Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 76: Bản Pro và bản dùng thử**
Giữa khe núi Lôi Đình mênh mông, sương mù tím đậm mang theo những tia điện nhỏ li ti nổ lách tách trong không khí. Tiếng sấm rền vang xa xăm từ trên đỉnh núi vọng xuống như tiếng gầm của một con cổ thú đang bị vây hãm.
Đối diện với nhóm ba người Lục Diệp là Tề Viễn, một trong những "hạt giống đỏ" của Thiên Cơ Các. Hắn đứng đó, y phục trắng muốt thêu chỉ vàng tung bay, trên tay cầm một viên Lôi Châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Ánh mắt hắn nhìn Lục Diệp đầy sự khinh miệt, giống như một vị thần đang nhìn xuống một kẻ phàm phu dám bén mảng đến vùng cấm địa.
“Lục Diệp, ngươi nói ngươi có thể phá giải được ‘Cửu Thiên Lôi Long Quyết’ của Thiên Cơ Các ta?” Tề Viễn cười lạnh, thanh âm pha lẫn sự cộng hưởng của sấm sét. “Đó là công pháp cấp Thiên, được tiền nhân vạn năm đúc kết, tinh diệu vô song. Loại tán tu rác rưởi như ngươi, đến tư cách làm vật tế cho lôi long còn không có!”
Lục Diệp không hề nao núng, hắn thản nhiên mở cuốn sổ tay “Đạo Điển Phân Tích” ra, chiếc bút lông trong tay xoay một vòng điêu luyện. Trong nhãn quan của hắn lúc này, Tề Viễn không phải là một cao thủ tu vi cao thâm, mà là một khối dữ liệu đang phát sáng với vô số dòng lệnh chằng chịt, và đáng buồn thay, đa số chúng đều là… rác.
“Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa.” Lục Diệp đẩy nhẹ gọng kính (vật phẩm hắn tự chế từ tinh thể thạch anh để hỗ trợ tiêu cự phân tích). “Cái gọi là Cửu Thiên Lôi Long Quyết của ngươi, thực chất là một chương trình chạy cực kỳ lãng phí tài nguyên. Ngươi tiêu tốn 100 đơn vị linh lực, nhưng hiệu suất thực tế chuyển hóa thành sát thương chỉ có khoảng 12%. 88% còn lại đã bị phân tán dưới dạng nhiệt năng, ánh sáng rực rỡ để ‘làm màu’ và độ rung không cần thiết của không khí. Nói cách khác, ngươi đang dùng một chiếc xe lu để đi mua một gói thuốc lá.”
Mạnh Hùng đứng bên cạnh, vác trên vai thanh đại đao nặng ngàn cân, nghe vậy liền gãi đầu, hào hứng nói:
“Đúng đó! Lục huynh nói rất chuẩn. Nhìn ngươi loè loẹt thế kia, chắc chắn là hạng ‘thùng rỗng kêu to’. Để ta tặng ngươi một bài thơ:
*Sấm vang chớp giật ầm ầm*
*Nhìn qua tưởng giỏi, nhìn gần hóa hâm*
*Linh lực thì tốn bằng mâm*
*Đánh ra một phát như mầm… rau ngót!*”
“Câm miệng!” Tề Viễn giận đến tím mặt. Hắn không hiểu “xe lu” hay “RAM” là cái gì, nhưng hắn hiểu rõ sự sỉ nhục trong lời nói của Lục Diệp và bài thơ dở tệ của Mạnh Hùng.
Tề Viễn gầm lên một tiếng, viên Lôi Châu trên tay đột ngột bộc phát. Luồng linh lực khổng lồ từ đan điền hắn cuộn trào, thông qua kinh mạch, hóa thành một con lôi long dài hơn trượng, vảy rồng bằng điện tím lấp lánh, tiếng gầm của nó khiến vách đá xung quanh nứt toác.
“Nhìn cho kỹ đây! Bản dùng thử cái chết của ngươi! Lôi Long Xuất Thế!”
Con lôi long lao vút đi, kéo theo một cái đuôi ánh sáng dài dằng dặc, khí thế hủy thiên diệt địa.
Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, hơi lạnh tỏa ra quanh người, chuẩn bị xuất chiêu ứng cứu. Thế nhưng Lục Diệp lại đưa tay ngăn nàng lại.
“Đừng phí sức, Thanh Nguyệt. Nàng nhìn kìa, con lôi long kia đang ‘lag’ kìa.”
