Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 31: Phần mềm diệt virus linh lực**
Sương mù ở hậu sơn Thanh Vân Tông không giống như sương mù thông thường. Nó dày đặc, mang theo một vị rỉ sét nồng nặc và cảm giác bết dính như nhựa đường. Đối với các tu sĩ thông thường, đây là dấu hiệu của "Ma khí quán đỉnh", một loại năng lượng tà ác có thể ăn mòn linh lực và làm lung lay đạo tâm.
Nhưng trong mắt Lục Diệp, khi hắn nheo mắt nhìn qua giao diện của "Đạo Điển Phân Tích", những làn khói đen kịt kia chỉ là một chuỗi những dòng lệnh lỗi màu đỏ rực, đang nhấp nháy liên hồi với nhãn dán: **[Malware: Ma_Khi_Ver_1.0.2 – Cấu trúc: Đa nhân bản – Mức độ đe dọa: Trung bình]**.
"Đừng hít thở sâu, hít thở nông thôi, mỗi nhịp ba giây, duy trì tần số rung động của linh lực ở mức 50Hz." Lục Diệp thản nhiên ra lệnh, tay vẫn lướt nhanh trên mặt cuốn sổ tay gỗ nhưng phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang huyền ảo.
Mạnh Hùng đang vác một chiếc rìu lớn bằng bắp đùi, nghe vậy liền nín thở đến mức mặt đỏ gay: "Đại ca… hự… 50Hz là cái gì? Thơ em đang nghẹn ở cổ rồi, không ngâm ra được là linh lực nó không chạy!"
Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh băng kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng "răng rắc" nhỏ. Nàng đang cố gắng vận hành "Băng Tâm Quyết" theo sơ đồ "Đa luồng" mà Lục Diệp vừa vẽ cho lúc nãy. Thay vì dồn toàn bộ linh lực vào một điểm để tạo ra một cú đâm cực đại, nàng đang chia nhỏ nó ra thành sáu luồng nhỏ, chạy tuần hoàn trong các kinh mạch phụ.
"Cảm giác rất lạ…" Tuyết Thanh Nguyệt khẽ nói, hơi thở hóa thành băng vụn. "Dường như ta không cần tốn quá nhiều sức để duy trì hộ thể linh quang, nhưng khả năng phòng ngự lại tăng lên đáng kể."
"Đó là cơ chế 'Load Balancing' – Cân bằng tải." Lục Diệp giải thích mà không ngẩng đầu lên. "Cô trước đây giống như dùng một cái máy phát điện khổng lồ chỉ để thắp sáng một cây nến. Bây giờ tôi chỉ dạy cô cách chia điện ra cho cả tòa nhà thôi."
Bỗng nhiên, Đạo Điển trong tay Lục Diệp rung mạnh. Một âm thanh "Ting" khô khốc vang lên trong trí não hắn:
**[Phát hiện vật thể chứa mã độc đang tiếp cận. Tốc độ: 15m/s. Tọa độ: Hướng 2 giờ.]**
"Mạnh Hùng, bước sang trái hai bước, cúi người 45 độ, xoay rìu theo chiều kim đồng hồ!" Lục Diệp hô lớn.
Mạnh Hùng không kịp suy nghĩ, bản năng tin tưởng tuyệt đối vào "bảng phân tích" của đại ca khiến hắn thực hiện động tác như một cỗ máy. Ngay khi hắn vừa cúi xuống, một bóng đen xé tan sương mù, lao vút qua vị trí cũ của hắn. Một luồng hắc khí sắc lẹm như lưỡi cưa sượt qua, chém đứt một thân cây đại thụ đường kính hai người ôm đằng sau.
"Kẻ nào?!" Mạnh Hùng gầm lên, tay xoay rìu chém ngang.
"Rầm!"
Chiếc rìu va chạm với một thứ gì đó cứng như sắt thép. Từ trong màn sương, một nam tử gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, làn da chằng chịt những gân máu đen hiện ra. Hắn ta cười khẩy, giọng nói như tiếng hai miếng kim loại cọ sát:
"Thanh Vân Tông toàn một lũ phế vật, không ngờ lại có kẻ tránh được 'Ma Hồn Trảo' của ta. Nhưng bấy nhiêu đó chỉ là khởi đầu thôi. Ma khí của bổn tọa có tính lây nhiễm, chỉ cần các ngươi chạm vào, linh lực sẽ bị 'ô nhiễm' cho đến khi tự bạo mà chết!"
Hắn vừa dứt lời, một luồng khói đen nồng nặc bốc ra từ cánh tay hắn, quấn lấy lưỡi rìu của Mạnh Hùng. Linh lực của Mạnh Hùng vốn dĩ mang màu hoàng kim của thổ hệ, nay vừa chạm vào khói đen liền bị xám xịt lại, lan nhanh về phía cán rìu.
