Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 71: Thiên Cơ Các can thiệp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:06:40 | Lượt xem: 1

Bầu trời Thanh Vân Tông vốn đã đen kịt bởi mây tầng của Thiên Phạt, nay lại càng thêm hỗn loạn khi cột sáng màu bạc từ người Lục Diệp đâm thẳng vào tầng mây.

Cảm giác lúc này giống như một hệ thống xử lý trung tâm đang bận rộn chạy hàng nghìn thuật toán cùng lúc thì đột ngột bị nhét thêm một đoạn mã lặp vô hạn. Khuôn mặt khổng lồ trên tầng không — thực thể tượng trưng cho ý chí bảo trì của Thiên Đạo — vốn đang lạnh lùng uy nghiêm, bỗng nhiên có những dấu hiệu "co giật". Đôi mắt sương mù lúc thì rực sáng, lúc thì tối sầm, các đường nét cấu thành khuôn mặt bắt đầu xuất hiện những vệt nhiễu sọc (glitch) khiến toàn bộ đệ tử phía dưới hoảng sợ đến mức quên cả thở.

"Hộc… hộc…" Lục Diệp đứng đó, bàn tay trái nắm chặt cuốn Đạo Điển đang bốc khói, bàn tay phải bấm ấn quyết với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp.

"Cảnh báo: Linh hồn ký chủ đang đạt trạng thái ép xung (Overclock) 200%. Nhiệt độ đan điền: 85 độ C. Có nguy cơ cháy nổ nếu không tản nhiệt kịp thời." – Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu hắn, khô khốc như tiếng quạt gió kêu rè rè.

"Kệ bà nó nhiệt độ! Ném thêm 500 terabyte dữ liệu rác về 'Logic thơ văn của Mạnh Hùng' vào đó cho ta!" Lục Diệp nghiến răng. "Thiên Đạo muốn phân tích hành vi của ta để đưa ra phán quyết trừng phạt đúng không? Vậy thì ta cho nó phân tích đống thơ ngang như cành củi của Mạnh Hùng, cho nó tẩu hỏa nhập ma luôn!"

Đúng lúc áp lực trên bầu trời đang dâng cao đến cực điểm, một thanh âm trung lân, mang theo âm vang của những hồi chuông đồng cổ xưa đột ngột xé tan không khí:

"To gan nghịch tặc! Dám quấy nhiễu Thiên Cơ, nhiễu loạn trật tự vạn vật! Thiên Cơ Các — Trấn Thủ Sứ tới đây!"

Vèo! Vèo! Vèo!

Từ hướng Đông Nam, một chiếc phi chu có hình dáng như một chiếc bát quái khổng lồ bằng gỗ đen tuyền, trên thân khắc đầy những phù văn phát sáng lập lòe, xé rách màn mây hạ xuống. Trên boong tàu, bảy vị lão giả mặc trường bào xám tro, ngực thêu hình một con mắt mở to, đang đồng loạt ngồi kiết già, hai tay bấm một loại ấn pháp kỳ dị.

Ở vị trí trung tâm là một lão nhân tóc trắng như cước, cầm trong tay một cái "Thiên Cơ Toán Bàn" làm từ gỗ đào ngàn năm. Những hạt bàn tính trên đó tự động trượt lên trượt xuống, tạo ra những âm thanh lạch cạch khô khốc.

Lục Diệp nheo mắt nhìn lên: "Hệ thống, phân tích bọn người mới đến này cho ta."

[Phân tích hoàn tất:
Đối tượng: Tu sĩ Thiên Cơ Các.
Công pháp: Thiên Cơ Diễn Toán Pháp.
Bản chất: Một dạng phần mềm dò tìm lỗ hổng (Vulnerability Scanner) đời cũ.
Đánh giá kỹ thuật: Công nghệ bói toán lạc hậu, dùng thuật toán If-Else thủ công. Tỉ lệ dự đoán chính xác: 45.2% (Thấp hơn cả tung đồng xu vì thường xuyên bị ảnh hưởng bởi thiên kiến cá nhân).]

