Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 58: Đi sâu vào Ma giới**
**CHƯƠNG 58: ĐI SÂU VÀO MA GIỚI**
Bầu trời của Ma giới không phải là một màu đen kịt như trong những cuốn điển tịch tu tiên cũ kỹ vẫn thường miêu tả. Qua lăng kính của cuốn "Đạo Điển Phân Tích", trong mắt Lục Diệp, nó là một bảng màu hỗn loạn của những dải tia cực tím và hồng ngoại xen kẽ. Linh khí ở đây có nồng độ chất rắn lơ lửng cực cao, mang tính axit mạnh và độ nhớt chẳng khác nào nhựa đường nung chảy.
“Hắt xì!”
Mạnh Hùng xoa xoa cái mũi đỏ ửng, bắp tay cuồn cuộn của hắn run lên một chút vì luồng không khí lạnh lẽo mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Hắn nhìn quanh, gương mặt vốn hung tợn giờ lại lộ ra vẻ lúng túng: “Đại ca, cái nơi quỷ quái này khiến đệ thấy ngứa ngáy quá. Cứ như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da ấy. Hay là để đệ ngâm một bài thơ cho ấm người nhé?”
Tuyết Thanh Nguyệt đứng cạnh đó, tay nắm chặt cán kiếm Băng Sương, sắc mặt hơi xanh xao. Nàng vốn tu luyện công pháp hệ Băng, bình thường vốn đã thanh lãnh, nhưng khi đứng giữa một môi trường mà linh khí tràn ngập tạp chất hỏa độc và oán niệm của Ma giới, nàng cảm thấy chân khí trong người đang có dấu hiệu “đình công”.
“Đừng thơ thẩn gì cả.” Lục Diệp thản nhiên cắt ngang, mắt vẫn không rời khỏi những dòng thông số xanh loáng thoáng hiện lên trong không trung trước mặt. “Ngươi cảm thấy ngứa là vì nồng độ Ma sát ở đây đạt mức 720 ppm, nó đang phản ứng oxy hóa với lớp da dày như da trâu của ngươi đó thôi. Còn Tuyết sư muội, đừng gồng mình ép Băng Tâm Quyết nữa.”
Lục Diệp vừa nói vừa lấy ra từ túi trữ vật hai cái khẩu trang làm bằng tơ tằm băng vân, trên mặt có gắn hai miếng thạch ngọc nhỏ đã được gọt giũa kỳ lạ.
“Đeo vào đi. Đây là ‘Máy lọc ion linh khí’ phiên bản 1.0. Ta đã cài đặt phù văn phân tách, nó sẽ lọc bỏ 95% tạp chất Ma khí trước khi các ngươi hít vào phổi. Riêng sư muội, miếng ngọc kia có chứa nồng độ kiềm cao, sẽ giúp trung hòa lượng axit trong không khí, tránh cho da mặt ngươi bị khô nẻ.”
Tuyết Thanh Nguyệt bán tín bán nghi nhận lấy chiếc khẩu trang, khi đeo vào, một luồng khí thanh mát ngay lập tức tràn đầy lồng ngực. Nàng ngẩn người, cảm giác bí bách bấy lâu tan biến sạch sành sanh. Nàng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt phức tạp: “Ngươi… tại sao cái gì ngươi cũng chế tạo ra được vậy? Đây chẳng phải là nghịch thiên cải mệnh sao?”
Lục Diệp nhún vai, chỉnh lại chiếc kính gọng đồng (thực chất là một thiết bị đo lường quang học): “Đây là khoa học, không phải nghịch thiên. Chúng ta chỉ đang tối ưu hóa các điều kiện môi trường để phù hợp với sinh thái của bản thân mà thôi.”
Cả nhóm bắt đầu tiến sâu hơn vào thung lũng Huyết Sát. Càng vào sâu, cảnh vật càng trở nên quái dị. Những hàng cây xương khô đen nhánh vươn lên như những cánh tay quỷ, trên tán cây không có lá mà là những khối thịt bầm dập đang phập phồng hô hấp.
Suddenly, Đạo Điển trong tay Lục Diệp phát ra một âm thanh “Tít tít” dồn dập.
