Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 47: Lừa đảo đỉnh cao**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:51:02 | Lượt xem: 2

Bên ngoài nhã gian của Thiên Cơ Các, ánh hoàng hôn phủ lên Phù Văn Thành một lớp lụa vàng óng ả nhưng không khí lại sực nức mùi tiền và mưu mô. Lục Diệp chậm rãi bước đi, tay vân vê tấm thẻ "Chủ nhiệm" mới tinh, trong khi cuốn sổ tay Đạo Điển giắt bên hông không ngừng rung nhẹ, hiển thị những dòng dữ liệu màu xanh nhạt mà chỉ mình hắn thấy.

"Diệp ca, chúng ta vừa tiêu một đống tiền chỉ để mua một cái 'backdoor' vào hệ thống à?" Mạnh Hùng vừa đi vừa gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn của hắn làm bộ võ phục như muốn nổ tung. "Sao không dùng tiền đó mua cho em mấy vảy Rồng để rèn giáp? Thơ của em đang thiếu cảm hứng từ sự cứng cáp!"

Lục Diệp liếc nhìn bảng thông số của Mạnh Hùng hiện ra trên không trung:
*Đối tượng: Mạnh Hùng. Trạng thái: IQ đang tụt dốc vì thèm thịt nướng. Đề xuất: Cho ăn hoặc cho đánh nhau.*

"Câm mồm và lo làm chim mồi đi," Lục Diệp bình thản đáp. "Hôm nay chúng ta sẽ thực hiện một quy trình mà ở thế giới của ta gọi là 'Gia tăng giá trị ảo'. Chúng ta sẽ thu hồi vốn, thậm chí là có lãi để mua thịt cho chú mày."

Hắn dừng lại trước một sạp hàng bỏ trống ở khu vực sầm uất nhất của chợ đen Phù Văn Thành. Tuyết Thanh Nguyệt đứng cạnh đó, ôm thanh kiếm dài, vẻ mặt lạnh lùng như một pho tượng băng. Lục Diệp nhìn nàng, gật đầu: "Thanh Nguyệt, chuẩn bị 'render' hiệu ứng. Nhớ kỹ, 90% là ánh sáng, 10% là áp lực, sát thương thực tế bằng không cũng được, nhưng phải thật ngầu."

Tuyết Thanh Nguyệt thở dài, đôi môi anh đào khẽ mấp máy: "Ngươi đúng là kẻ vô sỉ nhất mà ta từng gặp trong đời tu hành. 'Băng Tâm Quyết' của ta được dùng để giết địch, không phải để làm… đèn sân khấu."

"Đừng nói thế, đây gọi là tối ưu hóa tài nguyên," Lục Diệp cười hì hì, lấy ra một cuộn giấy vàng cũ kỹ – thực chất là giấy nhám hắn vừa bôi tí bùn và linh khí phế thải lên.

Mười phút sau, sạp hàng của Lục Diệp bắt đầu thu hút sự chú ý.

Trên bàn đặt duy nhất một cuộn bí tịch mang tên: **"Cửu Thiên Thần Lôi Chấn Thế Quyết – Bản Gốc Hạn Định"**.

Một tấm bảng hiệu viết bằng mực tàu đậm nét đặt bên cạnh: *"Chỉ dành cho kẻ có cơ duyên và… thực sự giàu có. Kẻ nghèo xin đừng nhìn, tránh làm hỏng đạo tâm."*

Câu nói "tránh làm hỏng đạo tâm" đối với đám tu sĩ chính là đòn khích tướng trực diện nhất. Chẳng mấy chốc, một đám người vây quanh, trong đó có một gã trẻ tuổi mặc gấm vóc, bên hông đeo ngọc bội rồng lượn, tay cầm quạt giấy thong dong đi tới.

Lục Diệp liếc qua Đạo Điển.
*Đối tượng: Phàn Thế Xương. Thân phận: Đại thiếu gia Phàn gia. Tài sản ước tính: 20 vạn linh thạch cấp cao. Đặc điểm: Thích nổ, tu vi dựa vào đan dược, tỉ lệ bị lừa: 98.5%.*

"Cửu Thiên Thần Lôi? Bản gốc hạn định?" Phàn Thế Xương cười khẩy, gấp quạt lại cái 'cạch'. "Phù Văn Thành này, món gì ta chưa thấy qua? Công pháp lôi hệ bản gốc hiện nay đều nằm trong tay Lôi Vân Tông, ngươi lấy đâu ra cái thứ rách nát này?"

