Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 53: Gương truyền tin phiên bản 1.0**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:54:55 | Lượt xem: 2

**Chương 53: Gương Truyền Tin Phiên Bản 1.0 – Toàn Dân "Lên Sóng"**

Trong căn gác mái tại Phù Văn Thành, mùi ozone nồng nặc và hơi nóng từ các rãnh dẫn linh lực lan tỏa khắp không gian. Lục Diệp đang cúi xuống một mặt phẳng bằng đồng đánh bóng, đôi mắt hắn lấp lánh những dãy ký tự màu xanh lam đang chạy dọc nhãn cầu – biểu hiện của việc Đạo Điển Phân Tích đang hoạt động hết công suất.

Trước mặt hắn không phải là một pháp bảo công kích, mà là một đống "rác" trong mắt những thợ rèn chính thống: những mảnh gương vỡ, dây tơ nhện linh yêu, và hàng nắm bột linh thạch phế phẩm.

"Cấu trúc linh mạch: Đã ổn định. Độ trễ thông tin: 0.002 giây. Băng thông: Đủ cho một nghìn người cùng truy cập." Lục Diệp lầm bầm, tay cầm bút vẽ phù văn gạt một đường tinh tế lên góc gương. "Bản cập nhật firmware cuối cùng: Giao diện Dụng Hộ (User Interface) thân thiện với người già và người tàn tật… À không, thân thiện với các tu sĩ bảo thủ."

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn thò cái đầu rụt rè ra, tặc lưỡi nhìn bảng mạch chằng chịt: "Tiểu tử, lão phu sống mười vạn năm, thấy người ta dùng Thông Thiên Kính để liên lạc giữa các đại môn phái, mỗi lần tiêu tốn vạn viên cực phẩm linh thạch. Ngươi định dùng mấy thứ đồng nát này để làm cái gọi là 'mạng xã hội'? Đạo tâm của ngươi có bị chập mạch không?"

Lục Diệp không ngẩng đầu, cười nhạt: "Lão Quy, ngài lỗi thời rồi. Kẻ nắm giữ thông tin là kẻ nắm giữ thế giới. Tại sao phải tốn vạn viên linh thạch để gọi một cuộc điện thoại, trong khi chúng ta có thể tận dụng sóng dao động linh khí tự nhiên của trời đất làm hạ tầng truyền dẫn? Ta không chỉ làm gương truyền tin, ta đang xây dựng một 'Hệ sinh thái tu tiên kỹ thuật số'."

Nói đoạn, hắn quay sang góc phòng, nơi Mạnh Hùng đang loay hoay với một chiếc gương lớn gấp đôi bình thường, cố gắng đứng sao cho cơ bắp mình trông cuồn cuộn nhất dưới ánh đèn làm từ tủy xương yêu thú.

"Mạnh Hùng, sẵn sàng chưa? Buổi phát sóng thử nghiệm bắt đầu sau ba… hai… một… Khởi động!"

Vụt một cái, mặt gương đồng lóe sáng. Những ký tự phù văn chạy tròn rồi hiện ra một hình ảnh sắc nét đến kinh ngạc: Khuôn mặt ngơ ngác của Mạnh Hùng hiện ra trong hàng vạn tấm gương đồng nhỏ hơn mà Lục Diệp đã cho đệ tử đi phát miễn phí khắp Phù Văn Thành dưới danh nghĩa "Quà tặng tri ân".

Tại một tửu quán ở trung tâm thành phố, một vị tu sĩ già đang cầm cái gương đồng nhỏ dùng để soi mụn bỗng giật mình. Cái gương rung lên bần bật, một giọng nói trầm hùng vang lên: "Chào mừng các đạo hữu đến với kênh 'Sống Khỏe Cùng Mạnh Hùng'. Sau đây tôi xin đọc một bài thơ do tôi tự sáng tác để tịnh hóa tâm hồn các vị!"

Toàn bộ tửu quán chết lặng. Người ta thấy trên mặt gương, một gã đại hán to như gấu rừng, tay cầm một đóa hoa dại, giọng đọc truyền cảm nhưng nội dung thì kinh khủng:

"Linh khí bay bay,
Ta múa kiếm hăng say.
Yêu quái gặp ta,
Tan thành mây khói ngay… hề hề."

"Cái gì thế này? Đoạt xá? Ma đạo xâm nhập à?" Một tên tán tu hét lên, định ném chiếc gương đi.

