu tiên trở nên thú vị hơn hẳn. Hắn lục lọi một hồi rồi lôi ra một lọ giấm chua, một bao vôi bột lớn, và một bó rễ cây "Khổ Liên Tảo" – một loại cỏ dại mọc đầy ở ven sông, chỉ có tác dụng trị hôi chân cho trâu bò.
Nhìn thấy mớ nguyên liệu rẻ tiền này, các trưởng lão Thanh Vân Tông suýt chút nữa thì ngã ngửa.
"Lục Diệp! Ngươi đừng có đùa giỡn nữa!" Đại trưởng lão chấp pháp quát: "Ma khí này ngay cả Thiên Trảm Kiếm Ý của Tuyết thánh nữ còn không cắt đứt được, ngươi định dùng… giấm và cỏ dại để trị nó sao? Đây là sỉ nhục trí tuệ của tổ sư khai sơn!"
Lục Diệp thản nhiên đổ vôi bột ra đất, tay bắt đầu vẽ những vòng tròn lạ lùng xung quanh vùng bị nhiễm ma khí, miệng vẫn thản nhiên đáp trả:
"Đạo lý lớn lao thì các người thích nghe, nhưng sự thật đơn giản thì các người không chịu tin. Loại ma khí này sở dĩ mạnh vì nó có tính 'kiềm linh lực' cực cao và cấu trúc protein linh hồn bám dính. Vôi bột có tác dụng tách rời cấu trúc vật lý, giấm đóng vai trò là dung môi phân cực để phá vỡ tính kiềm, còn rễ cây Khổ Liên Tảo này…"
Hắn giơ bó rễ cây lên, cười hì hì: "Nó chứa một loại enzyme có khả năng 'ghi đè' cực mạnh. Nó là một loại virus hiền tính. Chúng ta sẽ dùng lấy độc trị độc, để con virus hiền lành này 'ăn' mất con virus ma khí, sau đó cả hai sẽ tự hủy vì không còn môi trường ký sinh. Đây gọi là biện pháp 'Hóa học hóa tu tiên'."
Nói xong, Lục Diệp không đợi ai phản ứng, hắn ném bó rễ cây vào giữa đám hắc khí, rồi dứt khoát dội cả bình giấm vào.
*Xèo! Xèo!*
Một làn khói trắng bốc lên, kèm theo một mùi chua lòm và hôi hám đặc trưng của cỏ trị hôi chân. Những luồng ma khí đen đặc ban nãy đang hung hăng gặm nhấm sàn đá, bỗng nhiên như gặp phải thiên địch, chúng bắt đầu co rút lại, phát ra những tiếng kêu rít rít như linh hồn bị thiêu đốt.
"Nhìn kìa! Ma khí… nó đang tan rã!" Một đệ tử hét lên.
Trước sự kinh ngạc tột độ của toàn tông môn, luồng hắc khí bị làn khói chua lòm kia bao phủ dần dần biến mất, để lại những hạt bụi màu xám nhạt không còn tính sát thương. Những vệt đen trên sàn đá cũng dần nhạt đi, trả lại vẻ sáng bóng vốn có của Linh Lung Thạch.
Lục Diệp vỗ tay phủi bụi vôi, thản nhiên nói: "Đấy, xong rồi. Chẳng có gì bí hiểm cả. Chỉ là một cuộc phản ứng hóa học thôi."
Thanh Vân Tử đứng ngây người như phỗng. Ông tu hành mấy trăm năm, chứng kiến không biết bao nhiêu vị đại đức cao tăng dùng kinh văn độ hóa ma khí, cũng thấy qua những đại ma đầu dùng ma hỏa luyện hóa linh khí. Nhưng dùng giấm và cỏ hôi chân để diệt ma khí… đây quả thực là lần đầu tiên trong lịch sử tu tiên giới.
"Lục huynh… đệ đúng là… đệ đúng là cái gì cũng biết." Tuyết Thanh Nguyệt lắp bắp, kiếm ý của nàng vốn lạnh lẽo sắc lẹm, nhưng lúc này cũng cảm thấy mình như một đứa trẻ đang học đánh vần trước mặt Lục Diệp.
