Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 32: Đại hội tỷ thí liên tông**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:40:50 | Lượt xem: 2

Chương 32: Đại hội tỷ thí liên tông

Bầu trời của Thiên Quang Đỉnh hôm nay dường như xanh hơn, nhưng không khí lại đặc quánh bởi áp lực từ hàng ngàn tu sĩ đổ về. Đây là ngày khai mạc Đại hội tỷ thí liên tông Cửu Châu — nơi các thiên tài của những đại tông môn như Vạn Pháp Môn, Linh Kiếm Phái, và dĩ nhiên, cả "con ghẻ" Thanh Vân Tông tụ hội để tranh đoạt tài nguyên tu luyện trong mười năm tới.

Lục Diệp đứng ở một góc khuất trong khu vực dành cho đệ tử Thanh Vân Tông, tay cầm một tấm gỗ có hình thù kỳ dị, mặt trên khảm nạm vài viên linh thạch rẻ tiền. Hắn không nhìn lên đài thi đấu hào nhoáng, mà đang mải mê gõ gõ vào tấm gỗ, miệng lẩm bẩm những con số mà chẳng ai hiểu nổi.

"Độ ẩm không khí 65%, nồng độ linh khí dao động ở mức 0.45 PPM… Sức gió hướng Đông Bắc 3 mét trên giây. Điều kiện này mà dùng Hỏa thuật thì lãng phí năng lượng, nhưng nếu dùng Thủy thuật phối hợp với Lôi điện thì hiệu năng có thể đạt mức tối ưu."

Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang khởi động bằng cách vặn xoắn bắp tay to như bắp đùi người thường, khiến không gian phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người. Hắn vẫn mặc bộ đồ bó sát để khoe cơ bắp, nhưng đôi mắt lại mơ màng, miệng lẩm bẩm:

"Mặt trời tít tắp ở trên cao… Ta đấm một phát, ngươi nhào xuống mây… Diệp ca, bài thơ này của em đã đủ 'logic' để hạ gục đối thủ chưa?"

Lục Diệp thở dài, không ngước mắt lên: "Hùng à, thơ của chú không có logic, nó chỉ có sát thương tâm linh thôi. Nhưng đừng lo, tôi đã tính toán kỹ rồi. Khi chú đấm, hãy nhắm vào khớp vai của đối phương ở góc 15 độ, kết hợp với việc đọc câu thơ thứ hai. Sự kết hợp giữa lực vật lý và sự hụt hẫng về ngôn ngữ sẽ khiến hệ thống thần kinh của đối phương bị xung đột dữ liệu. Đó gọi là 'Lỗi Logic Hình Thể'."

Ở phía đối diện, Tuyết Thanh Nguyệt đứng sừng sững như một tòa băng sơn. Nàng không còn vẻ mặt xanh xao, tái nhợt như trước. Nhờ bài tập "Aerobic điều hòa khí huyết" của Lục Diệp, gương mặt nàng giờ đây hồng nhuận, tràn đầy sức sống. Nàng đang thực hiện một động tác vươn vai kỳ lạ, chân nhún nhảy theo nhịp điệu mà Lục Diệp gọi là "Bản nhạc tản nhiệt hệ thống".

Sự xuất hiện của nhóm "ba kẻ dị hợm" này khiến đệ tử các tông môn khác không khỏi xầm xì.

"Kìa xem, đệ tử Thanh Vân Tông năm nay định đi tấu hài à? Một tên mọt sách cầm bảng gỗ, một tên đầu gấu thích ngâm thơ, còn Thánh nữ Tuyết Thanh Nguyệt… nàng ta đang múa cái gì thế kia?" Một đệ tử Vạn Pháp Môn cười ngất, tay chỉ trỏ về phía họ.

"Hừ, chắc chắn là biết mình sẽ thua nên phát điên rồi."

