Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 55: Mạnh Hùng trở thành Idol thơ ca**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:56:34 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 55: MẠNH HÙNG TRỞ THÀNH IDOL THƠ CA**

Tại tổng bộ của Vạn Vật Các đặt giữa lòng Phù Văn Thành, bầu không khí không giống một tông môn tu tiên truyền thống với khói hương nghi ngút, mà lại rực rỡ ánh sáng từ những màn hình trận pháp khổng lồ. Lục Diệp ngồi trên một chiếc ghế tựa bọc da yêu thú được thiết kế theo đúng tỷ lệ công thái học, mắt hắn loé lên những dòng mã màu xanh lục chạy dài.

Trước mặt hắn, Đạo Điển Phân Tích đang hiển thị một biểu đồ hình nến đỏ lòm.

“Tỷ lệ lưu giữ người dùng trên hệ thống Gương Truyền Tin đang giảm 15% vào khung giờ tý. Nguyên nhân: Thiếu hụt nội dung giải trí mang tính giải tỏa.” Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn pha lê. “Bọn tu sĩ này bình thường chỉ biết chém giết hoặc bế quan, tâm hồn khô héo như rễ cây già. Chúng ta cần một ‘cú hích’ văn hóa.”

Đúng lúc đó, một tiếng “Rầm!” vang dội khiến cả tòa lầu rung chuyển. Cánh cửa gỗ lim dày cả tấc bị đẩy văng ra, một gã khổng lồ cao gần hai trượng, bắp tay to hơn vòng bụng của người trưởng thành, lù lù bước vào. Trên tay gã không cầm đại đao hay búa tạ, mà lại cầm một nhành hoa đào nhỏ xíu và một cuốn sổ bọc lụa hồng.

Đó chính là Mạnh Hùng – gấu thép của Vạn Vật Các, kẻ mà chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ làm sụp một góc tường thành.

“Lục huynh! Ta lại có cảm hứng! Nghe ta đọc bài này, đảm bảo chấn động thiên địa, quỷ khóc thần sầu!”

Lục Diệp không thèm ngước mắt, nhạt giọng hỏi: “Thông số nhịp tim của ngươi đang ở mức 120, nồng độ linh khí trong phổi đạt đỉnh. Ngươi lại vừa rặn ra cái gì kinh dị đúng không?”

Mạnh Hùng không đợi trả lời, hắng giọng một cái làm bụi trên trần nhà rơi lả tả. Gã đứng theo tư thế nghiêm chỉnh, tay trái cầm hoa, tay phải vuốt bộ râu quai nón lởm chởm, cất giọng oanh vàng như búa nện vào đe:

“Hôm nay nắng đẹp rạng ngời,
Ta cầm cái búa ta thời đập chân.
Đập xong thấy rất là dần (rần),
Thì ra cái búa nó gần… cái u!”

Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Một con chim linh thú đang đậu ngoài cửa sổ nghe xong bài thơ, đôi mắt trợn ngược, cứng đờ rồi rơi thẳng xuống đất, chết vì sang chấn thính giác.

Lục Diệp xoa thái dương. Qua lăng kính của Đạo Điển, hắn thấy bài thơ của Mạnh Hùng có cấu trúc logic âm thanh tệ đến mức nó tạo ra một tần số rung động gây rối loạn tuần hoàn máu. Nhưng, một ý tưởng lóe lên trong đầu kẻ mang tư duy “hacker” này.

“Mạnh Hùng, ta hỏi thật, ngươi có muốn nổi tiếng không? Có muốn hàng vạn nữ tu sĩ mỗi khi nhìn thấy ngươi đều phải hét lên, còn các đại lão phải nghiền ngẫm từng lời của ngươi như kinh điển không?”

Đôi mắt nhỏ xíu của Mạnh Hùng sáng rực lên như đèn pha: “Ngươi nói thật sao? Ta luôn biết mình là một thi sĩ bị vùi lấp mà!”

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười mà nếu Tuyết Thanh Nguyệt ở đây, nàng sẽ ngay lập tức bỏ chạy vì biết chắc có kẻ sắp bị đem ra làm thí nghiệm.

“Đạo Điển, bắt đầu phân tích tần số biểu cảm. Kích hoạt mô-đun Tối ưu hóa ngôn ngữ.”

Trước mắt Lục Diệp, bài thơ của Mạnh Hùng được phân rã thành các pixel năng lượng. Hắn bắt đầu dùng ngón tay “kéo và thả”, chỉnh sửa lại nhịp điệu.