*[Cảnh báo: Phát hiện thực thể sinh học mang năng lượng tiêu cực cao. Khoảng cách: 200 pixel. Phương vị: 2 giờ. Trạng thái: Đang rình rập. Chủng loại: Huyết Sát Ma.]*
Lục Diệp đứng lại, giơ tay ra hiệu. Mạnh Hùng lập tức tiến lên phía trước, vai u thịt bắp gồng lên chắc nịch, đôi mắt vốn nhìn thơ ca nay lại rực cháy ý chí chiến đấu. Tuyết Thanh Nguyệt cũng tuốt kiếm, hàn khí lan tỏa.
Từ trong bụi cỏ đen, một bóng đen gầy guộc, cao tới hai trượng lao vút ra. Nó có bốn cánh tay dài ngoằng, móng vuốt sắc lẹm, gương mặt chỉ có duy nhất một cái miệng khổng lồ chứa đầy những chiếc răng nanh tẩm độc. Tiếng gầm của nó chấn động cả màng nhĩ, mang theo một loại dao động linh hồn khiến người bình thường sẽ lập tức ngã quỵ.
“Gào! Thức ăn… nhân loại tươi ngon!”
Con Huyết Sát Ma cười khẩy, nó nhìn ba người như nhìn những con kiến. Thế nhưng, nó nhận thấy có gì đó không đúng. Kẻ đứng đầu, một thanh niên mặc trường bào trắng phẳng phiu, không hề có vẻ gì là sợ hãi. Hắn ta không rút kiếm, mà lại… lấy ra một cuốn sổ và một cây bút lông, vừa nhìn nó vừa gật gù ghi chép.
“Dừng lại một chút.” Lục Diệp bỗng nhiên giơ tay lên, giọng điệu điềm tĩnh như một giáo sư đại học đang đứng trên bục giảng. “Trước khi ngươi tấn công, ta có vài thắc mắc về cấu tạo sinh học của ngươi.”
Con Ma tộc ngẩn người. Nó đã sống hàng trăm năm, giết hại không biết bao nhiêu tu sĩ, nhưng chưa từng thấy ai đòi… phỏng vấn nó trước khi chết.
“Ngươi nói cái gì? Chết đi!”
“Nhịp tim 180 lần/phút. Cấu trúc xương của ngươi là dạng rỗng chứa đầy khí mê-tan để giảm trọng lượng, hèn gì ngươi có thể bật nhảy nhanh như vậy.” Lục Diệp không thèm nhìn đường tấn công của con quỷ, hắn thản nhiên bước sang bên trái đúng 15 centimet.
Móng vuốt của Huyết Sát Ma sượt qua áo Lục Diệp trong gang tấc, đâm sầm xuống đất tạo thành một hố sâu.
Lục Diệp vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Nhưng mà, ngươi thấy không? Do hai đôi tay của ngươi không đối xứng về mặt khối lượng, nên khi tung chiêu toàn lực, trung tâm trọng lực của ngươi bị lệch về bên phải 1.2 độ. Đó là lý do ngươi vồ trượt ta dù khoảng cách rất gần.”
“Ngươi… ngươi nói nhảm cái gì đó!” Con Ma tộc gầm lên, quay phắt lại định cắn xé.
“Đừng cử động mạnh.” Lục Diệp đẩy kính, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo của sự phân tích. “Gan của ngươi đang bị xơ cứng do hấp thụ quá nhiều linh khí tạp chất không qua xử lý. Phía dưới xương sườn thứ ba bên trái của ngươi có một khối u linh lực. Mỗi lần ngươi vận công, khối u đó sẽ chèn ép vào dây thần kinh vận động trung ương. Nếu ta đoán không lầm, chân trái của ngươi thường xuyên bị tê bì đúng không?”
Con Huyết Sát Ma khựng lại, đôi mắt độc nhất lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Làm sao hắn biết? Bí mật này ngay cả bằng hữu chí cốt của nó cũng không hay biết! Đúng là mỗi lần chiến đấu quá ba canh giờ, chân trái của nó sẽ hoàn toàn mất đi tri giác.
“Ngươi là bác sĩ của Ma giới?” Con quái vật lắp bắp.
“Không, ta là kẻ chuyên bóc tách các lỗi hệ thống.” Lục Diệp gấp cuốn sổ lại, nhìn về phía Mạnh Hùng: “Hùng tử, vị trí xương sườn thứ ba bên trái, dùng lực 80%, góc đánh 30 độ hướng lên trên. Ở đó là điểm yếu cấu trúc, đánh vào đó sẽ gây ra hiệu ứng cộng hưởng toàn thân, khiến hệ thống kinh mạch của nó bị đoản mạch ngay lập tức.”
