Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 38: Thanh Vân Tông gặp nạn**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:44:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 38: THANH VÂN TÔNG GẶP NẠN**

Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông hôm nay không có mây xanh như cái tên của nó. Thay vào đó là một áp lực trầm đục, nặng nề như chì đổ, bao trùm lên từng ngọn cỏ nhành cây.

Tại quảng trường trung tâm, không khí đông cứng lại. Vân Trung Tử – Tông chủ Thanh Vân Tông, một lão giả vốn tính tình ôn hòa, lúc này trán lấm tấm mồ hôi, hai tay trong ống tay áo khẽ run lên. Phía trước lão không phải là kẻ thù diệt tộc, nhưng còn đáng sợ hơn thế: đó là đại diện của tam đại tông môn bậc nhất Cửu Châu.

Sứ giả Thần Kiếm Tông – Kiếm Vô Nhai, kẻ đứng đó như một thanh trọng kiếm rỉ sét nhưng sát khí ngút trời.
Đại diện Vạn Pháp Môn – Pháp Minh Chân Nhân, một gã trung niên mặc đạo bào thêu chi chít phù văn phức tạp, đôi mắt luôn nheo lại như đang tính toán thiệt hơn.
Và cuối cùng là đại diện của Huyết Sát Môn – một nữ tử đỏ rực như máu, đứng trên một đám mây đen xì, lộ ra nụ cười lạnh lẽo.

“Vân Tông chủ, chúng ta đều là người văn minh.” Kiếm Vô Nhai mở lời, giọng nói như tiếng kim loại va chạm. “Thanh Vân Tông các người chỉ là tông môn hạng ba, không giữ nổi cái thứ gọi là ‘Đạo Điển’ đó đâu. Đứa đệ tử tên Lục Diệp kia, tốt nhất là nên giao ra đây cùng với bí kíp của hắn. Bằng không, cái danh hiệu Thanh Vân này, e là hôm nay sẽ tan thành mây khói.”

Vân Trung Tử nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh: “Các vị tiền bối, Lục Diệp chỉ là một đệ tử ngoại môn có chút thông minh vặt, hắn lấy đâu ra nghịch thiên công pháp? Trận chiến với Vương Đằng hôm qua hoàn toàn là do…”

“Do cái gì?” Pháp Minh Chân Nhân cắt ngang, giọng đầy chế giễu. “Dùng một cái gương linh lực chỉ ra bệnh thầm kín của Vương Đằng mà khiến hắn tẩu hỏa nhập ma? Chỉ dựa vào một cuốn sổ tay mà búng tay một cái là phá tan Vạn Kiếm Quy Tông? Ngươi tưởng chúng ta là lũ đệ tử ba tuổi sao? Trong cuốn sổ đó, chắc chắn chứa đựng bí mật về ‘Mã Nguồn Khởi Nguyên’ mà truyền thuyết từng nhắc tới.”

Đúng lúc áp lực đang đẩy lên cao trào, một giọng nói thản nhiên, thậm chí có phần lười biếng vang lên từ phía lối mòn đi lên đỉnh núi.

“Các vị, muốn mua phần mềm thì phải trả phí, muốn xem mã nguồn thì phải ký thỏa thuận bảo mật. Đi ăn cướp thế này là vi phạm bản quyền nghiêm trọng, các vị có biết không?”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Lục Diệp chậm rãi bước tới, trên tay vẫn cầm cuốn sổ tay quen thuộc, bên cạnh là Mạnh Hùng đang cầm một bó hoa dại với khuôn mặt đầy vẻ “nghệ sĩ”. Theo sau là Tuyết Thanh Nguyệt, nàng hôm nay vận một bộ đồ gọn gàng, dù mặt vẫn lạnh như tiền nhưng đôi mắt lại thấp thoáng sự lo âu.

Lục Diệp nhìn qua một lượt đám cường giả phía trước. Trong nhãn thần của hắn, thế giới bỗng chốc biến đổi.