“Thay đổi từ ‘đập chân’ thành ‘đập nát tâm ma’. Chỉnh lại vần ‘u’ thành vần ‘u’ trong ‘Thái Cổ’. Chèn thêm một đoạn nhạc nền tần số 528Hz – tần số kích thích tái tạo linh lực.” Lục Diệp vừa thao tác vừa lẩm bẩm. “Xong! Một bản ‘Hỗn Thế Thi Kinh’ phiên bản Beta.”

Ngay chiều hôm đó, trên tất cả các Gương Truyền Tin (GTT) khắp Cửu Châu, một thông báo “Pop-up” đột ngột hiện ra, che khuất cả những tin tức về chiến sự hay săn tìm bảo vật:

**[LIVE STREAM ĐẶC BIỆT: “MẠNH HÙNG VÀ NHỮNG VẦN THƠ ĐẠO TÂM” – PHÁT TRỰC TIẾP TỪ VẠN VẬT CÁC]**

Dân chúng tu tiên vốn đang tò mò với cái thứ gọi là “Gương Truyền Tin”, lập tức nhỏ một giọt máu để kết nối thần thức vào xem.

Màn hình ảo hiện lên. Một khung cảnh mờ ảo với sương khói và những cánh hoa anh đào (được Lục Diệp sử dụng trận pháp ánh sáng tạo hiệu ứng filter 4K). Ở giữa, Mạnh Hùng hiện ra với một diện mạo hoàn toàn mới.

Gã vẫn đô con, nhưng Lục Diệp đã bắt gã mặc một chiếc áo bào màu xanh nhạt rộng thùng lình để che bớt những khối cơ bắp đáng sợ, đầu đội khăn nho sĩ hơi lệch một chút cho có vẻ “phong trần”. Quan trọng nhất là lớp “filter” làm mịn da đã biến gương mặt hung tợn của gã trở thành một kiểu “soái ca cơ bắp” (gymmer-poet) lạ lẫm.

Mạnh Hùng run rẩy, nhìn vào cái trận pháp thu hình mà Lục Diệp gọi là “Camera”.

“Đọc đi, đừng có nấc cục.” Giọng Lục Diệp vang lên trong thần thức Mạnh Hùng.

Mạnh Hùng hít một hơi, linh áp từ lồng ngực gã tỏa ra khiến hiệu ứng sương khói xung quanh rung động, tạo nên vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm. Gã bắt đầu đọc bài thơ đã được Lục Diệp “re-code”:

“Thái cổ sơ khai một chữ Nhàn,
Trường mâu gác lại, ý miên man.
Tay ta đập nát hư vô tận,
Thấy ánh linh quang… chiếu lệ tràn.”

Giọng nói của Mạnh Hùng vốn dĩ thô thiển, nhưng qua hệ thống “Auto-tune” (Tự động chỉnh giọng) dựa trên dao động linh khí của Lục Diệp, nó bỗng trở nên trầm đục, hùng hồn như tiếng chuông đại hồng chung, lại vang vọng âm hưởng của thời gian cổ đại.

Kèm theo lời đọc, Lục Diệp tung ra một kỹ năng lạ: **“Tâm Linh Cộng Hưởng Phân Tích”**. Hắn biến những vần thơ của Mạnh Hùng thành các chuỗi sóng âm đánh thẳng vào hải thức của người xem, kích thích sự vận chuyển linh lực theo một chu kỳ cực kỳ thư giãn.

Kết quả thật điên rồ.

Dưới bảng bình luận của GTT, các dòng chữ nhảy lên như điên dại:

*“Trời đất ơi! Lời thơ chứa đựng ý vị không gian! Ta vừa nghe xong đã cảm thấy cổ chai Trúc Cơ của mình rung động!”* – (Nickname: Kiếm Khách Cô Đơn)

*“Mạnh đại sư thật là… thô trong có tế! Nhìn bắp tay ngài kìa, đó chắc chắn là sức mạnh của sự nam tính kết hợp với tâm hồn thơ văn!”* – (Nickname: Ngọc Nữ Thanh Lâu)

*“Ta thề, đây là lần đầu tiên ta thấy một người vừa có thể đấm vỡ đầu yêu thú, vừa có thể làm ta muốn khóc vì một bài thơ!”* – (Nickname: Lão Đạo Sĩ Đi Ngang)

Lượng người xem (view) tăng vọt từ 1.000 lên 100.000, rồi cán mốc một triệu trong chưa đầy một canh giờ. Lục Diệp ngồi phía sau hậu trường, mỉm cười nhìn con số “Linh thạch ảo” quy đổi từ lượt xem đang nhảy múa liên tục.

