Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 80: Quái vật Glitch**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:12:26 | Lượt xem: 2

**Chương 80: Quái Vật Glitch**

Không gian bên trong lõi của Server Trung Tâm không còn là một hang động hay đỉnh núi theo nghĩa thông thường. Nó là một vùng hư vô được dệt nên bởi những dải ruy băng ánh sáng mang màu sắc xanh neon chạy dọc ngang. Những âm thanh kỳ lạ, như tiếng xẹt xẹt của dòng điện rò rỉ hay tiếng rè rè của những chiếc radio cũ bị hỏng, tràn ngập màng nhĩ.

"Lục Diệp, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Mạnh Hùng hét lên, hắn cố gắng giữ vững thăng bằng khi mặt đất dưới chân bỗng nhiên biến thành một mảng khối lập phương màu xám xịt, lúc thì đặc lại như đá, lúc lại loãng ra như nước. "Ta cảm giác như mình đang đi trên một bãi nôn của Thiên Đạo!"

Tuyết Thanh Nguyệt không trả lời, nhưng đôi mày thanh tú của nàng nhíu chặt. Nàng vung kiếm, một dải băng hàn khí vút ra, nhưng lạ thay, dải băng đó khi bay được nửa đường bỗng nhiên biến mất, rồi một giây sau lại xuất hiện cách đó mười trượng, đóng băng một khoảng không trung hoàn toàn vô nghĩa.

"Bình tĩnh. Đó là hiện tượng trễ tín hiệu do băng thông linh khí bị nghẽn." Lục Diệp vẫn ngồi bệt, tay múa may liên tục trên cuốn Đạo Điển Phân Tích. Trên trang sách, hàng vạn dòng code màu đỏ đang chạy loạn xạ. "Thiên Đạo đang cố ý làm nhiễu loạn môi trường để đẩy chúng ta ra khỏi thực tại này. Mọi thứ các ngươi thấy bây giờ đều không hoàn toàn là thật."

"Cảnh báo! Cảnh báo!" Một giọng nói vô cảm vang lên từ hư không. "Phát hiện mã độc đang cố gắng can thiệp vào Logic Lõi. Kích hoạt đơn vị dọn dẹp: Hư Không Thú – Phiên bản Glitch."

Phía trước họ, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một sinh vật trông giống như con báo đen dần hiện ra, nhưng nó không hề mang lại cảm giác oai hùng của một yêu thú. Ngược lại, nó khiến người ta sở gai ốc bởi sự dị dạng. Thân mình nó liên tục nhấp nháy giữa các màu đen, tím và xanh lá cây. Đôi khi đầu nó rơi xuống tận đuôi rồi lại "vọt" ngược lên cổ trong chớp mắt. Chân của nó khi bước đi không chạm đất mà như bị kéo lê qua một mặt gương bị vỡ.

"Con quái này… nó bị hỏng rồi sao?" Mạnh Hùng cười khẩy, vung đại đao lên. "Để ta đưa nó về với cát bụi!"

Mạnh Hùng hét lớn một tiếng, bắp tay nổi cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ. Hắn tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình: "Đại Lực Khai Sơn Quền!"

Một luồng kình lực khổng lồ đủ để thổi bay cả một ngọn đồi lao thẳng về phía con báo. Nhưng ngay khi nắm đấm của Mạnh Hùng chạm vào bộ lông nhấp nháy của con quái vật, một chuyện kinh dị xảy ra. Nắm đấm của hắn xuyên qua người nó như xuyên qua làn sương mù, trong khi con quái vật vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc.

Giây tiếp theo, thân hình con báo đột nhiên giật mạnh (stuttering). Không có bất kỳ dấu hiệu di chuyển nào, nó bỗng hiện ra ngay sát nách Mạnh Hùng. Một cái vuốt mang theo những tia chớp xanh lét cào mạnh vào sườn hắn.

"Phập!"

Mạnh Hùng bị đánh văng ra xa, máu tươi văng tung tóe. Nhưng vết thương trên sườn hắn trông rất kỳ quái: nó không phải vết rách trơn tru mà bị răng cưa, giống như có ai đó dùng kéo cắt giấy vụn ra từ da thịt hắn vậy.

"Chết tiệt! Cái thứ này không có cơ thể thật!" Mạnh Hùng gầm lên, đau đớn khiến hắn đỏ mắt. Hắn lại lao vào, tung ra liên tiếp mười hai quyền, mỗi quyền đều có thể dời non lấp bể. Nhưng mười hai quyền đó đều hụt hoàn toàn. Con quái vật như một đoạn phim bị lỗi khung hình, nó liên tục nhảy cóc từ vị trí này sang vị trí khác mà không tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào.