Hắn không thấy Kiếm Vô Nhai oai phong lẫm liệt, mà thấy một bộ xương bị lệch cột sống nhẹ do đeo kiếm quá nặng về một bên, kinh mạch ở tay phải có dấu hiệu “overheat” (quá nhiệt) do sử dụng kiếm khí tần suất cao.
Hắn không thấy Pháp Minh Chân Nhân tiên phong đạo cốt, mà thấy một đống linh khí hỗn loạn xung quanh gã, chỉ chờ một điểm xung đột để “bug” nổ tung.

[Đối tượng: Kiếm Vô Nhai. Tu vi: Kim Đan hậu kỳ. Lỗi hệ thống: Khớp vai phải mòn 15%. Điểm yếu trọng yếu: Dưới rốn 3 thốn có một luồng khí trệ, là kết quả của việc ép xung tu vi quá đà 10 năm trước.]
[Đối tượng: Pháp Minh Chân Nhân. Lỗi: Thuật pháp phù văn thiếu tính logic tuần hoàn, tỉ lệ xịt chiêu (backfire) khi gặp gió nam là 2.5%.]

Lục Diệp khẽ nhếch môi, lật sổ tay ra ghi chép: *“Gặp gỡ một đám khách hàng khó tính, thiếu kiến thức căn bản nhưng thừa sự hung hăng. Đề xuất phương án: Cập nhật lại tư duy bằng bạo lực logic.”*

“Ngươi chính là Lục Diệp?” Nữ sứ giả Huyết Sát Môn liếm môi, đôi mắt lộ vẻ tham lam. “Giao Đạo Điển ra đây, ta sẽ nhận ngươi làm thân truyền đệ tử, bảo đảm ngươi hưởng tận vinh hoa.”

Lục Diệp không nhìn nàng ta, mà quay sang Mạnh Hùng: “Hùng ca, làm bài thơ tặng các vị ‘tiền bối’ đây xem nào. Bài thơ về sự tham lam ấy.”

Mạnh Hùng gãi đầu, hắng giọng, đứng vươn ngực ra:
“Bầu trời cao cao, mây xanh xanh,
Các lão đầu hói, chạy loanh quanh.
Cái bụng tham quá, coi chừng vỡ,
Đạo điển không có, chỉ có hành!”

“Hỗn xược!” Kiếm Vô Nhai nổi giận, một luồng kiếm áp kinh người từ cơ thể hắn bộc phát, hóa thành một đạo ánh sáng hình lưỡi kiếm khổng lồ chém thẳng xuống chỗ Lục Diệp.

Vân Trung Tử kêu lên thất thanh: “Lục Diệp, mau tránh ra!”

Tuyết Thanh Nguyệt định rút kiếm, nhưng Lục Diệp đã nhanh hơn một bước. Hắn không chạy, cũng không phòng thủ theo cách thông thường. Hắn giơ cuốn sổ lên, hét lớn:

“Dừng lại! Kiếm áp của ngươi đang rung động ở tần số 440Hz, nếu ta đứng ở vị trí tọa độ X:12, Y:45 này, theo nguyên lý cộng hưởng ngược, ta chỉ cần nói một từ thôi là kiếm khí của ngươi sẽ tự rã.”

Lục Diệp búng tay một cái “Chát”. Hắn không nói, mà ném ra một khối linh thạch phế phẩm đã bị hắn khắc lên vài đường vạch kỳ lạ.

Viên linh thạch va chạm với kiếm khí, tạo ra một tiếng động chói tai. Một điều không tưởng đã xảy ra: Đạo kiếm khí hung bạo kia bỗng dưng như gặp phải vật cách điện, nó không nổ tung, mà bị “bẻ lái” sang một bên, chém sạt một góc núi gần đó.

Cả quảng trường chết lặng.

