Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 40: Nội gián lộ mặt**
Khói xám từ những xác chết bị hút cạn linh khí vẫn còn lãng đãng bay trên quảng trường Thanh Vân Tông, nhưng không khí lúc này còn ngột ngạt hơn cả lúc đại quân địch vây hãm. Thanh Vân Đại Trận sau khi được Lục Diệp "tối ưu hóa" đang duy trì ở trạng thái "Standby" (chờ lệnh), những sợi tơ linh khí nhàn nhạt bao phủ lấy toàn bộ đỉnh núi, trông như một cái lồng chim khổng lồ bằng pha lê.
Tông chủ Vân Trung Tử nhìn khung cảnh tan hoang, rồi lại nhìn vào tấm bia đá tổ sư vốn đã nứt toác nay lại phát ra ánh sáng xanh lam dị thường, run rẩy hỏi:
“Lục… Lục đệ tử, trận pháp này… hiện tại là thứ gì? Tại sao nó lại biết phân biệt địch ta để hút linh lực?”
Lục Diệp đang cúi đầu ghi chép vào Đạo Điển, cây bút lông trong tay hắn múa may để lại những ký hiệu kỳ quái mà ngay cả vị Trận pháp sư tài ba nhất vùng cũng không hiểu nổi. Hắn không ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp:
“Tôi chỉ cài đặt một bộ lọc địa chỉ IP linh lực thôi. Mỗi đệ tử Thanh Vân Tông khi nhập môn đều có tần số linh lực dao động trong một khoảng nhất định do cùng luyện công pháp Thanh Vân Quyết. Tôi thiết lập cho đại trận chỉ nhận diện tần số đó làm ‘whitelist’ (danh sách trắng). Những kẻ có tần số lạ, đại trận sẽ mặc định coi là phần mềm độc hại và kích hoạt lệnh ‘Clean’ (dọn dẹp). Có điều…”
Lục Diệp dừng bút, ánh mắt hắn từ phía sau cặp kính vô hình (mà hắn tự huyễn hoặc ra) đột ngột trở nên sắc lạnh. Hắn quét mắt nhìn qua hàng ngũ các vị trưởng lão và đệ tử nòng cốt đang đứng gần đó.
“Có điều, trong bộ lọc của tôi, vừa rồi có một vài ‘địa chỉ’ đáng lẽ phải thuộc về người nhà, nhưng lại đang phát ra tín hiệu mã hóa bí mật ra bên ngoài. Nói cách khác, chúng ta có một vài ‘backdoor’ (cửa hậu) đang hoạt động ngay trong chính nội bộ này.”
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường tĩnh lặng như tờ. Đám đệ tử nhìn nhau, sự nghi kỵ bắt đầu nhen nhóm.
Vân Trung Tử sắc mặt đại biến: “Ý ngươi là có nội gián?”
“Không chỉ là nội gián thông thường,” Lục Diệp gấp cuốn sổ lại, tiếng kêu ‘pạch’ vang lên khô khốc. “Hắn đã chỉnh sửa lại một phần mã nguồn của đại trận cũ để đón địch vào. Nếu tôi không kịp thời ghi đè dữ liệu mới, Thanh Vân Tông bây giờ đã bị ‘format’ sạch sẽ rồi.”
“Kẻ đó là ai? Mau nói ra!” Trưởng lão Hình Phạt, một lão già nổi tiếng nóng tính với bộ râu quặp, bước ra phía trước, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Lục Diệp thong thả bước đi giữa đám đông. Hắn không nhìn vào mắt ai, mà dường như đang nhìn vào những khoảng không vô hình quanh cơ thể họ. Trong tầm mắt của hắn lúc này, thế giới hiện lên là những thông số chạy dọc. Nhịp tim, nồng độ mồ hôi, lưu lượng máu chảy qua động mạch cổ, và đặc biệt là sự rung động của các hạt linh khí xung quanh mỗi người.
Hắn đi ngang qua Mạnh Hùng. Gã to xác này đang hăng máu, tay cầm đại đao, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Sống là phải biết debug, chết là do lỗi tại… tại cái gì ấy nhỉ? Lục ca, huynh tìm ra thằng đó đi, để ta bẻ cổ nó làm thơ!”
Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng: “Ngươi bình tĩnh, nhịp tim của ngươi đang ở mức 120, nồng độ Adrenaline quá cao sẽ làm nhiễu cảm biến của ta.”
