Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 78: Lão Quy nhớ lại quá khứ**
**Chương 78: Lão Quy nhớ lại quá khứ**
Đêm ở dãy núi Vân Đoạn tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh trăng như một lớp lụa bạc mỏng manh phủ lên những tán cây cổ thụ, nơi mà không gian thỉnh thoảng lại vặn vẹo vì những dư chấn linh khí chưa kịp tan hết sau màn đột phá của Tuyết Thanh Nguyệt.
Bên cạnh đống lửa nhỏ đang cháy lách tách, Lục Diệp ngồi khoanh chân, cuốn Đạo Điển đặt trên đùi tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt. Ngón tay hắn lướt trên hư không, mỗi lần chạm vào lại hiện ra một khung cửa sổ dữ liệu mờ ảo, ghi chép chi chít những dòng thông số phức tạp.
"Hệ thống vận hành linh khí ở khu vực này có chút vấn đề…" Lục Diệp lẩm bẩm, mắt nheo lại. "Nồng độ tạp chất tăng thêm 0.04% mỗi giờ. Cứ như là… bộ lọc của server đang bị rò rỉ vậy."
Cách đó không xa, Mạnh Hùng đang nằm sấp trên một tảng đá phẳng, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, tay cầm một cành cây gãi đầu rôm rốp. Trước mặt hắn là vài dòng chữ được vạch trên đất:
*Trăng thanh gió mát đêm rằm,*
*Ta ngồi ta ngóng… con tằm nhả tơ.*
*Đời người như giấc mộng hờ…*
*Thôi đi ngủ sớm kẻo mờ cái tâm.*
"Hừ, không ổn, không ổn! Hai câu cuối nghe thiếu tính chiến đấu quá." Mạnh Hùng lầm bầm, quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi thiền định cách đó mười bước chân. "Thánh nữ, muội thấy vần 'tâm' với vần 'tằm' có khớp không?"
Tuyết Thanh Nguyệt ngay cả mắt cũng không mở, hơi lạnh xung quanh nàng làm sương đêm kết thành những hạt băng nhỏ: "Huynh nên dành thời gian đó để mài giũa lại bộ xương đồng da sắt của mình đi. Bài thơ của huynh khiến đạo tâm của ta suýt nữa thì đóng băng vì… cạn lời."
Lục Diệp cười nhạt, không ngẩng đầu lên: "Hùng ca, đừng làm khó Thanh Nguyệt nữa. Theo phân tích tần số não bộ của nàng hiện tại, chỉ cần huynh đọc thêm một câu thơ dở nữa, huyết áp của nàng sẽ tăng thêm 15 mmHg, dẫn đến nguy cơ loạn khí toàn thân đấy."
"Hai người… đúng là một cặp bài trùng!" Mạnh Hùng hậm hực ném cành cây đi, lăn ra ngủ đại cho rảnh nợ.
Lúc này, từ chiếc nhẫn cổ đen thẫm trên ngón tay Lục Diệp, một luồng khói xám nhạt từ từ bay ra, ngưng tụ thành hình một con rùa già bé xíu, chỉ to bằng bàn tay. Lão Quy không nằm ườn ra như mọi khi, cũng chẳng đòi Lục Diệp cúng tế linh thạch hay rượu ngon. Lão lặng lẽ bò lên vai Lục Diệp, đôi mắt vốn đục ngầu vì năm tháng bỗng nhiên ánh lên một tia thần thái kỳ lạ khi nhìn vào những dòng "code" đang trôi nổi trước mặt Lục Diệp.
"Tiểu tử…" Lão Quy lên tiếng, giọng khàn đặc, mang theo hơi thở của ngàn năm cát bụi. "Ngươi… làm sao ngươi biết được những thứ này?"
Lục Diệp hơi khựng tay lại. Hắn quay đầu nhìn lão rùa, nhướn mày: "Ông nói mấy dòng dữ liệu này à? Với tôi thì đây là cách cơ bản nhất để nhìn thế giới. Mọi sự vật đều có cấu tạo, quy luật và tham số. Chẳng phải giới tu tiên các ông gọi là 'Đạo' sao? Tôi chỉ là đang diễn đạt lại 'Đạo' dưới góc độ toán học và logic thôi."
Lão Quy không phản bác như mọi khi. Lão nhìn chằm chằm vào một đoạn phù văn mà Lục Diệp đang cố gắng giải mã — một đoạn mã gốc nằm sâu trong cấu trúc của linh khí tự nhiên.
"Giống lắm…" Lão Quy thở dài, một tiếng thở dài như chứa đựng cả sự sụp đổ của một thời đại. "Quá giống với cách mà 'Bọn Họ' đã làm."
Lục Diệp thu lại nụ cười hời hợt. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lão Quy nghiêm túc đến thế. "Bọn Họ? Ý ông là những đại năng thời thượng cổ?"
Lão Quy bò xuống đống lửa, thu nhỏ thân mình ngồi trên một mảnh củi khô, đôi mắt hướng về phía chân trời vô tận.