"Đại ca! Nó ăn mòn linh lực của em!" Mạnh Hùng hoảng hốt.
Tuyết Thanh Nguyệt định vung kiếm cứu viện, nhưng Lục Diệp đã đưa tay ngăn lại. Hắn thản nhiên bước lên phía trước, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái "thanh trạng thái" đang hiện ra trên đầu tên ma đồ kia.
"Ồ, ra là cơ chế chiếm quyền kiểm soát (Root access) bằng cách ghi đè dữ liệu linh lực à?" Lục Diệp gật gù như vừa tìm thấy một món đồ chơi thú vị. "Dùng cấu trúc chuỗi liên kết không bền vững để phá vỡ tần số dao động của linh căn người khác… Ý tưởng thì tốt, nhưng mã nguồn (Code) viết rác rưởi quá."
Tên ma đồ ngẩn ra: "Ngươi… ngươi nói nhảm cái gì đó? Chết đi!"
Hắn phất tay, hàng chục đạo hắc khí biến thành những con rắn nhỏ, lao về phía Lục Diệp. Đây là tuyệt kỹ "Vạn Ma Phệ Tâm", một khi dính phải, linh lực trong người sẽ bị rối loạn, khiến nạn nhân điên cuồng mà chết.
Lục Diệp không tránh cũng không né. Hắn giơ cuốn Đạo Điển lên, đầu ngón tay lướt trên không trung tạo thành những ký tự phù văn xanh biếc kỳ lạ. Không phải là những vòng tròn bát quái phức tạp thường thấy, mà là những hình khối vuông vức, những ký hiệu trông như mũi tên và dấu ngoặc.
"Kỹ năng lạ: 'Linh Lực Tường Lửa' (Spiritual Firewall) – Khởi động!"
Một màn sáng hình chữ nhật mỏng như tờ giấy hiện ra trước mặt Lục Diệp. Khi những con rắn ma khí lao vào màn sáng, thay vì nổ tung, chúng bỗng nhiên bị khựng lại giữa không trung. Những sợi hắc khí vốn dĩ uốn lượn dữ tợn bỗng bị "duỗi thẳng" ra, phân tách thành những hạt nhỏ li ti rồi tan biến thành không khí.
Tên ma đồ kinh hãi: "Cái… cái gì thế này? Trận pháp của ngươi tại sao không có linh khí dao động?"
"Vì đây không phải trận pháp, đây là một 'Hệ thống diệt virus' (Antivirus system)." Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng (hắn hay có thói quen này khi chuẩn bị giảng bài). "Cơ chế của ma khí các ngươi thực chất là gửi đi những gói tin rác (spam packet) làm tràn bộ nhớ của kinh mạch. Tường lửa của ta chỉ đơn giản là thực hiện chức năng 'Lọc gói tin' (Packet Filtering). Những gì không phải linh khí thuần khiết đều bị từ chối truy cập (Access Denied)."
Nói xong, Lục Diệp lại viết thêm một chuỗi ký tự nữa.
"Tiếp theo, để tôi xử lý cái đống 'Mã độc' trên cây rìu của Mạnh Hùng."
Hắn búng tay một cái. Từ màn sáng bay ra một luồng ánh sáng hình mũi tên, cắm phập vào luồng ma khí trên rìu của Mạnh Hùng. Một âm thanh như tiếng nước sôi vang lên "Xèo xèo", khói đen ngay lập tức bị thanh lọc, biến thành linh khí tinh thuần nhất dội ngược lại vào cơ thể Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng ngẩn người, sau đó rú lên: "Á đù! Đại ca, linh lực của em… nó vừa được tăng lên? Giống như vừa được lau chùi sạch bóng vậy!"
Lục Diệp mỉm cười: "Đó là chức năng 'Tối ưu hóa hệ thống' (System Optimization) sau khi quét virus. Đừng lãng phí, dùng nó mà 'quét rác' đi."
Mạnh Hùng được bơm đầy năng lượng, khí thế ngút trời, liền vung rìu lên, mồm lẩm bẩm bài thơ vừa mới nảy ra:
"Sương mù vốn dĩ là hư ảo,
Gặp phải đại ca… hóa tào lao!
Rìu này không chém người ma đạo,
Chỉ chém thằng nào… viết code xạo!"
"Rầm!" Một cú bổ mang theo uy lực của cả tấn linh lực đã được thanh lọc, khiến mặt đất rung chuyển. Tên ma đồ không kịp chống đỡ, bị chấn văng ra xa mấy trượng, hộc máu mồm. Hắn kinh hoàng nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật. Hắn chưa từng thấy ai tu hành kiểu này. Không cần linh thuật hào nhoáng, không cần pháp bảo thượng cổ, chỉ với một cuốn sổ rách và vài ký hiệu kỳ lạ mà có thể hóa giải toàn bộ thần thông ma đạo?