Hắn tiếp tục bước đến gần Tuyết Thanh Nguyệt. Thánh nữ vẫn giữ vẻ thanh cao lạnh lẽo, nhưng nếu nhìn kỹ, lông mi nàng hơi rung động.
“Thánh nữ, cơ thể nàng tản nhiệt nhanh thật, nhiệt độ da giảm 2 độ C trong vòng một phút, đó là phản ứng phòng vệ của Băng Tâm Quyết sao?” Lục Diệp hỏi một câu chẳng liên quan.
Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày: “Bây giờ không phải lúc nói chuyện đó. Tìm kẻ phản bội đi.”
Lục Diệp mỉm cười: “Ta tìm thấy rồi.”
Hắn đột ngột dừng lại trước mặt Nhị trưởng lão – người vốn phụ trách hậu cần và tài nguyên của tông môn. Ông lão này trông có vẻ đạo mạo, vẻ mặt đau đớn vì những đệ tử đã ngã xuống, đôi mắt còn hơi hoe đỏ.
“Nhị trưởng lão, ông có vẻ buồn nhỉ?” Lục Diệp hỏi bằng giọng tỉnh bơ.
Nhị trưởng lão thở dài: “Nhìn tông môn lâm nạn, lão phu đau lòng đến thấu xương. Lục Diệp, nếu ngươi biết ai là kẻ thủ ác, hãy mau vạch mặt, đừng để mọi người lo lắng.”
Lục Diệp không trả lời, hắn đưa cuốn Đạo Điển ra trước mặt Nhị trưởng lão, trang giấy đang hiện lên một đồ thị hình sin dao động liên tục nhưng có những quãng đứt gãy kỳ lạ.
“Nhị trưởng lão, ông có biết về ‘tính logic của cảm xúc’ không? Khi một người thực sự đau buồn, nhịp tim sẽ chậm lại và có xu hướng nặng nề. Nhưng từ khi tôi bắt đầu nói về việc tìm nội gián, nhịp tim của ông duy trì ở tần số 145 nhịp/phút, ổn định một cách bất thường, như thể được điều khiển bởi một loại công pháp bế khí nào đó. Thêm vào đó, tuyến mồ hôi ở vùng chẩm của ông đang hoạt động vượt mức 40% so với người bình thường trong điều kiện nhiệt độ này.”
Nhị trưởng lão ngẩn người, nụ cười trên mặt cứng đờ: “Ngươi nói cái gì? Lão phu không hiểu… những thông số quái quỷ đó là gì!”
“Ông không cần hiểu.” Lục Diệp tiến thêm một bước, giọng hắn thấp xuống nhưng rõ ràng từng chữ. “Linh lực trong đan điền của ông đang vận hành theo chiều ngược. Theo phân tích của tôi, đó là dấu hiệu của việc chuẩn bị kích hoạt một loại ‘Phù văn Tự hủy’ được cấy dưới da tay trái của ông. Ông định nổ tung chỗ này để xóa dấu vết sao?”
Sắc mặt Nhị trưởng lão trong tích tắc chuyển từ trắng sang xanh, rồi từ xanh sang dữ tợn. Ông ta định lùi lại, nhưng phát hiện đôi chân mình đã bị những sợi tơ linh khí của đại trận trói chặt từ lúc nào.
“Lục Diệp! Ngươi ngậm máu phun người! Tông chủ, người tin một tên đệ tử ngoại môn điên khùng này sao?” Nhị trưởng lão gào lên.
Vân Trung Tử nhìn Nhị trưởng lão, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Nhị sư đệ, nếu đệ trong sạch, hãy mở tay trái ra cho ta xem.”
“Ta… ta…”
“Để tôi giúp ông ‘mở khóa’ nhé.” Lục Diệp búng tay một cái.
Một luồng linh khí cực nhỏ nhưng sắc bén như dao mổ, chính xác đến mức vi mô, rạch nhẹ một đường trên mu bàn tay trái của Nhị trưởng lão. Ngay lập tức, một luồng hắc khí tanh tưởi bốc lên, hiện rõ một biểu tượng phù văn hình đầu rắn đang ngoe nguẩy.
“Đó là… U Minh Chúc Tế!” Trưởng lão Hình Phạt kinh hãi hét lên. “Là mật mã của Ma đạo!”
