Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 67: Chế tạo \”Kiếm đa năng\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:04:14 | Lượt xem: 2

**Chương 67: Kiếm Đạo Hay Là Công Cụ Đa Năng?**

Căn phòng lò rèn tại hậu viện của Vạn Vật Các đang bốc lên những làn khói màu xanh nhạt, kèm theo đó là tiếng "tít tít" đều đặn giống như tiếng máy móc đo nhịp tim. Giữa trung tâm căn phòng, Lục Diệp đang đeo một chiếc kính bảo hộ tự chế bằng tinh thể thạch anh, tay cầm một thanh sắt rỉ sét lấy ra từ đống phế liệu của Vạn Kiếm Nhai.

Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang hì hục quạt lò, mồ hôi nhễ nhại chảy trên những bắp thịt cuồn cuộn.

"Đại ca, đệ thực sự không hiểu." Mạnh Hùng vừa quạt vừa lẩm bẩm bài thơ mới nhất của mình: *"Lửa lò rực cháy đỏ au / Kiếm này đúc xong, chặt đầu yêu ma"*. Hắn dừng lại, gãi đầu: "Tại sao chúng ta không dùng Thần Hỏa hay Thiên Thạch để đúc kiếm, mà lại dùng đống sắt vụn này?"

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn đang rực lên những luồng sáng xanh lục. Trong tầm mắt của hắn, thanh sắt rỉ kia không phải là sắt, mà là một bảng thông số chi tiết hiện ra lơ lửng:

**[Vật phẩm: Phôi kiếm gãy của Thanh Lôi Môn]**
**[Thành phần: Sắt tinh luyện 72%, Đồng nát 12%, Tạp chất Carbon 15%, Tàn dư lôi điện 1%]**
**[Trạng thái: Cấu trúc phân tử bị mỏi (Metal Fatigue), liên kết linh khí bị đứt gãy 89%]**
**[Phân tích: Một đống rác có giá trị hồi tu lại ở mức 0.5%]**

"Mạnh Hùng, kiến thức của ngươi bị giới hạn bởi cái gọi là 'truyền thống'." Lục Diệp thản nhiên đáp, ngón tay hắn gõ nhẹ lên không trung như thể đang lướt trên một bàn phím ảo. "Trong mắt các thợ rèn ngoài kia, phôi kiếm này là rác. Nhưng trong mắt ta, đây là một khối dữ liệu chưa được tối ưu hóa. Ngươi thấy Carbon 15% là tạp chất? Ta thấy đó là một lỗi hệ thống làm giảm độ dẻo dai. Ngươi thấy tàn dư lôi điện 1% là phiền phức? Ta thấy đó là một cổng kết nối năng lượng tiềm năng."

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đang đứng tựa lưng vào cửa, tay cầm một quả linh táo, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Nàng vẫn đang diện bộ đồ bó sát dùng để tập "thể dục nhịp điệu" buổi sáng mà Lục Diệp bắt buộc – cái mà hắn gọi là "chỉnh sửa dòng khí huyết bị xung đột".

"Lục Diệp, ngươi nói là sẽ đúc cho ta một thanh kiếm có thể giúp ta đột phá kiếm ý tầng thứ ba." Nàng cắn một miếng táo, giọng lành lạnh: "Nhưng ta thấy ngươi đang chuẩn bị làm một cái cuốc chim thì đúng hơn."

Lục Diệp cười khẩy, tay trái đột ngột áp vào phôi sắt.

"Kỹ năng: **Debug Vật Chất – Tái Cấu Trúc**!"

*Oanh!*

Linh lực trong cơ thể Lục Diệp không tuôn ra như thác đổ, mà nó tinh vi như những sợi chỉ nano, luồn lách vào từng kẽ hở phân tử của thanh sắt. Trên cuốn Đạo Điển lơ lửng bên cạnh, các dòng code chạy nhanh đến mức chóng mặt.

"Xóa bỏ tạp chất Carbon… Chỉnh sửa cấu trúc mạng tinh thể từ lập phương tâm khối sang lập phương tâm mặt… Ép xung liên kết nguyên tử!"

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt há hốc mồm kinh ngạc. Họ không thấy lửa nung đỏ thanh kiếm, mà thấy thanh sắt rỉ sét đang tự động co rút, sủi bọt, rồi trở nên láng mịn một cách thần kỳ. Màu nâu xám của rỉ sét biến mất, thay vào đó là một màu bạc sáng choang, mang theo hơi thở của công nghệ hiện đại trộn lẫn với tiên khí.

