Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 43: Truy đuổi trên không**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:48:20 | Lượt xem: 1

Tiếng rít xé gió từ phía chân trời truyền tới như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, mang theo một luồng linh áp nồng nặc mùi máu đen và tử khí. Hắc Thủy Thành vốn đã u ám, nay lại càng thêm ngột ngạt bởi sự xuất hiện của những bóng đen cưỡi trên lưng các con Ma Điểu khổng lồ.

"Lục Diệp! Đứng lại đó! Ngươi tưởng hack vào hộ tông đại trận của Huyết Sát Môn rồi có thể nhởn nhơ thoát thân sao?"

Một tiếng gầm vang lên, khiến mây đen trên đỉnh đầu cũng phải tản ra. Đó là Minh Huyết Chưởng lão, một cao thủ Kim Đan cảnh với khuôn mặt dữ tợn đang đứng trên lưng một con Ma Điểu cao tới ba trượng, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào ba bóng người nhỏ bé bên dưới.

Tuyết Thanh Nguyệt siết chặt thanh băng kiếm trong tay, khuôn mặt trắng bệch vì tiêu hao quá nhiều linh lực sau chuyến "di chuyển xuyên không gian" không chính thức của Lục Diệp. Nàng nhìn lên trời, môi run rẩy: "Sư huynh… Ma Điểu của chúng tốc độ cực nhanh, lại có thể phun ra ăn mòn hắc khí. Ngự kiếm phi hành của muội bây giờ không thể duy trì quá nửa nén nhang, chúng ta sẽ bị bắt kịp mất!"

Mạnh Hùng vỗ vỗ bộ ngực trần chắc nịch, mặt không chút sợ hãi mà chỉ đầy vẻ nuối tiếc:
"Muội tử đừng lo, để huynh xuống làm vài vần thơ tiễn biệt chúng nó. Cảm giác này… cảm giác này thật là…
'Trời cao mây xám cuồng phong cuộn,
Lão Hùng đứng đó mắt trợn ngược.
Máu đào tưới xuống đất thành bùn,
Chết rồi vẫn muốn ngâm bài thơ…'"

"Dẹp ngay bài thơ đó đi trước khi ta ném ngươi xuống làm vật tế cho con chim kia!" Lục Diệp cắt lời, tay vẫn không ngừng lật cuốn Đạo Điển Phân Tích đang phát ra những tia sáng xanh lam rực rỡ.

Trong mắt Lục Diệp, thế giới lúc này biến đổi hoàn toàn. Những con Ma Điểu không còn là sinh vật sống, mà là một tập hợp các vector vận tốc, trọng lực và năng lượng nhiệt.

*Hệ thống hiển thị: Ma Điểu bậc 3. Tốc độ bay trung bình: 120km/h. Tần suất vỗ cánh: 5 lần/giây. Nhược điểm: Khớp cánh trái bị lệch 2 độ do thói quen săn mồi. Khuyến nghị: Đừng cố chạy đua tốc độ bằng chân.*

Lục Diệp thu sổ lại, quay sang nhìn một đống "phế liệu" vừa nhặt được trong kho cũ của một tiệm thợ rèn bị bỏ hoang cạnh cổng thành: ba tấm ván gỗ lim đã mục một nửa, một ít dây xích linh thạch vụn và bốn viên linh thạch hạ phẩm đã cạn kiệt phân nửa năng lượng.

"Sư huynh, huynh định làm gì?" Tuyết Thanh Nguyệt tròn mắt nhìn hắn bắt đầu bôi một thứ dung dịch lỏng màu xanh lét lên mấy tấm ván.

"Xây dựng một phương thức vận chuyển có gia tốc hằng số," Lục Diệp thản nhiên đáp, tay động tác nhanh như cắt, dùng dây xích quấn chặt những viên linh thạch vào dưới gầm tấm ván. "Ngự kiếm phi hành của muội quá tốn băng tâm khí, lại không có tính khí động học. Nói đơn giản là: Muội đang dùng bộ xử lý i9 để chạy phần mềm Word, quá lãng phí tài nguyên mà hiệu quả tản nhiệt kém."

Hắn cầm bút vẽ phù văn, quẹt những đường ngoằn ngoèo trông như mã nguồn lỗi lên mặt gỗ.

"Lão Quy, hỗ trợ ta nén luồng linh khí. Ta cần một cái van xả áp suất ở phía sau."

Lão Quy từ trong nhẫn rống lên: "Ngươi điên rồi! Ngươi định dùng 'Bộc Linh Pháp' để bay sao? Đó là kỹ thuật tự nổ đan điền mà người ta thường dùng để chết chùm với kẻ địch đấy! Ngươi đem nó gắn vào ván gỗ? Nó sẽ nổ tung chúng ta thành cám heo mất!"

"Không phải tự nổ, là phản lực theo định luật III Newton," Lục Diệp lẩm bẩm. "Chỉ cần ta kiểm soát được tốc độ giải phóng năng lượng thông qua việc chia nhỏ các khung hình dữ liệu…"

Vừa nói, hắn vừa dùng chân đạp mạnh vào ba tấm ván đã được liên kết với nhau bằng những sợi dây xích phát sáng.