Lục Diệp không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Ta cứ tưởng là các chuyên gia bảo mật hàng đầu, hóa ra là một lũ dùng Win XP đi săn virus đời mới sao?"

Lão nhân cầm bàn tính — Huyền Cơ Tử — đứng dậy, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ cùng cực. Lão chỉ tay xuống Lục Diệp, giọng nói vang dội như sấm truyền:

"Kẻ tiểu tử vô danh! Chúng ta tại Thiên Cơ Các đã quan trắc được một 'biến số' cực lớn xuất hiện tại Thanh Vân Tông làm mờ mịt thiên cơ. Không ngờ ngươi lại dám dùng tà pháp chống lại Thiên Phạt! Ngươi có biết nếu Thiên Đạo bị sụp đổ, toàn bộ trật tự thế giới sẽ biến mất không?"

Lục Diệp thản nhiên nhún vai, lau vết máu bên khóe miệng: "Trật tự mà các ngươi nâng niu thực chất chỉ là một cái hệ điều hành đầy lỗi và rác. Nó thấy ta là 'virus' nên muốn định dạng lại (Format), ta chẳng lẽ lại đưa cổ ra cho nó chém? Hơn nữa, Thiên Cơ Các các ngươi tự xưng là bảo vệ thiên cơ, thực chất chỉ là một lũ ăn bám vào những mảnh dữ liệu dư thừa để lòe thiên hạ thôi đúng không?"

"Láo xược!" Một vị trưởng lão khác bên cạnh Huyền Cơ Tử gầm lên. "Bọn ta phụng mệnh Thiên Đạo, giữ gìn sự ổn định của Cửu Châu! Trận pháp: Thiên Cơ Tỏa Linh, khởi!"

Bảy vị lão giả đồng loạt ra chiêu. Từ chiếc bát quái phi chu, bảy sợi xích màu vàng rực rỡ, cấu thành từ vô số những ký tự cổ nhỏ li ti, bắn xuống bốn phương tám hướng xung quanh Lục Diệp. Chúng tạo thành một cái lồng giam không gian, ý đồ cắt đứt sự kết nối giữa Lục Diệp và cột sáng bạc trên bầu trời.

Cùng lúc đó, Huyền Cơ Tử điên cuồng gạt các hạt trên bàn tính. Lão đang cố gắng "giải mã" cái kỹ năng "Ddos Linh Hồn" mà Lục Diệp đang dùng để hóa giải uy hiếp cho Thiên Đạo Ý Chí.

Lục Diệp nhìn cái lồng giam đang khép lại, rồi nhìn cách Huyền Cơ Tử tính toán, đột nhiên hắn cảm thấy buồn cười một cách chua xót.

"Mạnh Hùng! Ngươi đâu rồi?" Lục Diệp hét lớn.

"Có… có ta!" Mạnh Hùng từ trong đống đổ nát chui ra, một tay cầm thơ, một tay gãi đầu, trông vô cùng thê thảm. "Diệp huynh, bọn họ là ai vậy? Trông như mấy ông thầy cúng đi đòi nợ ấy."

"Ngươi đứng đó, đọc cho ta bài thơ tâm đắc nhất của ngươi về 'Cái bắp chân của Tuyết thánh nữ' mà ngươi mới làm sáng nay!"

Mạnh Hùng sượng sùng, đỏ mặt: "Hả? Ở đây… trước mặt bao nhiêu người thế này á?"

"ĐỌC NGAY! Đừng để ý logic, càng ngang càng tốt!"

Tuyết Thanh Nguyệt đứng cách đó không xa, nghe thấy thế thì mặt mày tái mét, kiếm trong tay run rẩy, chỉ muốn một kiếm chém chết cả hai tên dở hơi này. Nhưng nàng nhận ra linh lực trong không khí đang biến ảo cực kỳ kỳ lạ theo lời nói của Lục Diệp.

