Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 75: Sao chép thần thông**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:09:00 | Lượt xem: 2

### Chương 75: Sao Chép Thần Thông

Gió đêm rít gào qua khe núi Tử Vong, mang theo mùi nồng nặc của linh khí bị đốt cháy. Trước mặt Lục Diệp, Hắc Sát Trưởng lão — một kẻ hành pháp khét tiếng của Minh Sát Tôn Giả — đang đứng trên một đóa sen đen huyền ảo, gương mặt già nua tràn đầy vẻ ngạo mạn và sát khí.

"Lục Diệp, ngươi dám sỉ nhục pháp tắc truyền thừa, dùng những tà thuyết dị đoan để mê hoặc chúng đệ tử. Hôm nay, lão phu sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh thực sự của một Kim Đan chân chính!"

Hắc Sát Trưởng lão gầm lên, hai tay kết ấn nhanh như chớp. Sau lưng lão, không gian rung chuyển, một con hắc long dài hàng chục trượng từ trong sương đen lao ra, vảy rồng lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn bạo. Đây chính là tuyệt kỹ trấn tông của lão: *“Hắc Long Tế Nguyệt”*.

Ở phía dưới, Mạnh Hùng đang gồng mình chắn trước một tảng đá, tay cầm một cuốn sổ nát, lẩm bẩm:
"Hắc long che cả bầu trời,
Lão già mắt hí cười người nanh đen…
Đợi chút, câu tiếp theo là gì nhỉ? Lục huynh, vần 'đen' thì nên đi với gì?"

Lục Diệp đứng cách đó không xa, không thèm nhìn Mạnh Hùng lấy một cái. Đôi mắt hắn lúc này không còn là tròng đen trắng thông thường, mà ánh lên những luồng sáng xanh chạy dọc như mạch điện tử. Cuốn *Đạo Điển Phân Tích* trong tay hắn lật mở xoành xoạch, các trang giấy trắng tinh bắt đầu hiện lên vô số dòng mật mã vàng ròng.

Trong tầm nhìn của Lục Diệp, con hắc long hùng vĩ kia không phải là một sinh vật linh thiêng, mà là một bảng thông số kỹ thuật đầy rẫy lỗi:

*【Đối tượng: Thần thông Hắc Long Tế Nguyệt】*
*【Cấu trúc: 82% Linh khí thuộc tính Thủy bị nhiễm tạp chất, 12% Oán niệm thực thể, 6% Ý niệm điều khiển】*
*【Thuật toán vận hành: Tuyến tính cổ điển (Cực kỳ rườm rà)】*
*【Lỗi (Bug): 17 điểm. Trọng điểm: Tốc độ tản nhiệt linh khí chậm tại đốt sống thứ 3, quỹ đạo bay lệch 0.15 độ so với trục thực tế, điểm duy trì áp suất ở nanh phải bị rò rỉ】*
*【Phân tích kết quả: Chiêu thức trông thì oai nhưng tiêu tốn 40% linh lực không cần thiết vào việc tạo hiệu ứng khói đen làm màu】*

Lục Diệp thản nhiên đút một tay vào túi áo, tay kia chỉ về phía con rồng đang lao tới, miệng lẩm bẩm:
"Cấu trúc logic lạc hậu ít nhất ba nghìn năm. Trưởng lão, ông đang dùng một cái máy tính đời đầu để chạy phần mềm đồ họa 4K đấy à? Không treo máy mới là lạ."

Hắc Sát Trưởng lão điên tiết: "Càn rỡ! Chết đi!"

Con hắc long há to cái miệng đỏ ngòm, phun ra một luồng hỏa diễm đen kịt, nuốt chửng vị trí của Lục Diệp. Tuyết Thanh Nguyệt ở đằng sau siết chặt thanh kiếm trong tay, hơi thở hơi dồn dập. Mặc dù nàng tin vào Lục Diệp, nhưng uy lực của Kim Đan kỳ không phải là trò đùa.