"Lên xe! Nhầm, lên ván! Mạnh Hùng, ngươi đứng phía sau làm đối trọng cân bằng trọng tâm. Thanh Nguyệt, muội đứng giữa, nắm lấy thắt lưng ta. Đừng hỏi tại sao, đây là phân tích cấu trúc lực li tâm, muội mà đứng lệch là cả đám bay vào vách núi đấy!"

Tuyết Thanh Nguyệt dù đỏ mặt nhưng tình thế cấp bách, nàng chỉ kịp túm chặt lấy vạt áo sau của Lục Diệp. Cái váy màu xanh nõn chuối của nàng bay phấp phới trong gió, tạo thành một điểm nhấn kỳ quặc giữa khung cảnh hắc ám.

"Cất cánh!"

Lục Diệp hét lớn, ngón tay điểm vào viên linh thạch trung tâm.

*Ầm!*

Một luồng sáng xanh biếc phun ra từ đuôi tấm ván gỗ như đuôi của một ngôi sao chổi. Thay vì tiếng gió rít êm đềm của kiếm quang, cái thiết kế của Lục Diệp phát ra tiếng "Phạch phạch phạch… Bùm!" cực kỳ chói tai.

Tấm ván giật mạnh một cái, gia tốc tức thời khiến cả ba người suýt nữa thì bị văng ngược ra sau.

"Ách!" Mạnh Hùng suýt nữa thì cắn vào lưỡi, "Sư huynh! Cái này… cái này nhanh hơn cả lúc huynh lừa muội đi ăn trộm mật ong của gấu nữa!"

Chiếc ván bay – mà Lục Diệp tạm gọi là "Vạn Vật Mk-1" – bắt đầu xé toạc không khí, lao vút đi. Tốc độ tăng trưởng theo hàm mũ khiến những tán cây bên dưới mờ tịt đi như bị nhòe hình ảnh.

Phía sau, Minh Huyết Chưởng lão đứng trên lưng Ma Điểu trợn mắt há mồm. Lão nhìn thấy cái thứ trông như một cánh cửa nhà bị dỡ xuống, bên trên chở ba người, đang xịt khói xanh và lao đi với một tốc độ vô lý.

"Cái quái gì thế? Chúng nó dùng bí thuật huyết tế để chạy trốn sao? Truy kích! Giết không tha!"

Đám Ma Điểu rống lên, vỗ cánh liên tục, phun ra những luồng hắc hỏa bao trùm cả một vùng trời.

"Sư huynh! Chúng tấn công!" Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, cảm nhận được hơi nóng rát sau lưng.

Lục Diệp không quay đầu lại, đôi mắt hắn lúc này hiện lên vô số dòng lệnh chảy xiết: "Góc tới 30 độ, tốc độ đạn đạo 45m/s. Thanh Nguyệt, dùng băng khí đóng băng 2 tấc không khí phía sau đuôi ván cho ta, góc nghiêng 15 độ!"

"Nhưng… đóng băng không khí để làm gì?"

"Đừng cãi, tạo một mặt phẳng phản chiếu áp suất khí!"

Thanh Nguyệt nghiến răng, phất tay một cái. Một khối băng mỏng hình thành ngay lập tức. Đúng lúc hắc hỏa chạm tới, luồng khí nóng gặp bề mặt băng lạnh đột ngột co lại, tạo ra một vùng áp suất thấp. Lục Diệp ngay lập tức bẻ lái, chiếc ván thực hiện một cú "drift" ngoạn mục trên bầu trời, lướt ngang qua quầng lửa trong gang tấc.

"Hụt rồi!" Minh Huyết Chưởng lão tức giận đập mạnh xuống lưng Ma Điểu. "Sao có thể? Chúng vừa bẻ lái vuông góc mà không giảm tốc độ? Thể xác chúng không bị xé nát bởi lực quán tính sao?"

Lục Diệp nhếch mép: "Đó gọi là phân tán vector lực. Lão già này chắc chưa bao giờ học vật lý đại cương."

Hắn tiếp tục hét lớn: "Mạnh Hùng! Đánh vào khối linh lực bên trái tấm ván thứ ba cho ta, lực 50 pound, không được thừa một li!"

"Đã rõ!" Mạnh Hùng không hiểu pound là cái gì, nhưng hắn hiểu được vị trí. Hắn dùng nắm đấm to như cái vồ chạm nhẹ vào.

Chiếc ván bay lại được "tiếp nhiên liệu" đột ngột, gia tốc lần nữa bùng nổ. Tiếng nổ phát ra khiến một con Ma Điểu đang bay gần đó giật mình kinh sợ, rụng cả lông vũ.

Tuy nhiên, linh thạch hạ phẩm bắt đầu có dấu hiệu quá tải. Những vết rạn nứt li ti xuất hiện trên mặt gỗ.

"Sư huynh, ván sắp rã rồi!" Thanh Nguyệt kinh hãi nhìn thấy những tia lửa điện xanh đỏ bắn ra tứ phía.

