Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 77: Tuyết Thanh Nguyệt đột phá**
**CHƯƠNG 77: TUYẾT THANH NGUYỆT ĐỘT PHÁ – HỆ ĐIỀU HÀNH "NHỊP ĐIỆU CỦA BĂNG"**
Ánh ban mai nhuốm màu tím sẫm của Linh Ưng Cốc, một địa điểm nằm sâu trong rặng núi phía Đông Thanh Vân Tông. Đây là nơi Lục Diệp đã chọn sau khi dùng "Đạo Điển Phân Tích" quét qua toàn bộ bản đồ khu vực ngoại vi. Theo số liệu hiển thị, nồng độ linh khí ở đây đạt mức 15.4 đơn vị tiêu chuẩn, nhiệt độ trung bình ổn định ở mức 18 độ C, cực kỳ thích hợp cho một quá trình "refactor" (tái cấu trúc) quan trọng.
Giữa một bãi đất trống phẳng lỳ, Tuyết Thanh Nguyệt đứng đó với vẻ mặt đắn đo, đôi mày liễu khẽ nhíu lại. Nàng vẫn mặc bộ bạch y quen thuộc, nhưng hôm nay, theo "yêu cầu chuyên môn" của Lục Diệp, ống tay áo và gấu quần của nàng đã được bó lại gọn gàng bằng những dải băng làm từ tơ nhện băng tuyết.
"Lục Diệp… chúng ta thực sự phải làm chuyện này sao?" Giọng nàng có chút run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi hổ thẹn khó nói thành lời. "Ta là Thánh nữ của Băng Tuyết Tông, dù là đồ đệ ký danh ở đây, nhưng… những động tác này, nó quá… quá mức bất nhã."
Lục Diệp đang ngồi trên một tảng đá, tay vuốt ve cuốn Đạo Điển đang phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Hắn chẳng thèm ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp:
"Nhã hay không nhã chỉ là một khái niệm mang tính định kiến xã hội. Trong mắt ta, cơ thể nàng hiện giờ giống như một cỗ máy đang bị rò rỉ dầu. Nàng luyện Băng Tâm Quyết suốt mười năm, linh khí hệ băng của nàng đã đạt tới mức 'đông đặc'. Nói một cách khoa học, luồng dữ liệu linh lực trong kinh mạch của nàng đang chạy với tốc độ rùa bò vì nhiệt độ trung tâm quá thấp, dẫn đến tình trạng 'lag' toàn hệ thống."
Hắn đứng dậy, đi quanh Tuyết Thanh Nguyệt một vòng, bảng thông số trong mắt hắn nhảy liên tục: *[Nhiệt độ đan điền: -12°C | Lưu lượng linh huyết: 45% công suất | Cảnh báo: Tắc nghẽn tại 12 kinh chính].*
"Nàng tưởng đột phá Cấu Trúc Cảnh chỉ cần ngồi thiền, tích lũy linh khí rồi chờ nó bùng nổ?" Lục Diệp búng tay một cái. "Sai lầm! Đó là cách làm của những kẻ muốn tự sát bằng hình thức nổ tung đan điền. Nàng cần làm nóng hệ thống lên, để lớp 'băng' trong kinh mạch tan chảy thành 'dòng chảy linh động'. Và cách tốt nhất để tạo nhiệt nội sinh mà không làm rối loạn tâm pháp, chính là vận động cơ học theo nhịp điệu."
Mạnh Hùng ngồi bên cạnh, đang hí hoáy cầm một chiếc lông gà ghi chép gì đó vào một mảnh da thú, đột ngột lên tiếng:
"Ta thấy Lục huynh nói đúng đấy Thanh Nguyệt muội muội. Thơ ta có câu:
*Luyện công không sợ khó.*
*Chỉ sợ kinh mạch lười.*
*Muốn lên tầng cao mới.*
*Phải đổ mồ hôi tươi!*"
"Làm thơ dở thì im lặng dùm đi, Mạnh Hùng." Lục Diệp gạt phắt, rồi đưa cho Tuyết Thanh Nguyệt một viên ngọc thạch phát quang. "Đây là 'Loa Phát Thanh Linh Thạch' ta vừa chế tạo. Bên trong có chứa một loại 'ba động tần số thấp' ta lấy mẫu từ tiếng sấm và tiếng gió. Nó sẽ tạo ra nhịp điệu. Bây giờ, nhìn ta, làm theo!"
Lục Diệp đứng thẳng, bắt đầu những động tác khởi động mà kiếp trước hắn vẫn thường thấy ở các phòng tập gym. Hắn bắt đầu dang tay, vặn người, rồi thực hiện những cú bật nhảy nhẹ nhàng.
"Một, hai, ba, bốn! Vươn vai! Năm, sáu, bảy, tám! Gập bụng! Thanh Nguyệt, hít thở sâu, nén linh khí vào cơ bụng, bật nhảy!"
Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc đến mức "lập dị" của Lục Diệp, nàng hiểu rằng mình không có lựa chọn nào khác. Nếu không đột phá được lần này, tàn tích băng hàn sẽ khiến nàng vĩnh viễn dừng lại ở Nhập Mã Cảnh.
