Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 44: Điểm dừng chân: Phù Văn Thành**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:48:59 | Lượt xem: 1

Phù Văn Thành hiện ra dưới ánh hoàng hôn như một khối rubik khổng lồ được ghép từ những phiến đá xám xịt và những dải ruy băng ánh sáng lung linh. Không giống như vẻ âm trầm của Hắc Thủy Thành hay sự thoát tục của Thanh Vân Tông, thành phố này toát lên một mùi vị nồng nặc của "tri thức" và "tiền bạc".

Đó là một trung tâm dữ liệu khổng lồ của Cửu Châu, nơi mỗi viên gạch đều được khắc phù văn dẫn linh, và mỗi tiếng rao hàng đều có thể là một mật mã dẫn đến một kho báu cổ xưa nào đó.

“Dừng lại! Người lạ vào thành, mỗi người nộp ba khối linh thạch cấp thấp phí nhập cảnh, hoặc một mẩu tin tức có giá trị tương đương được chứng thực bởi ‘Chân Lý Kính’.”

Tại cổng thành phía Nam, một gã thủ vệ mặc giáp nhẹ, tay cầm một cái kính lúp khổng lồ lấp lánh linh quang, đang soi mói từng người đi qua. Phía sau gã là một tấm gương đồng khổng lồ, cao bằng ba người, bề mặt gợn sóng như mặt nước – đó chính là Chân Lý Kính, một công cụ phân tích dữ liệu sơ khai của thành phố này.

Tuyết Thanh Nguyệt chỉnh lại vạt váy màu xanh nõn chuối (thứ mà nàng thề rằng sau khi xong việc sẽ đốt quách đi), cố gắng lấy lại dáng vẻ băng thanh ngọc khiết thường ngày. Nàng lạnh lùng bước tới, định lấy linh thạch ra cho xong chuyện.

“Khoan đã.” Lục Diệp đưa tay ngăn lại. Hắn không nhìn gã thủ vệ, mà nhìn chằm chằm vào những đường vân phù văn chạy trên bề mặt Chân Lý Kính. Trong mắt hắn, cuốn Đạo Điển Phân Tích đang lật mở xoành xoạch với tốc độ chóng mặt.

*[Đối tượng: Chân Lý Kính (Bản sao thứ 127).]*
*[Bản chất: Thiết bị quét dao động sóng âm và phản ứng hóa học của tuyến mồ hôi để xác định tính trung thực của lời nói.]*
*[Lỗi hệ thống: Độ trễ 1.5 giây giữa việc tiếp nhận thông tin và xử lý kết quả. Góc chết nằm ở phía dưới bên trái tấm gương do bị mòn linh mạch.]*
*[Gợi ý: Chỉ cần rung động thanh quản ở tần số 400Hz là có thể khiến hệ thống báo lỗi 404.]*

Lục Diệp bước lên trước gã thủ vệ, vẻ mặt vô hồn như thể một cỗ máy không cảm xúc:
“Ta không có linh thạch, nhưng ta có một thông tin liên quan đến mật độ khí động học của Thánh nữ Băng Diệp cung khi thực hiện động tác nhảy aerobic.”

Tuyết Thanh Nguyệt: “…”
Nàng chỉ muốn dùng kiếm đâm chết tên này ngay lập tức.

Gã thủ vệ nheo mắt: “Ngươi đang đùa ta đấy à? Thông tin rác rưởi đó Chân Lý Kính sẽ không bao giờ chấp nhận.”

“Hãy nhìn vào gương đi.” Lục Diệp thản nhiên nói, rồi bắt đầu lầm bầm những âm thanh kỳ quái, vừa thấp vừa nhanh.

Bề mặt Chân Lý Kính bắt đầu dao động dữ dội. Những tia sáng xanh đỏ loang lổ như màn hình TV bị nhiễu sóng. 1.5 giây sau, một âm thanh thanh thúy vang lên, trên mặt gương hiện ra bốn chữ lớn tỏa sáng kim quang: *“CỰC KỲ QUÝ HIẾM!”*

Gã thủ vệ há hốc mồm. Cái quái gì thế này? Một gã thiếu niên nói linh tinh mà Chân Lý Kính lại đánh giá là thông tin hạng S?

“Mời… mời vào! Ngài đúng là một bậc thầy về thông tin!” Gã thủ vệ cúi đầu cung kính, thái độ quay ngoắt 180 độ.

Mạnh Hùng đi phía sau, vác theo một cây đao to như cánh cửa, cũng nhanh nhảu bước tới: “Còn ta! Ta có một bài thơ mới sáng tác về tình yêu của một con heo và một đóa hoa hồng!”

Lục Diệp kín đáo đưa tay chạm vào chân góc trái của tấm gương, nhẹ nhàng bóp méo một sợi linh mạch nhỏ.

Chân Lý Kính rung lên bần bật, sau đó lại hiện ra hàng chữ: *“SIÊU CẤP THẦN THÔNG! MỜI VÀO!”*

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn hai tên đồng đội của mình hiên ngang đi vào thành mà không tốn một xu, chỉ cảm thấy thế giới quan của mình đã hoàn toàn tan nát. Nàng lắp bắp: “Lục Diệp… bài thơ đó… làm sao có thể là thần thông?”

