Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 41: Cuộc đào thoát vĩ đại**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:46:35 | Lượt xem: 2

Tiếng gió đêm lùa qua kẽ lá trên đỉnh Thanh Vân Sơn nghe như tiếng thở dài của một vị tiên nhân già nua.

Lục Diệp ngồi trên một mỏm đá nhô ra vực thẳm, đôi mắt không nhìn vào bóng đêm vô tận, mà đang dán chặt vào một màn hình ảo chỉ mình hắn thấy. Cuốn “Đạo Điển Phân Tích” đang mở ra ở trang số 1024, những dòng mã phù văn chảy trôi như thác đổ, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo lên gương mặt tỉnh bơ của hắn.

[Đối tượng: Thanh Vân Tông.]
[Trạng thái: Đã vá lỗi nội bộ (Patch 1.1).]
[Xếp hạng tiềm năng: C- (Thấp).]
[Kết luận: Không gian lưu trữ quá chật hẹp, tài nguyên cạn kiệt, hệ điều hành lỗi thời. Đề nghị: Chuyển vùng dữ liệu.]

“Này Diệp tử, đệ thật sự muốn đi à?”

Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền vang lên phía sau. Mạnh Hùng vác theo một chiếc túi vải to như cái bao tải gạo, bên trong lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc, từ chảo gang cho đến những cuốn sổ tay “thơ ca” mà hắn coi như mạng sống. Bộ ngực vạm vỡ của hắn run lên theo từng bước chân, khiến mặt đất cũng phải rung rinh.

Lục Diệp không quay đầu lại, thản nhiên đáp: “Mạnh huynh, anh có biết tại sao nước ở một cái ao nhỏ bao giờ cũng đục hơn nước biển không?”

Mạnh Hùng gãi gãi cái đầu trọc lốc, mặt nhăn tít lại: “Vì… vì ao có nhiều bùn?”

“Sai.” Lục Diệp đóng cuốn Đạo Điển lại, đứng dậy phủi bụi trên áo. “Vì nồng độ dữ liệu quá thấp, khả năng tự lọc của hệ thống bị giới hạn bởi không gian. Ở Thanh Vân Tông này, tôi đã phân tích đến tận cùng cấu trúc của nó rồi. Ở lại đây chẳng khác nào ép một con rồng phải chạy trong cái lồng chim. Hơn nữa, anh không thấy sao? Mấy lão già trong tông nhìn tôi bây giờ cứ như nhìn một con quái vật vậy.”

Mạnh Hùng cười hắc hắc: “Ai bảo đệ dám mổ xẻ cái bí kíp trấn phái của người ta ra rồi phán nó là ‘một mớ code rác’? Nhị trưởng lão tức đến mức suýt chút nữa là ‘format’ luôn cái linh hồn lão đấy.”

“Tôi chỉ nói sự thật.” Lục Diệp thở dài. “Hỏa Diễm Quyết của họ tiêu tốn 40% linh lực chỉ để tạo hiệu ứng khói lửa màu mè cho đẹp mắt, trong khi nhiệt lượng thực tế chỉ đạt 60%. Đó là một thiết kế ngu ngốc, lãng phí năng lượng nghiêm trọng.”

Đúng lúc đó, một bóng hình trắng toát, thanh cao như một đóa sen tuyết lặng lẽ xuất hiện dưới ánh trăng. Tuyết Thanh Nguyệt đứng đó, thanh trường kiếm vắt ngang hông, khí lạnh từ cơ thể nàng tỏa ra khiến những ngọn cỏ xung quanh phủ một lớp sương mỏng.

“Ngươi thực sự muốn rời đi mà không xin phép Tông chủ?” Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy hàng mi dài của nàng đang khẽ run.

Lục Diệp nheo mắt nhìn nàng, một dòng thông số hiện ra trước mặt:
[Mục tiêu: Tuyết Thanh Nguyệt.]
[Nhịp tim: 110 nhịp/phút (Trạng thái bất ổn).]
[Lượng khí lạnh tích tụ: Đang ở mức 85% – Có nguy cơ đóng băng tuần hoàn.]
[Đánh giá: Đang cố tỏ ra ngầu nhưng thực chất đang lo lắng.]

Lục Diệp tặc lưỡi: “Thánh nữ, tôi đã nói nàng bao nhiêu lần rồi? ‘Băng Tâm Quyết’ của nàng là một bộ công pháp lỗi. Nếu nàng tiếp tục dùng cách ép xung khí lạnh để giữ vẻ ngoài lạnh lùng thế này, mạch máu ở chi dưới của nàng sẽ sớm bị xơ cứng. Nàng đứng đây để tiễn tôi, hay là để xin tôi thêm một bài tập ‘thể dục nhịp điệu’ mới?”

