Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 70: Cướp đoạt khí vận**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:06:03 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 70: THIÊN ĐẠO CŨNG CHỈ LÀ MỘT BỘ MÃ NGUỒN TỒI**

Trời đất trên đỉnh Thanh Vân đài bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo về, cuồn cuộn như những con hắc long đang gầm thét. Giữa trung tâm lôi đài, Vương Đằng đứng sừng sững, mái tóc dài tung bay theo cuồng phong, toàn thân tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ.

Hắn giơ cao thanh kiếm, thanh âm lạnh lẽo vang vọng khắp tông môn:
“Lục Diệp, ngươi cho rằng dựa vào chút tiểu xảo ranh mãnh là có thể đối đầu với thiên mệnh sao? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ có Khí Vận Chi Tử che chở sẽ có sức mạnh khủng khiếp đến mức nào! Thiên Lôi, nghe lệnh ta, phán quyết!”

“Ầm!!!”

Một tia sét tím lịm, to như cột nhà đột ngột xé toác tầng mây, đánh thẳng xuống đỉnh kiếm của Vương Đằng. Một luồng uy áp đáng sợ khuếch tán ra xung quanh khiến đám đệ tử ngoại môn đứng xem phía dưới phải lùi lại hàng chục bước, sắc mặt tái mét.

Trong khi đó, ở phía đối diện, Lục Diệp vẫn đứng yên một chỗ. Cuốn “Đạo Điển Phân Tích” đang lơ lửng trước mặt hắn, trang giấy lật liên tục với tốc độ chóng mặt.

Trong mắt người khác, bầu trời là cơn thịnh nộ của thần linh. Nhưng trong mắt Lục Diệp, màn hình hiển thị toàn bộ là dữ liệu:
[Phát hiện dòng năng lượng ion hóa cao. Loại: Linh tích dương (Positive Qi-charge). Cường độ: 8900 đơn vị linh áp. Độ trễ: 0.2 giây. Nhận dạng: Kỹ năng định hướng theo khí vận.]

Lục Diệp tặc lưỡi, ngón tay gãi nhẹ vào mũi:
“Thật là lãng phí năng lượng quá mức. Tỷ lệ chuyển hóa linh lực thành sát thương chỉ đạt khoảng 45%, còn lại 55% đều tản mát vào không khí dưới dạng nhiệt năng và ánh sáng vô ích. Đúng là hệ thống vận hành kiểu lỗi thời.”

“Chết đi!” Vương Đằng gầm lên, thanh kiếm hạ xuống, lôi điện hóa thành một con giao long hung tợn lao thẳng về phía Lục Diệp.

Dưới đài, Mạnh Hùng trợn tròn mắt, tay siết chặt lấy thanh đại đao:
“Lục huynh! Chạy đi! Cái đó không phải thơ ca, cái đó là sét thật đấy!”

Tuyết Thanh Nguyệt thì nheo mắt, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Nàng không hiểu vì sao, đến nước này rồi mà cái tên "phá hoại đạo tâm" kia vẫn còn đứng đó mân mê đống linh thạch vỡ.

“Chuẩn bị xong chưa?” Lục Diệp khẽ lẩm bẩm.

Hắn đột ngột tung lên trời sáu thanh cọc sắt gỉ sét được bện lại từ những sợi dây kẽm linh khí mảnh như sợi tóc. Những thanh cọc này trông chẳng khác gì phế liệu, nhưng vị trí chúng rơi xuống lại cực kỳ tinh quái.

Sáu thanh sắt cắm xuống lôi đài theo một hình lục giác hoàn mỹ xung quanh Lục Diệp. Sau đó, hắn bình thản lấy ra một quả cầu linh thạch phế phẩm đã được đẽo gọt thành hình nón, đặt ngay trên đầu mình, được cố định bởi một cái giá đỡ thô sơ gắn vào vạt áo sau gáy.

“Pháp trận gì vậy? Một cái lồng sắt cho người nghèo sao?” Đám đệ tử bắt đầu cười rộ lên.

Nhưng giây tiếp theo, tiếng cười của họ tắt lịm.

Con giao long lôi điện hung bạo khi chỉ còn cách đỉnh đầu Lục Diệp chưa đầy nửa mét bỗng nhiên… khựng lại. Nó giống như một con thú hoang bị nắm lấy mũi, bắt đầu bị bẻ cong quỹ đạo một cách kỳ lạ. Thay vì nổ tung vào người Lục Diệp, toàn bộ năng lượng sấm sét bị hút ngược vào quả cầu linh thạch hình nón trên đầu hắn, sau đó theo các sợi dây kẽm truyền xuống sáu thanh cọc sắt và truyền thẳng xuống nền đất lôi đài.

