Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 39: Trận pháp hộ tông bị hack**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:45:22 | Lượt xem: 1

Tiếng chuông đồng vang lên dồn dập khắp các đỉnh núi của Thanh Vân Tông, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm mai. Những luồng ánh sáng rực rỡ từ các đạo độn quang liên tục bay về phía trung tâm quảng trường. Không khí căng thẳng bao trùm, áp suất linh khí trong không trung đột ngột tăng cao khiến đám đệ tử ngoại môn cảm thấy lồng ngực như bị đè nặng bởi một tảng đá nghìn cân.

Lúc này, tại trung tâm trận nhãn của Thanh Vân Đại Trận, ba vị trưởng lão chấp pháp đang vận hết tu vi, mồ hôi nhễ nhại đổ xuống như tắm. Những vòng xoáy ánh sáng màu xanh nhạt—biểu tượng của sức mạnh tông môn—đang run rẩy dữ dội, thi thoảng lại phát ra những tiếng "tách, tách" như tiếng thủy tinh nứt vỡ.

"Không ổn! Cường địch lần này đến quá đông, chúng dùng 'Huyết Sát Trận' liên tục oanh kích vào sáu phương vị Khảm, Ly, Chấn, Đoài…" Đại trưởng lão sắc mặt trắng bệch, đôi tay run rẩy kết ấn đến mức phát ra tàn ảnh. "Hộ tông đại trận của chúng ta… sắp quá tải rồi!"

Phía trên tầng không, đám mây đen cuồn cuộn do ma khí tạo thành đang không ngừng ép xuống. Đó là quân đoàn của Huyết Quỷ Môn, một thế lực thù địch lâu đời đã rình rập Thanh Vân Tông từ lâu. Chúng đã nhìn ra sự suy yếu của trận pháp cổ xưa này.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói trầm ổn, pha chút lười biếng và cực kỳ "lệch tông" vang lên giữa quảng trường:

"Các vị trưởng lão, nếu còn tiếp tục bơm linh lực kiểu mù quáng như vậy, không quá ba phút nữa, hệ điều hành của trận pháp này sẽ hoàn toàn bị treo máy (crash). Đến lúc đó, linh khí phản phệ sẽ khiến các vị không chết cũng biến thành người thực vật đấy."

Đại trưởng lão trợn mắt nhìn xuống, thấy một thanh niên tay cầm một cuốn sổ da, lưng đeo túi chéo, dáng vẻ như một thư sinh đi lạc đang thản nhiên tiến tới. Theo sát sau hắn là một gã to xác lực lưỡng đang gãi đầu và một thiếu nữ lạnh lùng như băng sương.

"Lục Diệp? Ngươi làm cái gì ở đây? Đây là chiến trận, không phải nơi để ngươi giở trò!" Một vị trưởng lão khác quát lớn.

Lục Diệp không thèm nhìn lên, đôi mắt hắn lúc này không còn là tròng đen bình thường, mà hiện lên những dòng ký tự xanh thẳm chảy trôi như thác đổ. Trong góc nhìn của hắn, "Thanh Vân Đại Trận" không phải là những đường vân ánh sáng thần thánh, mà là một đống hỗn độn các "dòng code" lỗi thời và những cổng logic bị rò rỉ năng lượng.

[Đối tượng: Thanh Vân Đại Trận (Phiên bản 1.0 – Do tổ sư viết từ 5000 năm trước)]
[Tình trạng: RAM đầy, CPU nóng 98 độ, linh thạch tiêu thụ lãng phí 85%, nhiều lỗ hổng Zero-day.]
[Phân tích điểm yếu: Vị trí chân trận thứ 4 có lỗi logic lặp vô hạn (Infinite Loop), dẫn đến tràn bộ nhớ linh lực.]

Lục Diệp tặc lưỡi: "Trời ạ, nhìn cái cấu trúc này xem. Người thiết kế ban đầu chắc chắn là kẻ lười biếng nhất lịch sử tu tiên giới. Tại sao lại dùng thuật toán cộng dồn đơn giản thay vì nén dữ liệu linh áp?"

