Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 60: Hợp đồng hòa bình**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:59:50 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 60: HỢP ĐỒNG HÒA BÌNH**

Huyết Sát Ma Tôn, kẻ vừa mười lăm phút trước còn là nỗi khiếp sợ của cả một vùng biên cảnh, giờ đây đang ngồi trên một chiếc ghế bành bọc đệm linh thú cấp cao nhất, sắc mặt hồng nhuận một cách kỳ lạ. Lão khẽ cử động thân dưới, cảm giác nhẹ nhàng thanh thoát như thể vừa vứt bỏ được một tảng đá nghìn cân treo ở… hậu đình.

“Thoải mái… thật sự là quá thoải mái.” Ma Tôn thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn Lục Diệp không còn chút sát ý nào, mà thay vào đó là một sự kính trọng xen lẫn sợ hãi sâu sắc.

Kẻ có thể dùng một cây châm và ba lọ thuốc nước để khuất phục một đại năng tu vi Hợp Thể kỳ, hoặc là một vị thần y chuyển thế, hoặc là một kẻ nắm giữ bí thuật tra tấn tàn khốc nhất thiên hà. Với Ma Tôn, Lục Diệp thuộc về loại thứ hai.

Lục Diệp thản nhiên ngồi đối diện, trước mặt hắn không phải là linh trà hay tiên quả, mà là một xấp giấy da dê dày cộm và một cây bút lông do chính tay hắn chế tạo. Hắn gõ nhẹ cán bút xuống mặt bàn, thanh âm đanh gọn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ tử thần.

"Xong việc chữa bệnh, giờ chúng ta bàn đến việc làm ăn." Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng (một thói quen từ kiếp trước), đôi mắt nheo lại dưới ánh nến lờ mờ của đại điện Ma giới. "Ma Tôn, ta đã phân tích qua báo cáo chiến sự ba năm qua của Huyết Lâu. Ngươi có muốn biết vì sao ngươi càng đánh càng nghèo không?"

Huyết Sát Ma Tôn khựng lại, đôi lông mày đỏ rực nhướng lên: "Nghèo? Bản tọa chiếm giữ mười ba quặng linh thạch, bắt nô dịch hơn mười vạn người, sao có thể nghèo?"

Lục Diệp khẩy một cái, Đạo Điển trong đầu hắn bắt đầu chạy dữ liệu. Một màn hình ảo mà chỉ hắn thấy hiện ra với hàng loạt biểu đồ hình cột và đường kẻ đỏ lòm.

"Sai lầm. Hoàn toàn sai lầm về mặt logic kinh tế." Lục Diệp cầm bút, vẽ lên giấy da dê ba vòng tròn lớn. "Thứ nhất: Chi phí vận hành. Để duy trì một đội quân ma tu mười vạn người đi đánh chiếm, mỗi ngày ngươi tiêu tốn 50.000 linh thạch hạ phẩm cho khẩu phần ăn và hồi phục linh lực. Thứ hai: Khấu hao trang bị. Sau mỗi trận đánh, tỷ lệ hỏng hóc pháp bảo của thuộc hạ ngươi là 15%, tiền tu sửa tốn thêm 20.000 linh thạch. Thứ ba: Tỷ lệ ROI – hoàn vốn đầu tư. Ngươi cướp được một tòa thành, trừ đi số linh thạch bị đốt phá và số dân chạy mất, ngươi chỉ thu về được vỏn vẹn 40.000 linh thạch."

Lục Diệp đập mạnh tay xuống bàn, thanh âm lạnh lùng: "Tổng kết: Cứ mỗi một ngày chinh chiến, Ma giới của ngươi lỗ ròng 30.000 linh thạch. Ngươi đánh càng lâu, phá sản càng nhanh. Ngươi gọi đây là tu tiên à? Đây là tự sát có kế hoạch!"

Đại điện im phăng phắc. Mạnh Hùng đứng phía sau há hốc mồm, dù không hiểu ROI là cái quái gì nhưng nghe đến đoạn "lỗ ròng" và "phá sản", hắn cảm thấy Ma Vương trước mặt bỗng nhiên thật đáng thương. Tuyết Thanh Nguyệt thì nheo mắt nhìn những con số, trí tuệ của nàng đủ để nhận ra logic của Lục Diệp cực kỳ chặt chẽ, dù những khái niệm hắn dùng nghe thật kỳ quái.