Bỗng nhiên, một hồi chuông vang vọng khắp đỉnh núi. Một lão giả râu tóc bạc phơ, khí thế uy nghiêm bước ra giữa không trung. Đó là Trọng tài trưởng của Đại hội, trưởng lão Thiên Cơ Các.

"Đại hội tỷ thí liên tông chính thức bắt đầu! Trận đầu tiên: Mạnh Hùng của Thanh Vân Tông đối đầu với Triệu Thiết của Vạn Pháp Môn!"

Triệu Thiết là một gã to con không kém Mạnh Hùng, chuyên tu Kim Cương Thân, cả người hắn lấp lánh ánh kim loại, được mệnh danh là "Bức tường thép". Hắn bước lên đài, cười khẩy: "Thanh Vân Tông hết người rồi sao? Gửi một tên dở hơi lên đây?"

Mạnh Hùng bước lên đài, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hắn cúi người chào theo đúng nghi thức, nhưng miệng lại bắt đầu đọc thơ:

"Cỏ xanh xanh thắm trên đồi… Ngươi mà thua trận, chắc ngồi khóc nhè!"

Cả quảng trường im bặt trong ba giây, sau đó là những trận cười nổ trời. Triệu Thiết đỏ mặt vì tức giận: "Ngươi dám sỉ nhục ta bằng loại thơ rác rưởi này? Chết đi!"

Triệu Thiết lao tới như một chiếc xe tăng bằng thép, quyền phong mang theo tiếng nổ xé gió. Mạnh Hùng không hề nao núng, trong đầu hắn vang lên giọng nói bình thản của Lục Diệp thông qua bộ đàm linh khí: *“Hùng, nhịp 4-4, bước sang trái 0.5 mét, dùng chiêu 'Thanh Long Xuất Động' vào nách trái hắn. Đó là điểm giao nhau giữa luồng khí vận hành Kim Cương Thân, một lỗi sơ hở của hệ điều hành thủ công.”*

Mạnh Hùng thực hiện chính xác như một chiếc máy đã được lập trình. Hắn bước một bước cực nhỏ, né được cú đấm ngàn cân của Triệu Thiết trong gang tấc. Ngay khoảnh khắc đó, hắn hét lớn câu thơ cuối:

"Ta đấm một phát… Vỡ nồi cơm điện!"

"Bộp!"

Cú đấm của Mạnh Hùng không hề hoa mỹ, nó trực diện và lạnh lùng chạm vào nách trái Triệu Thiết. Một âm thanh nhỏ vang lên, nhưng ngay lập tức, ánh kim loại trên người Triệu Thiết vụt tắt như một bóng đèn bị cháy cầu chì.

"Oanh!"

Cơ thể hộ thể cứng ngắc của Triệu Thiết đổ sụp xuống như một đống sắt vụn. Hắn trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập, không hiểu tại sao công pháp tu luyện hai mươi năm của mình lại bị phá vỡ dễ dàng như vậy bởi một cú đấm ngớ ngẩn phối hợp với một câu thơ còn ngớ ngẩn hơn.

Mạnh Hùng thu quyền, phủi phủi bụi trên áo: "Diệp ca nói đúng, thơ dở không quan trọng, quan trọng là trúng điểm yếu (Bug)."

Cả khán đài đang cười bỗng lặng đi. Các trưởng lão trên đài cao cũng phải nhíu mày. Triệu Thiết không yếu, hắn là cao thủ Luyện Khí đỉnh phong. Vậy mà bị hạ trong một chiêu?

"Trận thứ hai: Tuyết Thanh Nguyệt của Thanh Vân Tông đối đấu với Lâm Nhã của Linh Kiếm Phái!"

Lâm Nhã là một nữ tử thanh tú, kiếm pháp của nàng nổi tiếng là nhanh và lạnh. Nàng nhìn Tuyết Thanh Nguyệt với ánh mắt đầy tính cạnh tranh: "Tuyết tỷ tỷ, nghe nói Băng Tâm Quyết của chị đã đạt đến tầng thứ bảy, nhưng sao trông chị hôm nay… có vẻ không lạnh lùng cho lắm?"