Lục Diệp thổi bụi trên đầu ngón tay, nhìn Kiếm Vô Nhai đang ngẩn ngơ: “Vị đại thúc này, góc chém của ông bị lệch 3 độ do khớp vai của ông bị viêm. Thay vì đi cướp đồ của ta, ông nên về nhà dùng lá lốt chườm vai đi. Còn nữa, mỗi lần ông vận công, lỗ chân lông ở nách trái luôn co rụt lại, đó là dấu hiệu của việc linh khí bị rò rỉ (leak data). Nếu ông cứ tiếp tục luyện cái ‘Vạn Kiếm Quyết’ lỗi thời đó, thêm 3 năm nữa nách ông sẽ bốc mùi hỏa tiễn, không cứu nổi đâu.”

Kiếm Vô Nhai mặt đỏ tía tai, không biết vì giận hay vì bị nói trúng tim đen.

“Lục Diệp!” Pháp Minh Chân Nhân bước lên, xung quanh gã hàng chục tấm bùa chú bắt đầu bay lượn. “Đừng dùng ba cái trò quỷ quyệt đó ra đây. Bọn ta đến đây là vì lợi ích chung của giới tu tiên. Cái loại kiến thức quái dị của ngươi đang làm loạn trật tự thiên hạ. Giao Đạo Điển ra, nếu không Thanh Vân Tông sẽ bị san phẳng trong vòng một nén nhang.”

Lục Diệp thở dài, vẻ mặt đầy sự thất vọng của một giáo viên gặp phải học sinh cá biệt.

“Trật tự thiên hạ? Các người tu luyện hàng nghìn năm mà vẫn dùng cái phương pháp ‘brute force’ (dùng sức bình sinh) để giải quyết vấn đề à? Thật là lãng phí tài nguyên.”

Hắn giơ cuốn Đạo Điển lên cao, ánh sáng từ hệ thống trong đầu hắn bắt đầu kết nối với các phù văn trên bùa chú của Pháp Minh.

“Pháp Minh tiền bối, ông nhìn những tấm bùa này xem. Chúng có cấu trúc 1024 đường nét, nhưng thực tế có tới 600 đường là dư thừa, chỉ dùng để làm cảnh cho đẹp. Ông đang tốn linh lực để nuôi ‘rác dữ liệu’. Để ta chỉ cho ông thấy sự thật.”

Lục Diệp đưa tay vẽ vào không trung một đường cơ bản. Chỉ một đường duy nhất, nhưng nó dường như nối liền toàn bộ linh khí trong không gian xung quanh.

“Phân tích hoàn tất: Reset toàn bộ hệ thống phù văn!”

Lục Diệp hô lên một câu kỳ lạ. Đột ngột, hàng chục tấm bùa của Pháp Minh Chân Nhân bỗng dưng bốc khói đen, sau đó… rụng lả tả xuống đất như lá vàng mùa thu. Chúng không nổ, không cháy, chỉ đơn giản là bị tước đoạt toàn bộ tính liên kết giữa linh khí và vật liệu.

Pháp Minh Chân Nhân trợn mắt, phun ra một ngụm máu: “Ngươi… ngươi làm thế nào? Ngươi vừa bẻ gãy linh mạch của phù văn?”

Lục Diệp bình thản nói: “Không, ta chỉ gửi một câu lệnh ‘Exit’ vào mã nguồn của bùa chú ông thôi. Đám bùa này viết lỗi quá nhiều, ta nhìn thôi cũng thấy đau mắt.”

Lúc này, nữ tử Huyết Sát Môn bắt đầu cảm thấy bất ổn. Nàng ta không dùng pháp thuật hay kiếm khí, mà trực tiếp lao xuống, mười ngón tay như móng vuốt quỷ, đỏ thẫm huyết quang. “Nói nhiều làm gì, bắt lấy hắn là xong!”

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lên một bước: “Ngươi dám!”