"Yên tâm, ta đã tính toán được biên độ chịu đựng. Chúng ta chỉ cần 2 phút để cắt đuôi," Lục Diệp nói nhanh, mắt liếc nhìn cuốn Đạo Điển. "Phát hiện một dòng đối lưu linh khí cực mạnh phía trước, đó là 'Hắc Thủy Phong Bạo' thường niên. Kẻ địch sẽ không dám tiến vào."

Lão Quy hét lên: "Hắc Thủy Phong Bạo có thể xé nát một tu sĩ Trúc Cơ đấy! Ngươi định vào đó tự sát hả?"

"Không, ta định lợi dụng sức gió để thực hiện 'Slingshot maneuver' (nghiệm pháp súng cao su)," Lục Diệp đáp bằng giọng điệu không đổi.

Hắn xoay người, một tay nắm lấy dây xích, tay kia điều khiển luồng linh lực còn lại. Chiếc ván bay không những không chạy xa khỏi vùng lốc xoáy màu đen kịt đang cuồn cuộn phía trước, mà còn đâm đầu thẳng vào rìa của nó.

Minh Huyết Chưởng lão thấy vậy thì dừng lại, cười sằng sặc: "Ngu xuẩn! Đi vào lốc xoáy đó thì đến xác cũng không còn. Không cần đuổi nữa, bọn chúng xong đời rồi."

Nhưng nụ cười của lão chưa kịp tắt hẳn thì đã đông cứng trên môi.

Chiếc ván bay của Lục Diệp khi vừa chạm vào rìa cơn lốc, không hề bị cuốn vào tâm. Ngược lại, Lục Diệp đã phân tích ra những "điểm chết" của vận tốc gió. Hắn lái chiếc ván mượn lực ly tâm cực đại của cơn lốc, quay tròn nửa vòng với tốc độ không tưởng, rồi "bắn" vụt ra phía bên kia với gia tốc tăng gấp ba lần lúc đầu.

*Vút!*

Trong chớp mắt, bóng dáng của chiếc ván biến mất tăm nơi đường chân trời, chỉ để lại một vệt khói xanh nõn chuối – màu của cái váy Tuyết Thanh Nguyệt – hòa lẫn với tàn lửa.

Khi chiếc ván cuối cùng cũng dừng lại cách xa Hắc Thủy Thành hàng trăm dặm, đâm sầm vào một bụi cây cỏ dại êm ái, nó cũng hoàn toàn rã ra thành từng mảnh vụn.

Mạnh Hùng văng ra ngoài, mặt mũi đầy lá cây nhưng lại bò dậy rất nhanh, ngửa mặt lên trời gào lớn:
"Phê! Thật là phê! Sư huynh, lần sau làm cái ván to hơn, huynh để muội làm một bài thơ về 'Thần điêu phi ván' được không?"

Tuyết Thanh Nguyệt nằm bẹp dưới đất, tóc tai bù xù, đôi mắt nhìn trần thế với vẻ không còn gì luyến tiếc: "Ta là ai… Ta đang ở đâu… Tại sao ta lại phải mặc cái váy xanh này để làm điểm đánh dấu khí động học…"

Lục Diệp là người duy nhất bình thản đứng dậy, phủi bụi trên áo. Hắn lôi cuốn sổ tay ra, lạnh lùng ghi chép:
*[Báo cáo thí nghiệm Vạn Vật Mk-1: Tốc độ đạt yêu cầu. Độ bền vật liệu kém. Thiết kế khí động học của Tuyết Thanh Nguyệt (cái váy) đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng luồng khí. Đề xuất: Lần sau bắt nàng mặc váy rộng hơn để tăng sức cản không khí khi cần phanh gấp.]*

"Lục Diệp!" Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, lần đầu tiên sự lạnh lùng của Thánh nữ băng giá biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ phẫn nộ đầy "nữ tính".

Lục Diệp nhìn nàng, thản nhiên đẩy gọng kính tưởng tượng: "Muội đừng giận. Dựa trên phân tích sinh học, nhịp tim muội đang tăng nhanh, đó là dấu hiệu của việc máu lưu thông tốt sau khi vận động mạnh. Muội nên cảm ơn ta mới đúng."

Tuyết Thanh Nguyệt nghẹn lời, nàng nhìn sang Mạnh Hùng đang nhảy múa và Lục Diệp đang mổ xẻ mảnh gỗ vụn để rút ra kinh nghiệm, đột nhiên nàng nhận ra: Chuyến hành trình này của nàng, có lẽ sẽ không bao giờ tuân theo bất kỳ quy tắc tu tiên truyền thống nào nữa.

Và ở phía xa, Minh Huyết Chưởng lão vẫn đang ngây người nhìn cơn lốc xoáy, tự hỏi liệu mình có phải đã già quá rồi nên xuất hiện ảo giác hay không. Một kẻ tu luyện "vô sỉ" như Lục Diệp, thực sự là cơn ác mộng đối với mọi quy tắc của thiên địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8