Lục Diệp bước đi trên đường phố nhộn nhịp, tay lật cuốn sổ tay, không ngoảnh đầu lại: “Dễ thôi. Ta vừa khiến hệ thống quét của cái gương đó bị tràn bộ nhớ đệm (buffer overflow). Nó không hiểu Mạnh Hùng đang nói cái quái gì, nên theo mặc định, bất cứ thứ gì nó không hiểu được đều được phân loại vào nhóm ‘Thần thông’. Đó là lỗi logic điển hình của những kiến trúc sư phù văn đời đầu.”

Phù Văn Thành không hổ danh là thành phố thông tin. Dọc hai bên đường, thay vì các sạp bán rau hay thịt, người ta bày bán những “mảnh vỡ trí nhớ” được phong ấn trong bình thủy tinh, hay những bản đồ kho báu mà độ tin cậy được ghi rõ bằng tỷ lệ phần trăm: “Bản đồ di tích Tiên nhân – Độ chính xác 15%, giảm giá 50% cho người có thẻ thành viên!”

Mùi mực phù văn, mùi linh lực cháy khét từ những thiết bị lỗi, và âm thanh náo nhiệt của những cuộc ngã giá thông tin tạo nên một bầu không khí hỗn loạn đầy thú vị.

Lục Diệp hít một hơi thật sâu. Hắn yêu nơi này. Trong khi những tu sĩ khác thấy nơi này đầy cạm bẫy và lừa lọc, thì trong mắt hắn, đây là một cái kho chứa dữ liệu khổng lồ chưa được phân loại.

“Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là gì, thưa ‘Kiến trúc sư’?” Tuyết Thanh Nguyệt mỉa mai, dù trong lòng nàng vẫn còn chút sợ hãi trước khả năng “điều khiển thực tế” của Lục Diệp.

“Tìm một quán trọ,” Lục Diệp dừng lại trước một tòa tháp gỗ cao vút có treo tấm biển *“Vạn Sự Thông Trà Quán”*. “Và sau đó, chúng ta sẽ bắt đầu hack vào hệ thống tài chính của thành phố này. Chúng ta cần rất nhiều tài nguyên để nâng cấp ‘phần cứng’ cho hai người.”

Hắn nhìn sang Mạnh Hùng: “Thơ của muội cần được chuẩn hóa. Ta sẽ xây dựng cho muội một bộ thuật toán nhịp điệu mới, khiến muội chỉ cần đọc thơ là có thể gây sát thương diện rộng bằng sóng âm cao tần.”

Mạnh Hùng đấm tay vào lòng bàn tay, mắt sáng rực: “Có thể làm cho kẻ thù nghe thơ ta xong là khóc lóc tự sát vì thấy mình sống quá nhạt nhẽo không?”

“Xác suất 85%, nếu muội học được cách nhấn trọng âm vào những âm tiết mà ta đã đánh dấu lỗi logic của đối phương,” Lục Diệp gật đầu.

Hắn lại quay sang Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt soi mói như đang quét mã QR: “Còn muội, Thánh nữ. Kiếm pháp của muội có quá nhiều frame thừa. Muội đang múa quá nhiều chỉ để trông cho đẹp. Ta sẽ giúp muội nén kiếm chiêu lại. Từ một bộ kiếm pháp nặng 10MB linh lực, ta sẽ nén xuống còn 10KB, nhưng tốc độ xuất chiêu sẽ nhanh gấp một nghìn lần.”

Tuyết Thanh Nguyệt lạnh mặt: “Ngươi coi công pháp gia truyền của Băng Diệp cung ta là rác thải sao?”

“Không phải rác thải,” Lục Diệp chỉnh lại, “Là một đoạn code viết cực kỳ cồng kềnh bởi một lập trình viên thích khoe mẽ nhưng thiếu tư duy tối ưu hóa.”

Khi họ bước vào Vạn Sự Thông Trà Quán, một gã đàn ông gầy gò, đôi mắt tinh ranh như chuột, đang đứng trên một bục cao, giữa vòng vây của hàng chục tu sĩ. Gã đang cầm một cuộn giấy màu vàng kim, hét lớn:

“Tin mật! Tin mật! Vị trí chính xác của lỗi không gian (Glitch Zone) tại Cửu Châu phía Tây! Chỉ bán cho ba người nhanh nhất với giá một vạn linh thạch!”

Lục Diệp đứng ở rìa đám đông, cuốn Đạo Điển Phân Tích trong tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhạt. Hắn chỉ nhìn thoáng qua cuộn giấy, sau đó khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lùng.

“Lừa đảo.” Hắn nói nhỏ, đủ để Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng nghe thấy.

“Sao ngươi biết?” Tuyết Thanh Nguyệt tò mò.