Nàng bắt đầu nhấc chân. Động tác ban đầu còn ngượng nghịu, đôi chân dài miên man vốn chỉ quen với việc di chuyển nhẹ nhàng như lướt trên mặt nước nay lại phải thực hiện những cú bật nhảy mạnh mẽ.
"Đúng! Đưa tay lên cao, xoay khớp vai! Đừng dùng linh lực để chống lại trọng lực, hãy để trọng lực làm công việc của nó, áp lực sẽ ép linh khí sâu vào xương cốt!" Lục Diệp hô lớn, ánh mắt hắn quan sát cực kỳ chi tiết.
Trong tầm nhìn của hắn, một thanh tiến trình (Progress Bar) hiện lên trên đầu Tuyết Thanh Nguyệt: *[Tiến độ nung chảy: 12%… 15%…]*
Sau mười lăm phút, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán vị Thánh nữ vốn được mệnh danh là "không bao giờ đổ mồ hôi". Khí chất lạnh lùng thường ngày bắt đầu bị thay thế bởi một làn da hồng hào, đôi gò má đỏ bừng vì nhiệt độ cơ thể tăng cao.
"Nhịp tim đang ở mức 140. Tốt lắm! Bây giờ, tăng cường độ!" Lục Diệp nhấn vào một nút trên viên ngọc thạch.
Một âm thanh dồn dập, mạnh mẽ và đầy tiết tấu vang dội khắp sơn cốc. *Thình thịch! Thình thịch!*
Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy cơ thể mình như đang bốc cháy. Băng Tâm Quyết tự động vận hành để trấn áp cơn nóng, nhưng lần này, do cơ thể đang vận động mạnh, luồng khí lạnh đó không kịp lắng đọng thành băng mà bị dòng máu nóng hổi cuốn đi, chảy cuồn cuộn qua những điểm kinh mạch vốn đã bế tắc từ lâu.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên trong tai nàng. Một điểm "nút thắt" tại linh đài vừa bị phá vỡ.
"Tiếp tục! Đừng dừng lại!" Lục Diệp hét lớn. "Mạnh Hùng, đọc thơ để kích thích ý chí cho nàng ấy!"
Mạnh Hùng đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai, hét vang:
"Thánh nữ chân dài, nhảy thật hăng!
Mồ hôi rơi xuống, sáng như trăng!
Linh khí cuồn cuộn, như sóng cuộn!
Trúc Cơ trước mặt, chộp được chăng?"
Dù thơ của Mạnh Hùng khiến Tuyết Thanh Nguyệt muốn té xỉu, nhưng không thể phủ nhận sự kích thích tinh thần mạnh mẽ. Nàng nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ hình tượng, thân hình nàng uyển chuyển thực hiện các động tác "aerobic tu tiên" cực đại. Linh khí xung quanh sơn cốc như bị một cái nam châm khổng lồ thu hút, xoáy tròn quanh người nàng.
Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển, dòng chữ đỏ chói hiện lên: *[Cảnh báo: Linh lực đạt ngưỡng giới hạn. Bắt đầu giai đoạn Cấu Trúc!]*
"Thanh Nguyệt! Ngồi xuống! Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên! Hãy dùng phương thức 'Mã Hóa Linh Khí' ta đã dạy nàng hôm trước. Đừng đắp linh khí thành một đống, hãy xây nó theo cấu trúc tổ ong!"
Tuyết Thanh Nguyệt ngay lập tức ngồi xếp bằng trên mặt đất. Linh khí hệ băng bao quanh nàng không còn là một khối sương mù hỗn loạn nữa. Dưới sự dẫn dắt từ thần thức của nàng – vốn đã được Lục Diệp rèn luyện bằng các bài toán logic phức tạp – linh khí bắt đầu kết tinh thành những khối lục giác hoàn mỹ.
Cấu Trúc Cảnh (Trúc Cơ) vốn là giai đoạn xây dựng nền móng. Người bình thường chỉ cần xây được một cái móng chắc chắn là đủ. Nhưng dưới góc nhìn của một kỹ sư phân tích như Lục Diệp, móng nhà phải có thép thanh, phải có kết cấu chịu lực, phải có dự phòng động đất!
"Lục huynh, nhìn kìa! Phía sau nàng ấy!" Mạnh Hùng há hốc mồm.
Một bóng hình thanh kiếm băng khổng lồ hiện ra phía sau lưng Tuyết Thanh Nguyệt, nhưng thay vì chỉ là một hư ảnh mờ nhạt, thanh kiếm này đang được kiến tạo từ hàng triệu cấu trúc lục giác nhỏ li ti. Nó rực rỡ, tinh xảo và vô cùng bền vững.
Lục Diệp nhìn chằm chằm vào Đạo Điển: *[Tỷ lệ thành công: 98%… 99%…]*
Đột ngột, đất trời biến sắc. Linh khí hệ Băng trong bán kính mười dặm như bị rút cạn trong nháy mắt. Những tán cây xung quanh bỗng chốc đóng băng, rồi vỡ vụn thành những hạt tinh thể lấp lánh. Một tiếng nổ thanh thúy phát ra từ sâu trong linh hồn Tuyết Thanh Nguyệt.
