Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 82: Thành phố bị lãng quên**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:14:02 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 82: THÀNH PHỐ BỊ LÃNG QUÊN

Sau khi lớp sương mù dữ liệu cuối cùng bị năng lượng từ quá trình "Format" của Lục Diệp quét sạch, không gian phía trước đột ngột giãn nở. Một cảnh tượng vĩ đại, điên rồ và hoàn toàn nằm ngoài trí tưởng tượng của những kẻ tu tiên truyền thống hiện ra, khiến Mạnh Hùng phải đánh rơi cả thanh trọng kiếm, còn Tuyết Thanh Nguyệt thì sững sờ tới mức quên cả việc điều chuyển khí huyết.

Đó không phải là một cung điện uy nghi, cũng chẳng phải là một đỉnh núi linh thiêng đầy hạc bay tiên múa. Trước mặt họ là một đại đô thị bằng kim loại và tinh thạch, lơ lửng giữa một khoảng không vô định đầy những dòng chảy phù văn rực rỡ như những sợi cáp quang khổng lồ.

Những tòa tháp cao vút hình lăng trụ, bề mặt nhẵn bóng như gương, phản chiếu ánh sáng xanh tím lập lòe từ những "con sông" năng lượng chạy dọc các con phố. Phía trên cao, các bánh răng cơ khí khổng lồ đường kính hàng vặm dặm đang xoay chuyển một cách chậm chạp, tiếng kim loại va chạm trầm đục vang vọng vào tâm can như nhịp tim của một thực thể thái cổ.

"Cái… cái quái gì thế này?" Mạnh Hùng lắp bắp, đưa tay dụi mắt liên tục. "Chúng ta đang ở trong bụng một con quái vật sắt à? Hay là đệ lại đưa chúng ta vào một cái ảo trận nào đó nữa rồi?"

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn của Lục Diệp cũng bò ra, đôi mắt rùa già nua trợn tròn, lẩm bẩm: "Trời ạ… Vạn Vật Nguyên Thành trong truyền thuyết… Đây chính là trung tâm điều khiển của Thiên Đạo thời đại Thái Cổ. Lão phu cứ ngỡ nó đã bị nổ tung thành bụi phấn trong cuộc đại chiến Code-Wars rồi chứ!"

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn chậm rãi giơ cuốn Đạo Điển lên cao. Màn hình của cuốn sổ rung lên bần bật, hàng triệu dòng mã nguồn tuôn ra với tốc độ không thể nhìn bằng mắt thường. Cặp kính được tạo bằng linh khí trên sống mũi hắn hiện lên một loạt thông số xanh lè.

"Phân tích địa hình: Thành phố số hóa 001. Trạng thái: Chế độ ngủ đông (Hibernate). Nồng độ linh tử: 98%. Độ ổn định cấu trúc: Đang cảnh báo đỏ."

Lục Diệp hít một hơi sâu, đôi mắt lóe lên sự phấn khích của một kẻ nghiện công nghệ cuối cùng cũng được chạm tay vào một siêu máy tính cổ đại. Hắn quay lại nhìn đồng đội:

"Chào mừng các ngươi đến với trung tâm điều hành của thế giới. Đây chính là 'Server trung tâm' của Thiên Đạo. Những gì các ngươi gọi là tu tiên, thực chất chỉ là dùng các 'app' lậu được tải về từ đống phế tích này thôi. Còn ở đây… chúng ta đang đứng ở giữa mã nguồn."

Họ bước đi trên một cây cầu bằng pha lê lơ lửng, phía dưới là một vực thẳm đầy rẫy các vòng xoáy dữ liệu xám xịt. Mỗi bước chân của Lục Diệp chạm xuống mặt cầu đều kích hoạt một vòng tròn phù văn lan tỏa, hệt như việc nhấn phím trên một bàn phím ảo khổng lồ.

"Lục Diệp, ta cảm thấy nơi này rất… lạnh lẽo." Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày, bàn tay nàng vô thức siết chặt chuôi kiếm. "Không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự trống rỗng. Dường như nơi này không chấp nhận bất cứ sự sống nào có cảm xúc."

Lục Diệp gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên không trung, phân tích các hạt linh tử đang trôi nổi xung quanh: "Cũng đúng thôi. Hệ thống này được xây dựng trên logic thuần túy. Đối với nó, con người hay cỏ cây chỉ là những biến số có giới hạn. Nó chỉ quan tâm đến hiệu năng vận hành. Những người viết ra hệ thống này ngày xưa có lẽ đã đạt đến trình độ coi sự sống là một loại mã lỗi cần được tối ưu hóa."

Họ đi sâu vào trong thành phố, ngang qua những cỗ máy khổng lồ cao bằng tòa tháp. Mạnh Hùng tò mò chạm tay vào một cái ống dẫn màu hổ phách đang rung lên bần bật.

"Bụp!"

Một tia điện xanh lét bắn ra khiến gã đầu gấu rú lên, cánh tay to lớn đen sạm lại, khói bốc nghi ngút.