Trong mắt Lục Diệp, quỹ đạo của con rồng kia đầy rẫy những điểm mù. Các nút thắt linh lực tại khớp nối vảy rồng đang nhấp nháy màu đỏ báo lỗi. Hắn bình tĩnh phân tích thành tiếng:
“Thuật toán dựng hình quá thô sơ. Quỹ đạo tấn công là một đường cong Parabol lỗi thời, dễ dàng dự đoán dựa trên quán tính của khối lượng điện năng. Render hình ảnh quá nhiều khiến tốc độ bay giảm xuống còn 0.7 Mach. Lãng phí, quá lãng phí!”
Lục Diệp đóng sổ lại, lấy ra một mẩu linh thạch vụn chỉ to bằng ngón tay cái. Đây là loại linh thạch phế phẩm mà người ta thường ném ra bãi rác.
“Ta sẽ cho ngươi thấy, bản ‘Pro’ không quảng cáo, không chạy ngầm là thế nào.”
Lục Diệp không hề vận chuyển linh lực rầm rộ. Hắn chỉ nhẹ nhàng búng mẩu linh thạch lên không trung, ngón tay điểm vào không khí ba cái liên tiếp.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Chỉ thấy ba tia điện cực mảnh, mỏng như sợi chỉ nhưng có màu tím sẫm gần như đen, bắn ra từ đầu ngón tay Lục Diệp. Ba tia điện này không có hình rồng, không có tiếng gầm, thậm chí không tỏa ra chút hào quang nào. Chúng lẳng lặng lao đi với tốc độ nhanh gấp năm lần con lôi long hào nhoáng kia.
Tề Viễn cười sằng sặc: “Ngươi định dùng mấy sợi chỉ đó để chặn lôi long của ta? Ngu xuẩn…”
Nụ cười của hắn chưa kịp tắt thì một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Tia điện thứ nhất của Lục Diệp đâm thẳng vào mắt trái của con lôi long – vốn là “cổng đầu vào dữ liệu” của chiêu thức. Con rồng khổng lồ bỗng nhiên khựng lại, toàn thân co giật như bị chập mạch.
Tia điện thứ hai đâm vào gốc đuôi – điểm cân bằng trọng tâm linh lực. Toàn bộ cấu trúc lôi long bắt đầu rạn nứt, ánh sáng tím từ trong cơ thể nó rò rỉ ra ngoài một cách hỗn loạn.
Tia điện thứ ba đâm vào ngay giữa ngực con rồng – nơi đặt lõi năng lượng của viên Lôi Châu.
*Bùm!*
Không có một vụ nổ hoành tráng nào cả. Con lôi long khổng lồ dài cả trượng đột ngột bị thu nhỏ lại, sụp đổ vào bên trong theo kiểu suy sụp vật chất, rồi tan biến thành những đốm sáng nhỏ li ti. Trong khi đó, ba sợi điện của Lục Diệp sau khi tiêu diệt mục tiêu vẫn còn dư lực, lao thẳng về phía Tề Viễn.
Tề Viễn kinh hãi đưa Lôi Châu lên chắn.
*Keng!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Viên Lôi Châu cấp cao xuất hiện ba vết nứt li ti. Tề Viễn bị lực chấn động đẩy lùi hơn mười bước, lồng ngực tê rần, phun ra một ngụm máu tươi.
“Làm sao… làm sao có thể? Ngươi chỉ dùng chưa tới một phần mười linh lực của ta!” Tề Viễn gào lên trong tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được rất rõ, linh lực Lục Diệp sử dụng ít đến đáng thương, thậm chí còn chưa bằng lượng linh lực hắn dùng để giữ cho y phục của mình luôn phẳng phiu.
Lục Diệp phủi phủi tay, điềm nhiên giải thích:
“Sự khác biệt nằm ở chỗ: ngươi dùng linh lực để tạo ra ‘hình thức’, còn ta dùng linh lực để tác động vào ‘bản chất’. Con lôi long của ngươi nhìn thì oai phong, nhưng thực chất là một mớ dữ liệu rườm rà. Ta chỉ cần tìm ra ba điểm ‘Logic Gate’ (cổng logic) chủ chốt trong cấu trúc của nó, ném vào đó vài bit dữ liệu xung đột là toàn bộ hệ thống của ngươi tự động ‘Crash’ (sụp đổ). Ngươi hiểu không? Đây là sự tối ưu hóa phần mềm!”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng của Lục Diệp, đôi mắt vốn băng giá nay lộ rõ sự chấn động. Nàng thầm nghĩ: *“Người đàn ông này… rốt cuộc là thiên tài hay là một con quái vật? Những gì mình khổ luyện mười năm qua, dưới cái nhìn của hắn, lẽ nào cũng chỉ là những dòng ‘dữ liệu lỗi’ sao?”*
Mạnh Hùng thì chẳng suy nghĩ nhiều như vậy, hắn cười hô hố, chạy tới vỗ vai Lục Diệp suýt chút nữa làm hắn ngã chổng vó:
“Lục huynh! Tuyệt vời! Huynh búng tay một phát là con giun tím kia bay màu luôn! Để ta làm bài thơ mừng công:
*Lục huynh búng nhẹ ngón tay*
*Đại tài Thiên Kế hóa thành ăn mày*
*Bản Pro chạy mượt, chạy hay*
*Bản Trial rác rưởi, nát bét từ đây!*”
Tề Viễn nghe xong bài thơ, cộng thêm cú sốc về tri thức, cơn giận nghẹn ở cổ họng không thoát ra được. Hắn nhìn viên Lôi Châu gia truyền đang nứt vỡ, lại nhìn Lục Diệp đang thản nhiên lật sổ tay ghi chép “dữ liệu thực chiến”, tinh thần hắn hoàn toàn sụp đổ.