"Đại ca, huynh định sửa nó hả?" Mạnh Hùng tiến lên một bước, vỗ bắp tay to như bắp đùi người thường, hào hứng nói: "Để đệ canh gác cho. Để đệ đọc một bài thơ để cổ vũ tinh thần huynh nhé:
*Trận pháp to, sáng lung linh,*
*Huyết Quỷ đánh tới, chúng mình… xông lên!*
*Kẻ thù nhìn thấy… phát điên…*"

"Im ngay, Hùng ca!" Lục Diệp nhăn mặt, "Thơ của huynh còn độc hơn cả Huyết Sát Trận phía trên kia nữa đấy. Đứng đó mà canh giữ, ai lại gần chỗ ta trong phạm vi 10 mét, cứ ném họ ra ngoài."

Tuyết Thanh Nguyệt nhẹ nhàng hạ kiếm, đôi mắt phượng nhìn chăm chú vào Lục Diệp. Nàng tuy luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng thâm tâm đã bắt đầu rung động trước phong thái của hắn. Nàng khẽ hỏi: "Cần ta giúp gì không?"

"Có!" Lục Diệp chỉ tay về phía một khối linh thạch khổng lồ đang đỏ rực lên vì nóng ở trung tâm. "Thánh nữ, trận pháp này đang bị 'Overheat' (quá nhiệt). Nàng hãy dùng Băng Tâm Quyết, không cần tấn công, chỉ cần đóng vai trò là một 'bộ tản nhiệt' chạy bằng sức người. Hãy truyền hơi lạnh vào ống dẫn khí phía sau, nhớ là phải đều đặn, không được để nhiệt độ xuống quá thấp làm nứt linh thạch."

Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ. Nàng là Thánh nữ của Băng Tâm Điện, là thiên tài kiếm đạo ngàn năm có một, giờ đây nhiệm vụ của nàng lại là đi… tản nhiệt cho một cỗ máy? Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lục Diệp, nàng chỉ biết nghiến răng làm theo.

Lục Diệp ngồi bệt xuống đất, Đạo Điển Phân Tích lơ lửng trước mặt. Hắn bắt đầu "múa" ngón tay trên không trung.

Mỗi khi ngón tay hắn chạm vào một luồng linh khí, dòng linh khí đó ngay lập tức đổi màu từ xanh nhạt sang tím sậm.

"Nào, chúng ta bắt đầu debug thôi." Lục Diệp lẩm bẩm. "Trước hết, đóng tất cả các tác vụ nền không cần thiết. Tại sao trận pháp phòng thủ lại còn chạy cả tính năng 'Phát quang trang trí' và 'Hương thơm tự nhiên' vậy nè? Tắt sạch!"

*Xoẹt!*

Toàn bộ hào quang rực rỡ của Thanh Vân Đại Trận bỗng vụt tắt lịm, mùi thơm thảo mộc thường ngày biến mất. Các trưởng lão phía trên suýt chút nữa ngã nhào vì mất đà linh lực.

"Lục Diệp! Ngươi đang phá hoại! Trận pháp mất năng lượng rồi!" Đại trưởng lão gầm lên kinh hãi.

Phía trên không trung, quân đoàn Huyết Quỷ Môn cũng cười rộ lên: "Thanh Vân Tông hết cách rồi sao? Ngay cả hộ tông đại trận cũng tự sụp đổ!"

Nhưng Lục Diệp vẫn bình thản. Hắn đang tiến vào giai đoạn "refactoring" (tái cấu trúc).

"Lão Quy, hỗ trợ ta bộ nhớ tạm!" Lục Diệp vỗ vào cái nhẫn.

