Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 72: Cuộc chiến mạng đầu tiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:07:14 | Lượt xem: 2

**Chương 72: Cuộc chiến mạng đầu tiên**

Dưới chân vách đá sương mù bao phủ của Thiên Đoạn Nhai, một hang động tự nhiên được gia cố bởi hàng chục phù văn che giấu hơi thở đang tỏa ra những luồng sáng xanh nhàn nhạt. Bên trong, không khí không hề mang vẻ tiêu trầm của những kẻ vừa tẩu thoát khỏi một trận vây quét, mà ngược lại, nó tràn ngập một thứ nhịp điệu dồn dập, kỳ lạ.

Lục Diệp ngồi xếp bằng giữa hang, cuốn "Đạo Điển Phân Tích" lơ lửng trước mặt hắn, bung mở ra như một cánh cửa dẫn vào không gian khác. Những sợi tơ linh lực bạc lấp lánh nối từ đầu ngón tay hắn vào các trang giấy, trông như một lập trình viên đang thao tác trên một bàn phím vô hình bằng tốc độ ánh sáng.

Sau khi "hấp thụ" được một lượng năng lượng khổng lồ từ tia sét Thiên Phạt của Thiên Đạo ở chương trước, cuốn Đạo Điển của hắn đã hoàn thành đợt cập nhật phiên bản 2.0. Hiện tại, trước mắt Lục Diệp không còn là những dòng chữ cổ nghệch ngoạc, mà là một màn hình xanh ảo diệu hiện thị đầy đủ các thông số: [Năng lượng dự trữ: 88%] – [Tốc độ truy xuất: 1024 Thần niệm/giây] – [Đã tìm thấy cổng kết nối: Thiên Cơ Kính].

"Lục ca, chúng ta cứ ngồi đây nhìn vào mấy cái bóng đèn này là có thể trả thù được lũ lão già Thiên Cơ Các kia sao?" Mạnh Hùng ngồi bên cạnh, một tay cầm đùi gấu nướng, một tay cầm bút lông đang vò đầu bứt tai trước một tờ giấy trắng.

Lục Diệp không buồn ngẩng đầu, mười ngón tay vẫn gảy liên tục vào không khí: "Đánh nhau bằng tay chân là hạ sách, tốn sức mà lại dễ hỏng quần áo mới. Bọn Thiên Cơ Các dựa vào cái gì để lừng lẫy Cửu Châu? Chính là khả năng bói toán, dự báo tương lai và nắm giữ thông tin. Trong mắt ta, đó chính là một máy chủ (server) dữ liệu lớn. Muốn tiêu diệt chúng, chỉ cần khiến dữ liệu đó trở thành rác thải là xong."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng ở cửa hang, thanh Băng Kiếm trong tay nàng khẽ run rẩy. Nàng nhìn Lục Diệp với ánh mắt vừa tò mò vừa có chút kinh sợ. Cách làm của hắn hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của giới tu tiên vạn năm qua.

"Ngươi định… 'tấn công' vào Thiên Cơ Kính của họ?" Nàng hỏi khẽ. "Đó là thần khí trấn phái, được nuôi dưỡng bởi vận mệnh của hàng vạn người qua hàng ngàn năm. Một ý niệm của nó có thể phản phệ làm nát vụn nguyên thần của ngươi."

Lục Diệp nhếch mép cười, nụ cười mang theo vẻ điềm tĩnh của một kỹ sư nắm rõ sơ đồ mạch điện của đối phương: "Vận mệnh chỉ là kết quả của vô số biến số ngẫu nhiên được sắp xếp theo logic. Thiên Cơ Kính thực chất là một bộ vi xử lý cực mạnh, thu thập thông tin về nhân quả khắp Cửu Châu rồi đưa ra đáp án có xác suất cao nhất. Nhưng nó có một nhược điểm chí tử mà không ai nhận ra…"

Hắn dừng lại một nhịp, mắt sáng rực lên: "…Nó không có bộ lọc tin rác (Spam Filter)."

"Mạnh Hùng, thơ của ngươi viết đến đâu rồi?" Lục Diệp đột nhiên quát lên.

Mạnh Hùng giật nảy mình, vội vàng giơ tờ giấy đầy những chữ to như gà bới ra: "Đây đây! Ta vừa xuất khẩu thành chương: *'Con gấu ăn mật trên cây/ Thiên Đạo rụng tóc chạy tây chạy tàu/ Sấm sét như cái đuôi trâu/ Quật vào mặt lão, u đầu mẻ tai'*. Thế nào? Có đủ sức mạnh trấn áp không?"

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ đỡ trán, cảm thấy chỉ riêng việc nghe bài thơ này thôi cũng đủ khiến nàng bị "tâm ma" rồi.

Nhưng Lục Diệp lại vỗ đùi đánh đét một cái: "Tuyệt! Cấu trúc câu rỗng tuếch, logic bằng không, vần điệu hỗn loạn. Đây chính là 'mã độc' hoàn hảo nhất mà ta cần! Đưa đây!"