"Kiến thức là sức mạnh mà." Lục Diệp mỉm cười, bỗng nhiên hắn hơi khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn vào Đạo Điển vừa hiện lên một thông báo mới.
*【 Phát hiện tàn dư dữ liệu ẩn… 】*
*【 Mã nguồn của Ma khí này có chứa chữ ký số của một thực thể cao cấp hơn. 】*
*【 Truy vết tọa độ: Hướng Tây Bắc 300 dặm – Cổ Mộ U Hồn. 】*
Ánh mắt Lục Diệp trở nên nghiêm túc. Hắn hiểu rằng đám Ma tu vừa rồi chỉ là một cái "USB" mang theo virus, còn "Máy chủ" thực sự tạo ra đống mã độc này vẫn còn đang ẩn nấp đâu đó.
Hắn quay sang Thanh Vân Tử: "Tông chủ, ma khí ở đây tuy đã dọn sạch, nhưng cái gốc của nó vẫn còn. Tôi nghĩ chúng ta nên tổ chức một cuộc 'kiểm tra định kỳ' diện rộng ở khu vực xung quanh. Đặc biệt là ở Cổ Mộ U Hồn."
Đại trưởng lão chấp pháp lúc này đã hoàn toàn bị thuyết phục, ông cung tay hành lễ với Lục Diệp: "Lục tiểu hữu… không, Lục sư điệt kiến thức uyên bác, lão phu thẹn thùng. Nếu đúng như ngươi nói, ma khí này có nguồn gốc từ bên ngoài, vậy chúng ta phải sớm đề phòng."
Lục Diệp khoát tay: "Không cần khách sáo. Mạnh Hùng, thu dọn đồ nghề, chúng ta chuẩn bị đi 'quét virus' thực địa một chuyến. Thanh Nguyệt, cô có muốn đi cùng không? Tiện thể tôi sẽ dạy cô cách dùng linh lực theo kiểu 'đa nhiệm', đừng chỉ biết đâm thẳng vào mục tiêu như thế, phí tài nguyên lắm."
Tuyết Thanh Nguyệt hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu: "Làm phiền Lục huynh chỉ giáo."
Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì, bỗng nhiên hứng chí ngâm một câu thơ mới học:
"Hắc khí vẩn đục khắp trời mây,
Đại ca dùng giấm quét sạch bay.
Từ nay ma đạo run cầm cập,
Gặp phải vôi bột… chạy liền ngay!"
Lục Diệp nghe xong suýt chút nữa thì vấp ngã. Hắn lắc đầu ngán ngẩm: "Thơ của ngươi vẫn là loại 'rác dữ liệu' không thể cứu vãn được. Lần sau trước khi làm thơ, nhớ xin phép ta để ta 'phân tích cấu trúc' cho đã nhé."
Cả nhóm cười nói vui vẻ đi về phía hậu sơn, để lại một quảng trường Thanh Vân Tông sạch bóng và một đám đệ tử, trưởng lão vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào cái lọ giấm không của Lục Diệp như nhìn một món chí bảo thượng cổ.
Trong bóng tối của cánh rừng phía xa, một bóng đen vẫn luôn dõi theo quá trình này. Hắn rùng mình khi thấy ma khí tự hào của giáo môn bị hóa giải bằng một cách nực cười như thế. Hắn nhanh chóng bóp nát một miếng ngọc truyền tin:
"Báo cáo điện chủ… Thanh Vân Tông xuất hiện một tên quái thai. Hắn không dùng đạo pháp, hắn dùng… giấm. Nhắc lại, mục tiêu cực kỳ nguy hiểm, kiến thức của hắn đang trực tiếp đe dọa đến cấu trúc của Ma đạo chúng ta!"
Lục Diệp lúc này vừa đi vừa lật mở Đạo Điển, trong lòng hắn đã bắt đầu vẽ ra một sơ đồ chiến lược mới. Đối với hắn, thế giới tu tiên này không phải là một chiến trường đầy xương máu, mà là một dự án lớn cần phải được tối ưu hóa toàn bộ. Ma khí ư? Đó chỉ là bước đầu thôi. Sắp tới, hắn sẽ cho cả cái giới tu tiên này biết thế nào là "An ninh mạng" và "Tường lửa" linh lực.
Trận chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu được nạp dữ liệu (Loading…).