Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 42: Lão Quy trổ tài**
**CHƯƠNG 42: LÃO QUY TRỔ TÀI**
Dưới bóng trăng mờ ảo của rặng núi phía sau Thanh Vân Tông, ba bóng người và một thực thể không xác định đang lao đi như bị ma đuổi. Nói đúng hơn, họ đang bị một đám mây thần thức giận dữ của một vị Tông chủ cấp Nguyên Anh đuổi sát gót.
"Lục Diệp! Ngươi dừng lại cho ta! Đồ đệ của ta, bảo bối của tông môn ta, ngươi định đem họ đi nấu lẩu hết đấy à?"
Tiếng gầm của Vân Trung Tử vang vọng khắp núi rừng, làm mấy con yêu thú cấp thấp đang ngủ say cũng phải giật mình, tự giác nằm ngửa ra giả chết.
Mạnh Hùng, vai vác một cái bao tải khổng lồ chứa toàn nồi niêu xoong chảo và đan dược dự trữ, thở hồng hộc nhưng miệng vẫn không quên lẩm bẩm:
"Trăng thanh gió mát đuổi theo đuôi,
Tông chủ gào to rách cả môi.
Lục ca dẫn lối đi tìm đạo,
Mặc kệ lão già đứng đơn côi!"
"Câm mồm, Mạnh Hùng!" Tuyết Thanh Nguyệt rít qua kẽ răng. Đôi chân dài miên man của nàng, vốn được luyện để đạp thanh vân kiếm, giờ đây đang sải những bước chạy kỳ lạ mà Lục Diệp gọi là "High-speed Cardio". Nhờ bài tập này mà khí huyết nàng lưu thông mạnh mẽ đến mức mặt đỏ bừng, hơi lạnh của Băng Tâm Quyết không còn làm nàng tê cứng như trước, nhưng hình tượng "Băng Bàn Thánh Nữ" thì coi như đã trôi theo dòng nước lũ.
Lục Diệp đi đầu, tay cầm cuốn Đạo Điển Phân Tích đang phát ra ánh sáng xanh lập lòe. Hắn chẳng thèm ngoái đầu lại, mắt dán chặt vào những dòng code đang chảy xiết trên trang giấy trắng:
"Cảnh báo: Thần thức của đối tượng Vân Trung Tử đang quét với tần số 50Hz, biên độ dao động lớn. Dự kiến 3 phút nữa tọa độ của chúng ta sẽ bị khóa chặt. Nếu bị bắt lại, tỷ lệ bị treo lên cây đánh đòn là 85%, tỷ lệ bị bắt viết bản kiểm điểm 10 vạn chữ là 100%."
"Sư huynh! Đừng phân tích tỷ lệ nữa! Có cách nào trốn nhanh hơn không?" Tuyết Thanh Nguyệt lo lắng hỏi. Nàng cảm thấy áp lực từ cấp bậc Nguyên Anh đã bắt đầu đè nặng lên vai.
Lục Diệp dừng khựng lại trước một vách đá cụt. Mạnh Hùng suýt chút nữa đã tông sầm vào lưng hắn.
"Đến rồi. Điểm mù của hệ thống." Lục Diệp thản nhiên nói, rồi đưa tay gõ vào cái nhẫn cổ đen xì trên ngón tay trỏ: "Lão Quy, dậy mau! Đến giờ làm việc rồi. Đừng có giả vờ ngủ để trốn tiền điện."
Từ trong nhẫn, một luồng khói xanh lờ đờ chui ra, hóa thành một lão rùa già nua với cái mai đầy rêu phong và đôi mắt kèm nhèm. Lão Quy ngáp một cái dài đến mức suýt rơi cả hàm dưới, lười biếng đáp:
"Tiểu tử thối, ngươi có biết giấc ngủ của một vị thần thú vạn năm đáng giá bao nhiêu linh thạch không? Có chuyện gì mà gọi lão phu dậy giữa đêm hôm thế này?"
"Nhìn vách đá kia đi." Lục Diệp chỉ vào bức tường đá láng o trước mặt. "Ông nói ông là 'Từ điển sống' của giới tu tiên, hiểu rõ quy tắc không gian. Vậy ông thấy chỗ này có gì lạ không?"
Lão Quy híp mắt lại, xoay xoay cái mai rùa, lẩm bẩm những lời cổ ngữ thần bí. Một lúc sau, lão bỗng thốt lên: "Ồ? Đây chẳng phải là 'Hư Không Liệt Phùng' sao? Nhưng nó nhỏ quá, ngay cả một con kiến cũng khó chui lọt. Ngươi định đâm đầu vào đó để tự sát à?"