Lão Quy chui ra, ngáp một cái: "Phiền chết đi được, tiểu tử ngươi định hack vào 'quyền Admin' của Tổ sư Thanh Vân Tông hả? Gan to bằng trời đấy. Nhưng mà… ta thích!" Lão Quy há miệng, nhả ra một luồng chân nguyên cổ xưa, ổn định lại các phù văn đang hỗn loạn.

Lục Diệp nhìn thấy lõi của trận pháp hiện ra—đó là một viên 'Đại Diễn Phù Văn'. Đây chính là file .exe khởi động toàn bộ hệ thống.

"Hệ thống yêu cầu mật khẩu truy cập để thay đổi quyền hạn…" Lục Diệp nhếch môi. "Mật khẩu của mấy lão già cổ đại thường là gì nhỉ? Thiên địa trường tồn? Thanh Vân vạn tuế? Không… tổ sư của phái này nổi tiếng là một kẻ nghiện rượu…"

Hắn gõ một chuỗi phù văn mô phỏng nồng độ cồn và mùi rượu Đỗ Khang.

*Tinh!* Một âm thanh mà chỉ mình Lục Diệp nghe thấy vang lên.

[Thông báo: Đã đăng nhập với tư cách Root Admin.]

"Xong rồi!" Lục Diệp hét lớn. "Mạnh Hùng, ném cho ta mười viên linh thạch thượng phẩm!"

Mạnh Hùng không nói hai lời, tung tay một cái, mười viên linh thạch bay chính xác vào các vị trí mà Lục Diệp đã vạch sẵn bằng linh lực.

Thay vì để linh lực chảy tràn lan trong các kênh dẫn rộng mênh mông như trước, Lục Diệp bắt đầu "nén" chúng lại. Hắn sử dụng nguyên lý của một "tấm gương tập trung", biến toàn bộ năng lượng phòng thủ bị động thành một mạng lưới "tường lửa" đa tầng.

Trên bầu trời, hàng ngàn đợt huyết đao đánh xuống chỗ trống không nơi trận pháp từng hiện diện. Tên tướng lĩnh của Huyết Quỷ Môn cười đắc thắng: "Chết đi!"

Nhưng ngay khi huyết đao vừa chạm vào phạm vi của Thanh Vân Tông, một bức màn ánh sáng đen-trắng đan xen hiện ra. Không giống như trước đây là một khối vòm cứng nhắc, bức màn này rung động theo nhịp, mềm mại như nước nhưng bền bỉ như kim cương.

*Vù vù vù!*

Mọi đòn tấn công của Huyết Quỷ Môn đều bị "hấp thụ" rồi chuyển hóa.

Lúc này, các trưởng lão ở trung tâm trận nhãn kinh ngạc nhận ra, họ không còn cần phải khổ sở truyền linh lực nữa. Toàn bộ trận pháp giờ đây đang tự vận hành, thậm chí còn đang… hút ngược linh khí từ chính đòn tấn công của kẻ thù để sạc đầy lại cho mình.

"Cái này… cái này là công pháp gì?" Đại trưởng lão lắp bắp.

Lục Diệp lau mồ hôi trên trán, đứng dậy phủi bụi: "Đây không phải công pháp. Đây là thuật toán tối ưu hóa tài nguyên thôi. Từ giờ, bất cứ ai không có 'địa chỉ IP' của Thanh Vân Tông đều không thể bước qua cánh cổng này. Và quan trọng nhất là…"

Lục Diệp mỉm cười đầy quái dị, gõ một lệnh cuối cùng vào cuốn sổ tay: "Ta vừa đổi tên đăng nhập và mật khẩu điều khiển rồi. Từ giây phút này, Thanh Vân Đại Trận không còn thuộc về Tổ sư nữa, nó thuộc về… hệ sinh thái của ta."