Nhưng hắn không dừng lại ở đó.

“Mạnh Hùng, chuyển sang giai đoạn 2: Tương tác trực tiếp.”

Mạnh Hùng nhìn thấy số lượng “Trái tim linh khí” (Like) bay ngợp trời trên màn hình, sự tự tin của gã bộc phát đến mức không kiểm soát nổi. Gã gạt phắt cái kịch bản của Lục Diệp ra, nhìn chằm chằm vào Camera và gầm lên:

“Cảm ơn đạo hữu ‘Ngọc Nữ Thanh Lâu’ đã tặng ta một đóa Sen Tuyết Ngàn Năm! Để đáp lễ, ta sẽ tặng nàng một bài thơ ngẫu hứng!”

Lục Diệp giật thót mình: “Này, dừng lại! Đừng có…”

Không kịp nữa. Mạnh Hùng đã xuất khẩu thành thơ (theo đúng bản chất gốc):

“Tặng nàng đóa hoa xinh xinh,
Mặt nàng trông giống… cái bình vôi to.
Nếu mà nàng có muốn hò,
Ta đây sẽ dắt… con bò tới chơi!”

Lục Diệp đứng hình. Hắn chuẩn bị sẵn tâm thế để thấy lượt người xem sụt giảm hoặc dân mạng vào chửi bới vì bài thơ quá nhảm nhí. Nhưng không, qua Đạo Điển Phân Tích, hắn thấy một hiện tượng lạ lùng hơn.

Biểu đồ cảm xúc của khán giả không phải là “Giận dữ”, mà là một màu tím ngắt – ký hiệu của sự “Phát cuồng vì sự lố bịch tích cực”.

*“Ha ha ha! Mạnh đại sư thật hài hước! Ngài ấy đang dùng phép ẩn dụ để mỉa mai cái hư danh của vẻ đẹp bề ngoài!”*

*“Chữ ‘Cái bình vôi’ chắc chắn là đang nói về sự bao dung của đại địa! Còn ‘Con bò’ chính là biểu tượng của sức lao động kiên trì trong tu hành! Đại sư thực sự là thiên tài!”*

Lục Diệp đần mặt ra. Hắn chợt hiểu ra một quy luật mới trong thế giới này: **Hiệu ứng Quần chúng (Herd Mentality)**. Một khi con người đã tin ai đó là vĩ đại, thì dù người đó có làm gì đi nữa, họ cũng sẽ tìm ra cách để lý giải nó theo hướng cao siêu.

Chớp lấy thời cơ, Lục Diệp kích hoạt kỹ năng: **“Vật phẩm đi kèm Đạo Điển”**.

Trên màn hình hiện lên một ô cửa sổ nhỏ: **[SỔ TAY THƠ MẠNH HÙNG – PHIÊN BẢN CÓ CHỮ KÝ LINH LỰC. CÔNG DỤNG: ỔN ĐỊNH TÂM MA, TĂNG 5% TỐC ĐỘ LUYỆN KHÍ. GIÁ CHỈ 99 LINH THẠCH THẤP CẤP. GIỚI HẠN 500 QUYỂN!]**

“Bấm mua ngay!”
“Của ta! Ai dám tranh với ta, ta đồ sát cả gia tộc!”
“Mạnh đại sư, con yêu ngài!”

500 quyển sổ (thực chất chỉ là giấy lộn mà Lục Diệp cho thuộc hạ đóng tập lúc sáng và hắn tiện tay đóng dấu một cái phù văn tụ khí đơn giản lên đó) bị quét sạch trong vòng 3 giây. Doanh thu nhảy lên một con số khiến cả Thanh Vân Tông luyện tập một năm cũng không kiếm nổi.

Mạnh Hùng lúc này đã hoàn toàn nhập vai “Idol”. Gã bắt đầu biểu diễn… cơ bắp theo nhịp thơ. Mỗi khi gã gồng người, tiếng cơ bắp cuồn cuộn nổ ra như sấm sét hòa quyện với những vần thơ ngây ngô tạo thành một loại “Nghệ thuật trình diễn” (Performance Art) cực kỳ gây nghiện.

Đúng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm kiếm, mặt lạnh như tiền. Khi nhìn thấy cảnh tượng trong lầu – một gã khổng lồ đang uốn éo làm thơ trước một tấm gương tỏa sáng, còn Lục Diệp thì đang gõ lia lịa lên một cái bảng tính ảo – nàng chết lặng.