"Bây giờ là phần quan trọng nhất: **Cài đặt Module**."

Lục Diệp lấy ra ba viên linh thạch phế phẩm. Thay vì khảm nạm lên chuôi kiếm theo kiểu thông thường, hắn dùng linh lực nghiền nát chúng thành bụi mịn, sau đó "vẽ" lên lưỡi kiếm những đường vân nhìn giống như bảng mạch điện tử của một cái mainboard máy tính.

"Module 1: Cắt thái cường hóa (High-frequency Vibration)." Lục Diệp lẩm bẩm. "Bản chất của sự sắc bén không phải là lưỡi kiếm mỏng, mà là tần số dao động. Chỉ cần lưỡi kiếm dao động ở tần số 20,000Hz, nó sẽ cắt đứt liên kết vật chất của đối phương."

"Module 2: Chức năng Đèn pin linh lực (Lumen Flash). Đi đêm không cần đuốc, khi chiến đấu có thể gây mù tạm thời cho đối thủ trong 2 giây bằng cách nén quang năng."

"Module 3…" Lục Diệp dừng lại, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt. "Đây là cực phẩm: **Linh Khí Chuyển Đổi Protocol – Wifi Kiếm Ý**."

Lão Quy trong nhẫn rốt cuộc không nhịn được, hiện lên một cái đầu ảo ảnh, hét lớn: "Tiểu tử thối! Ngươi đang làm cái quái gì vậy? Wifi là cái gì? Ngươi đang biến một thanh linh kiếm thành một cái dụng cụ của phường thợ rèn sao? Phẩm giá của kiếm tu đâu?"

"Lão Quy, ông lạc hậu quá." Lục Diệp búng tay một cái. "Tại sao mỗi lần kiếm tu muốn liên lạc với nhau lại phải đốt bùa truyền tin? Quá tốn kém và độ trễ cao. Ta cài vào đây một hệ thống thu phát sóng dựa trên dao động của kiếm ý. Chỉ cần có linh khí bao phủ, thanh kiếm này có thể đóng vai trò như một trạm phát sóng. Các đệ tử Vạn Vật Các chỉ cần cầm kiếm là có thể tán gẫu từ xa, không tốn một xu!"

Một canh giờ sau.

Trên bàn gỗ là một thanh trường kiếm có vẻ ngoài vô cùng kỳ lạ. Lưỡi kiếm phẳng lỳ, bóng loáng như gương, không có hoa văn rồng bay phượng múa, mà chỉ có những đường thẳng tắp và các ô vuông nhỏ li ti. Chuôi kiếm được tích hợp một cái khe nhỏ mà Lục Diệp bảo là "nơi cắm thẻ nhớ linh lực".

"Xong rồi. **Cửu Châu Vạn Năng Kiếm Ver 1.0**." Lục Diệp lau mồ hôi, đầy tự hào.

"Thử xem nào." Tuyết Thanh Nguyệt cầm lấy thanh kiếm. Cảm giác đầu tiên của nàng là… nhẹ. Nhẹ đến mức như cầm một hơi thở.

Lục Diệp chỉ vào một tảng Kim Cương Nham – loại đá cứng nhất dùng để thử binh khí: "Chém nó đi, đừng dùng linh lực, chỉ cần kích hoạt nút nhỏ ở chuôi kiếm."

Tuyết Thanh Nguyệt nhấn nhẹ vào cái nút màu xanh. Thanh kiếm bỗng phát ra tiếng "u u" cực nhỏ, lưỡi kiếm hơi mờ đi do dao động nhanh. Nàng vung tay một cái.

*Xoẹt.*

Tảng đá Kim Cương Nham dày ba thước bị cắt đôi như một miếng đậu phụ. Vết cắt phẳng đến mức có thể soi gương được.

"Cái gì?!" Mạnh Hùng nhảy dựng lên. "Đá Kim Cương Nham mà cắt như cắt rau thế này sao?"

"Đó mới chỉ là chức năng cơ bản." Lục Diệp điềm nhiên nói. "Tiểu Nguyệt, bây giờ nàng thử nghĩ đến việc gọt một quả táo trong đầu xem."

Tuyết Thanh Nguyệt hơi nhướng mày, nghĩ đến quả táo trên tay mình. Thanh kiếm đột nhiên… thu ngắn lại, một lưỡi dao nhỏ khác bật ra từ bên hông, xoay tròn điêu luyện. Chỉ trong nửa giây, vỏ quả táo rơi xuống thành một sợi dây duy nhất, mỏng dính và đều tăm tắp.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn thanh kiếm, rồi nhìn quả táo đã sạch vỏ trên tay, đôi môi anh đào há hốc: "Cái này… cái này cũng là kiếm pháp sao?"

