Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 79: Đi tìm Server trung tâm**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:11:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 79: ĐI TÌM SERVER TRUNG TÂM**

Gió tuyết ở Cực Bắc không giống với bất kỳ nơi nào trên Vạn Vật Nguyên Giới. Ở đây, bông tuyết không rơi theo hình xoắn ốc mà rơi theo những đường thẳng tắp, vuông vức như những hạt điểm ảnh (pixel) bị lỗi. Đôi khi, một mảng tuyết trắng xóa đang rơi bỗng khựng lại giữa không trung, nhấp nháy vài cái rồi biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng không gian đen ngòm như mực.

"Lục Diệp, ta thề là cái thung lũng phía trước vừa mới… tự đổi màu." Mạnh Hùng vừa đi vừa run lẩy bẩy, tấm lưng hộ pháp của hắn giờ phủ một lớp băng mỏng. Hắn đưa tay chỉ về phía trước, nơi một ngọn núi đá vôi đang từ màu xám xịt chuyển sang màu hồng neon loè loẹt trong vòng một nhịp thở. "Đây có phải là thần thông của đại năng nào đó không? Hay là ta bị trúng độc phát sinh ảo giác rồi?"

Lục Diệp không nhìn ngọn núi, hắn đang nhìn vào cuốn Đạo Điển trên tay. Trên mặt trang giấy trắng tinh, hàng ngàn dòng mật mã vàng kim đang chảy trôi với tốc độ chóng mặt.

"Không có đại năng nào rảnh rỗi đi sơn màu cho núi đâu, Hùng ca." Lục Diệp bình thản đáp, ngón tay hắn vuốt dọc theo một đường sóng năng lượng đang rung động trên màn hình ảo. "Đó là do vùng này có mật độ dữ liệu quá cao, mà phần cứng của thế giới — tức là quy luật vật lý — lại không tải nổi. Hiện tượng đó trong chuyên môn gọi là 'Render Error', hay nôm na là lỗi hiển thị. Chúng ta đang tiến rất gần đến lõi của hệ điều hành rồi."

"Lại là mấy cái từ ngữ kỳ quái." Tuyết Thanh Nguyệt đứng cạnh đó, thanh trường kiếm trên tay nàng tỏa ra hàn khí nhẹ, nhưng gương mặt nàng không còn vẻ tái nhợt như trước.

Sau khi thực hiện bài tập "điều hòa tuần hoàn khí huyết" theo kiểu nhảy aerobic mà Lục Diệp hướng dẫn, nàng nhận ra công pháp Băng Tâm Quyết của mình không còn gây ra sự trì trệ trong kinh mạch nữa. Thay vì là một khối băng cứng nhắc, giờ đây linh lực của nàng giống như một dòng nước mát lạnh nhưng giàu sức sống. Nàng liếc nhìn Lục Diệp, ánh mắt phức tạp: "Ngươi nói 'Server trung tâm' nằm ở phía sau bức tường băng này, nhưng ta cảm nhận được một áp lực kinh khủng. Thiên đạo dường như đang xua đuổi chúng ta."

Lục Diệp đóng cuốn Đạo Điển lại, vang lên một tiếng "cộp" khô khốc. Hắn chỉnh lại cổ áo, hít một hơi không khí lạnh buốt vào buồng phổi:

"Thiên đạo không xua đuổi chúng ta. Nó chỉ đang cố gắng chạy chương trình tự bảo vệ để ngăn chặn một 'Virus' cấp cao là ta đây thôi. Đi thôi, đừng đứng đây để nó quét IP (vị trí tọa độ) nữa."

Cả ba bắt đầu tiến sâu vào khu vực trung tâm của Cực Bắc. Càng đi, cảnh tượng xung quanh càng trở nên phi lý. Họ thấy những cái cây mọc ngược, rễ đâm lên trời và lá chôn dưới đất, nhưng vẫn xanh tốt lạ thường. Họ thấy một dòng sông chảy lơ lửng trên không trung như một dải lụa, và cá thì bơi lội trong không khí xung quanh dòng sông đó.

"Lục Diệp, bài thơ này của ta… ngươi xem thử có giúp ích gì được không?" Mạnh Hùng bỗng nhiên hắng giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Lục Diệp thở dài: "Nói đi, nhưng ngắn thôi."