Nhưng ngay sau đó, một dòng chữ chạy ngang phía dưới mặt gương (thứ mà Lục Diệp gọi là khung bình luận): *[Tán tu A: Thơ gì mà như đấm vào tai vậy?]*; *[Kiếm khách B: Người này là ai? Sao hắn lại ở trong gương của ta?]*

Lục Diệp ngồi phía sau hậu trường, mỉm cười hài lòng nhìn Đạo Điển đang nhảy số liên tục. "Lượng người truy cập đồng thời (CCU) đạt 500… 800… Tuyệt vời. Mạnh Hùng, chuyển sang giai đoạn hai: Mời khách mời!"

Hình ảnh trong gương bỗng đổi góc độ. Camera (vốn là một con mắt của Thiên Nhãn Ưng được Lục Diệp cải tiến) quay sang một thiếu nữ đang đứng cạnh đó.

Cả Phù Văn Thành như bùng nổ.

"Thánh nữ! Đó chẳng phải là Tuyết Thanh Nguyệt của Băng Tâm Điện sao?"

Tuyết Thanh Nguyệt hôm nay không mặc trường bào rườm rà, mà mặc một bộ đồ gọn gàng mà Lục Diệp ép nàng mặc (hắn gọi là đồ tập Yoga). Khuôn mặt nàng lạnh lùng như tiền, đôi môi mấp máy theo kịch bản đã học thuộc lòng:

"Chào các đạo hữu. Tu luyện quá mức sẽ dẫn đến xơ cứng kinh mạch. Hôm nay tôi sẽ hướng dẫn các bạn bài tập 'Thanh Tâm Nhịp Điệu' để điều hòa khí huyết."

Nói rồi, dưới sự chỉ đạo của "đạo diễn" Lục Diệp, nàng bắt đầu thực hiện những động tác Aerobics trên nền nhạc được tạo ra từ việc kích thích linh thạch tần số cao. Nhịp điệu sôi động, cộng với nhan sắc tuyệt trần và những động tác uốn lượn lạ mắt khiến các tu sĩ đang uống trà đều sặc nước.

"Bụp! Bụp! Bụp!"

Hàng loạt tiếng nổ nhỏ vang lên. Lục Diệp hốt hoảng nhìn bảng điều khiển: "Gì vậy?"

Lão Quy run rẩy chỉ vào các thông số: "Lục Diệp, tiêu rồi! Hơn một trăm vị lão quái vật đang bế quan trong thành vì nhìn thấy Tuyết Thanh Nguyệt nhảy nhót mà bị sốc tâm lý, khí huyết đảo lộn, linh áp tăng vọt làm nổ luôn mấy cái gương thu nhận rồi!"

Lục Diệp không hề lo lắng, ngược lại còn đập bàn tán thưởng: "Tốt! Đây gọi là hiệu ứng truyền thông! Thông báo ngay: Ai bị nổ gương sẽ được đổi gương mới với giá ưu đãi, kèm theo thẻ VIP xem Tuyết Thanh Nguyệt độc quyền một tháng!"

Ngay lập tức, giao diện gương hiện lên một biểu tượng hình trái tim màu đỏ.

"Lục Diệp, cái nút đó là gì?" Mạnh Hùng vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

"Đó là nút 'Tặng Quà'. Các vị đạo hữu thân mến, nếu thấy màn biểu diễn của Tuyết thánh nữ giúp ích cho đạo tâm, đừng ngần ngại chạm vào góc phải màn hình để tặng 'Hoa Linh Thạch'. Mỗi đóa hoa trị giá 1 viên hạ phẩm linh thạch, tiền sẽ được trừ trực tiếp vào linh khí trong cơ thể các vị hoặc linh thạch để cạnh gương!"

Cả Phù Văn Thành trở nên điên cuồng. Đối với các tu sĩ, một viên hạ phẩm linh thạch chẳng là gì, nhưng cảm giác được "tương tác" với một vị thánh nữ cao cao tại thượng vốn chỉ thấy ở chân trời nay lại ở ngay trước mặt, thật sự là một trải nghiệm gây nghiện.

Những bông hoa linh thạch ảo lấp lánh bay đầy trên mặt gương. Lục Diệp nhìn vào tài khoản "Server trung tâm", linh lực nạp vào nhanh đến mức muốn làm chảy cả cái bàn tính đồng.