Lục Diệp đưa tay chộp lấy tờ giấy, một luồng ánh sáng bạc từ Đạo Điển cuộn lấy bài thơ của Mạnh Hùng, bắt đầu băm nhỏ nó ra thành hàng tỷ ký tự linh lực li ti. Hắn bắt đầu thực hiện kỹ năng mà hắn mới phân tích được: **[Nhân Bản Gói Tin – Linh Lực DDoS]**.

Cùng lúc đó, tại tổng đàn của Thiên Cơ Các, nằm sâu trong rặng núi Thiên Cơ mù sương.

"Thiên Cơ Đại Hội" đang được diễn ra trong không khí vô cùng trang trọng. Thất vị trưởng lão mặc đạo bào thêu hình tinh tú ngồi quanh một tấm gương đồng khổng lồ đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt – đó chính là Thiên Cơ Kính.

"Huyền Cơ Tử sư huynh, hôm nay chúng ta nhất định phải tìm ra tung tích của tên tà ma Lục Diệp kia." Một lão giả mặt đỏ gằn giọng. "Hắn dám dùng cột thu lôi bẻ cong thiên phạt, làm tổn hại đến uy danh vạn năm của bản các. Nếu không trừ hắn, chúng ta biết ăn nói sao với các tông môn khác?"

Huyền Cơ Tử, người vừa thoát chết khỏi phi chu nổ tung ở Thanh Vân Tông, hiện tại đang băng bó đầy người, ánh mắt hằn lên tia máu: "Khởi động Thiên Cơ Kính! Dùng một vạn linh thạch cực phẩm làm mồi dẫn, ta muốn nhìn thấu 3000 năm tương lai của hắn, xem hắn chết ở xó xỉnh nào!"

Bảy vị trưởng lão cùng lúc kết ấn, linh lực như triều dâng đổ vào gương đồng. Mặt gương bắt đầu gợn sóng, mây mù tan đi, một hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên. Toàn bộ đệ tử Thiên Cơ Các nín thở chờ đợi lời sấm truyền.

Theo thường lệ, Thiên Cơ Kính sẽ hiện ra một cảnh tượng hào hùng, hoặc ít nhất là một dòng mật mã huyền học. Nhưng hôm nay, mặt gương đột nhiên giật lag liên tục.

"Ủa? Tại sao có mười vạn điểm sáng đỏ đang di chuyển trên mặt gương?" Một đệ tử kêu lên.

"Không phải mười vạn… là một triệu… mười triệu!" Huyền Cơ Tử biến sắc.

Trong mắt lão, Thiên Cơ Kính đang bắt đầu "phát điên". Thay vì hiện ra vị trí của Lục Diệp, mặt gương đột nhiên hiện ra một hàng chữ lớn, rõ mồn một, bằng một thứ phông chữ kì quái:

**[Thông báo hệ thống: Bạn có một triệu thư rác chưa đọc!]**

Tiếp theo đó, một giọng nói sang sảng, tràn đầy năng lượng "yêu thơ" của Mạnh Hùng bắt đầu vang vọng khắp đại điện, phát ra từ chính món thần khí vạn năm:

*"Con gấu ăn mật trên cây… Thiên Đạo rụng tóc chạy tây chạy tàu…"*

"Cái gì thế này? Ngừng lại! Mau dừng lại!" Huyền Cơ Tử gào lên, điên cuồng thu hồi ấn chú.

Nhưng đã quá muộn. Lục Diệp ở hang động cách đó ngàn dặm đã hoàn toàn "hack" được vào tần số truyền tin của Thiên Cơ Kính. Hắn dùng kỹ năng **[Phân Tích Cấu Trúc Truyền Tin]** để tìm ra kẽ hở giữa các sợi dây nhân quả, sau đó dội liên tiếp hàng tỷ yêu cầu truy vấn vô nghĩa vào "máy chủ".

Mỗi khi Thiên Cơ Kính cố gắng xử lý một câu thơ của Mạnh Hùng, nó lại phải huy động một lượng lớn linh lực để phân tích "ẩn ý nhân quả" bên trong. Mà bài thơ của Mạnh Hùng thì… đào đâu ra ẩn ý? Nó rỗng tuếch đến mức khiến bộ não của Thiên Cơ Kính bị kẹt trong một vòng lặp vô tận (infinite loop).

"Rắc! Rắc!"

Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên mặt gương đồng cổ kính. Các trưởng lão Thiên Cơ Các đồng loạt nôn ra máu, bị linh lực phản phệ kinh hoàng.

"Huyền Cơ Tử sư huynh! Tại sao quẻ bói tìm Lục Diệp lại biến thành 'Lục Diệp là tổ tiên của ngươi'?"

"Cứu ta! Mặt gương hiện ra hình ảnh… hình ảnh ta đang nhảy múa thoát y ở quảng trường Thanh Vân Tông là thế nào?" Một trưởng lão khác hốt hoảng che mặt, vì Thiên Cơ Kính đang bắt đầu chiếu những "viễn cảnh tương lai" được Lục Diệp cắt ghép chỉnh sửa một cách ác hiểm.