"Cái thứ này… nó vừa cắn ta!" Mạnh Hùng vừa thổi tay vừa chửi thề.

Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển rồi phán một câu xanh rờn: "Cái đó là ống dẫn linh lực cao áp một chiều, cường độ khoảng 500 vạn Linh-Volt. Nếu ngươi không phải là kẻ luyện thể đạt tới mức bì đồng thịt sắt, thì vừa rồi ngươi đã biến thành một đống tro mịn theo đúng quy luật bảo toàn năng lượng rồi."

"Linh-Volt cái đầu nhà ngươi! Nói tiếng người đi!" Mạnh Hùng tức giận hét lên.

"Tóm lại là đừng có chạm lung tung. Ở đây, một hòn đá ven đường cũng có thể là một khối chất nổ được mã hóa."

Đúng lúc đó, không gian tĩnh mịch của thành phố bỗng bị phá vỡ bởi một tiếng còi hú chói tai. Phía cuối đại lộ bằng kim loại, một đoàn ánh sáng đỏ rực đang tiến lại gần với tốc độ kinh hồn.

"Phát hiện xâm nhập trái phép. Thực thể hữu cơ không có ID xác thực. Bắt đầu quy trình quét sạch (Purge)." Một giọng nói máy móc, trầm đục và vô cảm vang vọng từ khắp các phía của tòa nhà.

Từ trong những kẽ hở của các tòa tháp, hàng trăm khối lập phương bằng kim loại bay ra, sau đó chúng nhanh chóng xoay chuyển, lắp ghép vào nhau như trò chơi Lego để tạo thành những con robot – không, chính xác là các "Linh ngẫu máy" cao hơn hai trượng. Tay chúng là những lưỡi kiếm năng lượng rung động ở tần số cực cao, có thể dễ dàng cắt đứt ngay cả cực phẩm linh kiếm của giới tu tiên hiện tại.

"Địch tấn công!" Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, kiếm của nàng tuốt khỏi vỏ, một vầng kiếm ý băng giá lập tức lan tỏa, đóng băng mặt đất kim loại.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra. Những con Linh ngẫu máy đó không hề bị chậm lại. Chân chúng phát ra những luồng lửa màu lam, trực tiếp bay lướt trên mặt băng.

"Phân tích đối phương: Thực thể cơ giới cấp 1. Công pháp sử dụng: Logic-Step. Điểm yếu: Không có não, chỉ hoạt động theo thuật toán lặp." Lục Diệp thản nhiên đọc thông số, trong khi đó hắn lại đang… bận rộn vẽ một cái sơ đồ kỳ quái vào cuốn sổ.

"Lục Diệp! Đừng có ngồi đó mà phân tích nữa, chúng nó chém tới nơi rồi!" Mạnh Hùng gầm lên, vung trọng kiếm đập mạnh vào con robot dẫn đầu.

"Keng!" Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc. Thanh trọng kiếm vốn nặng hàng nghìn cân của Mạnh Hùng chỉ khiến con robot bị lùi lại vài bước, trong khi tay hắn thì tê dại.

"Ghi chú: Lực phản chấn tỉ lệ thuận với lực tác động. Mạnh Hùng, đừng có dùng sức mạnh cơ bắp đơn thuần!" Lục Diệp hét lớn. "Thanh Nguyệt, hướng 2 giờ, dùng chiêu Băng Hà Phá ở tần số thấp hơn bình thường 20%! Mạnh Hùng, hướng 11 giờ, đọc bài thơ 'Cúc nở đầu mùa' nhưng thay tất cả các vần bằng âm 'O' cho ta!"

"Hả? Làm cái quái gì thế?" Mạnh Hùng ngớ người.

"Làm ngay đi! Ta đang gây nhiễu cảm biến của tụi nó bằng âm tần và linh khí không ổn định!"

Dù thấy yêu cầu này thật là vớ vẩn, nhưng sau bao nhiêu lần vào sinh ra tử, hai người họ đã có niềm tin tuyệt đối vào "logic quỷ quái" của Lục Diệp.

Tuyết Thanh Nguyệt hít một hơi, kiếm chiêu của nàng đột ngột trở nên chậm rãi, thay vì uy lực bộc phát, nó phát ra một tiếng kêu o o đầy khó chịu. Cùng lúc đó, Mạnh Hùng bắt đầu gào lên bằng giọng ồm ồm: "Cúc vàng trổ bông… O o o… Gió thổi vào lồng… O o o…"

Kỳ lạ thay, hàng trăm con robot đang lao tới bỗng nhiên đứng khựng lại. Đầu của chúng xoay vòng tròn một cách điên cuồng, các tia sáng đỏ trong mắt nhấp nháy liên tục như bị chập điện.