Tuyết Thanh Nguyệt mặt bỗng chốc đỏ rực – không phải vì thẹn thùng, mà vì tức. Nàng nhớ lại cảnh tượng vài ngày trước, khi phải đứng giữa sân tập làm những động tác kỳ quặc mà Lục Diệp gọi là “nhảy Aerobic điều hòa khí huyết”. Hình tượng Thánh nữ băng giá mười năm xây dựng đã bị hắn phá tan tành chỉ trong một buổi sáng.

“Ta không muốn nợ ngươi.” Nàng nghiến răng, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Ngươi đã chữa khỏi lỗi công pháp cho ta, ơn này chưa trả, ta không thể để ngươi đi.”

Lục Diệp vỗ tay cái bộp: “Logic hay lắm! Để trả ơn một người, nàng quyết định sẽ ngăn cản bước đường phát triển của người đó? Thuật toán của nàng bị virus rồi à? Thôi được, nếu nàng thực sự muốn trả ơn, thì giúp chúng tôi thoát khỏi cái hộ tông đại trận này một cách êm thấm đi.”

“Ngươi không định phá trận sao?” Mạnh Hùng ngạc nhiên. “Bình thường đệ toàn dùng cách bạo lực để giải quyết quy tắc mà?”

Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng lên sống mũi, mắt lộ vẻ chuyên nghiệp: “Hộ tông đại trận của Thanh Vân Tông được thiết lập dựa trên ‘Tứ Tượng Quái Vị’. Nếu phá hủy nó bằng vũ lực, âm thanh nổ ra sẽ đạt mức 120 decibel, đủ để đánh thức cả Tông chủ lẫn mấy con yêu súc ở đỉnh núi phía sau. Chúng ta cần một cuộc ‘Silent Exit’ – hay nói cách khác, là lẻn ra ngoài bằng lối cửa sau mà Admin không biết.”

Nói xong, Lục Diệp tiến lại gần bức tường rào bằng linh khí vô hình đang bao bọc toàn bộ tông môn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào không trung. Trong mắt hắn, cái màn chắn kiên cố ấy giờ đây chỉ là những sợi chỉ màu vàng đan chéo nhau theo một trật tự nhất định.

“Để xem nào… Mã nguồn: Thiên Long Bát Quái. Tần số dao động: 440 Hertz. À, phát hiện một điểm ‘leak’ dữ liệu ở phía Tây Nam.” Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay hắn nhảy múa liên tục như đang gõ phím. “Ở vị trí này, do địa hình sụt lún nên dòng linh khí không đồng nhất. Tôi chỉ cần thay đổi góc khúc xạ của ánh sáng và tạo một ‘loop’ (vòng lặp) ảo ảnh ở đây là chúng ta có thể bước qua mà không kích hoạt chuông báo động.”

Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc nhìn những sợi chỉ linh khí vốn vô cùng bá đạo lại bắt đầu giãn ra, nhường chỗ cho một lối đi vừa vặn một người. Nàng chưa bao giờ thấy ai đối xử với trận pháp truyền thống một cách tùy tiện và… hiểu rõ đến thế.

“Xong rồi, đi thôi!” Lục Diệp ra hiệu.

Mạnh Hùng vác bao tải định bước qua, nhưng bất thình lình, một giọng cười già nua và tinh quái vang lên từ phía sau gốc cây cổ thụ:

“Định đi thật à? Cái thằng nhóc phá hoại này, định bỏ lão già này ở lại để gặm rễ cây sao?”

Một bóng xanh lục bay ra, đó là một lão rùa già to bằng cái mâm, cổ đeo một sợi dây chuyền đính viên linh thạch phát sáng. Đó chính là Lão Quy, vị linh hồn sống lâu đời trong bí cảnh của tông môn mà Lục Diệp vô tình “phân tích” ra được khi đang đi tìm nguyên liệu nấu lẩu.

Lục Diệp không hề ngạc nhiên, chỉ hừ lạnh: “Lão già, tốc độ xử lý của lão chậm quá rồi đấy. Tôi đã gửi tin nhắn bằng linh lực vào vỏ rùa của lão từ một canh giờ trước cơ mà?”

Lão Quy đáp xuống đất, thu nhỏ cơ thể lại chỉ bằng lòng bàn tay rồi nhảy tót lên vai Lục Diệp: “Nhắn tin? Cái thứ rung động lọc cọc đó làm lão cứ tưởng là mình bị bọ chét đốt! Thôi, Thanh Vân Tông này cũng chẳng còn gì hay, lão sống ở đây mười vạn năm, ngán tận cổ mấy cái thuyết giáo rồi. Đi xem thế giới ngoài kia xem có cái ‘Logic’ gì mới không.”

“Vậy là chúng ta có bốn người… à không, ba người và một con rùa.” Mạnh Hùng cười ha hả.

“Sửa lại: Ba người, một linh thú và một mớ hỗn loạn dữ liệu.” Lục Diệp đính chính.