Huyết Sát Ma Tôn đờ người ra. Lão làm Ma Vương mấy trăm năm, chỉ biết giết và cướp, chưa bao giờ có ai dùng "số liệu" để tát vào mặt lão một cách phũ phàng như vậy. Lão lắp bắp: "Nhưng… tu tiên giới từ xưa đến nay chẳng phải đều là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu sao?"

"Đó là tư duy của thời đại đồ đá, thưa Ma Tôn đáng kính." Lục Diệp hừ lạnh. "Trong mắt ta, chiến tranh là một phương thức phân phối tài nguyên kém hiệu quả nhất. Tại sao phải đánh nhau để cướp một quặng linh thạch, trong khi ta có thể giúp ngươi tối ưu hóa quy trình khai thác hiện có, tăng năng suất lên 300%, đồng thời biến kẻ thù thành khách hàng tiêu thụ sản phẩm cho ngươi?"

Ma Tôn nuốt nước miếng: "Ngươi… ngươi nói gì? Biến kẻ thù thành khách hàng?"

Lục Diệp mỉm cười, nụ cười của một tay trung gian lừa đảo… à không, một nhà tư vấn chiến lược chuyên nghiệp. Hắn đẩy tờ giấy đầu tiên sang: "Đây là 'Hợp đồng liên minh kinh tế Thanh Ma'. Nghe kỹ các điều khoản này."

"Khoản 1: Thiết lập Khu Kinh Tế Tự Do tại biên cảnh. Chính đạo cung cấp kỹ thuật canh tác linh dược, Ma đạo cung cấp nhân lực dồi dào và các khoáng sản đặc thù từ vùng đất chết. Hai bên không đánh nhau, chỉ đánh thuế."

"Khoản 2: Chuyển đổi mô hình quân sự. Thay vì huấn luyện sát thủ, hãy huấn luyện ma tu thành… công nhân kỹ thuật cao. Ta đã phân tích, công pháp Huyết Sát của ngươi thực chất có khả năng kiểm soát nhiệt độ và lưu lượng chất lỏng cực tốt. Thay vì dùng để hút máu người, dùng nó để tinh luyện dược liệu nồng độ cao thì tỷ lệ thành công là 98%. Một lọ tinh chất linh dược do Ma tu luyện chế có giá trị gấp mười lần một cái đầu đệ tử Chính đạo."

Tuyết Thanh Nguyệt nghe đến đây thì suýt ngã ngửa. Nàng không nhịn được thốt lên: "Lục Diệp, ngươi định bắt Ma tu đi làm thợ luyện dược sao? Họ sẽ phát điên mất!"

"Phát điên vì có quá nhiều tiền sao?" Lục Diệp quay sang nhìn nàng, ánh mắt tỉnh bơ. "Thanh Nguyệt, cô quá ngây thơ. Đạo tâm là thứ mơ hồ, nhưng linh thạch là thứ thực tế. Ma tu cũng cần tài nguyên để thăng cấp. Nếu ngồi trong xưởng máy làm việc nhẹ lương cao, lại không sợ bị sét đánh hay Chính đạo truy sát, cô nghĩ họ chọn cái nào?"

Ma Tôn gật đầu như bổ củi. Đúng vậy, đám thủ hạ của lão ngày nào cũng lầu bầu về việc đi cướp nhưng toàn thu về được linh thạch phế phẩm, đã thế còn hay bị tàn phế. Nếu có cách kiếm tiền ổn định, ai mà muốn đem mạng ra đùa với kiếm quang của Chính đạo?

"Khoản 3: Bảo hiểm linh hồn và Bảo trợ dưỡng già." Lục Diệp tiếp tục, giọng nói đều đều như một cái máy. "Mỗi Ma tu tham gia liên minh sẽ được mua một gói bảo hiểm. Nếu tẩu hỏa nhập ma hoặc chết vì tai nạn lao động, gia đình sẽ nhận được một khoản linh thạch hỗ trợ. Ngoài ra, Ma giới sẽ cấp quyền sử dụng các 'Dưỡng lão động' với dịch vụ debug kinh mạch miễn phí mỗi quý một lần."

"Thành giao! Bản tọa ký ngay!" Huyết Sát Ma Tôn không đợi Lục Diệp nói hết, lão vội vàng chộp lấy cây bút. Ý nghĩ về việc không phải chịu đựng cơn đau "kia" thêm lần nào nữa đã xóa sạch mọi tham vọng bá chủ của lão.

"Khoan đã." Lục Diệp chặn tay lão lại. "Ký bằng máu thường không có giá trị logic cao. Chúng ta dùng Thề nguyện Thiên đạo gắn liền với Mã định danh cá nhân linh hồn. Nếu ai vi phạm, 'Lệnh bài kinh tế' trong tay họ sẽ tự động kích hoạt chế độ nổ tung hoặc… gây tiêu chảy mãn tính trong 100 năm."