Tuyết Thanh Nguyệt thấy vậy liền ra tay. Kiếm ý của nàng đã đạt tới cảnh giới "Tuyệt Đối Linh Hoạt" nhờ những bài tập "thể dục nhịp điệu tối ưu" của Lục Diệp. Nàng hóa thành một vệt sáng trắng, thanh kiếm vạch ra hàng trăm quỹ đạo phức tạp bao vây lấy con báo.

"Băng Phong Vạn Lý – Định!"

Nàng đâm vào đúng điểm mù giữa ngực con quái. Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào mục tiêu, hình ảnh con báo bỗng nhiên bị kéo dài ra như một sợi dây thun, rồi biến thành một mảng màu xám xịt phủ lên kiếm của nàng. Tuyết Thanh Nguyệt giật mình, nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh cực độ không thuộc về băng tuyết, mà là cái lạnh lẽo của sự hư vô vô nghĩa.

"Đừng dùng lực mạnh! Vô ích thôi!" Lục Diệp hét lớn, mắt hắn dán chặt vào Đạo Điển. "Các ngươi đang đánh vào ảnh dư của nó ở khung hình trước đó! Con quái này nó không vận hành theo thời gian thực của chúng ta. Nó là một loại lỗi logic được Thiên Đạo vật chất hóa!"

"Nói tiếng người đi!" Mạnh Hùng vừa lộn nhào để tránh một cú vồ xuyên không gian, vừa thở hổn hển. "Ta không hiểu khung hình hay logic gì cả! Ta chỉ muốn đấm nát cái đầu nhấp nháy của nó!"

Lục Diệp hít một hơi sâu, bộ não thiên tài logic của hắn xoay chuyển cực tốc. Qua lăng kính của Đạo Điển, hắn thấy con báo kia không phải là một sinh vật. Nó là một tập hợp các điểm tọa độ bị sai lệch liên tục.

[Phân tích mục tiêu: Thực thể Glitch – ID 0xERROR]
[Trạng thái: Bất tử đối với các đòn đánh vật lý và linh lực thông thường do lỗi Hitbox.]
[Đặc điểm: Tốc độ làm mới (Refresh Rate) không ổn định. Khung hình hiện tại lệch 0.5 giây so với thực tế vật chất.]

"Nghe đây!" Lục Diệp đứng dậy, ném một lá bùa màu vàng lên không trung. "Mạnh Hùng, bài thơ 'Cưỡi Ngựa Xem Hoa' của ngươi, chương thứ ba, hãy đọc nó ngược lại! Nhưng lần này, đừng dùng sức mạnh từ đan điền, hãy dùng linh khí rung động theo nhịp tim của ngươi!"

Mạnh Hùng ngơ ngác: "Hả? Đọc ngược á? Hoa xem ngựa cưỡi, người người say…"

"Không phải lúc ngâm nga văn chương!" Lục Diệp quát. "Hãy tạo ra một trường âm thanh bị nhiễu. Ta cần một tần số sóng âm không đồng nhất để phá vỡ lớp vỏ bọc đồng bộ của nó! Thanh Nguyệt, nàng không được nhìn bằng mắt, hãy nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động của linh khí. Khi nào thấy không gian bị khựng lại một nhịp, đó mới là lúc nó tồn tại thật sự!"

Mạnh Hùng dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng vốn tính tin tưởng Lục Diệp tuyệt đối, hắn liền hít một hơi dài, lồng ngực phồng lên như cái trống lớn. Hắn bắt đầu hét lên những câu thơ lộn xộn, giọng nói ồm ồm lúc cao lúc thấp, lúc ngắt quãng như tiếng cưa gỗ.

"Cưỡi… xem… hoa… ngựa… say… người… say…"

Lạ kỳ thay, khi những âm thanh méo mó đó vang lên, không gian xung quanh con báo Glitch bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Con báo vốn đang di chuyển mượt mà kiểu nhảy cóc bỗng nhiên bị khựng lại, hình ảnh của nó bị chia làm hai, làm ba, trông như một tấm hình bị in đè lên nhau.

"Chính là lúc này!" Lục Diệp gõ mạnh vào Đạo Điển. "Kỹ năng đặc biệt: Tối Ưu Hóa Tần Số – Refresh!"