"Đừng cử động." Giọng Lục Diệp vang lên bình thản giữa biển lửa.

Trên mặt Đạo Điển hiện ra một thanh tiến trình màu xanh: *[Scanning… 98%… 100%. Phân tích hoàn tất. Khởi động chức năng: Ctrl+C & Ctrl+V].*

Lục Diệp búng tay một cái.

Một luồng linh khí trong vắt từ đan điền hắn trào ra, không đi theo các đường kinh mạch truyền thống mà bị cưỡng ép vận hành theo một quỹ đạo "siêu luồng" mà Lục Diệp vừa thiết kế lại.

"Lão già, nhìn kỹ này. Hắc long của ông chỉ là bản dùng thử (Trial), còn đây là bản Pro."

Uỳnh!

Bên cạnh Lục Diệp, một con rồng khác đột ngột hiện thế. Điểm khác biệt là con rồng này không đen kịt bẩn thỉu, mà có màu lam ngọc rực rỡ, đường nét sắc sảo đến mức từng sợi râu rồng đều sống động như thật. Nếu con hắc long kia trông như một bức tranh mực tàu lem nhem, thì con lam long này chính là mô hình 3D độ phân giải cực cao.

"Cái… cái gì?!" Hắc Sát Trưởng lão suýt nữa rớt khỏi tòa sen. "Ngươi… tại sao ngươi lại biết bí kỹ của Minh Sát Tông? Không đúng, đây không phải Hắc Long Tế Nguyệt!"

"Nó là Hắc Long Tế Nguyệt phiên bản 2.0 đã được vá lỗi (Fix Bug)." Lục Diệp lạnh lùng nói. "Ta đã lược bỏ toàn bộ phần khói đen vô dụng, tối ưu hóa thuật toán nén linh khí, đồng thời tăng tốc độ truyền dẫn dữ liệu lên gấp ba lần."

Lam long vươn móng vuốt, tốc độ nhanh đến mức tạo ra tiếng nổ siêu thanh. Nó không hề lao vào đấu sức với hắc long, mà luồn lách một cách tinh tế, nhắm thẳng vào "đốt sống thứ 3" — điểm lỗi mà Lục Diệp vừa nhìn thấy.

*Rắc!*

Tiếng vỡ vụn của linh khí vang lên khô khốc. Con hắc long to lớn trong nháy mắt bị đâm thủng điểm yếu, toàn bộ cấu trúc linh lực sụp đổ như một tòa nhà bằng bài. Hắc Sát Trưởng lão hộc ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua trắng bệch vì chấn động đạo tâm.

Chiêu thức tâm đắc cả đời của lão, lại bị một tên tiểu bối mô phỏng lại và đánh bại chỉ trong một hiệp?

"Chưa hết đâu." Lục Diệp tiến lên một bước, Đạo Điển trên tay chuyển sang chế độ *[Edit Mode]*. "Ta thấy thuật toán của lão có một đoạn mã thừa có thể tận dụng để làm hiệu ứng nổ lan."

Hắn đưa tay về phía trước, năm ngón tay co lại như đang kéo một sợi dây vô hình. Con lam long đột ngột phân tách thành hàng nghìn vảy rồng nhỏ xíu, mỗi vảy rồng đều mang theo một tần số rung động cực cao.

Mạnh Hùng bỗng reo lên:
"Thơ tới rồi!
Rồng xanh hóa vảy rắc quanh đầu,
Lão già mặt mếu chạy đi đâu?
Nghìn năm tu luyện nay thành rác,
Về nhà bán thuốc chữa đau đầu!"

"Mạnh Hùng, bài này tám điểm, cho phép dùng làm nhạc nền cho đòn kết liễu." Lục Diệp thản nhiên phán.