"Đây mới chỉ là phiên bản 1.0 thôi." Lục Diệp thầm nghĩ. "Chờ đến khi ta tung ra phiên bản 2.0 có chức năng 'Bán hàng trực tiếp' (Livestream Shopping), ta sẽ gom hết đan dược của cả vương quốc này về chỉ bằng một cái nhấp chuột."

Ở một dinh thự xa hoa, Vương Đằng – thiên tài của gia tộc Vương thị, kẻ luôn tự hào về khí vận của mình – đang nhìn cái gương cầm tay với vẻ mặt méo mó. Hắn vừa tiêu tốn mười nghìn linh thạch để mua hoa ảo tặng cho Tuyết Thanh Nguyệt trong gương chỉ vì bị một kẻ có tên là *[Đại Gia Ẩn Danh]* khích tướng trong khung bình luận.

Hắn không biết rằng, cái kẻ *[Đại Gia Ẩn Danh]* đó chính là Lục Diệp đang dùng tài khoản quản trị (Admin) để "tự diễn tự diễn", kích cầu tiêu dùng.

"Súc sinh! Ta nhất định phải tìm ra kẻ đứng sau cái 'Gương Truyền Tin' này! Hắn đang phá hoại nghiêm túc tính của việc tu tiên!" Vương Đằng đập bàn, nhưng tay vẫn không ngừng nhấn vào nút tặng quà vì không muốn thua cuộc.

Tại hậu trường, Lục Diệp duỗi lưng một cái, hệ thống Đạo Điển thông báo:

[Phân tích tâm lý dụng hộ hoàn tất: Độ nghiện đạt 85%. Doanh thu dự kiến trong 24h: 50 vạn linh thạch. Lưu ý: Máy chủ có dấu hiệu quá tải do quá nhiều lời tỏ tình gửi tới Tuyết Thanh Nguyệt, khuyến nghị nâng cấp bộ vi xử lý lên chip 64-phù văn.]

Lục Diệp nhếch môi cười, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những cung điện uy nghi của giới cầm quyền tu tiên giới đang ngự trị.

"Các vị tông chủ, trưởng lão thân mến… Thế giới này không còn vận hành bằng việc ngồi thiền nữa đâu. Từ nay về sau, muốn có tài nguyên, hãy học cách… làm 'idol' đi!"

Bên cạnh hắn, Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Lục Diệp đã có chút gì đó kinh hãi lẫn tò mò: "Ngươi nói bài tập này giúp ta tản nhiệt… nhưng ta cảm thấy trái tim ta lại nóng lên. Có phải ta cũng bị 'bug' rồi không?"

Lục Diệp liếc nhìn bảng thông số của nàng trên Đạo Điển: "Không, đó không phải là lỗi hệ thống. Đó là sự gia tăng của 'lưu lượng người hâm mộ'. Thánh nữ à, nàng sắp trở thành người có tầm ảnh hưởng lớn nhất cái Vạn Vật Nguyên Giới này rồi. Đừng lo, ta đã viết code để bảo vệ nàng khỏi virus tâm linh rồi."

Tiếng lạch cách của bàn tính gỗ vang lên giữa đêm khuya Phù Văn Thành. Đêm đó, một nửa dân số thành phố mất ngủ. Có người vì say mê nhan sắc của Thánh nữ, có người vì bực bội do thơ của Mạnh Hùng, nhưng đa số là vì một sự nhận thức đáng sợ:

Tu tiên giới, có lẽ đã bị gã kỹ sư điên khùng mang tên Lục Diệp "bẻ khóa" (crack) hoàn toàn rồi.

Thiên Đạo ở trên cao, dường như cũng đang lờ mờ nhận ra rằng "quy luật vận hành" của nó đang bị một kẻ nào đó chèn thêm một đoạn mã quảng cáo không thể bỏ qua (unskippable ads). Và gã kỹ sư ấy, đang ngồi mỉm cười chuẩn bị cho buổi livestream tiếp theo với chủ đề: "Làm thế nào để độ kiếp mà không bị sét đánh – Giải mã thuật toán của sấm sét."

Chương truyện kết thúc với hình ảnh Phù Văn Thành chìm trong ánh sáng lung linh của hàng vạn mặt gương, một mạng lưới thông tin vô hình nhưng cứng cáp đang bủa vây lấy toàn bộ thế giới cổ xưa, bắt đầu một cuộc đại thanh lọc về tư duy và cả túi tiền của các tu sĩ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8