Một làn sóng ánh sáng vàng kim lan tỏa từ chân Lục Diệp. Khi làn sóng này đi qua con quái vật, hiện tượng nhấp nháy của nó đột ngột biến mất. Con báo hiện hình rõ ràng, trông gầy gò và đầy rẫy những lỗ hổng kỹ thuật số trên người.

Tuyết Thanh Nguyệt chớp lấy thời cơ. Nàng không dùng kiếm chiêu hào nhoáng. Nàng chỉ đơn giản là thực hiện một động tác "giãn cơ vai" – vốn là một bài tập khởi động của Lục Diệp – nhưng được lồng ghép vào kiếm ý. Cánh tay nàng uốn cong một vòng cung hoàn mỹ, lưỡi kiếm rung động với tần số cực cao.

"Xoẹt!"

Một đường kiếm mảnh như sợi tơ xuyên thẳng qua sọ con quái vật. Lần này, không có hiện tượng xuyên thấu. Con báo Glitch rống lên một tiếng rè rè như tiếng loa bị cháy, rồi toàn thân nó nổ tung thành hàng triệu mảnh vụn pixel màu xám, tan biến vào hư không.

Mạnh Hùng ngã ngồi xuống đất, lau mồ hôi: "Hú vía! Cái con quỷ đó đúng là làm ta đau đầu hơn cả việc học làm thơ luật bằng bằng trắc trắc."

Nhưng nụ cười của hắn chưa kịp kéo dài thì từ trong cột sáng trung tâm, hàng chục tiếng gầm tương tự vang lên. Không chỉ có báo, mà có cả những con đại bàng bị đứt lìa cánh vẫn bay được, những con trăn có mình nhưng không có đầu, tất cả đều đang lướt tới với hiệu ứng "lag" đầy đáng sợ.

"Lũ quái vật này… Thiên Đạo thực sự muốn dùng rác dữ liệu để dìm chết chúng ta sao?" Tuyết Thanh Nguyệt nâng kiếm, hơi thở đã bắt đầu dồn dập.

Lục Diệp đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn lấp lánh một tia sáng hưng phấn của một lập trình viên vừa tìm thấy lỗi hệ thống thú vị nhất trong đời.

"Đừng sợ. Nếu chúng là rác dữ liệu, thì ta chính là trình dọn rác (Cleaner) mạnh nhất lịch sử tu tiên giới."

Hắn giơ tay trái lên, cuốn Đạo Điển Phân Tích lơ lửng giữa không trung và bắt đầu biến hình. Các trang giấy bay ra, đan xen vào nhau tạo thành một giao diện điều khiển khổng lồ vây quanh Lục Diệp.

"Mạnh Hùng, tiếp tục làm thơ phá âm! Tuyết Thanh Nguyệt, hãy di chuyển theo mô hình chữ Z mà ta đã dạy, đừng dừng lại quá 1 giây ở một tọa độ!" Lục Diệp ra lệnh, tay hắn múa may trên bàn phím ảo bằng linh khí. "Để xem, nếu ta xóa sạch định nghĩa về 'vật chất' của các ngươi trong vùng bộ nhớ đệm này, các ngươi còn có thể làm gì được ta!"

Lục Diệp gầm lên: "Thần thông: Xóa Bỏ Định Danh (Delete Entry)!"

Ngay khi đám quái vật Glitch lao tới, chúng chạm vào một vùng không gian màu trắng xóa do Lục Diệp tạo ra. Một khi bước vào đó, tất cả những quy tắc do Thiên Đạo cài đặt cho chúng đều bị xóa sạch. Những con quái vật bị biến lại thành những ký tự Phù Văn đơn giản nhất, rồi tan chảy như tuyết gặp nắng hạ.

Mạnh Hùng vừa hét thơ vừa múa đao, trông hắn giống như một vị chiến thần điên loạn đang nhảy múa giữa một bầy quỷ dữ. Tuyết Thanh Nguyệt thì như một bóng ma băng giá, mỗi lần nàng lướt qua một con quái vật theo quỹ đạo chữ Z, nó đều bị chém trúng vào đúng khoảnh khắc nó vừa "tải dữ liệu" xong.

Trận chiến diễn ra cực kỳ kỳ lạ. Một bên là lũ quái vật bất chấp logic, một bên là bộ ba dùng cái logic "quái dị" nhất để đáp trả.

Nhưng Thiên Đạo dường như vẫn còn át chủ bài. Cột sáng trung tâm bỗng dưng bùng phát, một bóng đen khổng lồ vươn ra. Đó là một thực thể trông giống hệt Lục Diệp, nhưng khuôn mặt nó hoàn toàn là một màu đen sẫm, đôi mắt phát ra những mã nguồn lỗi màu xanh.