"Rất lâu trước đây… lâu đến mức ngay cả những mảnh ký ức lâu đời nhất của tộc rùa ta cũng bắt đầu mục nát, thế giới này không phải như thế này." Giọng lão Quy trầm xuống, bắt đầu dẫn dắt Lục Diệp vào một dòng chảy lịch sử hoàn toàn khác với những gì được ghi trong thư tịch cổ.
"Khi đó, không có cái gọi là tu tiên tùy tiện, không có cảm ngộ mơ hồ. Vạn Vật Nguyên Giới vốn là một vùng hỗn độn vô sắc. Cho đến khi một nhóm thực thể — mà sau này được tôn là Thái Cổ Thần Linh — hạ phàm. Họ không mang theo pháp bảo, không dùng thần thông hủy thiên diệt địa."
Lão Quy khựng lại một chút, đôi mắt rùa nheo lại: "Trong ký ức mờ nhạt mà ta kế thừa, họ cầm trên tay những thứ giống như thanh bảng gỗ bạc, nhưng bên trên lại chạy qua những luồng sáng chói lòa. Họ gọi đó là 'Thiết lập quy tắc'."
Lục Diệp tim đập nhanh một nhịp. "Thiết lập quy tắc? Ông nói rõ hơn xem."
"Họ đứng ở chín tầng trời, gõ vào hư không." Lão Quy mô phỏng lại động tác gõ bằng cái chân ngắn cũn của mình. "Mỗi cú gõ, một quy luật được sinh ra. Họ quy định rằng 'Nước phải chảy về chỗ thấp', 'Lửa phải mang nhiệt lượng', 'Linh khí phải vận hành theo quỹ đạo phù văn'. Họ không tạo ra thế giới, họ… họ 'Lập trình' lại nó!"
Lục Diệp hít sâu một hơi. "Lập trình viên cổ đại…"
Khái niệm này dội vào não bộ của hắn như một quả bom. Hóa ra cái thế giới huyền huyễn này, từ nồng độ oxy, trọng lực, cho đến cả cơ chế vận hành của linh lực đều là kết quả của một dự án thiết kế khổng lồ.
"Nhưng nếu họ mạnh mẽ và sáng suốt như vậy, tại sao nền văn minh đó lại sụp đổ?" Lục Diệp hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò của một kẻ chuyên tìm Bug.
Lão Quy cười khổ, gương mặt nhăn nheo của lão trông càng già nua hơn dưới ánh lửa: "Bởi vì 'Lỗi'. Tiểu tử, ngươi thường nói về Bug đúng không? Khi quy mô của thế giới quá lớn, các quy tắc bắt đầu chồng chéo và xung đột. Ban đầu chỉ là những hiện tượng nhỏ, như một hòn đá lơ lửng không rơi, hay một con cá biết nói tiếng người. Nhưng dần dần, các 'Mã độc' bắt đầu xuất hiện."
"Mã độc?"
"Người thời nay gọi là Ma khí." Lão Quy hạ giọng. "Thực chất, đó là những đoạn quy tắc bị hỏng, bị nhiễm độc tính hoặc do các Thần linh kia gõ sai một nét nào đó. Những đoạn mã lỗi này có khả năng tự nhân bản, chiếm dụng linh lực của hệ thống để phình to. Nó không chỉ phá hủy thể xác, mà còn bẻ cong linh hồn, biến vạn vật thành những quái thai trái quy luật."
Lão Quy rùng mình: "Trận chiến giữa Chính và Ma cổ đại, thực chất là một cuộc quét virus quy mô lớn. 'Bọn Họ' đã cố gắng sửa lỗi, nhưng hệ thống đã trở nên quá tải. Cuối cùng, những Lập trình viên đó đã chọn cách 'Log out' — họ rời đi, để lại một hệ thống chạy tự động nhưng đã bị hỏng hóc loang lổ."
Lục Diệp im lặng hồi lâu. Hắn nhìn xuống cuốn Đạo Điển trên tay mình. Nếu những gì Lão Quy nói là sự thật, vậy thì năng lượng của Đạo Điển không phải là "vàng tay" do ông trời ban cho, mà là một quyền truy cập đặc biệt, cho phép hắn nhìn thấy "Source Code" (mã nguồn) mà những người đó đã để lại.
"Ta sống đến vạn năm, đã thấy quá nhiều thiên tài tu tiên." Lão Quy nhìn Lục Diệp, ánh mắt phức tạp. "Họ cố gắng 'cảm ngộ' đạo trời, nhưng họ chỉ là những kẻ dùng phần mềm mà không hiểu nguyên lý. Còn ngươi… tiểu tử, ngươi đang cố gắng 'Hắc' (Hack) vào quyền quản trị của thế giới này. Ngươi không tu tiên, ngươi đang 'Sửa lỗi' cho thiên địa."