*Oanh!*
Một làn sóng xung kích đẩy lùi cả Lục Diệp và Mạnh Hùng ra xa mấy trượng.
Giữa tâm điểm, Tuyết Thanh Nguyệt từ từ mở mắt. Đôi đồng tử của nàng giờ đây không còn là màu đen đơn thuần mà có sắc xanh lam nhạt như đại dương đóng băng. Khí chất của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn cái lạnh cứng nhắc, khô khan như trước, mà là một cảm giác sâu thẳm, uy nghiêm và đầy linh động.
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, thản nhiên nhìn vào Đạo Điển:
"Thông số ổn định rồi. Cấu Trúc Cảnh sơ kỳ, nhưng mật độ linh lực cao gấp 3.2 lần so với tu sĩ cùng cấp. Độ bền bỉ của đan điền tương đương với Cấu Trúc Cảnh đỉnh phong. Chúc mừng nàng, quá trình 'Nâng cấp phần cứng' đã thành công mỹ mãn."
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm nhận luồng sức mạnh mới mẻ đang luân chuyển. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng thi triển một chiêu Băng Kiếm. Thay vì tạo ra một lưỡi kiếm dài như trước, lần này chỉ là một mũi kim băng nhỏ bằng ngón tay, nhưng nó đâm xuyên qua tảng đá ngàn năm dày ba trượng như xuyên qua một tờ giấy mỏng, rồi gây ra một vụ nổ nội lực khiến tảng đá vỡ thành cát bụi.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm thấy sảng khoái chưa từng có. Toàn bộ độc tố băng hàn bấy lâu nay đã bị tiêu trừ sạch sẽ. Nàng quay sang Lục Diệp, trong lòng ngập tràn một thứ cảm xúc khó tả.
"Lục Diệp… ta thực sự không biết nói gì. Mặc dù bài tập 'aerobic' kia thật là… nhưng hiệu quả lại không thể tin được."
Lục Diệp nhún vai: "Lẽ ra nàng nên cảm ơn ta vì đã tối ưu hóa thuật toán Băng Tâm Quyết của nàng nữa. Nếu nàng tiếp tục dùng bản 'crack' cũ của sư môn nàng, thì dù có nhảy đến tết năm sau cũng chẳng đột phá được hoàn mỹ thế này đâu."
Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì: "Đúng đó, muội muội giờ trông xinh đẹp rạng rỡ hẳn lên. Để ca ca làm bài thơ mừng muội:
*Thánh nữ nay đã hóa Thần,*
*Nhảy vài ba điệu, linh gân thông suốt.*
*Kẻ nào còn dám cà khía,*
*Muội vung một kiếm, mất luôn… cái đầu!*"
"Mạnh Hùng! Huynh thôi ngay mấy cái vần thơ chết tiệt đó đi!" Tuyết Thanh Nguyệt trừng mắt nhìn Mạnh Hùng, nhưng lần này trong đôi mắt nàng có một chút ý cười nhẹ nhàng, điều mà trước đây chưa từng có.
Lục Diệp lại bắt đầu dán mắt vào cuốn Đạo Điển, ngón tay gõ gõ lên bề mặt giấy da:
"Đừng vội mừng. Tuyết Thanh Nguyệt vừa đột phá đã gây ra dao động linh khí quá lớn. Theo tính toán của ta, khoảng 3 phút nữa, các 'admin' của khu vực này – đám tuần tra chấp pháp của ngoại môn hoặc một vài tên tò mò – sẽ tìm tới đây. Mà tên Vương Đằng chắc chắn cũng không ngồi yên khi thấy hiện tượng dị tượng này."
Hắn đứng dậy, thu hồi 'Loa Phát Thanh Linh Thạch', gương mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái:
"Thanh Nguyệt mới 'cập nhật hệ điều hành', chúng ta cần tìm nơi để 'Benchmark' (đo hiệu năng) xem thực chiến thế nào. Có kẻ tình nguyện đưa mặt tới cho chúng ta thử máy, không dùng thì phí."
Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt trở nên sắc lạnh: "Lần này, ta sẽ không để họ coi thường người của chúng ta nữa."
"Tốt." Lục Diệp gật đầu. "Nhớ kỹ các quy tắc ta đã dạy: Phân tích quỹ đạo, tính toán điểm mù, và quan trọng nhất… đừng bao giờ dùng chiêu cuối ngay từ đầu, phí dữ liệu lắm."
Bóng ba người nhanh chóng tan biến vào rừng rậm, chỉ để lại những vệt băng giá tinh khiết và một sự im lặng chết chóc chờ đợi những kẻ xấu số sắp tìm tới. Cuộc hành trình của Lục Diệp trong thế giới tu tiên này, dường như đã chính thức bước sang một giai đoạn "nâng cấp" toàn diện hơn.