Lục Diệp không thèm nhìn gã, chỉ hờ hững nói với Mạnh Hùng: "Hùng tử, đọc một bài thơ tiễn khách. Loại người này không đủ cấu trúc dữ liệu để hiểu được sự huyền diệu của mật mã thiên đạo."

Mạnh Hùng hắng giọng, ưỡn ngực, giọng vang như sấm:
"Trời cao có sấm đùng đùng,
Ai mà luyện được, làm ông nội người.
Linh khí chạy dọc mười mươi,
Không mua thì cút, nực cười thiếu gia!"

Đám đông xung quanh xì xào, có kẻ bật cười. Mặt Phàn Thế Xương tím tái lại vì bị xúc phạm: "Ngươi… cái đồ thô bỉ này! Dám bảo bản thiếu gia cút? Được, nếu ngươi chứng minh được cái công pháp này đáng giá, ta sẽ mua. Nếu không, ta sẽ phá nát sạp hàng này!"

Lục Diệp nhếch môi: "Nhìn cho kỹ. Đây là lần 'demo' duy nhất."

Hắn khẽ gật đầu với Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng miễn cưỡng tiến lên một bước, linh lực băng hàn tỏa ra, nhưng theo chỉ dẫn của Lục Diệp trước đó, nàng không ngưng kết băng tuyết mà chỉ dùng nó để làm khúc xạ ánh sáng.

Lục Diệp bắt đầu vận hành một luồng linh lực nhỏ xíu vào cuộn bí tịch. Thực chất, trong bí tịch đó hắn đã cài sẵn một "đoạn mã linh khí" có chức năng kích thích các ion trong không khí.

*Rắc! Đùng!*

Một tia sét tím rì vàng rực, đường kính bằng cái bắp đùi đột nhiên từ hư không giáng xuống, dừng lại ngay sát đỉnh đầu Phàn Thế Xương đúng một tấc. Luồng uy áp kinh người tỏa ra khiến gã thiếu gia ngã bệt xuống đất, tóc dựng đứng cả lên.

Ánh sáng rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt, tiếng nổ vang vọng khắp cả khu phố. Mùi ozone khét lẹt (do hiện tượng ion hóa không khí mà Lục Diệp tạo ra) bốc lên cực kỳ chân thực.

Lục Diệp thản nhiên đọc lời thuyết minh như một lập trình viên giới thiệu phần mềm mới: "Cửu Thiên Thần Lôi, áp dụng công thức nén linh áp tỉ lệ 1:1000. Hiệu ứng đồ họa đạt mức cực đỉnh, mang lại cảm giác chấn nhiếp linh hồn 100%. Khi thi triển, đối phương sẽ rơi vào trạng thái 'Lag tâm linh' trong 3 giây do quá choáng ngợp. Đặc biệt, nó không tốn nhiều linh lực, chỉ cần 1 đơn vị điện năng… ý ta là linh năng thô là có thể khởi động."

Thực tế, Đạo Điển đang hiển thị thông số nội bộ cho Lục Diệp:
*Đang thực hiện kỹ năng: 'Quảng cáo sai sự thật'.*
*Thành phần chiêu thức: 95% ánh sáng rực rỡ và tiếng vang lớn. 4% mùi khét. 1% sát thương thực tế (chỉ đủ làm tê môi).*
*Tiêu hao: 5 linh thạch vụn. Hiệu quả lừa đảo: Tối đa.*

Đám đông sững sờ. Tia sét kia nhìn qua thực sự có uy thế của Thiên Kiếp!

Phàn Thế Xương run rẩy đứng dậy, mắt nhìn cuộn bí tịch như nhìn thấy bảo vật định quốc. Gã nghĩ thầm: *"Nếu ta luyện được chiêu này, ra phố chỉ cần vung tay một cái là sấm chớp rợp trời, các đại tiểu thư chẳng phải sẽ rụng rời hết sao? Tu vi để sau, ngầu mới là vĩnh cửu!"*

"Bao nhiêu?" Phàn Thế Xương hét lên, giọng lạc đi.

Lục Diệp duỗi ra năm đầu ngón tay: "Năm vạn linh thạch cấp cao. Không mặc cả. Đây là bản quyền độc nhất, ta đã khóa mã nguồn, người khác không thể sao chép."