Mạnh Hùng cười hắc hắc, nắm đấm to như cái vò rượu rung lên: “Rõ thưa đại ca! Tiện đây đệ có bài thơ tặng nó:
‘Ma quỷ có gớm có ghê,
Gặp ngay đại ca, chết mê chết mệt!’”
*Uỳnh!*
Một cú đấm trực diện. Mạnh Hùng không dùng bất kỳ thần thông hào nhoáng nào, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ bắp thuần túy theo đúng chỉ dẫn tọa độ của Lục Diệp.
Tiếng xương gãy răng rắc vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Con Huyết Sát Ma to lớn như vậy, lại giống như một cái bong bóng bị châm kim, toàn thân co giật dữ dội, ma khí tán loạn phun ra từ các lỗ chân lông. Nó quỵ xuống, đôi mắt nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật còn đáng sợ hơn cả chính nó.
“Logic… Cái gì gọi là logic…” Nó thều thào trước khi tan biến thành một bũng nước đen ngòm.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh kiếm trong tay nàng vẫn chưa kịp nhuốm máu. Nàng thở dài, tra kiếm vào vỏ: “Lục Diệp, ta bắt đầu cảm thấy tu luyện kiếm đạo mười mấy năm của mình thật là lãng phí. Chúng ta đang đánh nhau, hay là đang làm thí nghiệm mổ xẻ vậy?”
“Sư muội sai rồi.” Lục Diệp cúi xuống, nhặt lấy một viên tinh thể màu đỏ còn sót lại của con quái vật – đó là Ma Đan. “Chiến đấu chính là một quá trình trao đổi thông tin và năng lượng cường độ cao. Ai nắm giữ nhiều thông tin hơn, ai hiểu rõ quy luật vận hành của năng lượng hơn, người đó sẽ thắng. Đây không phải là mổ xẻ, đây là sự tôn trọng đối với cấu tạo của đối thủ.”
Hắn đưa viên Ma Đan lên trước mắt, Đạo Điển lập tức quét qua.
*[Phân tích Ma Đan cấp thấp: Chứa 40% linh năng huyết nhục, 30% hỏa độc, 30% ký ức hỗn loạn. Đề xuất: Dùng linh hỏa chưng cất ở nhiệt độ 800 độ C để loại bỏ tạp chất, có thể thu được ‘Viên năng lượng sạch’ giúp nâng cao tu vi mà không gây tẩu hỏa nhập ma.]*
“Thấy chưa? Ma tộc không phải là kẻ thù, chúng là những kho tài nguyên di động chứa đầy những dữ liệu chưa được phân loại.” Lục Diệp mỉm cười thực dụng, ném viên Ma Đan cho Mạnh Hùng: “Cầm lấy, tối nay ta sẽ chế biến cho ngươi một món ‘Linh khí kho tộ’ sạch sẽ nhất.”
Mạnh Hùng nuốt nước bọt cái ực, mắt sáng rực lên: “Đại ca vạn tuế!”
Cả nhóm tiếp tục tiến vào sâu hơn trong màn sương tím. Trong bóng tối, Lục Diệp nhìn vào bản đồ của Đạo Điển, lông mày khẽ nheo lại. Cấu trúc địa tầng của Ma giới đang thay đổi theo một quy luật phi vật lý. Những dòng mật mã đỏ lòm bắt đầu xuất hiện dày đặc ở rìa bản đồ.
“Có vẻ như chúng ta đã chạm đến một vùng ‘Glitch’ (lỗi hình ảnh) của thế giới này rồi.” Lục Diệp lẩm bẩm.
“Gì cơ?” Tuyết Thanh Nguyệt hỏi lại.
“Không có gì. Chỉ là ta phát hiện ra Ma giới này… thực chất giống như một cái ổ cứng đã quá cũ và chứa quá nhiều file rác. Nếu không được ‘Format’ lại sớm, cả thế giới này sẽ bị sụp đổ hoàn toàn.”
Lục Diệp nhìn sâu vào vực thẳm trước mắt, nơi một tòa lâu đài lơ lửng được cấu tạo hoàn toàn bằng những khối lập phương ma quái đang hiện ra. Đó chính là sào huyệt của một trong những Ma Vương – người đang nắm giữ một mảnh của Tiên Ma Đạo Điển.
“Chuẩn bị đi.” Lục Diệp nói, giọng hắn vang vọng trong không gian u tối. “Chúng ta sắp đi sửa lỗi cho cái thế giới này rồi.”