Lục Diệp cười lạnh, lật một trang Đạo Điển: "Trong mắt các ông, đó là vết nứt không gian nguy hiểm. Nhưng dưới góc độ của ta, đây là một lỗi nén dữ liệu địa hình (Map Glitch). Thiên Đạo khi xây dựng khu vực Thanh Vân Sơn này đã không xử lý kỹ phần 'colission' (va chạm) giữa hai mảng địa chất. Chỉ cần tìm đúng tần số dao động, chúng ta có thể xuyên qua lớp vân đá này mà không cần tốn một giọt linh lực."
Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn nhau. "Va chạm"? "Colission"? Họ cảm thấy mình đang nghe một loại thiên thư từ hành tinh khác.
"Lão Quy, dùng 'Quy Tức Pháp' của ông, bao phủ lấy chúng ta rồi điều chỉnh tần số linh hồn xuống mức 0.2 Hertz." Lục Diệp ra lệnh.
"Ngươi điên rồi!" Lão Quy nhảy dựng lên (theo nghĩa đen của một linh hồn rùa). "Tần số đó là của người chết! Chúng ta sẽ bị quy tắc của thế giới này đào thải!"
"Đúng thế, chính là để thế giới này 'quên' đi sự tồn tại của chúng ta trong chốc lát." Đôi mắt Lục Diệp sáng lên sự hưng phấn của một hacker vừa tìm ra lỗi hệ thống nghiêm trọng. "Khi hệ thống không nhận diện được chúng ta là vật thể hữu hình, chúng ta sẽ lọt qua cái lỗi đồ họa này và rơi thẳng xuống lớp bản đồ phía dưới."
Lão Quy lầu bầu: "Lão phu sống vạn năm, lần đầu tiên thấy có kẻ tu hành theo kiểu tự biến mình thành rác thải để trốn nợ. Được rồi, nghe theo ngươi một lần, nếu có mệnh hệ gì, lão phu sẽ hiện hồn về ám ngươi suốt đời!"
Lão rùa bắt đầu lầm rầm khấn vái. Một màn sương mờ ảo bao trùm lấy bốn người. Cảm giác của Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt lúc này rất kỳ lạ. Họ cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, giống như những hạt bụi đang lơ lửng, tầm nhìn bắt đầu hiện ra những mảng màu loang lổ, biến dạng.
"Chuẩn bị… Ba… Hai… Một… Nhảy!"
Lục Diệp hô lớn. Cả bốn người cùng lao đầu vào vách đá cứng ngắc.
Thế nhưng, cảnh tượng tan xương nát thịt đã không xảy ra.
Trong mắt họ, vách đá vốn là chất rắn bỗng nhiên trở nên trong suốt và lỏng lẻo như mặt nước bị lỗi (glitch). Họ cảm thấy mình đang rơi qua một đường hầm đầy những ký tự ngoằn ngoèo, những mảnh vụn của rừng cây, ngọn núi được dựng dở dang.
"Nhìn kìa!" Mạnh Hùng kêu lên, chỉ tay xuống dưới chân. Ở đó, họ thấy toàn cảnh Thanh Vân Tông đang nhỏ lại, nhưng lại giống như một mô hình bằng giấy bị rách vài chỗ. Họ thậm chí còn nhìn thấy Vân Trung Tử đang đứng trên đỉnh núi, tức giận đấm vào không khí, nhưng hình bóng lão bắt đầu bị nhòe đi vì "độ phân giải" thấp.
"Đừng nhìn linh tinh, giữ chặt lấy ý thức!" Lão Quy hét lớn, cái mai rùa của lão bắt đầu quay tít thò lò như một cái đĩa bay. "Tiểu tử Lục Diệp, ta đang phải chịu áp lực dữ liệu rất lớn! Tọa độ đích ở đâu? Nếu không hạ cánh sớm, chúng ta sẽ bị kẹt trong vùng 'Không Xác Định' mãi mãi đấy!"
Lục Diệp bình tĩnh gõ vào Đạo Điển: "Phân tích điểm hạ cánh… Cách đây 1500 dặm về phía Đông Nam, có một vùng đất tên là 'Hắc Thủy Thành'. Ở đó có một lỗ hổng logic lớn do sự tồn tại của một ma khí cổ đại. Chúng ta sẽ 'văng' ra ở đó. Lão Quy, bẻ lái sang trái 45 độ, tăng tốc độ quét linh hồn!"