“Lục Diệp… ngươi đang làm cái quái gì với danh dự của môn phái thế này?”

Lục Diệp không quay đầu lại, tay vẫn thao tác: “Danh dự? Ta đang định nghĩa lại nó. Tuyết sư tỷ, nàng hãy nhìn xem, lưu lượng truy cập của Mạnh Hùng đang bằng tổng lượng tu sĩ bế quan của mười đại môn phái cộng lại. Sức mạnh của fan hâm mộ (Fandom) là một loại sức mạnh tín ngưỡng nguyên chất nhất. Nếu chúng ta nắm giữ được nó, chúng ta sẽ có ‘Tường lửa’ mạnh nhất thế giới.”

Tuyết Thanh Nguyệt cau mày, nhìn vào Gương Truyền Tin. Nàng thấy những dòng bình luận cuồng nhiệt, thấy những tu sĩ sẵn sàng bỏ ra cả đống tài nguyên chỉ để cầu Mạnh Hùng đọc tên mình một lần.

“Ngươi… ngươi biến tu tiên thành cái trò gì thế này?”

“Ta không biến nó thành cái gì cả.” Lục Diệp đứng dậy, tắt màn hình, xoay người nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm đầy logic. “Ta chỉ là đang phân tích bản chất con người. Ai cũng cô đơn trên con đường cầu đạo. Họ cần một thứ gì đó để kết nối, dù đó là một gã to xác làm thơ dở. Và Mạnh Hùng… chính là cầu nối đó.”

Hắn liếc qua Mạnh Hùng đang cười hơ hớ cảm ơn fan, rồi nói tiếp:

“Chuẩn bị đi, sự kiện này sẽ khiến Thiên Cơ Các ngứa mắt. Bọn chúng luôn tự cho mình là kẻ độc quyền nắm giữ dư luận và thiên cơ. Khi thấy chúng ta tạo ra một Idol có sức ảnh hưởng vượt xa những lời bói toán của chúng, chúng sẽ sớm ‘update’ một đợt tấn công.”

Tuyết Thanh Nguyệt thở dài, tra kiếm vào bao: “Vậy ngươi định làm gì tiếp theo? Cho Mạnh Hùng đi lưu diễn à?”

Lục Diệp cười bí hiểm: “Lưu diễn là xưa rồi. Chúng ta sẽ mở ‘Học viện Idol Tu Tiên’. Và nàng, Tuyết sư tỷ… nàng sẽ là huấn luyện viên hình thể cho các đệ tử nữ.”

“Ngươi muốn ta dạy họ nhảy cái môn thể dục nhịp điệu kia sao?” Mặt Tuyết Thanh Nguyệt đỏ bừng lên vì tức giận.

“Chính xác!” Lục Diệp búng tay cái chóc. “Chúng ta sẽ đặt tên nhóm nhạc nữ đầu tiên là… ‘Thanh Vân Thiếu Nữ Đoàn’. Hãy tưởng tượng đi, một nghìn nữ tu cùng đồng diễn kiếm pháp theo điệu nhạc phối hợp với hiệu ứng ánh sáng phù văn… Doanh thu từ vé bán qua GTT sẽ đủ để chúng ta mua đứt cả một dải linh mạch!”

Trưa hôm đó, toàn bộ giới tu tiên Cửu Châu chấn động. Một thế lực mới mang tên “Người hâm mộ” bắt đầu thành lập những bang phái không dựa trên công pháp, mà dựa trên việc ai thích bài thơ nào của Mạnh Hùng hơn.

Thế giới tu tiên rập khuôn, cổ hủ suốt vạn năm, dưới sự “hack” của Lục Diệp, đang dần biến thành một sân khấu khổng lồ đầy náo nhiệt và hỗn loạn.

Và ở đâu đó tại một góc khuất của Thiên Đạo Ý Chí, một thông báo lỗi mờ ảo hiện lên mà chỉ Lục Diệp mới có thể cảm nhận được:

*[Cảnh báo: Dữ liệu văn hóa thế giới đang bị nhiễm mã độc mang tên “Poetry_Hùng_V1.0”. Tần số logic đang bị nhiễu loạn nghiêm trọng bởi tiếng cười…]*

Lục Diệp nhìn dòng cảnh báo, nhếch môi: “Lỗi à? Không, đây gọi là… Tính năng mới.”

[Hết Chương 55]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8