“Rẹt rẹt! Xẹt!”

Lục Diệp đứng ở giữa, nhàn nhã nhìn những tia sét bao quanh mình nhưng không thể chạm vào một sợi tóc. Hắn thản nhiên mở một bình trà ra, nhấp một ngụm.

“Cái… cái gì?” Vương Đằng trợn ngược mắt, hai tay run rẩy. “Ngươi làm thế nào… Thiên lôi phán quyết của ta không bao giờ trượt cơ mà!”

Lục Diệp nhấc cuốn Đạo Điển lên, giọng điệu chuyên nghiệp như một giáo sư:
“Giải thích cho ngươi một chút về mặt học thuật. Sét không phải là phán quyết của ông trời, nó đơn giản là sự chênh lệch điện tích giữa đám mây và mặt đất. Ngươi dùng ‘khí vận’ để ép thiên địa phải ném điện tích vào ta. Nhưng ta đã thiết lập một ‘hệ thống nối đất’ hoàn hảo với chỉ số điện trở xấp xỉ bằng không. Dòng điện sẽ luôn chọn con đường có điện trở thấp nhất để đi qua. Nói cách khác, thiên lôi của ngươi thấy đống sắt này hấp dẫn hơn ta.”

“Ngươi… ngươi nói nhảm cái gì vậy!” Vương Đằng tức tối, lần nữa dồn toàn bộ linh lực, cưỡng ép kêu gọi một luồng sét còn mạnh hơn trước gấp đôi.

Bầu trời như muốn đổ sập xuống. Mây đen xoáy thành một vòng tròn khổng lồ, tia sét trung tâm chuyển sang màu đỏ rực – Huyết Lôi.

Lục Diệp nhìn màn hình Đạo Điển, dòng chữ cảnh báo đỏ rực:
[Cảnh báo: Đối phương đang sử dụng quá tải linh hồn để ‘overclock’ khí vận. Nguy cơ: Sát thương diện rộng không xác định. Giải pháp đề xuất: Chuyển hướng dòng dữ liệu ngược về máy chủ.]

Ánh mắt Lục Diệp chợt lóe lên tia ranh mãnh.
“Hóa ra cái gọi là ‘Khí Vận Chi Tử’ thực chất là một sợi dây kết nối đặc quyền với linh mạch của thế giới này. Được thôi, nếu ngươi đã mời khách, ta không thể không nhận.”

Lục Diệp tay bắt quyết, nhưng không phải quyết ấn thông thường. Ngón tay hắn chuyển động nhanh như thể đang gõ phím trên một bàn phím ảo.

“Mã nguồn sửa đổi: Định nghĩa lại điểm đích của khí vận. Copy liên kết. Paste vào tọa độ của ta!”

Bất thình lình, trên đỉnh đầu Lục Diệp, quả cầu linh thạch phế phẩm tỏa ra một luồng sáng kỳ dị, xoáy sâu vào không gian. Tia Huyết Lôi hung bạo vừa giáng xuống, thay vì bị dẫn xuống đất, lần này nó bị quả cầu linh thạch giữ lại, nén thành một khối năng lượng đặc quánh.

Toàn bộ vận may nồng đậm tỏa ra từ người Vương Đằng, giống như bị một chiếc máy hút bụi công suất cực đại lôi kéo, điên cuồng trôi về phía Lục Diệp.

“Không! Khí vận của ta! Thiên phú của ta!” Vương Đằng gào lên trong đau đớn. Hắn cảm thấy có thứ gì đó cực kỳ quan trọng đang bị rứt khỏi linh hồn mình.

Ở dưới đài, lão Quy – linh hồn đang ẩn trong chiếc nhẫn của Lục Diệp – suýt nữa thì hiện hình vì kinh ngạc:
“Thằng nhóc này điên rồi! Nó đang bẻ khóa trực tiếp vào quy tắc thiên đạo! Nó không chỉ phá chiêu, nó đang cướp đoạt đặc quyền truy cập của Thiên Đạo dành cho Vương Đằng!”

Sắc mặt Lục Diệp dần trở nên hồng nhuận, quanh thân hắn bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh long phụng quần phi – những dấu hiệu vốn chỉ dành cho bậc chí tôn.

Trong khi đó, Vương Đằng ở đối diện bỗng dưng… hụt chân.