“Ngươi… ngươi dám gọi thần thông của Thiên Cơ Các là bản trial…” Tề Viễn lẩm bẩm, ánh mắt dại ra. Hắn vốn luôn tự hào về công pháp chính thống, nay bị một kẻ dùng linh thạch vụn đánh bại, cảm giác đó còn đau đớn hơn bị giết.
“À, nhắc mới nhớ.” Lục Diệp ngẩng đầu lên, nhìn Tề Viễn bằng ánh mắt tràn đầy sự “từ bi” của một nhà phát triển phần mềm đối với người dùng cuối. “Cái viên Lôi Châu kia của ngươi, thiết kế tản nhiệt kém quá. Nếu ngươi cứ cố vận công thêm lần nữa, năng lượng tích tụ sẽ không thoát ra được kinh mạch, dẫn đến hiện tượng ‘nhiệt độ quá cao gây treo máy’, hay các ngươi thường gọi là tẩu hỏa nhập ma đấy.”
“Ngươi nói dối! Ngươi muốn lừa ta không dám ra chiêu nữa!” Tề Viễn điên cuồng hét lên, hắn không tin, hắn muốn dùng đòn cuối cùng để liều mạng.
Hắn điên cuồng vận chuyển toàn bộ linh lực còn lại vào viên Lôi Châu. Thế nhưng, đúng như lời Lục Diệp nói, khi linh lực vận hành đến mức cực hạn, những vết nứt trên viên châu không hề phóng điện ra ngoài mà lại bắt đầu đỏ rực lên. Kinh mạch trên cánh tay Tề Viễn sưng phồng, tím đen lại.
*Hự!*
Tề Viễn kêu thảm một tiếng, linh lực phản phệ khiến hắn ngã gục xuống đất, toàn thân bốc khói nghi ngút, chân tay co giật không ngừng.
Lục Diệp lắc đầu chán ngán: “Đã bảo là ‘overheat’ rồi mà không nghe. Hệ điều hành của ngươi lỗi thời quá, lại còn không có phần mềm tản nhiệt, đúng là cứng đầu.”
Hắn tiến lại gần, nhặt viên Lôi Châu bị nứt lên, phân tích một hồi rồi bỏ vào túi: “Cái này phần cứng vẫn còn tốt, về ta Format lại, nạp mã nguồn mới vào là dùng ngon. Coi như phí tư vấn công nghệ cho ngươi vậy.”
Tề Viễn nằm đó, đôi mắt trợn ngược, nhìn lên bầu trời sấm sét của hẻm núi Lôi Đình, trong lòng chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất: *Rốt cuộc thế giới này vận hành bằng linh khí… hay vận hành bằng logic của cái tên quái thai này?*
Lục Diệp quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng, vẫy vẫy tay:
“Đi thôi, con ‘boss’ này rơi đồ hơi nghèo. Chúng ta cần tìm mục tiêu nào có ‘database’ giàu có hơn một chút. À, Thanh Nguyệt này, sau trận chiến này nhịp tim của nàng tăng lên 20%, nồng độ Adrenaline hơi cao, tối nay nhớ tập thêm bài dưỡng sinh ‘Xả Stress’ ta vừa soạn nhé.”
Tuyết Thanh Nguyệt cúi đầu, vành tai hơi đỏ lên, lí nhí đáp: “Ta… ta biết rồi.”
Trong ánh hoàng hôn nhuộm màu sấm sét, bóng lưng của ba người rời đi, để lại một thiên tài của Thiên Cơ Các đang nằm co giật trong sự nghi ngờ nhân sinh sâu sắc. Cuộc hành trình “phân tích vạn vật” của Lục Diệp lại vừa thêm vào một ghi chú mới:
*“Ngày 15 tháng 3, cập nhật chương 76: Đã chứng minh bản ‘Crack’ của ta chạy mượt hơn bản quyền của các đại tông môn. Khuyến nghị lần sau: không nên phí lời giải thích với người dùng có chỉ số IQ dưới mức trung bình.”*