Mạnh Hùng ưỡn ngực, tay múa may:
"Tuyết trắng bay bay quá là bay,
Đường đi gập ghềnh thấy mà cay.
Server trung tâm nằm ở đâu?
Mau mau hiện ra, đánh một tay!"

Lục Diệp nhướng mày. Đạo Điển trong tay hắn bỗng nhiên rung lên, phát ra một tiếng "Ting" giòn giã. Một dòng thông báo hiện ra: *[Phát hiện chuỗi âm thanh mang tần số cộng hưởng thấp, có tác dụng kích thích sóng hạ âm. Đang chuyển đổi thành kỹ năng: 'Gầm thét dữ liệu'.]*

"Chậc, đúng là 'thơ rác' lại hợp với 'mã lỗi'." Lục Diệp lẩm bẩm rồi quay sang Mạnh Hùng. "Hùng ca, lát nữa nếu gặp vật cản, cứ đem bài thơ này gào lên thật to cho ta. Đừng quan tâm đến ý nghĩa, cứ chú trọng vào âm lượng."

"Thật sao? Thơ ta có tác dụng sao?" Mạnh Hùng mừng húm, nhe hàm răng trắng nh ở cười hơ hớ.

Họ dừng lại trước một vách đá khổng lồ, cao vút tận tầng mây. Vách đá này không phải bằng đá, mà bằng một loại vật liệu trong suốt như pha tinh, bên trong chứa chấp hàng triệu sợi chỉ sáng lấp lánh đang đan xen vào nhau như mạng nhện.

"Bức tường lửa (Firewall)." Lục Diệp nheo mắt. "Đây là lớp bảo mật cuối cùng trước khi vào đến vùng Root của thế giới."

Tuyết Thanh Nguyệt định vung kiếm, nhưng Lục Diệp đã nhanh chóng ngăn lại: "Vô ích thôi. Đây là tường logic. Kiếm của cô mạnh đến mấy nhưng nếu không có quyền truy cập, nó sẽ hấp thụ toàn bộ lực tấn công và phản ngược lại 200%. Để ta xử lý."

Lục Diệp tiến lại gần bức tường pha lê. Hắn không dùng linh lực, cũng không dùng bùa chú. Hắn áp bàn tay lên bề mặt lạnh ngắt và bắt đầu lẩm bẩm. Trong mắt hắn lúc này, bức tường biến mất, thay vào đó là một dãy dài dằng dặc những con số "0" và "1" đang chạy loạn xạ.

"Tên truy cập: Admin. Mật khẩu: 123456… Sai. Thiên Đạo không dùng mật khẩu ngớ ngẩn thế này."

Hắn nhíu mày suy nghĩ. Thế giới này vốn được xây dựng bởi một văn minh cổ đại. Vậy thì chìa khóa phải nằm ở cốt lõi của sự vận hành. Hắn bắt đầu phân tích cấu trúc của bức tường.

"Hơi thở của gió… tần số 440Hz. Ánh sáng mặt trời chiếu vào góc 32 độ. Lượng linh khí bão hòa là 88%… Đây rồi! Chìa khóa chính là sự cân bằng giữa số thực và số ảo!"

Lục Diệp quay đầu lại nói lớn: "Thanh Nguyệt, dùng băng khí đóng băng đoạn mã ở tọa độ hướng 2 giờ! Hùng ca, đọc bài thơ đó đi, dùng tần số cực đại để làm nhiễu sóng phản hồi!"

"Được!" Tuyết Thanh Nguyệt không chút do dự, kiếm ý Băng Hàn hóa thành một tia sáng xanh ngọc, đâm thẳng vào một điểm trên vách tường lấp lánh.

"TUYẾT TRẮNG BAY BAY QUÁ LÀ BAY!!!" Tiếng gào của Mạnh Hùng vang dội như tiếng sấm nổ ngay bên tai. Sóng âm cực mạnh đập vào vách tường, khiến các sợi chỉ sáng bên trong bắt đầu rung động dữ dội.

Lục Diệp nhân cơ hội đó, ngón tay như múa trên không trung, thực hiện một thao tác mà hắn gọi là "SQL Injection" vào thiên đạo. Hắn chèn một dòng lệnh giả vào khe hở của tần số âm thanh và kiếm ý: `UPDATE Thien_Dao_Barrier SET Status = 'Open' WHERE Location = 'Cuc_Bac'`.