"Không, cái này gọi là tối ưu hóa cuộc sống." Lục Diệp gật đầu. "Bây giờ, thử chức năng quan trọng nhất. Mạnh Hùng, cầm thanh kiếm gỗ ta vừa ném cho ngươi qua phòng bên cạnh."

Mạnh Hùng lơ ngơ cầm thanh gỗ chạy sang phòng cách vách. Lục Diệp nói với Tuyết Thanh Nguyệt: "Dùng kiếm ý truyền một thông điệp vào thanh kiếm, ví dụ như 'Mạnh Hùng là đồ ngốc'."

Tuyết Thanh Nguyệt hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn truyền một tia ý niệm vào kiếm.

Ngay lập tức, từ phòng bên kia vang lên tiếng hét kinh hãi của Mạnh Hùng: "Đại ca! Thần tích! Thanh gỗ trong tay đệ tự nhiên phát ra tiếng của Tuyết cô nương! Nó bảo đệ là đồ ngốc! Rõ mồn một luôn!"

Lão Quy hoàn toàn sang chấn tâm lý. Lão sống vạn năm, thấy qua kiếm có thể trảm thiên địa, kiếm có thể sinh vạn vật, nhưng chưa thấy thanh kiếm nào có thể… chửi người cách tường.

"Đây là mạng nội bộ dựa trên sự cộng hưởng tần số linh khí." Lục Diệp giải thích một cách máy móc. "Từ nay về sau, chỉ cần chúng ta mỗi người có một thiết bị đầu cuối như thế này, mọi hành động tác chiến sẽ được đồng bộ hóa. Tuyết Thanh Nguyệt đóng vai trò là Server trung tâm, Mạnh Hùng là Client. Nếu Mạnh Hùng bị đánh, thanh kiếm của nàng sẽ báo 'Lỗi kết nối' ngay lập tức."

Tuyết Thanh Nguyệt vuốt ve lưỡi kiếm, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bắt đầu biến mất, thay vào đó là một sự hưng phấn kỳ lạ. Nàng phát hiện ra rằng, với thanh kiếm này, nàng không cần phải gồng mình điều khiển kiếm ý phức tạp nữa, vì thanh kiếm đã tự động "tinh chỉnh" mọi sai số khi vung tay.

Đúng lúc này, bên ngoài Vạn Vật Các vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.

"Lục Diệp! Ra ngoài đây cho ta!" Tiếng của Vương Đằng kiêu ngạo vang lên. "Ta nghe nói ngươi vừa đúc được một thần khí? Đem ra đây so tài với 'Lôi Đình Kiếm' chính tông của ta! Nếu ngươi thua, hãy cút khỏi Thanh Vân Tông!"

Lục Diệp thở dài, cởi bỏ kính bảo hộ: "Lại là tên lỗi hệ thống này. Tiểu Nguyệt, nàng mới có kiếm mới, ra 'quét virus' cho hắn đi."

Tuyết Thanh Nguyệt gật đầu, tra kiếm vào vỏ – một chiếc vỏ kiếm có đèn LED xanh đỏ nhấp nháy mỗi khi nàng bước đi.

Bước ra sân trước, Vương Đằng đang đứng hiên ngang, quanh thân lôi điện bao phủ, thanh Lôi Đình Kiếm trên tay phát ra tiếng sấm nổ đì đùng, khí thế cực kỳ dọa người. Các đệ tử ngoại môn vây quanh xem rất đông, ai nấy đều trầm trồ trước uy lực của "Khí Vận Chi Tử".

"Tuyết sư muội? Tại sao muội lại cầm một thanh sắt kỳ lạ thế kia?" Vương Đằng nhíu mày nhìn thanh Cửu Châu Vạn Năng Kiếm của nàng. "Đừng bị tên điên Lục Diệp kia lừa. Kiếm là linh hồn của tu sĩ, không phải đồ chơi. Để huynh cho muội thấy thế nào là Chân Chính Kiếm Đạo!"

"Bớt nói nhảm đi." Tuyết Thanh Nguyệt nhớ lại lời dạy của Lục Diệp: *'Khi chiến đấu, không cần hoa mỹ, chỉ cần tìm ra điểm ảnh hưởng đến hiệu năng của đối thủ'*.