Dứt lời, nghìn vảy rồng đồng loạt lao về phía Hắc Sát Trưởng lão. Lão già hoảng hốt kích hoạt tất cả bảo vật phòng hộ, nhưng vô dụng. Những vảy rồng này không đánh vào lớp giáp linh khí của lão, mà "lách" qua những kẽ hở siêu nhỏ của tần số phòng ngự mà Lục Diệp đã phân tích ra từ trước.

*Bốp! Bốp! Bốp!*

Từng vảy rồng nổ tung, không giết chết lão, nhưng mỗi lần nổ đều khiến linh mạch của lão bị tê liệt. Hắc Sát Trưởng lão rú lên thảm thiết, cảm giác như có hàng vạn mũi kim nhỏ xíu đang đâm vào từng tế bào thần kinh, cắt đứt sự kết nối giữa não bộ và đan điền.

Đó chính là kỹ năng *[DDoS Linh Mạch]* mà Lục Diệp vừa tự sáng tạo ra — dùng một lượng lớn dữ liệu linh khí rác để làm nghẽn hệ thống vận hành của đối thủ.

Khi bụi trần lắng xuống, Hắc Sát Trưởng lão nằm bẹp dưới đất, tóc tai bù xù, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Lão nhìn Lục Diệp như nhìn thấy một con quái vật không thuộc về thế giới này.

"Ngươi… ngươi không phải người… ngươi là ma quỷ… Làm sao có thể… trong chốc lát nhìn thấu công pháp của ta?"

Lục Diệp đi tới, dùng mũi giày gõ nhẹ vào đầu lão già:
"Ông sai rồi. Ta không phải ma quỷ, ta chỉ là người có trình độ 'debug' tốt hơn ông thôi. Công pháp của các ông giống như một đống code lỗi từ thời Windows 95, còn ta là người dùng hệ điều hành của tương lai. Việc ta thắng ông không phải do tu vi, mà là do… khoảng cách công nghệ."

Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt, lúc này nàng vẫn đang ngẩn ngơ nhìn đống đổ nát: "Thánh nữ, nàng thấy sao? Bài tập aerobic sáng nay giúp nàng lưu thông máu tốt đấy chứ? Nếu không nhờ khả năng quan sát nhạy bén mà ta luyện cho nàng, vừa rồi nàng đã không thấy được đường đi của lam long rồi."

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, vẻ mặt lạnh lùng khẽ rung động, nàng mím môi hỏi: "Huynh… thực sự chỉ cần nhìn một lần là có thể học được sao?"

Lục Diệp lắc đầu, cất cuốn Đạo Điển vào ngực áo: "Không hẳn là học. Ta chỉ 'copy' cấu trúc, rồi 'paste' lại bằng ngôn ngữ lập trình của riêng ta thôi. Cách này tuy nhanh nhưng khá tốn RAM… à không, tốn tinh thần lực. Giờ thì, chúng ta có một con mồi lớn hơn cần xử lý."

Hắn liếc mắt nhìn về hướng đông nam, nơi có một luồng khí tức cực mạnh đang áp sát. Minh Sát Tôn Giả có vẻ đã nhận thấy "hệ thống" của thuộc hạ bị lỗi và đang cử một bản cập nhật mạnh hơn tới.

Lục Diệp cười nhạt, lấy ra một viên linh thạch phế phẩm, dùng móng tay khắc nhanh vài ký tự phù văn lên đó: "Mạnh Hùng, chuẩn bị tinh thần làm 'tanker'. Tuyết Thanh Nguyệt, chuẩn bị kiếm ý. Ta vừa nảy ra một thuật toán mới cho chiêu phối hợp của chúng ta. Ta gọi nó là… 'Giao thức tấn công đồng bộ'."

Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng của ba người đổ dài trên mặt đất. Một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng những cú "vả mặt" bằng logic chỉ mới chính thức bắt đầu. Con đường tu tiên của Cửu Châu từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn ai dám nói hai chữ "định mệnh" trước mặt kẻ nắm giữ bảng mã nguồn thế giới này nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8