Ma Tôn run rẩy, nhưng nhìn vào lợi ích khổng lồ và cái "tương lai màu hồng" mà Lục Diệp vẽ ra, lão cắn răng nhỏ một giọt tinh huyết vào tờ giấy da dê.

Một luồng sáng vàng óng từ thiên không giáng xuống, bao phủ lấy tờ giấy. Đây là dấu hiệu của Thiên Đạo chứng giám. Bản hợp đồng này không còn là giấy lộn, nó là một quy tắc mới được chèn vào mã nguồn của thế giới này.

Mạnh Hùng nhìn thấy cảnh này thì cảm thán: "Đúng là… đại ca đi tới đâu, hòa bình nở hoa tới đó. Chẳng qua bông hoa này nồng mùi tiền và… mùi thuốc trị trĩ."

Sau khi mọi việc hoàn tất, Lục Diệp đứng dậy, thu hồi Đạo Điển vào thức hải. Hắn liếc nhìn Ma Tôn đang hí hửng đọc các điều khoản "ưu đãi nhân viên", rồi nói nhẹ nhàng:

"Ma Tôn, đừng quên khoản phí tư vấn là 10% doanh thu quý đầu của Ma giới đấy. Ngoài ra, chiếc ghế ngươi đang ngồi là sản phẩm dùng thử của Vạn Vật Các ta, nếu muốn mua đứt, vui lòng thanh toán thêm năm nghìn linh thạch."

Huyết Sát Ma Tôn cười hì hì: "Năm nghìn chứ năm vạn bản tọa cũng trả! Lục tiên sinh, ngài thực sự là cứu tinh của đời ta. Từ nay về sau, ai dám động đến ngài ở Ma giới, chính là động đến cái đít… à không, động đến nồi cơm của toàn bộ Ma tu chúng ta!"

Bước ra khỏi Huyết Lâu, Tuyết Thanh Nguyệt vẫn cảm thấy mọi thứ như một giấc mơ. Nàng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt phức tạp: "Ngươi định làm gì tiếp theo? Ngươi vừa thay đổi hoàn toàn cục diện Tiên – Ma. Các tông môn Chính đạo sẽ phát điên khi biết Ma đạo không còn đi cướp mà đi làm kinh tế."

Lục Diệp ngửa mặt nhìn lên bầu trời sao, trong mắt hắn, những ngôi sao ấy đang chuyển động theo một quy luật dữ liệu vô hình.

"Phát điên? Không đâu." Lục Diệp nhếch môi. "Họ sẽ nhanh chóng nhận ra rằng, mua hàng của Ma đạo rẻ hơn và chất lượng hơn tự mình sản xuất. Rồi họ sẽ phải gia nhập vào chuỗi cung ứng của ta. Khi toàn bộ thế giới đều mắc nợ ta về mặt tài chính và logic, thì đó chính là lúc hòa bình thực sự bắt đầu."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về hướng Thanh Vân Tông: "Hơn nữa, ta vừa phân tích ra một bug lớn hơn trong Thiên Đạo. Có vẻ như 'Admin' của thế giới này đang cảm thấy khó chịu vì ta sửa đổi mã nguồn quá nhiều. Trận đấu thực sự bây giờ mới bắt đầu."

Mạnh Hùng gãi đầu: "Đại ca, huynh lại nói mấy lời thần bí rồi. Thế giờ chúng ta đi đâu?"

Lục Diệp thản nhiên đáp: "Đi mua đất. Ta vừa phân tích ra mạch linh khí bên cạnh Thanh Vân Tông đang có dấu hiệu rò rỉ dữ liệu, chúng ta sẽ mua khu đó với giá rẻ, sửa chữa lại rồi phân lô bán nền cho các vị lão quái muốn tìm nơi bế quan."

Dưới ánh trăng, ba cái bóng đổ dài trên con đường mòn. Một kẻ điên cuồng vì logic, một gã thô kệch yêu thơ, và một Thánh nữ đang dần bị "hỏng hệ thống". Họ bước đi, để lại phía sau một Ma giới đang bận rộn… viết đơn xin việc.

Chương 60 kết thúc, báo hiệu một thời đại "Hacker Tu Tiên" chính thức bùng nổ, nơi mà linh lực không còn là tất cả, mà "Data" và "Money" mới là chân lý tối thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8