"Phát hiện virus cấp cao nhất. Đang khởi tạo… Mirror.exe (Bản sao thực thể)."

"Cái gì?" Mạnh Hùng hố hốc mồm nhìn kẻ mới hiện ra. "Một Lục Diệp khác sao? Nhưng trông hắn có vẻ… ít nói và đẹp trai hơn Lục Diệp thật?"

Lục Diệp thật hừ lạnh một tiếng, đẩy lại gọng kính vô hình trên mũi: "Đó không phải là ta. Đó là một bản sao dựa trên dữ liệu mà hệ thống đã thu thập được từ ta. Nó có cùng tư duy logic, cùng khả năng phân tích."

Bản sao Lục Diệp (Lục Diệp 2.0) khẽ cử động tay. Phía trên đầu nó cũng hiện ra một cuốn Đạo Điển nhưng mang màu tím đen quỷ dị.

"Đối phương dùng thuật tấn công logic," Lục Diệp 2.0 nói với giọng cơ khí. "Phân tích điểm yếu của Mạnh Hùng: Chỉ số thông minh thấp, dễ bị đánh lừa bởi các dữ liệu ảo. Phân tích điểm yếu Tuyết Thanh Nguyệt: Phụ thuộc vào tốc độ của Lục Diệp. Phân tích Lục Diệp: Thân thể yếu ớt của phàm nhân."

Ngay lập tức, Lục Diệp 2.0 búng tay một cái. Không gian dưới chân Mạnh Hùng bỗng nhiên hiện lên một biển báo khổng lồ ghi dòng chữ: [LỖI 404: KHÔNG TÌM THẤY ĐẤT ĐỂ ĐỨNG].

Mạnh Hùng hụt chân, rơi xuống một hố đen thăm thẳm giữa hư không.

"Mạnh Hùng!" Tuyết Thanh Nguyệt định lao đến cứu, nhưng Lục Diệp 2.0 đã chỉ tay vào nàng: [Lệnh Freeze: Tốc độ di chuyển giảm 99%].

Tuyết Thanh Nguyệt bỗng cảm thấy không khí xung quanh mình đặc quánh lại như nhựa đường, mỗi cử động của nàng đều chậm đến mức nực cười.

"Này, chơi như thế là phạm quy!" Lục Diệp thật gào lên, tay gõ phím loạn xạ để giải vây cho đồng đội. "Đó là quyền Admin! Ngươi là một bản sao, không được dùng quyền Admin!"

Lục Diệp 2.0 nhìn hắn, khuôn mặt vô hồn: "Ta là hệ thống. Hệ thống là luật pháp."

Lục Diệp nghiến răng. Đây là cuộc đối đầu mà hắn lo sợ nhất: Đối mặt với chính bản thân mình nhưng trong phiên bản không có giới hạn bởi quy luật đạo đức và lại có quyền năng tối thượng của "nhà sản xuất".

Hắn liếc nhìn Mạnh Hùng đang lơ lửng trong hố đen (thực ra là một vùng lỗi không trọng lực) và Tuyết Thanh Nguyệt đang bị "đóng băng" khung hình. Nếu không làm gì đó ngay lập tức, nhóm của hắn sẽ bị xóa sổ khỏi bộ nhớ của thế giới này mãi mãi.

"Hệ thống là luật pháp sao?" Lục Diệp cười lạnh, một nụ cười đầy sự điên rồ của một kỹ sư đã từng thức trắng bảy đêm để tìm một cái bug nhỏ xíu. "Vậy ngươi có biết điều gì khiến một chương trình hoàn hảo bị sụp đổ không? Đó là sự mâu thuẫn tự thân (Self-Paradox)!"

Hắn quay sang Mạnh Hùng đang chới với: "Mạnh Hùng! Đọc bài thơ tệ nhất mà ngươi từng làm! Cái bài mà không có bất kỳ logic, vần điệu hay ý nghĩa gì ấy! Ngay lập tức!"

Mạnh Hùng hét lên: "Bài nào? Bài 'Cái Chổi' à? 'Cái chổi có cái cán dài… quét rác xong rồi lại vứt vào mâm cơm…'"

Tuyết Thanh Nguyệt nghe xong, dù đang bị chậm lại vẫn cảm thấy muốn nôn ra máu vì sự kinh tởm của vần thơ.

Lục Diệp 2.0 đứng sững lại. Cuốn Đạo Điển màu tím đen bắt đầu xoay vòng vòng.