Tuyết Thanh Nguyệt nhàn nhạt đáp: "Lục Diệp nói lạnh lùng quá mức sẽ gây 'nghẽn mạch tản nhiệt', ảnh hưởng đến tốc độ xử lý của kiếm chiêu. Hôm nay, ta sẽ cho cô xem kiếm pháp sau khi đã được 'Tối ưu hóa'."

Lâm Nhã không nói nhảm nữa, thanh trường kiếm trong tay rung lên, tạo ra hàng vạn đóa hoa tuyết lấp lánh bao phủ sân khấu. Đây là tuyệt kỹ "Bách Hoa Kiếm Vũ", cực kỳ khó phân biệt thật giả.

Trong mắt Lục Diệp, dưới sự phân tích của Đạo Điển, toàn bộ bầu trời hoa tuyết đó chỉ là những dòng code nhiễu loạn. Hắn truyền tin: *“Thanh Nguyệt, 80% là hình ảnh giả lập (Hologram), 15% là bụi linh khí tạo khúc xạ ánh sáng. Mũi kiếm thật đang ở vị trí tọa độ (X:12, Y:45, Z:10) tính từ tâm đài. Đừng dùng kiếm chống lại, hãy dùng động tác số 4 của bài thể dục buổi sáng: 'Nghiêng mình hái hoa'.”*

Tuyết Thanh Nguyệt nghe vậy, thay vì rút kiếm đối đầu, nàng lại vươn người, thực hiện một động tác dẻo dai như đang múa. Cơ thể nàng uốn lượn theo một quỹ đạo cực kỳ phi vật lý, lướt qua màn mưa kiếm ảnh một cách nhẹ nhàng.

Lâm Nhã sững sờ: "Cái gì? Nàng ta nhìn ra chân thân của mình?"

Chưa kịp để đối thủ phản ứng, Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm. Một đường kiếm duy nhất, không hề có khí tức lạnh lẽo của băng tuyết, mà lại mang theo nhiệt độ nóng rực của một cơ thể đang tuần hoàn máu cực mạnh.

"Rắc!"

Trường kiếm của Lâm Nhã bị gãy làm đôi. Tuyết Thanh Nguyệt đứng sau lưng nàng, thanh kiếm đặt ngay cổ: "Kiếm của cô quá chậm, vì cô dành quá nhiều linh lực để tạo hiệu ứng ánh sáng. Theo logic của Lục Diệp, đó là hành vi 'lãng phí tài nguyên CPU'."

Cả hội trường nổ tung. Nếu trận đầu của Mạnh Hùng là do may mắn, thì trận này của Tuyết Thanh Nguyệt là sự áp đảo về kỹ thuật. Những động tác nhảy nhót kỳ quặc đó, hóa ra lại là cách để né tránh tất cả các điểm chết của chiêu thức đối phương!

Trên đài cao, Vương Đằng — thiên tài của giới tu tiên, kẻ luôn mang theo hào quang vạn trượng — bắt đầu nheo mắt lại. Hắn cảm nhận được điều gì đó không đúng. Ánh mắt hắn hướng về phía Lục Diệp, kẻ vẫn đang mải mê gõ gõ lên tấm gỗ đó.

"Kẻ đó… là ai?" Vương Đằng khẽ hỏi thuộc hạ.

"Thưa thiếu chủ, hắn là Lục Diệp, một đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, tư chất bình thường, nhưng gần đây nổi lên với danh hiệu 'Thầy cúng logic'."

Vương Đằng cười lạnh: "Thú vị. Để xem logic của hắn có thắng được 'Thiên mệnh' của ta hay không."

Cuối cùng, đến trận đấu được mong chờ nhất của vòng loại: Lục Diệp đấu với Lâm Vũ của Linh Kiếm Phái.