Mạnh Hùng hắng giọng, dùng hết sức bình sinh gào lên:

"Bắp chân thánh nữ trắng như vôi,
Đi qua đi lại cứ ngỡ đồi.
Nếu mà bị ngã không sao cả,
Vì bắp chân ấy… êm quá thôi!"

"Phụt!"

Huyền Cơ Tử đang nhập định tính toán, nghe thấy bài thơ "kinh thế hãi tục" này thì linh khí trong người đảo lộn, suýt chút nữa phun máu.

[Đã nhận dữ liệu rác từ Mạnh Hùng.] – Tiếng hệ thống reo lên hoan hỉ. [Phân tích: Bài thơ có độ phi logic là 99.9%. Không thể xử lý theo quy tắc thông thường. Đã đóng gói thành 'Gói dữ liệu nhiễu' (Interference Packet) và gửi vào mạng lưới của Thiên Cơ Các.]

Chiếc bát quái phi chu đột ngột chao đảo. Những hạt bàn tính trên tay Huyền Cơ Tử bắt đầu quay tít như bị ma ám.

"Chuyện gì thế này?" Huyền Cơ Tử hốt hoảng. "Tại sao số liệu bỗng dưng biến thành… bắp chân? Lại còn trắng như vôi? Đây là loại thiên cơ gì? Ta không tính được! Đầu ta đau quá!"

Lục Diệp nhếch mép: "Đó gọi là 'Sự tấn công của trí tuệ cấp thấp'. Các ngươi cứ mải mê tìm quy luật cao siêu, nhưng thế giới này đầy rẫy những thứ rác rưởi không quy luật. Các ngươi lấy cái 'if' (nếu) để tính toán 'thánh nữ', lấy cái 'else' (thì) để tính toán 'bắp chân', kết quả là tràn bộ nhớ là phải!"

Lục Diệp nhân cơ hội đối phương đang bị "choáng váng" bởi đòn tấn công tâm linh của Mạnh Hùng, hắn lập tức hành động. Cuốn Đạo Điển trên tay hắn lật mở sang trang thứ 71 — trang dành riêng cho việc bẻ khóa các thiết bị ngoại vi.

"Kỹ năng: Remote Access (Truy cập từ xa)!"

Một luồng linh lực hình dải băng màu xanh lam từ đầu ngón tay Lục Diệp phóng ra, không đánh vào bảy vị trưởng lão, mà đánh thẳng vào lõi của chiếc bát quái phi chu.

Trong mắt Lục Diệp, chiếc phi chu không còn là một vật phẩm pháp bảo uy nghi, mà là một hệ thống cấu trúc bằng mã nguồn phù văn chồng chéo. Ở góc trái của hệ thống đó, hắn thấy một cái "Backdoor" (cửa hậu) cực lớn do những thợ rèn đời trước để lại để dễ bề bảo trì.

"Vào rồi." Lục Diệp thầm nhủ.

Ting!

Trên không trung, chiếc bát quái phi chu bỗng dừng lại hẳn. Những ánh sáng phù văn vàng rực trên thân tàu chuyển sang màu đỏ báo động.

"Cái gì?" Huyền Cơ Tử thất thanh. "Tại sao 'Thiên Cơ Chu' không nghe lệnh ta nữa? Ai… ai đã thay đổi quyền quản trị?"

Lục Diệp từ từ bay lên cao, tà áo bay phất phơ dù xung quanh hắn vẫn là Thiên Phạt đầy rẫy. Hắn nhìn xuống bảy vị lão giả đang lúng túng, giọng nói trở nên lạnh lẽo:

"Các ngươi tự xưng là nắm giữ thiên cơ, nhưng ngay cả cái 'Root' (quyền quản trị tối cao) của phương tiện di chuyển mình đang ngồi cũng không giữ được. Ta vừa mới cập nhật cho chiếc tàu này một chức năng mới: Chức năng Tự Hủy khi phát hiện kẻ sử dụng có chỉ số IQ dưới trung bình."

"Ngươi… ngươi dám!"