"Rõ… Rõ cái đầu ngươi! Ta là rùa, không phải thuyền trưởng!" Lão Quy tuy miệng mắng nhiếc nhưng hành động vô cùng chuẩn xác. Lão há miệng phun ra một ngụm tinh huyết linh hồn, cưỡng ép dòng chảy dữ liệu đổi hướng.
Vèo!
Một luồng ánh sáng chói mắt bùng lên.
Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy dạ dày mình lộn ngược vòng tròn. Mạnh Hùng thì đã bắt đầu nôn mửa… theo nghĩa tâm linh, vì cơ thể thực chất của hắn đang bị kéo giãn như một sợi mì.
RẦM!!!
Tại một bãi rác ngoại ô Hắc Thủy Thành, cách xa Thanh Vân Tông nghìn dặm, một cột ánh sáng xanh biếc rơi từ trên trời xuống, tạo ra một hố lớn giữa đống phế liệu.
Khói bụi tản đi.
Lục Diệp là người đầu tiên lóp ngóp bò ra khỏi hố, phủi phủi lớp bụi trên vai, vẻ mặt thản nhiên như vừa đi dạo công viên về. Tiếp theo là Tuyết Thanh Nguyệt, nàng lảo đảo đứng dậy, mái tóc mây vốn gọn gàng giờ trông không khác gì một cái tổ chim. Cuối cùng là Mạnh Hùng, hắn ngã sấp mặt xuống đống vỏ sò khô, mồm miệng vẫn còn lảm nhảm:
"Ngàn dặm trong nháy mắt,
Thân xác hóa thành… bún.
Cái hố này sâu quá,
Làm con tim run run…"
"Sư… Sư huynh…" Tuyết Thanh Nguyệt nhìn quanh cảnh tượng tiêu điều, xám xịt của Hắc Thủy Thành, giọng run run: "Chúng ta… thật sự đã đi được nghìn dặm chỉ trong một hơi thở sao?"
Lão Quy chui tọt vào trong nhẫn, chỉ còn tiếng vọng ra yếu ớt: "Lạy trời… Đừng bao giờ bắt lão phu làm lại lần nữa. Hệ thống xử lý của lão phu suýt thì bị cháy rồi. Tiểu tử Lục Diệp, ngươi không phải là người, ngươi là một con virus!"
Lục Diệp lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu ghi chép:
*[Kết quả thí nghiệm di chuyển bằng lỗ hổng bản đồ số 01: Thành công 95%. Tác dụng phụ: Gây chóng mặt, nôn mửa và làm hỏng hình tượng Thánh nữ. Đề xuất: Lần sau nên bôi trơn linh hồn bằng dầu hào để giảm ma sát dữ liệu.]*
Hắn quay sang nhìn hai đồng đội đang ngơ ngác, nở một nụ cười "chuẩn mực":
"Chào mừng đến với Hắc Thủy Thành. Ở đây không có quy tắc, chỉ có những mã lỗi chưa được sửa. Và đó chính là thiên đường của chúng ta."
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn nụ cười của Lục Diệp, đột nhiên cảm thấy, so với lũ ma đạo hung ác ngoài kia, vị sư huynh "logic" này của mình mới thực sự là điều đáng sợ nhất thiên hạ.
"Sư huynh," Nàng nhỏ giọng hỏi, "Váy của muội… hình như bị 'lỗi hiển thị' rồi."
Lục Diệp liếc mắt nhìn qua. Quả nhiên, do di chuyển quá nhanh qua vùng lỗi, một nửa gấu váy của Tuyết Thanh Nguyệt giờ đã biến thành màu xanh nõn chuối – một màu sắc không hề có trong tủ đồ của nàng.
Lục Diệp gật đầu tán thưởng: "Màu này rất hợp với phong cách 'cyberpunk' mà ta đang hướng tới cho nhóm. Cứ giữ thế đi, độc lạ lắm."
Thánh nữ Băng Thanh Nguyệt chính thức ngã gục. Nàng bắt đầu hối hận vì đã học cái môn "Thể dục nhịp điệu" kia. Nhưng biết làm sao được? Một khi đã bước lên thuyền của tên "Hacker tu tiên" này, con đường trở về làm một tiên tử bình thường đã bị xóa vĩnh viễn khỏi bộ nhớ của thế giới này rồi.
Phía xa, cổng thành Hắc Thủy mở ra, mang theo mùi của máu và rỉ sét. Một cuộc phiêu lưu mới bằng "bug" và "logic" chính thức bắt đầu.