Nhưng Lục Diệp lại kéo nàng ra sau: “Đừng làm bẩn áo, nàng vừa mới điều hòa lại khí huyết xong, đừng để đổ mồ hôi. Để Hùng ca xử lý.”

Mạnh Hùng ngơ ngác: “Đại ca, đệ sao đánh lại bà cô này?”

Lục Diệp vỗ vai hắn, ghé tai nói nhỏ: “Nhìn kỹ cái nốt ruồi ở xương quai xanh của bà ta. Đó là ‘điểm mù vật lý’ mà ta đã nói. Khi bà ta lao tới, ngươi cứ đúng vị trí 10 giờ mà bước tới, sau đó đọc bài thơ ta vừa dạy lúc sáng.”

Mạnh Hùng gật đầu như bổ củi. Hắn bước lên, đúng vào khoảnh khắc móng vuốt của nữ tử kia chỉ cách ngực hắn vài thốn. Theo logic thông thường, Mạnh Hùng sẽ bị xé nát. Nhưng không, hắn hơi lách người theo một quỹ đạo kỳ quái—mà trong mắt Lục Diệp chính là quỹ đạo tối ưu để né tránh gia tốc của đối phương.

Mạnh Hùng hét lớn:
“Hoa đào nở giữa mùa xuân,
Người gì mà mọc nốt ruồi quá to!”

Giọng của Mạnh Hùng mang theo chân khí trầm hùng, rung động cả một vùng không gian. Điều kỳ lạ là, tiếng hét này trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động linh lực đang bộc phát của nữ tử kia. Một sự cộng hưởng cực đại nổ ra ngay tại “điểm mù” của bà ta.

“Uỳnh!”

Nữ sứ giả Huyết Sát Môn hét lên một tiếng, cơ thể như bị một bàn tay vô hình hất tung ra xa, ngã sấp mặt xuống đống phù văn hỏng của Pháp Minh Chân Nhân.

Toàn trường lần này không chỉ lặng im, mà là kinh hãi đến mức tê dại. Một tên đệ tử Luyện Khí (trên danh nghĩa) chỉ dẫn cho một tên to xác chỉ biết rèn thân thể, vậy mà hạ gục áp chế của ba vị đại diện đại tông môn?

Lục Diệp tiến lên vài bước, nhìn xuống ba vị cường giả đang hoang mang tột độ.

“Các vị, nghe ta nói này. Các vị tới đây vì ‘Đạo Điển’, đúng chứ? Được thôi, ta không giấu giếm.”

Lục Diệp mở cuốn sổ tay, lật ra một trang trắng, sau đó dùng bút linh khí viết lên ba chữ thật to:

**[ LOGIC ]**

Hắn giơ cho họ xem: “Đây chính là bí kíp của ta. Các vị có hiểu không?”

Ba vị sứ giả nhìn chằm chằm vào chữ đó, não bộ quay cuồng nhưng hoàn toàn không thể hiểu nổi ý nghĩa sâu xa của nó là gì. Trong mắt họ, đó là một loại bí thuật cấp cao đã được mã hóa.

“Logic? Đó là thần thông của viễn cổ sao?” Pháp Minh Chân Nhân thều thào hỏi.

Lục Diệp nháy mắt: “Đúng vậy, nó là thần thông mạnh nhất thế gian. Nó giúp ta biết được các người đang nghĩ gì, yếu ở đâu, và… khi nào các người nên biến khỏi Thanh Vân Tông.”

Lục Diệp bỗng nhiên hạ giọng, đôi mắt trở nên sắc lạnh: “Vân Trung Tử tông chủ đối đãi với ta có ơn, Thanh Vân Tông là nhà của ta. Hôm nay ta chỉ cảnh cáo nhẹ. Nếu các người còn dám dùng áp lực tông môn để ép người, ta không ngại gửi một bản ‘patch’ (bản vá) trực tiếp vào bí kíp truyền thừa của các vị, khiến toàn bộ tông môn các vị đang tu luyện bỗng dưng… quên mất cách thở đâu.”