[Đang phân tích dữ liệu thơ văn… Lỗi! Không tìm thấy cấu trúc logic. Không tìm thấy ý nghĩa tu tiên. Dữ liệu mâu thuẫn trầm trọng: Chổi và Mâm Cơm có mối quan hệ gì?]

Lục Diệp nhân cơ hội này, tay bấm một lệnh cực nhanh: [Override: Gán giá trị bài thơ của Mạnh Hùng làm tham số điều khiển trọng lực].

Bùm một cái!

Vì bài thơ của Mạnh Hùng quá "loạn", quy luật trọng lực trong phòng bỗng nhiên đảo điên. Mạnh Hùng văng ngược ra khỏi hố đen và rơi trúng đầu Lục Diệp 2.0. Tuyết Thanh Nguyệt cũng nhờ sự hỗn loạn của dữ liệu mà thoát khỏi trạng thái "Freeze".

"Tiếp đi Mạnh Hùng! Đọc liên tục cho ta!" Lục Diệp vừa gõ code vừa cổ vũ.

Mạnh Hùng như bắt được vàng, bắt đầu gào thét những câu văn chương mà chắc chắn cả Tiên giới chưa ai từng nghe qua: "Con cá leo cây hái quả dừa… mây xanh rớt xuống đĩa dưa hành… ta đi chân đất đội mũ bảo hiểm…"

Mỗi câu thơ "rác" của Mạnh Hùng đều khiến Lục Diệp 2.0 bị giật lag điên cuồng. Hệ thống của nó được xây dựng trên sự logic tuyệt đối, nên khi gặp phải một loại dữ liệu hoàn toàn vô nghĩa và hỗn mang như thơ của Mạnh Hùng, nó bắt đầu bị tràn bộ nhớ đệm.

Khói bốc lên từ cuốn Đạo Điển của Lục Diệp 2.0. Nó lẩm bẩm: "Lỗi… Lỗi… Cá không thể leo cây dừa… Dưa hành không liên quan đến mây… Logic sụp đổ…"

"Vĩnh biệt, bản sao lỗi thời!" Lục Diệp hét lớn. Hắn kết hợp với Tuyết Thanh Nguyệt, mượn kiếm ý của nàng làm "con trỏ chuột", đâm thẳng vào điểm trung tâm của Lục Diệp 2.0.

"Lệnh: Shutdown -r -f (Tắt máy và xóa vĩnh viễn)!"

Ánh sáng vàng kim bùng phát rực rỡ. Thực thể Lục Diệp 2.0 cùng với đám quái vật Glitch xung quanh vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh sáng nhỏ. Không gian Server trung tâm bỗng nhiên tĩnh lặng trở lại, các dải ruy băng neon không còn nhấp nháy đỏ nữa mà chuyển sang màu xanh dương êm dịu.

"Xong rồi sao?" Mạnh Hùng ngơ ngác, mồm vẫn còn lẩm bẩm: "… con vịt xòe ra hai cái cánh…"

"Đừng đọc nữa, đau tai lắm rồi!" Tuyết Thanh Nguyệt thở dài, thu kiếm vào bao, nhìn Lục Diệp với ánh mắt vừa khâm phục vừa sợ hãi. "Ngươi thực sự đã dùng cái mớ văn chương rác rưởi của Mạnh Hùng để đánh bại một phiên bản của chính mình?"

Lục Diệp lau mồ hôi trên trán, mỉm cười đắc ý: "Thế giới này luôn sợ hãi những thứ không theo quy tắc. Thiên Đạo quá logic, đó chính là điểm yếu nhất của nó. Đôi khi, một chút 'vô lý' của Mạnh Hùng lại chính là chìa khóa để phá vỡ xiềng xích."

Hắn nhìn lên đỉnh cột sáng trung tâm, nơi một cánh cửa ánh sáng đang dần hiện ra.

"Đến lúc rồi. Chúng ta sẽ vào hẳn bên trong Root… để xem ai mới thực sự là Admin của Vạn Vật Nguyên Giới."

Bước chân họ tiến về phía ánh sáng, bỏ lại phía sau những mảng vỡ của một hệ thống cũ kỹ đang chờ được viết lại từ đầu. Thế giới tu tiên từ hôm nay sẽ phải học cách làm quen với một khái niệm mới: Không có gì là không thể giải mã, chỉ là bạn chưa có đủ "rác" để làm nhiễu hệ thống mà thôi.


**[Hết Chương 80]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8