Trong hang động, Lục Diệp mồ hôi đầm đìa, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự phấn khích.

"Dữ liệu tràn bộ nhớ đệm rồi! Tuyết Thanh Nguyệt, mau! Dùng kiếm ý của ngươi, nhắm vào hướng Đông Bắc, cách đây ba ngàn dặm, tung ra một chiêu 'Băng Tâm Tuyệt Diệt'!"

Tuyết Thanh Nguyệt dù chưa hiểu chuyện gì nhưng nhìn thấy sự gấp gáp của Lục Diệp, nàng lập tức rút kiếm. Một luồng kiếm khí lạnh lẽo thấu xương chém toạc hư không.

Bình thường, chiêu này không thể bay xa đến ba ngàn dặm. Nhưng Lục Diệp đã chuẩn bị sẵn một "đường ống linh lực" được mã hóa từ trước. Kiếm khí của Tuyết Thanh Nguyệt chui tọt vào một lỗ hổng không gian mà Đạo Điển vừa "hack" được từ hệ thống vận chuyển của Thiên Cơ Kính.

"Gửi hàng đến nơi rồi, không cần trả tiền ship!" Lục Diệp vỗ tay cái bộp.

Trở lại Thiên Cơ Các.

Khi các trưởng lão còn đang vật lộn với những dòng thư rác và những hình ảnh "đồi bại" trên Thiên Cơ Kính, thì từ chính giữa mặt gương, một luồng kiếm khí băng giá vọt ra với tốc độ không tưởng.

ẦM!!!

Thiên Cơ Kính nổ tung thành nghìn mảnh. Vụ nổ linh lực khủng khiếp san phẳng nửa tòa đại điện. Huyền Cơ Tử bị thổi bay như một chiếc lá khô, rụng mất nốt vài sợi tóc còn sót lại trên đầu.

Trong đống đổ nát, những mảnh vỡ của Thiên Cơ Kính vẫn còn le lói ánh sáng. Một đệ tử run rẩy nhặt lên một mảnh, trên đó vẫn còn dòng chữ cuối cùng mà Lục Diệp để lại:

**[Error 404: Thiên Cơ không tìm thấy. Khuyến cáo nên giải tán tông môn và đi học mẫu giáo để rèn luyện lại tư duy logic.]**

"Hộc… hộc…"

Trong hang động, Lục Diệp ngã ngửa ra sàn đá, thở dốc. Cuốn Đạo Điển đóng sập lại, ánh sáng bạc tan biến.

Mạnh Hùng nhìn bài thơ trên tay, gãi đầu: "Thơ của ta… lợi hại vậy sao?"

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi vừa có một chấn động linh lực cực lớn. Nàng quay sang nhìn gã thanh niên đang nằm thở hồng hộc kia, lòng dậy sóng liên hồi.

Thiên Cơ Các – một trong ngũ đại thế lực của vùng đất này, vừa bị một tên tu sĩ Nhập Mã Cảnh (Luyện Khí) làm cho sụp đổ hệ thống phòng thủ từ xa, bằng một bài thơ của một gã đầu gấu và một vài dòng "code" quái dị.

"Lục Diệp…" Nàng khẽ gọi.

"Gì?" Lục Diệp uể oải đáp.

"Ngươi… thực sự là con người sao? Hay ngươi là một loại tà linh do trời đất sinh ra để trêu ngươi chúng ta?"

Lục Diệp bật cười, ánh mắt nhìn lên trần hang tối mịt, thì thầm: "Ta chỉ là một người ghét sự rườm rà. Thế giới này vận hành quá chậm, quá nhiều lỗi, và quá ít sự minh bạch. Ta chỉ đang làm công việc của một người bảo trì hệ thống mà thôi."

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo, nhìn về phía Mạnh Hùng: "Bài thơ tiếp theo của ngươi nên đổi chủ đề đi. Ta nghĩ chúng ta nên 'tư vấn' cho Vạn Kiếm Nhai về cách sắp xếp kiếm trận theo mô hình đồ thị tối ưu."

Mạnh Hùng sáng mắt lên: "Được! Ta đã nghĩ sẵn câu đầu: *'Kiếm dài kiếm ngắn xếp hàng ngang…'*."

"Dừng!" Lục Diệp và Tuyết Thanh Nguyệt cùng đồng thanh hô lớn.

Tiếng cười vang vọng trong hang động đá vôi. Cuộc chiến mạng đầu tiên trong lịch sử tu tiên giới đã kết thúc với chiến thắng thuộc về kẻ nắm giữ tri thức logic. Nhưng Lục Diệp biết, Thiên Đạo Ý Chí sẽ không để yên cho một kẻ "vượt tường lửa" như hắn lộng hành lâu hơn nữa.

Một đợt "Cập nhật hệ thống" mới của cả thế giới sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8