Lục Diệp dọa, nhưng lời dọa này quá mức kinh khủng. Với những gì hắn vừa thể hiện — phá giải kiếm áp, hủy bỏ phù văn, đánh gục bằng một bài thơ — thì việc hắn “hủy diệt” công pháp là điều hoàn toàn có khả năng trong đầu óc của đám cường giả này.

Kiếm Vô Nhai run rẩy đứng dậy, lau máu khóe miệng. Lão nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật ẩn mình dưới lớp da người.

“Lục Diệp… ngươi chờ đấy. Chuyện này không xong đâu. Đại hội các tông môn sắp tới, chúng ta sẽ xem ‘Logic’ của ngươi đấu thế nào với chân chính sức mạnh thiên địa!”

Nói xong, ba vị cường giả như chạy trốn khỏi ôn thần, nhanh chóng thu hồi tàn binh bại tướng mà rút lui khỏi Thanh Vân Tông.

Khi bóng dáng họ hoàn toàn biến mất, Vân Trung Tử bấy giờ mới dám thở hắt ra, suýt chút nữa là ngã ngồi xuống đất. Lão nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt vừa phức tạp vừa cung kính: “Lục… Lục Diệp, rốt cuộc thì…”

Lục Diệp lập tức khôi phục vẻ mặt tỉnh bơ, đóng cuốn sổ tay lại.

“Tông chủ, họ đi rồi. Chúng ta thắng rồi, nhưng chỉ là thắng về mặt thông tin thôi.”

Lục Diệp thở dài, nhìn Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng: “Hệ thống đã gửi thông báo rồi. Thanh Vân Tông bây giờ giống như một cái máy tính chứa virus quý hiếm, ai cũng muốn tò mò mở ra. Chúng ta ở lại đây sẽ chỉ làm hại tông môn.”

Tuyết Thanh Nguyệt mím môi: “Ngươi định đi sao?”

Lục Diệp gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm: “Phải đi. Ta cần tìm thêm ‘phần cứng’ mạnh hơn. Đám vừa rồi chỉ là đám tôm tép, cái thứ thực sự đứng sau thế giới này—Thiên Đạo—đã bắt đầu chú ý đến ‘lỗi’ mang tên Lục Diệp này rồi.”

Lão rùa Lão Quy lúc này chui đầu ra khỏi chiếc nhẫn của Lục Diệp (hắn đã nhặt được cái nhẫn từ đống đồ rơi của Vương Đằng hôm qua), thều thào nói: “Tiểu tử, ngươi vừa chơi một vố lớn quá. ‘Logic’ hả? Ta tu luyện mười vạn năm còn chưa thấy ai dọa người bằng cái chữ đó.”

Lục Diệp vỗ lên mai rùa: “Lão Quy, đừng có lười biếng. Chuẩn bị hành lý đi, chúng ta sắp khởi động một cuộc hành trình… hack cả Cửu Châu!”

Sương mù trên núi Thanh Vân bắt đầu tản ra, nhưng sóng gió của tu tiên giới chỉ mới chính thức bắt đầu từ chương này. Một kẻ phá hoại đạo tâm, mang theo sức mạnh của tri thức hiện đại, bắt đầu bước ra khỏi sơn môn để định nghĩa lại hai chữ “Tiên Ma”.

“Hùng ca, đừng nhặt hoa nữa, về dọn đồ đi. Chúng ta đi sửa chữa thế giới nào!”

“Tuân lệnh đại ca! Để đệ làm bài thơ tạm biệt tông môn…”

“Thôi, bớt lại giùm ta cái!”

Tiếng cười vang lên, hòa vào gió núi, khởi đầu cho một huyền thoại đầy logic nhưng cũng vô cùng điên rồ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8