Ngay lập tức, trên bầu trời bỗng xuất hiện một dòng chữ khổng lồ kết bằng mây trắng và linh khí, to đến mức cả trăm dặm xung quanh đều nhìn thấy rõ mồn một:

**[SYSTEM NOTICE: THANH VAN TÔNG PROTECTED BY LUC DIEP VERSION 2.0. UNATHORIZED ACCESS WILL BE VIRUS-CLEANED!]**

Mọi người từ quân địch đến quân ta đều đứng hình. Chữ gì thế kia? "Version 2.0" là cái quỷ gì? "Virus-cleaned" là ý nghĩa gì?

Lục Diệp thản nhiên quay sang Mạnh Hùng: "Hùng ca, trận pháp bây giờ có chức năng phản phản kích (Anti-counter). Huynh ra đứng ở vị trí cổng chính, cứ thấy tên nào phe địch thì hét lên 'Format' (Định dạng lại) là xong."

Mạnh Hùng há hốc mồm: "Chỉ cần hét thế thôi à? Đại ca, chiêu này nghe không được thi vị cho lắm, hay để đệ đổi thành: 'Trời cao có mắt, đất dày có linh, ta dùng định dạng, biến ngươi thành… hư hình'?"

Lục Diệp vỗ trán: "Thôi được rồi, tùy huynh!"

Trận pháp lúc này phát ra một luồng sáng chói lòa. Những đệ tử của Huyết Quỷ Môn đang đứng gần màn chắn bỗng thấy linh lực trong cơ thể mình như bị một cái nam châm khổng lồ hút sạch. Chúng hoảng sợ bỏ chạy nhưng đã muộn. Thanh Vân Đại Trận sau khi được "hack" và nâng cấp đã biến từ một kẻ phòng ngự bị động thành một gã đồ tể khát máu nhưng vô cùng lịch sự.

Cứ mỗi tên địch bị hút cạn linh lực, trên mặt đất lại hiện ra một thông báo bằng linh quang nhỏ xíu: *[Đã dọn dẹp một tập tin rác. Dung lượng thu hồi: 10 năm tu vi.]*

Đám trưởng lão Thanh Vân Tông lúc này hoàn toàn hóa đá. Họ nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật. Kẻ này không dùng đến một chiêu một thức của tông môn, chỉ ngồi đó vẽ vẩn mấy cái hình thù kỳ quái lên giấy mà đã xoay chuyển được cả cục diện trận chiến?

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới bên cạnh Lục Diệp, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã chứa đựng một sự tò mò vô hạn. "Ngươi vừa làm gì với cốt lõi của tông môn thế?"

Lục Diệp cất cuốn sổ tay vào túi, nháy mắt với nàng: "Ta chỉ cài lại Windows cho cái máy tính đời cổ này thôi. Tiện thể cài luôn phần mềm diệt virus bản quyền. À, Thánh nữ này, nàng tản nhiệt tốt đấy, sáng mai nhớ đến đúng giờ để tiếp tục buổi tập thể dục nhịp điệu nhé, khí huyết nàng đang lưu thông rất tốt sau khi làm 'quạt gió' đấy."

Tuyết Thanh Nguyệt: "…"

Trong khi cả tông môn đang trong cơn chấn động, Lục Diệp chỉ thở dài nhìn vào cái giao diện lơ lửng trước mắt mình. Hắn lẩm bẩm: "Phần cứng của cái tông môn này yếu quá, muốn cài thêm 'Module tấn công tầm xa' chắc phải đi kiếm mấy viên linh thạch cấp thánh mới được. Thật là tốn kém dữ liệu quá đi."

Hắn bước đi, để lại sau lưng một đại trận đang tự động "quét sạch" kẻ thù bằng những luồng logic vô tình và chính xác, và một Mạnh Hùng đang đứng ở cổng núi, dõng dạc hét lên bài thơ "Format" tự chế của mình khiến đối thủ tức đến mức phun máu mà chết trước khi kịp bị hút linh lực.

Thế giới tu tiên này, từ ngày có gã kỹ sư phân tích dữ liệu này xuất hiện, có vẻ như đã không còn là thế giới mà thần tiên hay ma quỷ có thể hiểu được nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8