Nhị trưởng lão thấy không thể chối cãi, đột nhiên cười sằng sặc. Gương mặt đạo mạo sụp đổ, thay vào đó là một vẻ điên cuồng: “Hahaha! Phát hiện thì sao chứ? Các người tưởng mình thắng rồi ư? Thanh Vân Tông chỉ là một cái đĩa chứa dữ liệu nhỏ bé, Ma chủ muốn format nơi này, các người lấy gì mà chống? Lục Diệp, ngươi rất thông minh, nhưng trí tuệ của ngươi chỉ là hạt cát trước ‘Thiên Đạo Mã Nguồn’ của chúng ta!”
“Thiên Đạo Mã Nguồn?” Lục Diệp nheo mắt, tay hắn nhanh như cắt đưa lên không trung vẽ một vòng tròn. “Thuật ngữ của ông cũng khá đấy, nhưng rất tiếc là phiên bản của ông lỗi thời quá rồi.”
Nhị trưởng lão định kích hoạt phù văn tự hủy để kéo theo tất cả cùng chết, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra mình không thể cảm nhận được linh lực nữa. Cả cơ thể hắn giống như một cái máy tính bị rút phích cắm đột ngột.
“Hệ thống của ông đã bị ta ‘Disable’ (vô hiệu hóa) thiết bị ngoại vi.” Lục Diệp thản nhiên nói. “Mạnh Hùng, tới giờ đọc thơ rồi.”
Mạnh Hùng chỉ chờ có thế, xách đại đao bước tới, cười hắc hắc:
“Nhị trưởng lão, tặng ông hai câu thơ ta vừa nghĩ ra:
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng,
Phản bội tông môn, ta đấm cho sưng mặt lùng!”
Nói xong, một cú đấm to như cái bát tô nện thẳng vào mặt Nhị trưởng lão. Răng môi lẫn lộn, tên phản đồ bay ngược ra sau, rơi xuống đất ngất lịm trước khi kịp thốt lên lời cuối.
Đám đệ tử và các trưởng lão còn lại nhìn Lục Diệp với sự kính sợ tột độ. Cách hắn vạch trần nội gián không dựa trên trực giác, không dựa trên cảm tính, mà dựa trên những thứ "thông số" lạnh lùng nhưng chính xác đến đáng sợ.
Vân Trung Tử bước lại gần Lục Diệp, giọng run run: “Lục Diệp, rốt cuộc thì trong mắt ngươi, chúng ta là cái gì?”
Lục Diệp nhìn vị Tông chủ già nua, rồi nhìn sang Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng đờ đẫn, nhìn sang Mạnh Hùng đang đắc ý. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút hơi ấm con người.
“Trong mắt tôi, mọi người là những đoạn mã cực kỳ phức tạp và tinh vi. Mặc dù đôi khi có lỗi, có lúc bị treo máy, nhưng chính những ‘biến số’ đó mới tạo nên một chương trình thú vị.”
Nói đoạn, hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: “Nhưng mà Thánh nữ này, nhiệt độ của nàng lại bắt đầu tăng lên rồi đấy, có vẻ như nhịp tim nàng đang mất ổn định. Có phải nàng vừa phát hiện ra mình đã lỡ thần tượng tôi không? Đừng lo, đó là một loại lỗi logic thường thấy ở những ‘thuật toán’ mang tính nữ.”
Tuyết Thanh Nguyệt vốn đang có chút cảm động, nghe đến câu sau thì mặt đỏ lên vì tức, nàng rút kiếm tra vào vỏ kêu ‘cạch’ một tiếng rõ to: “Ngươi… đồ rác rưởi logic! Đi mà thần tượng cái đại trận của ngươi đi!”
Nói rồi nàng quay lưng bỏ đi, nhưng Lục Diệp nhìn thấy thông số hiển thị: *[Tuyết Thanh Nguyệt: Mức độ rung động tâm linh tăng 15% – Chế độ phòng vệ: Tsundere đã kích hoạt.]*
Hắn lắc đầu, thở dài ghi vào sổ tay: *“Phụ nữ là hệ điều hành khó phân tích nhất mà mình từng gặp. Cần phải thu thập thêm dữ liệu.”*
Dưới ánh hoàng hôn, Thanh Vân Tông tuy vừa trải qua một kiếp nạn, nhưng sự xuất hiện của kẻ “Phá hoại đạo tâm” mang tên Lục Diệp dường như đang dẫn dắt tông môn này vào một hướng đi mà chưa vị tiền nhân nào dám tưởng tượng tới.
Một kỷ nguyên của sự logic hóa bắt đầu.