"Ngươi… ngươi là quỷ phương nào?" Tên ma đồ run rẩy hỏi.
Lục Diệp tiến lại gần, cúi xuống nhìn hắn, trong mắt hiện lên một bảng phân tích mới: **[Phát hiện nguồn lây nhiễm gốc (Backdoor) – Nằm ở cột sống của đối tượng. Khuyến nghị: Xóa bỏ triệt để (Uninstall)]**.
"Tôi chỉ là một kỹ sư phân tích dữ liệu đang cố gắng dọn dẹp môi trường thôi." Lục Diệp lạnh nhạt nói. "Thanh Nguyệt, dùng chiêu 'Đa nhiệm' tôi vừa dạy, chặt đứt ba cái gai đen sau lưng hắn. Đó chính là những 'Cổng vào' (Port) mà ma khí sử dụng để điều khiển hắn."
Tuyết Thanh Nguyệt hít sâu một hơi. Nàng di chuyển như một làn khói, thanh kiếm trong tay không còn chỉ là một đạo kiếm khí đơn thuần. Một kiếm vung ra, nhưng giữa chừng lại phân tách thành ba tia sáng độc lập, uốn lượn như có linh tính.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Ba tiếng đứt gãy vang lên khô khốc. Tên ma đồ rú lên thảm thiết khi những cái gai đen sau lưng bị chém bay. Ngay lập tức, luồng hắc khí bao quanh hắn tan biến, lộ ra một khuôn mặt già nua và tiều tụy, vốn dĩ là một đệ tử Thanh Vân Tông đã mất tích từ lâu bị ma đạo bắt đi làm thí nghiệm.
Lục Diệp đứng dậy, lật một trang mới trong Đạo Điển. Trên đó, một ứng dụng mới vừa được hình thành:
**[Ứng dụng mới: Tiên Ma Antivirus v1.1 – Chức năng: Quét diện rộng, Phục hồi dữ liệu linh lực, Tường lửa di động]**.
Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng, cười một cách "tỉnh bơ": "Xong rồi, phần mềm đã chạy thử nghiệm thành công. Bây giờ chúng ta sẽ đi 'quét virus' toàn bộ cái hậu sơn này. Ai có ma khí trên người, chúng ta sẽ bắt họ… cài lại hệ điều hành!"
Mạnh Hùng hào hứng vỗ ngực: "Tuân lệnh đại ca! Em sẽ là người chạy 'phần cứng', thằng nào không cho quét, em dùng rìu 'nhấp chuột' vào đầu nó!"
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng của Lục Diệp, đôi mắt băng giá của nàng dường như có chút dao động. Nàng thầm nghĩ, nếu toàn bộ giới tu tiên này đều được Lục Diệp "tối ưu hóa", thì liệu thế giới này sẽ biến thành cái gì? Một thiên đường của logic và trật tự, hay là một đống lộn xộn những thuật ngữ mà không ai hiểu nổi?
Nhưng nhìn cái cách ma khí – thứ mà các tông môn sợ như sợ cọp – bị Lục Diệp xử lý nhẹ nhàng như quét bụi, nàng hiểu rằng, một thời đại mới đã bắt đầu. Thời đại mà đạo pháp không còn là bí ẩn của thần linh, mà là một trò chơi logic trong tay kẻ nắm giữ "Đạo Điển".
"Chờ đã Lục huynh!" Tuyết Thanh Nguyệt gọi với theo. "Cái 'Antivirus' này của huynh… có thu phí không?"
Lục Diệp dừng chân, quay đầu lại, mỉm cười đầy gian xảo: "Tất nhiên là có. Bản dùng thử 30 ngày thì miễn phí, nhưng nếu muốn dùng bản 'Pro' không giới hạn, thì bảo tông môn của cô chuẩn bị sẵn linh thạch đi. Tôi đang tính chuyện bán 'bản quyền' (license) đây."
Mạnh Hùng nghe xong, cười hắc hắc: "Đúng là đại ca, ngay cả cứu người cũng không quên làm kinh tế!"
Cả nhóm ba người, dẫn đầu bởi một kẻ cầm máy tính bảng gỗ, cứ thế đi sâu vào màn sương, nơi những tiếng gào thét của ma vật bắt đầu trở nên thảm thiết. Bởi vì chúng không biết rằng, khắc tinh lớn nhất của chúng không phải là ánh sáng, mà là một kẻ có thể nhìn thấu "mã nguồn" của chúng và chọn lệnh "Delete".