Lâm Vũ là đệ tử đứng đầu về trận pháp của Linh Kiếm Phái. Ngay khi bước lên đài, hắn không tấn công ngay mà lấy ra tám lá cờ, cắm xuống đất, lập tức một trận pháp khổng lồ hình thành, bao phủ toàn bộ đài thi đấu.

"Lục Diệp, ta không quan tâm ngươi dùng tà thuật gì để giúp đồng đội, nhưng vào trong 'Thiên Linh Kiếm Trận' của ta, dù ngươi có nhìn ra điểm yếu cũng không thể thoát được! Trận pháp này không có điểm dừng, nó là một vòng lặp vĩnh cửu!" Lâm Vũ tự tin tuyên bố.

Lục Diệp đứng giữa những luồng kiếm khí đan xen, vẫn không buông tấm bảng gỗ. Hắn đưa tay đẩy kính (dù hắn không đeo kính, nhưng thói quen này vẫn còn), mắt sáng rực lên dưới ánh nhìn của Đạo Điển.

*Quét mục tiêu: Thiên Linh Kiếm Trận.*
*Cấu trúc: Ngũ hành cơ bản. Ngôn ngữ lập trình: Cổ Ngữ cấp 2.*
*Lỗi phát hiện: 1.234 Bug.*
*Phát hiện cửa hậu (Backdoor): Cọc gỗ hướng Tây Bắc bị mọt ăn 2%, dẫn đến sụt áp linh khí nhẹ.*

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến Lâm Vũ cảm thấy rùng mình.

"Đạo hữu Lâm Vũ, trận pháp này của anh… thật sự là một đống mã rác (Spam code)."

Lâm Vũ tức giận: "Ngươi nói cái gì? Đây là trận pháp truyền thừa ngàn năm!"

Lục Diệp bắt đầu bước đi. Hắn đi không hề có quy luật, đôi khi bước chéo, đôi khi lùi lại, đôi khi lại nhảy lò cò. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống, một luồng kiếm khí đang lao tới bỗng dưng… tan biến hoặc đổi hướng, đâm sầm vào nhau.

"Về bản chất, trận pháp của anh dựa trên việc luân chuyển linh khí theo một quỹ đạo khép kín. Nhưng anh đã quên một điều cơ bản về tản nhiệt. Nhìn xem, nút thắt thứ ba ở phía dưới chân trái của anh đang bị 'quá tải' (Overheat) vì anh cố ép nó vận hành quá nhanh để truy đuổi ta."

Lục Diệp đi đến trước mặt Lâm Vũ, lúc này đang đẫm mồ hôi vì cố gắng điều khiển trận pháp đang dần mất kiểm soát.

"Để ta giúp anh 'tối ưu hóa' lại một chút nhé."

Lục Diệp đưa ngón tay, búng nhẹ vào không trung một cái.

"Ping!"

Một âm thanh giòn giã vang lên như tiếng chuông báo lỗi hệ thống. Toàn bộ 'Thiên Linh Kiếm Trận' bỗng dưng đảo chiều. Những luồng kiếm khí thay vì tấn công Lục Diệp, lại quay ngược lại, vây quanh Lâm Vũ như những vệ sĩ trung thành nhưng… hơi quá khích, nhốt chặt hắn vào giữa.

"Cái… cái gì thế này? Ta mất quyền kiểm soát trận pháp rồi?" Lâm Vũ hoảng loạn hét lên.

Lục Diệp thản nhiên giải thích: "Ta không phá trận của anh. Ta chỉ 'chiếm quyền Admin' (Root access) thôi. Vì cấu trúc của anh có quá nhiều lỗ hổng bảo mật, ta chỉ cần gửi một gói dữ liệu linh khí ảo vào điểm nút, hệ thống của anh sẽ tự nhận ta là chủ nhân mới. Bây giờ, trận pháp này… là của ta."

Lục Diệp vung tay một cái, hàng vạn kiếm khí đồng loạt chỉ vào cổ Lâm Vũ.