"Năm vạn? Ngươi ăn cướp à?" Một tên tùy tùng của Phàn gia kêu lên.

Lục Diệp thản nhiên thu cuộn giấy lại: "Hùng tử, dẹp tiệm. Chúng ta đem món này đến bán cho Vương Đằng, hắn chắc chắn hiểu giá trị của việc 'thể hiện đẳng cấp'."

"Đợi đã!" Phàn Thế Xương quýnh quáng. Cái tên Vương Đằng là cái gai trong mắt gã. "Năm vạn thì năm vạn! Ta lấy!"

Gã ném ra một chiếc túi chứa đầy linh thạch tỏa ra linh khí đậm đặc. Lục Diệp nhận lấy, đưa cuộn bí tịch cho gã, kèm theo một lời dặn dò "ân cần":

"Lưu ý, bộ công pháp này yêu cầu sự tập trung cao độ vào… tư thế. Lúc luyện, ngươi phải đứng bằng một chân, tay trái chỉ thiên, tay phải thủ thế 'okay', mồm phải hô to 'Ta là Thần Sét' thì linh khí mới đồng bộ được với tần số của chín tầng trời. Nếu không thành công là do tâm không thành, tuyệt đối không phải lỗi phần mềm."

Phàn Thế Xương ôm cuốn bí tịch như ôm vàng, gật đầu lia lịa rồi cùng đám tùy tùng chạy biến, như sợ Lục Diệp đổi ý.

Sau khi đám người tản đi, Tuyết Thanh Nguyệt cuối cùng cũng không nhịn được, lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi vừa bán cho hắn một thứ… thậm chí không bằng một lá bùa nổ cấp thấp với giá năm vạn linh thạch? Cái thứ 'thần lôi' đó, sau khi hắn luyện thành, ngoài việc tạo ra vài tia lửa điện để nhóm bếp thì có tác dụng gì?"

Lục Diệp thản nhiên bỏ túi linh thạch vào nhẫn không gian, nhún vai: "Nói gì thế? Nó có tác dụng ổn định tâm lý cực tốt đấy chứ. Hắn muốn ngầu, ta cho hắn ánh sáng. Hắn muốn tiếng vang, ta cho hắn tiếng nổ. Thuận mua vừa bán, logic rõ ràng. Vả lại, cái bài tập đứng một chân hô 'Ta là Thần Sét' thực chất là một động tác điều hòa khí huyết, giúp gã thiếu gia đó trị được chứng thận hư do ăn chơi quá độ. Ta là đang làm từ thiện đấy!"

Mạnh Hùng cười hô hố: "Diệp ca, em hiểu rồi. Đây gọi là… lấy của người giàu, chia cho người… là mình!"

Lục Diệp mở Đạo Điển ra, nhìn vào số dư linh thạch vừa tăng vọt, hài lòng gật đầu. Hắn biết, trong thế giới tu tiên này, người ta quá tôn thờ những thứ hào nhoáng mà quên mất bản chất.

"Đi thôi," Lục Diệp quay lưng bước đi, bóng hoàng hôn kéo dài cái dáng vẻ vừa bí ẩn vừa có phần "gian thương" của hắn trên mặt đường đá. "Có vốn rồi, giờ chúng ta đi mua linh kiện thực sự. Ta cần một cái lò luyện đan có khả năng xử lý đa luồng (multi-threading). Cái thế giới này chạy chậm quá, phải nâng cấp phần cứng thôi!"

Từ đằng xa, tiếng hô vọng lại: "Ta là Thần Sét! Ta là Thần Sét!"

Lục Diệp sững người lại một giây, rồi bật cười. Phàn thiếu gia quả nhiên rất "tâm huyết", mới đó đã bắt đầu "đồng bộ dữ liệu" rồi.

Đêm đó, cả Phù Văn Thành xôn xao về một vị "ẩn sĩ" bán bí truyền thượng cổ. Chỉ có Lục Diệp là ngồi trong một quán ăn nhỏ, vừa ăn đùi gà vừa dùng Đạo Điển để vẽ ra sơ đồ cấu tạo của một thứ mà hắn gọi là "Bom Logic" – thứ sẽ sớm khiến cả giới tu tiên phải rung chuyển, không phải bằng sấm sét giả, mà bằng sự phá vỡ hoàn toàn những quy tắc cũ kỹ bấy lâu nay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8