Nàng rút kiếm.

"Kích hoạt Module: Ánh Sáng Cường Độ Cao!"

*Bành!*

Một luồng ánh sáng trắng xóa, rực rỡ hơn cả mặt trời ban trưa đột ngột bộc phát từ lưỡi kiếm của nàng.

"A! Mắt của ta!" Vương Đằng đang chuẩn bị thi triển chiêu cuối hào nhoáng, bỗng nhiên bị ánh sáng cường độ 100.000 Lux chiếu thẳng vào võng mạc. Hắn hét lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm mắt, thanh Lôi Đình Kiếm rơi loảng xoảng xuống đất.

Tuyết Thanh Nguyệt không dừng lại, nàng nhấn nút: "Module: Dao động cao tần!"

Nàng lướt tới, một kiếm vung ngang qua ngực Vương Đằng. Nàng không chém vào da thịt hắn, mà chém vào thanh Lôi Đình Kiếm đang nằm dưới đất.

*Rắc!*

Thanh linh kiếm quý giá của Vương Đằng, được rèn từ sắt lôi thạch nghìn năm, dưới tần số rung động của Cửu Châu Kiếm, liền vỡ vụn thành trăm mảnh như một tấm kính cường lực bị đập trúng tử huyệt.

Cả trường đấu im phăng phắc.

Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào vỏ, âm thanh "tách" vang lên gọn gàng. Nàng nhìn Vương Đằng đang quỳ dưới đất, hai mắt chảy ròng ròng nước mắt (do bị lóa sáng), thản nhiên nói:

"Kiếm của ngươi… lỗi thời rồi. Theo lời Lục Diệp, nó có quá nhiều 'frame thừa' và hiệu suất truyền tải linh khí quá kém."

Vương Đằng run rẩy chỉ vào nàng: "Ngươi… ngươi dùng yêu thuật gì? Tại sao kiếm của ta lại vỡ? Tại sao ta lại… không thấy gì hết?"

Lục Diệp từ bên trong bước ra, tay cầm một ly nước chanh vừa dùng kiếm để vắt, thong thả uống một ngụm: "Đó không phải là yêu thuật, đó là khoa học. Kiếm của ngươi bị vỡ do hiện tượng cộng hưởng tần số. Còn mắt ngươi bị đau là do cường độ ánh sáng vượt quá ngưỡng chịu đựng của tế bào que. Ngươi thua là đúng rồi, vì ngươi đánh nhau dựa trên 'cảm xúc', còn chúng ta đánh nhau dựa trên 'thông số'."

Hắn nhìn ra đám đông đệ tử đang đờ đẫn: "Hôm nay Vạn Vật Các khai trương dịch vụ mới: 'Nâng cấp vũ khí lên chuẩn 2.0'. Ai muốn kiếm mình có thể phát sáng, truyền tin và gọt táo như Tuyết sư tỷ thì mời xếp hàng. Phí dịch vụ chỉ 100 linh thạch!"

Trong phút chốc, toàn bộ đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông nổ tung.

"Tôi! Cho tôi một suất!"
"Ta muốn kiếm có chức năng phát sáng để đi hái dược ban đêm!"
"Lục huynh, kiếm có thể cài chức năng làm thơ như Mạnh huynh không?"

Mạnh Hùng ở phía sau hét lớn: "Có! Nhưng phiên bản đó đang thử nghiệm (Beta), cài vào là kiếm nó tự động hát Rap, các ngươi cân nhắc kỹ!"

Đêm đó, trong Đạo Điển của Lục Diệp hiện lên một dòng thông báo vàng rực:
**[Nhiệm vụ: Lan tỏa tri thức logic cho giới tu tiên – Hoàn thành 15%]**
**[Phần thưởng: Mở khóa bản vẽ chế tạo 'Gậy tự sướng linh khí' có khả năng soi thấu ngụy trang]**

Lục Diệp mỉm cười gập cuốn sổ lại. Hắn nhìn lên bầu trời sao, thầm nghĩ: *Thiên Đạo à, ngươi cứ đợi đấy. Khi ta nâng cấp xong toàn bộ vũ khí của Cửu Châu thành đồ thông minh, ta sẽ xem cái hệ thống cũ kỹ của ngươi còn vận hành được đến lúc nào!*

Trong bóng tối của nhẫn, lão Quy khóc không ra nước mắt: "Đồ đệ của ta ơi, ta cảm thấy ta sắp biến thành một cái 'ổ cứng di động' mất rồi…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8