"Đạo hữu, anh muốn tự mình thoát khỏi 'vòng lặp vô hạn' này, hay để ta ấn nút 'Shutdown'?"

Lâm Vũ mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy giơ tay: "Ta… ta nhận thua!"

Cả quảng trường Thiên Nguyên rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Không có tiếng cười, không có tiếng hò reo. Chỉ có những ánh mắt đầy kinh hãi nhìn về phía tên thanh niên mặc áo bào xám xịt đang cầm tấm bảng gỗ bước xuống đài.

Họ đã từng thấy những cao thủ dùng sức mạnh nghiền nát đối thủ, thấy những thiên tài dùng linh căn tuyệt đỉnh để áp chế người khác. Nhưng họ chưa từng thấy ai… đánh bại đối thủ bằng cách giảng giải và "sửa lỗi" công pháp của đối phương ngay trong trận chiến.

Lục Diệp đi về phía nhóm của mình, Mạnh Hùng giơ tay định đập tay với hắn nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Diệp ca thì rụt lại.

"Diệp ca, anh thắng trông… đáng ghét thật đấy," Mạnh Hùng thầm thì.

Lục Diệp nhún vai: "Tại kiến thức của họ lạc hậu quá thôi. Đã mười vạn năm rồi mà vẫn dùng cái hệ điều hành từ thời mông muội, không có tường lửa, không có tản nhiệt, gặp tôi là 'dính mã độc' ngay."

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn của Lục Diệp cũng phải thở dài: "Tiểu tử thối, lão phu sống bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy có kẻ đi dự đại hội tỷ thí mà như đi đi dạo trong phòng thí nghiệm. Ngươi cứ như thế này, sớm muộn gì Thiên Đạo cũng sẽ phái 'đội ngũ kỹ thuật' xuống tiêu diệt ngươi đấy!"

Lục Diệp cười khẩy: "Để bọn họ tới đi. Tôi đang tính chuyện phân tích luôn cả cái Thiên Đạo đó xem nó chạy bằng nguồn điện gì đây."

Đúng lúc đó, từ phía khu vực Vạn Pháp Môn, một luồng áp lực khủng khiếp bùng phát. Vương Đằng đứng dậy, hào quang quanh thân hắn rực rỡ đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng. Hắn nhìn xuống Lục Diệp từ trên cao, giọng nói vang vọng như sấm truyền:

"Lục Diệp, logic của ngươi rất thú vị. Nhưng trên thế giới này, có một thứ không thể dùng phân tích để giải thích, đó là — Ý trời. Ở vòng sau, ta sẽ cho ngươi thấy, mọi sự phân tích của ngươi trước mặt 'Khí vận' tuyệt đối đều chỉ là vô nghĩa."

Lục Diệp ngước nhìn Vương Đằng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thách thức. Hắn giơ tấm bảng gỗ lên, trên màn hình linh thạch hiện lên một dòng chữ màu đỏ rực:

**[Phát hiện đối tượng mang theo lượng 'Dữ liệu ảo' cực lớn. Khả năng cao là 'Plug-in' của thế giới. Tiến hành chuẩn bị công cụ Crack!]**

"Khí vận sao?" Lục Diệp nói nhỏ chỉ đủ cho mình nghe. "Để xem khi tôi cắt nguồn cấp dữ liệu của anh, cái hào quang đó còn phát sáng được bao nhiêu Watt."

Đại hội tỷ thí liên tông lúc này mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn hỗn loạn nhất. Một cuộc chiến giữa "Kỹ sư phân tích dữ liệu" và "Đứa con của định mệnh" đang dần dần khai hỏa, hứa hẹn sẽ phá nát mọi quy tắc vốn có của giới tu tiên.

Và ở đâu đó trong hư không, những "quy luật vận hành thế giới" dường như cũng đang run rẩy nhẹ trước sự xuất hiện của một con virus mang tên Lục Diệp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8