*Răng rắc!*

Một âm thanh tựa như tiếng kính vỡ vang lên khắp vùng bình nguyên. Bức tường pha lê khổng lồ bỗng chốc tan rã thành những đốm sáng li ti, bay lượn xung quanh họ như những con đom đóm. Phía sau bức tường không phải là đỉnh núi, mà là một vùng không gian trống rỗng, trắng toát, nơi có một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng lên thiên hà.

Xung quanh cột sáng là những bệ đá lơ lửng, trên đó khắc vô số những ký tự cổ xưa đang nhấp nháy đèn báo hiệu như một dàn máy chủ khổng lồ của một siêu đô thị.

"Cái gì thế này…" Tuyết Thanh Nguyệt thảng thốt, nàng hạ kiếm xuống, cảm thấy mình nhỏ bé chưa từng có trước sự vĩ đại này.

"Chào mừng các bạn đến với Server trung tâm của Vạn Vật Nguyên Giới." Lục Diệp hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên niềm phấn khích của một kẻ đã tìm thấy kho báu thực sự. "Nơi đây chính là CPU của thế giới này. Mọi vận mệnh, mọi thiên kiếp, mọi dòng chảy linh khí của chín châu đều được xử lý tại đây."

Mạnh Hùng gãi đầu, nhìn những bệ đá đang phát ra tiếng "vù vù" nhè nhẹ: "Lục Diệp, vậy chúng ta đến đây để làm gì? Để… sửa chữa nó à?"

"Không chỉ sửa chữa." Lục Diệp bước lên bệ đá đầu tiên, ánh sáng từ cột sáng chiếu lên mặt hắn, làm nổi bật nụ cười nửa miệng đầy tự tin. "Ta muốn chiếm quyền Root. Ta muốn cái thế giới này không còn phụ thuộc vào những 'ý muốn' thất thường của một hệ thống cũ kỹ nữa. Ta muốn tái cấu trúc nó thành một mã nguồn mở cho tất cả chúng sinh."

Bỗng nhiên, từ trong cột sáng trung tâm, một bóng người mờ ảo dần hiện ra. Thực thể đó không có mặt mũi, thân hình được cấu tạo hoàn toàn bằng các luồng sét và các ký hiệu toán học.

"Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập trái phép của thực thể mang mã độc. Đang khởi tạo chương trình tiêu diệt 'System Defender'." Một giọng nói cơ khí, vô cảm vang vọng khắp không gian.

Tuyết Thanh Nguyệt lập tức tiến lên phía trước Lục Diệp, kiếm trong tay tỏa ra hào quang rực rỡ nhất từ trước đến nay: "Hắn là của ta. Ngươi lo 'hack' cái thứ ngươi muốn đi!"

Mạnh Hùng cũng bước lên, vỗ ngực rầm rầm: "Còn ta sẽ bảo vệ hai người. Con quái vật bằng sét kia, có giỏi thì nếm thử một bài thơ nữa của ta!"

Lục Diệp nhìn bóng lưng hai người đồng đội, khóe môi khẽ cong lên. Hắn ngồi bệt xuống đất, mở rộng Đạo Điển Phân Tích ra mức tối đa, các cửa sổ thông báo màu đỏ nhảy lên liên tục: [Nguy hiểm! Nguy hiểm! Hệ thống đang truy quét!].

"Hệ thống à? Để xem ai 'update' ai trước!"

Những ngón tay của Lục Diệp bắt đầu gõ lên không trung với tốc độ của một ảo thuật gia. Cuộc chiến thực sự giữa logic hiện đại và quy tắc cổ xưa của Thiên đạo chính thức bắt đầu tại đây, điểm tận cùng của thế giới.

Dưới chân họ, toàn bộ vùng đất Cực Bắc bắt đầu rung chuyển dữ dội, như thể trái tim của thế giới đang đập những nhịp đập cuối cùng của một thời đại cũ.

"Đoạn mã khởi nguồn… tìm thấy rồi!" Lục Diệp gầm lên, một luồng ánh sáng vàng kim từ Đạo Điển bắn thẳng vào lõi của cột sáng trung tâm.

Hồi kết của những kẻ đi theo giáo điều đang đến gần, và người cầm cây bút chì để vẽ lại bản đồ định mệnh ấy, không ai khác chính là kẻ "phế vật" bị xua đuổi năm xưa.


**[Hết Chương 79]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8