Lục Diệp bỗng cảm thấy trách nhiệm nặng nề, nhưng ngay sau đó bản tính "kỹ sư" trong hắn trỗi dậy. Hắn xoa cằm, đôi mắt sáng rực:
"Nếu thế giới này là một đống mã hỗn độn, vậy thì việc vươn tới đỉnh cao nhất chẳng phải là trở thành 'Root Admin' sao? Điều khiển mọi thông số, định nghĩa lại sự sống cái chết…"
"Đừng quá lạc quan." Lão Quy dội một gáo nước lạnh. "Thế giới này vẫn còn một thứ gọi là 'Thiên Đạo Ý Chí'. Nó giống như một phần mềm bảo mật cực mạnh chạy ngầm. Khi ngươi can thiệp quá sâu vào quy tắc cốt lõi, nó sẽ nhận diện ngươi là 'Siêu cấp Virus'. Lúc đó, cái gọi là 'Thiên kiếp' không phải để giúp ngươi rèn luyện đâu, mà là để 'Delete' (Xóa) ngươi đấy."
Lục Diệp khẽ cười, một nụ cười đầy sự tự tin và có phần ngông cuồng của kẻ nắm giữ tri thức logic: "Muốn xóa tôi sao? Vậy thì phải xem nó có đủ 'băng thông' để bắt kịp tốc độ cập nhật của tôi không đã."
Hắn quay lại nhìn đống lửa đã sắp tàn. Lời kể của Lão Quy đã mở ra một chân trời mới. Hắn không còn là một kẻ xuyên không vô tình lạc vào thế giới phép thuật, hắn là một kẻ nắm giữ "tài liệu hướng dẫn sử dụng" của vạn vật.
"Lão Quy, ông có biết 'Mã Nguồn Khởi Nguyên' nằm ở đâu không?" Lục Diệp hỏi nhỏ.
Lão Quy lại thu mình vào trong khói xám, trước khi biến mất vào chiếc nhẫn, lão chỉ để lại một câu nói lửng lơ: "Ở nơi mà quy luật bắt đầu… nơi mà 'Lập trình viên' cuối cùng đã bỏ lại bản nháp trước khi rời đi. Có người gọi đó là Cửu Thiên Đỉnh, cũng có người gọi đó là Địa ngục sâu thẳm nhất. Ngươi hãy tìm kỹ trong những đoạn mã 'Glitch' của thế giới, ngươi sẽ thấy con đường."
Lục Diệp đóng cuốn Đạo Điển lại. Đêm đã về khuya, hơi lạnh bắt đầu thấm sâu vào xương tủy. Mạnh Hùng vẫn ngáy như sấm, còn Tuyết Thanh Nguyệt dường như đã đi sâu vào trạng thái minh tưởng hoàn mỹ.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, lẩm bẩm một mình: "Thì ra là vậy… Ma đạo là virus, Chính đạo là người dùng bị lừa, còn Thiên đạo là hệ điều hành lỗi thời. Chậc, thế giới này nát quá rồi, phải Refactor (Tái cấu trúc) thôi."
Sáng hôm sau.
Ánh nắng vừa hừng đông đã bị phá tan bởi tiếng hét rung trời của Mạnh Hùng:
"Lục Diệp! Tuyết muội! Chạy ngay! Phía trước có một con yêu hổ… nhưng hình như nó bị lỗi rồi!"
Lục Diệp uể oải đứng dậy, nheo mắt nhìn về hướng Mạnh Hùng chỉ. Phía sau rặng cây, một con Thiết Giáp Hổ to lớn đang lao tới, nhưng động tác của nó vô cùng kỳ quái. Chân trước của nó bước đi, nhưng chân sau lại đứng yên một chỗ, tạo ra một hình ảnh kéo dài dị thường, rồi bỗng nhiên nó "giật" một cái, hiện ra ở vị trí cách đó năm trượng trong chớp mắt.
"Hiện tượng 'Lag' (độ trễ) và 'Glitch' (lỗi hình ảnh) sao?" Lục Diệp không những không sợ mà còn mắt sáng lên, hắn mở Đạo Điển, ngón tay gõ lia lịa.
"Thanh Nguyệt, chuẩn bị! Mục tiêu đang bị rối loạn tọa độ thực thể. Điểm mù nằm ở khung hình thứ 24 khi nó nhảy qua không gian. Hùng ca, đứng đó làm 'Proxy' hút dam cho ta!"
"Lại là mấy cái từ ngữ gì thế này?" Mạnh Hùng hét lớn, tay cầm đại đao xông lên nhưng mồm vẫn không quên gào to:
"Yêu hổ kia chớ có khinh,
Mạnh Hùng ta đây… rất là thông minh!"
Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng rút kiếm, một đường kiếm xé toạc không khí, băng tinh lan tỏa che lấp những đoạn mã lỗi đang nhấp nháy xung quanh con hổ.
Lục Diệp đứng ở phía sau, nhìn bao quát toàn bộ trận chiến dưới dạng những luồng dữ liệu truyền tải. Sau cuộc trò chuyện đêm qua với Lão Quy, thế giới này trong mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn. Đây không phải là một cuộc chiến sinh tử bình thường, đây là một màn… "Dọn dẹp hệ thống".
"Vạn Vật Nguyên Giới à…" Lục Diệp cười thản nhiên, "Hãy chuẩn bị đón bản cập nhật đầu tiên của ta đi."