"Tại sao ta không dám?" Lục Diệp gõ nhẹ vào trang sách. "Mọi vật trong trời đất này đều có cấu tạo riêng của nó. Các ngươi dùng nó theo thói quen, còn ta dùng nó bằng sự thấu hiểu bản chất. Thiên Cơ Các các ngươi nghiên cứu mười vạn năm cũng chỉ là kẻ đứng ngoài cửa nhìn trộm, còn ta… ta đã cầm chìa khóa vào phòng máy chủ từ lâu rồi."

Ngay lúc này, khuôn mặt khổng lồ của Thiên Đạo trên trời dường như đã phục hồi sau đợt Ddos ban đầu. Nó nhận ra có kẻ thứ ba (Thiên Cơ Các) đang làm loạn, càng thêm thịnh nộ. Một tia sét màu đỏ sẫm — cấp độ cao nhất của Thiên Phạt — ngưng tụ trên đỉnh đầu của cả Lục Diệp và chiếc bát quái phi chu.

Lục Diệp cười khổ: "Quả nhiên, Admin thấy hệ thống lag thì phản ứng đầu tiên là quét sạch mọi ứng dụng đang chạy. Cả ta và các ngươi đều bị coi là 'tiến trình lạ' cần phải tắt."

"Không! Thiên Đạo tổ tông! Chúng con là người nhà mà!" Một trưởng lão Thiên Cơ Các gào khóc.

"Người nhà cái đầu ngươi ấy! Nó không có người nhà, nó chỉ có quy tắc!" Lục Diệp quát lên. "Mạnh Hùng, Tuyết Thanh Nguyệt, mau chạy vào phạm vi bảo hộ của ta! Chúng ta sắp có một màn 'Nâng cấp phần cứng' miễn phí từ ông trời rồi!"

Lục Diệp thu hồi toàn bộ cột sáng bạc, thay vào đó, hắn mở bung cuốn Đạo Điển. Những trang giấy bay ra, bao quanh hắn và đồng đội thành một vòng tròn bảo vệ rực rỡ.

"Hệ thống! Kích hoạt chế độ: Phản xạ dữ liệu (Mirroring). Biến tia sét thiên phạt đó thành năng lượng sạc cho Đạo Điển!"

[Lưu ý: Hành động này có 90% khả năng gây nổ tung thiết bị.]

"90% là còn sống được 10%. Còn hơn đứng đây làm bia tập bắn cho Thiên Đạo!"

ẦM!!!

Tia sét đỏ giáng xuống. Chiếc phi chu của Thiên Cơ Các ngay lập tức nổ tung như một quả pháo khổng lồ, bảy vị trưởng lão văng ra như những bao gạo, miệng mồm toàn khói.

Trong khi đó, tại vị trí của Lục Diệp, một quả cầu ánh sáng chói lòa bùng lên. Không phải là sự hủy diệt, mà là một sự chuyển hóa năng lượng điên cuồng.

Huyền Cơ Tử rơi xuống đất, râu tóc cháy xém, lão trợn tròn mắt nhìn vào quả cầu sáng. Ở đó, lão thấy một thứ mà cả đời lão chưa từng thấy. Lão thấy những quy luật của Thiên Đạo không còn là những ký hiệu mơ hồ, mà chúng đang bị bẻ cong, bị phân tích, và bị "hấp thụ" bởi một cuốn sổ tay nhỏ bé.

"Hắn… hắn không phải là tu sĩ…" Huyền Cơ Tử thều thào trong sự kinh hoàng. "Hắn là kẻ muốn… lập trình lại thế giới này!"

Giữa luồng sáng đỏ rực, tiếng của Lục Diệp vang lên, điềm tĩnh nhưng đầy sự ngông cuồng:

"Thiên Cơ Các, cảm ơn chiếc phi chu của các ngươi đã làm vật dẫn sét. Đợt cập nhật này, ta nhận!"

Bầu trời Thanh Vân Tông rúng động thêm một lần nữa, báo hiệu một trật tự cũ đã chính thức bị phá vỡ bởi một gã mọt sách nắm giữ "mã nguồn" vạn vật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8