“Nhìn vào góc độ của những sợi tơ pháp thuật trên cuộn giấy đó đi,” Lục Diệp giải thích bằng tông giọng đều đều. “Nó có tuổi thọ không quá ba ngày, mực phù văn vẫn còn tỏa nhiệt nhẹ do dùng nhiệt thuật để làm giả độ cổ kính. Quan trọng hơn, tọa độ mà hắn đang bán thực chất là tọa độ của một cái bãi rác linh lực cũ ở ngoại ô Phù Văn Thành. Hắn chỉ đang tận dụng sự phản chiếu của khí quyển vào giờ này để tạo ra ảo ảnh về một lỗi không gian.”

“Đúng là bọn con buôn gian xảo!” Mạnh Hùng hầm hừ, định xông lên đập nát cái sạp của gã.

“Bình tĩnh,” Lục Diệp ngăn lại, ánh mắt hắn hiện lên vẻ tính toán. “Đừng làm gián đoạn thị trường. Ta sẽ dạy muội một kỹ năng mới của ngành dữ liệu: Short-selling (Bán khống).”

“Bán… cái gì cơ?” Cả Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng đều ngơ ngác.

Lục Diệp không giải thích thêm, hắn tiến thẳng tới giữa đám đông, dõng dạc nói lớn:
“Tôi có thông tin tọa độ tương tự, độ chính xác cao hơn 50%, nhưng tôi không bán giá mười ngàn linh thạch. Tôi bán… không đồng!”

Cả quán trà bỗng chốc im bặt. Gã con buôn gầy gò sững sờ, rồi mặt đỏ gay vì giận dữ:
“Ngươi là ai? Dám đến phá đám chén cơm của ‘Chuột Cống’ ta ở Phù Văn Thành này?”

Lục Diệp thản nhiên lấy ra một tờ giấy trắng, nhanh tay vẽ vài đường phù văn đơn giản mà đầy logic. “Mọi người nhìn đi, tọa độ mà gã Chuột Cống kia đưa ra thực chất là một hàm số bị sai biến số độc lập. Nếu mọi người đến đó, thứ duy nhất mọi người tìm thấy là mười tám thùng rác bị bỏ hoang của thành phố này.”

Để chứng minh, Lục Diệp búng tay một cái. Một luồng linh lực nhỏ bé luồn vào cuộn giấy trên tay gã con buôn.

“Bùm!”

Cuộn giấy đột ngột bốc cháy, lộ ra lớp chữ bên dưới là một tờ… thông cáo thông cống rãnh của thành phố.

Đám đông tu sĩ ồ lên kinh ngạc, sau đó là những tiếng chửi rủa vang trời. Gã con buôn hoảng hốt bỏ chạy, để lại một quán trà nhốn nháo.

Lục Diệp lúc này mới bước lên bục cao, nơi gã con buôn vừa đứng. Hắn nhìn xuống đám đông đang tràn đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn tò mò, và tuyên bố một câu khiến cả Phù Văn Thành chấn động trong suốt một tháng sau đó:

“Từ hôm nay, Vạn Vật Các chính thức khai trương. Chúng tôi không bán tin tức, chúng tôi phân tích tin tức. Chúng tôi không bán công pháp, chúng tôi gỡ lỗi công pháp. Người đầu tiên mang công pháp đến sẽ được tối ưu miễn phí và được tặng kèm một bài thơ do cộng sự Mạnh Hùng của tôi sáng tác để tăng hiệu quả tinh thần!”

Tuyết Thanh Nguyệt đứng dưới, ôm mặt than thở: “Xong rồi… Ta thực sự đã gia nhập vào một băng đảng lừa đảo trình độ cao rồi.”

Nhưng trong lòng nàng, một sự tò mò mãnh liệt bắt đầu trỗi dậy. Nàng muốn thấy cái “logic” của Lục Diệp sẽ bóp nặn thế giới tu tiên vốn đã cũ kỹ này thành hình dạng như thế nào.

Lục Diệp nhìn vào màn hình ảo của Đạo Điển Phân Tích đang hiện lên dòng chữ:
*[Phát hiện lượng lớn dữ liệu rác xung quanh. Bắt đầu quá trình dọn dẹp hệ thống. Tỉ lệ chiếm lĩnh thị trường hiện tại: 0.01%.]*

“Đừng lo, Thánh nữ,” Lục Diệp thì thầm, ánh mắt sáng lên dưới ánh đèn phù văn mờ ảo. “Hệ thống của thế giới này đã quá lỗi rồi. Để ta sửa lại nó một chút.”

Đêm đó, Phù Văn Thành không ngủ. Những con buôn thông tin bắt đầu cảm thấy một luồng gió lạ thổi qua những kẽ hở của các bức tường phù văn. Một luồng gió mang tên “Logic Hiện Đại”.

Và ở góc quán trà, Lục Diệp đang mải mê phân tích cấu trúc của một viên linh thạch, miệng lẩm bẩm: “Hiệu suất chuyển hóa năng lượng chỉ có 40%… Thật là lãng phí tài nguyên! Cần phải thiết kế lại bộ lọc…”

Một kỷ nguyên “Tu tiên hacker” chính thức bắt đầu từ một quán trà nhỏ tại Phù Văn Thành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8