Họ bước qua kẽ hở của hộ tông đại trận. Khi chân vừa chạm vào bãi cỏ bên ngoài ranh giới tông môn, Tuyết Thanh Nguyệt bỗng dừng lại, nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo trong sương đêm. Nàng sinh ra và lớn lên ở đây, rời đi có nghĩa là từ bỏ tất cả.

Lục Diệp không nhìn lại, giọng hắn đều đều nhưng mang theo một sự trấn an lạ kỳ: “Đừng nhìn lại làm gì. Dữ liệu cũ đã lưu rồi, chúng ta đang bắt đầu một Session mới. Ở ngoài kia, thế giới rộng lớn hơn nàng tưởng nhiều. Có hàng ngàn loại công pháp lỗi đang chờ tôi sửa, và hàng ngàn tên phản diện đang chờ được tôi giảng giải về quy luật vật lý khi chúng chuẩn bị ăn đấm.”

Tuyết Thanh Nguyệt hít một hơi sâu, luồng khí lạnh trong ngực nàng dường như đã bớt buốt giá hơn. Nàng gật đầu: “Đi.”

Cả nhóm đi khuất vào rừng sâu.

Chỉ khoảng 15 phút sau khi họ rời đi, tại đại điện Thanh Vân Tông, Vân Trung Tử bỗng giật mình tỉnh giấc khỏi cơn thiền định. Lão cảm thấy có gì đó sai sai. Lão lập tức lấy ra cái bàn xoay trận pháp.

Mọi thứ trông vẫn bình thường, ngoại trừ một chỗ nhỏ xíu ở phía Tây Nam. Khi Vân Trung Tử truyền linh lực vào để kiểm tra, thay vì phản hồi của trận pháp, một hàng chữ ánh sáng màu xanh lơ bỗng hiện ra giữa không trung, nhảy múa trước mắt vị Tông chủ tội nghiệp:

[THÔNG BÁO TỪ ADMIN LỤC DIỆP:]
[Hệ thống hộ tông của ngài đã quá hạn bảo trì. Tôi đã sửa lại lối ra vào phía Tây Nam cho thông thoáng hơn. Ngoài ra, tôi cũng đã ‘tối ưu hóa’ đống dược liệu trong kho của ngài, thay vì đun 7 ngày, giờ chỉ cần 3 giờ là đan thành, đừng cám ơn. Tái bút: Bảo Thánh nữ đừng tập nhảy quá sức, hôm nay nàng ấy đi theo tôi để khảo sát thị trường rồi. Chúc Tông chủ sống lâu để thấy tôi thay đổi cả thế giới!]

“PHỤT!!!”

Vân Trung Tử phun ra một ngụm trà gừng vừa mới uống, râu ria dựng ngược hết cả lên.

“Lục… Diệp! Đồ nghiệt súc! Ngươi không những mang đi thiên tài kiếm đạo mạnh nhất, tanker trâu bò nhất, mà còn dám sửa đổi quyền hạn của ta sao?! Trở về đây! Ta muốn đánh chết cái thằng ‘logic’ nhà ngươi!”

Tiếng gầm thét của Tông chủ làm rung động cả Thanh Vân Sơn, chim chóc bay tứ tán. Nhưng ở cách đó mười dặm, Lục Diệp thản nhiên lấy ngón tay ngoáy lỗ tai:

“Cảnh báo: Tiếng ồn từ phía sau đạt mức cực đại. Khuyên ký chủ tăng tốc di chuyển để tránh việc phải nghe đạo lý kéo dài 4 tiếng đồng hồ.”

“Chạy mau!” Mạnh Hùng hưng phấn hô lên một câu thơ vừa mới nặn ra được:
“Đêm nay ta bước khỏi môn tông,
Gió lùa khe đít sướng mênh mông!”

Tuyết Thanh Nguyệt suýt chút nữa ngã lộn nhào, còn Lục Diệp thì mặt không đổi sắc ghi vào cuốn Đạo Điển: *[Dữ liệu thơ ca của Mạnh Hùng cần được xóa sạch để giải phóng bộ nhớ. Mối đe dọa cấp độ thảm họa.]*

Cuộc đào thoát vĩ đại không mang theo tiếng kiếm reo hay lửa cháy, mà chỉ mang theo những tiếng cười cười nói nói và một bóng đen đang âm thầm tính toán lại cả thế giới Tiên Ma.

Dưới ánh trăng, con đường trước mắt họ không còn là những bậc thang đá cũ kỹ của tông môn, mà là một biển thông tin vô tận đang chờ được phân tích.

“Thế giới này… đã sẵn sàng để được ‘Debug’ chưa?” Lục Diệp mỉm cười, đôi mắt hắn lóe sáng những dãy số nhị phân.

Trời đất bao la, kẻ nắm giữ mã nguồn cuối cùng đã ra khỏi chuồng.

Hết chương 41.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8