Sàn đấu dưới chân Vương Đằng đột ngột bị nứt ra một cách vô lý, khiến hắn ngã chổng vó ngay lúc đang gồng chiêu. Tiếp đó, một miếng ngói trên mái nhà tổ sư từ xa chẳng hiểu sao bị gió thổi bay tới, "cộp" một tiếng ghim thẳng vào giữa trán hắn.

Vương Đằng sưng một cục to tướng, vừa định đứng lên thì bị chính luồng lôi điện còn sót lại của mình phản phệ, nổ tung khiến bộ giáp hoàng kim nát bấy, biến hắn thành một con gà trụi lông, đen nhẻm.

[Thông báo: Đã cướp đoạt 80% đặc quyền ‘Vận May’. Chỉ số khí vận của Ký chủ tăng từ ‘Xui xẻo bền vững’ lên thành ‘Lấp lánh kim cương’.]

Lục Diệp vươn vai một cái, cảm thấy không khí xung quanh dường như ngọt ngào hơn hẳn. Hắn tiến lại gần Vương Đằng đang nằm bẹp dưới đất, lấy chân khều khều:
“Này, có sao không? Ngươi thấy đấy, đạo pháp là logic. Khi ngươi quá tự tin vào ‘vận may’ mà không kiểm tra ‘phần mềm’ thường xuyên, nó rất dễ bị hacker xâm nhập.”

Vương Đằng phun ra một ngụm máu đen, đôi mắt lờ đờ nhìn Lục Diệp:
“Ngươi… ngươi không phải người… Ngươi là yêu ma…”

“Không, ta là kỹ sư phân tích dữ liệu.” Lục Diệp nhún vai, sau đó bắt đầu thu hồi sáu thanh cọc sắt và đống dây kẽm của mình.

Đúng lúc này, toàn bộ Thanh Vân Tông chợt rung chuyển dữ dội.

Trên bầu trời, đám mây đen không tan đi mà ngưng kết lại thành một khuôn mặt khổng lồ, vô cảm và lạnh lẽo. Ánh mắt của khuôn mặt ấy tập trung duy nhất vào Lục Diệp.

Uy áp lúc nãy của Vương Đằng so với cái này chỉ là gió thoảng qua. Toàn bộ cao tầng của Thanh Vân Tông, kể cả tông chủ cũng đồng loạt quỳ sụp xuống vì kinh hãi.

“Thiên… Thiên phạt!” Tông chủ Thanh Vân run rẩy hô lên. “Lục Diệp, ngươi rốt cuộc đã làm cái gì để Thiên Đạo phải hiển thánh truy sát?”

Lục Diệp nheo mắt nhìn khuôn mặt trên trời. Cuốn Đạo Điển trong tay hắn run rẩy kịch liệt, các trang giấy bắt đầu bốc cháy ở mép, hiện ra một dòng chữ đỏ đậm che kín tầm nhìn:
[LỖI NGHIÊM TRỌNG: Phát hiện hành vi truy cập trái phép vào tài nguyên cốt lõi. Firewall (Tường lửa) đã khởi động. Quá trình Format (Định dạng lại) bắt đầu sau 60 giây…]

Lục Diệp không sợ hãi, ngược lại còn nở một nụ cười cực kỳ ngông cuồng. Hắn vuốt lại vạt áo, nhìn về phía Tuyết Thanh Nguyệt đang lo lắng và Mạnh Hùng đang há hốc mồm, rồi cao giọng:
“Cứ tưởng là Admin (Quản trị viên) xịn xò lắm, hóa ra cũng chỉ là một đoạn code tự động thấy lỗi thì muốn xóa thôi sao?”

Hắn giơ cuốn Đạo Điển lên cao, ngón tay nhấn vào một hư ảnh nút bấm mà chỉ mình hắn thấy:
“Muốn Format ta? Để ta xem ngươi có đủ bộ nhớ để chứa đống dữ liệu rác ta chuẩn bị ném vào không!”

“Khởi động kỹ năng: Ddos Linh Hồn!”

Trong nháy mắt, một cột sáng màu bạc từ người Lục Diệp bắn thẳng lên trời, mang theo hàng tỷ ký tự mã hóa lạ lẫm, bắt đầu tấn công trực diện vào khuôn mặt khổng lồ trên tầng mây.

Cả vạn giới, trong giây phút ấy, dường như bị lag lại một nhịp. Một kỷ nguyên của những sự điên rồ chính thức được Lục Diệp bấm nút Start.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8