"Hệ thống báo lỗi (Logic Error). Đầu vào không xác định. Phân tích ngữ pháp thất bại. Xung đột tần số linh năng…"

Nhân lúc đó, Lục Diệp cười khẩy, ngón tay hắn gõ một lệnh "Execute" vào Đạo Điển: "Override: Administrative Mode. Password: Ta_la_cha_nguoi_01."

Oành!

Tất cả các robot đồng loạt quỳ rạp xuống đất, thanh kiếm năng lượng trong tay chúng biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng xanh hiền hòa. Giọng nói máy móc ban nãy lại vang lên, nhưng lần này là một tông điệu cung kính: "Chào mừng Root Admin trở lại. Đang khởi tạo quyền truy cập cho nhân viên phục vụ."

Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng này mà há hốc mồm, đến mức quên cả bài thơ "Cúc vàng" đang đọc dở: "Đệ… đệ vừa mới lừa bọn chúng bằng cách đọc mật khẩu à?"

"Đúng vậy." Lục Diệp lau mồ hôi trên trán, gương mặt hơi xanh xao vì tiêu hao nhiều tinh thần lực. "Ta đã phân tích cấu trúc mật khẩu của các hệ thống cổ đại này. Chúng thường được thiết lập bởi những kỹ sư cô đơn và tự phụ. Tỉ lệ họ dùng những mật khẩu mang tính xúc phạm đối thủ hoặc tự sướng cá nhân là rất cao. May mắn là ta đoán đúng."

"Đệ đúng là… một tên lừa đảo thiên tài." Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, trong mắt nàng không giấu nổi sự thán phục trộn lẫn với chút dở khóc dở cười.

Họ tiếp tục đi sâu vào thành phố dưới sự hộ tống của đoàn quân robot vừa "cải tà quy chính". Đi đến đâu, ánh sáng từ những tòa tháp bật mở tới đó, tạo thành một con đường hào quang dẫn thẳng đến lõi của thành phố.

Lão Quy lẩm bẩm: "Kỳ tích… Đây là kỳ tích. Hàng vạn năm qua, biết bao nhiêu vị đại năng bước vào đây đều bị nghiền nát thành bã đậu vì cố gắng dùng tu vi chống lại trật tự thế giới. Chỉ có ngươi… dùng sự xỏ xiên và mật khẩu để thống trị nó."

Đi được một lúc, họ dừng lại trước một tòa đại sảnh khổng lồ với mái vòm là một màn hình phẳng chứa toàn bộ bản đồ của Vạn Vật Nguyên Giới. Tại trung tâm đại sảnh, một bục điều khiển với hàng nghìn nút bấm làm bằng ngọc bích lơ lửng xung quanh một khối cầu phát sáng – thứ mà Lục Diệp gọi là "CPU Trung Tâm".

Nhưng họ không phải là những người duy nhất ở đó.

Dưới chân bục điều khiển, một bóng người đang ngồi xếp bằng. Đó là một lão già có thân hình gầy gò, mặc một bộ đạo bào rách rưới nhưng trên đó không phải thêu rồng phượng mà là thêu những hình tam giác, hình vuông đan xen phức tạp. Trên trán lão ta gắn một mảnh kim loại có vẻ như là một thiết bị tăng cường não bộ.

Lão già ngước mắt nhìn lên, đôi mắt lão không có lòng đen, chỉ toàn một màu bạc trắng như kim loại hóa.

"Vạn năm qua…" Giọng nói của lão già vang lên, không phải bằng miệng mà là trực tiếp truyền vào não bộ của mọi người bằng sóng âm linh khí. "Cuối cùng cũng có một kẻ biết cách 'Log-in' vào đây mà không phá hỏng cái cửa."

"Kẻ cuồng giáo điều – Minh Sát Tôn Giả?" Tuyết Thanh Nguyệt kinh hãi nhận ra người này. "Không… người này đã mất tích từ ba nghìn năm trước, lẽ ra lão ta đã tọa hóa rồi chứ?"

"Lão ta không chết." Lục Diệp nheo mắt nhìn qua lăng kính phân tích. "Lão ta đã tự mình 'Uptload' linh hồn vào cơ sở dữ liệu của thành phố này. Bây giờ lão ta chỉ là một 'Tiện ích' (Plug-in) chạy trên nền tảng của Thiên Đạo mà thôi. Trạng thái: 70% là mã, 30% là người."

Lão già bạc trắng nheo mắt nhìn Lục Diệp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quái: "Thú vị… Rất thú vị. Ngươi dùng ngôn ngữ của 'Những người sáng tạo' để định nghĩa ta. Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại sở hữu Đạo Điển – thứ vốn dĩ chỉ dành cho cấp độ Thiết Kế Viên?"

Lục Diệp bước lên một bước, đối diện với Minh Sát Tôn Giả. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước tu vi sâu không lường được của đối phương. Với hắn, sức mạnh của lão già này chẳng qua là một bảng mã quá tải cần được gỡ lỗi.

"Ta chỉ là một người thợ sửa ống nước thôi." Lục Diệp thản nhiên đáp. "Ống dẫn thế giới của các ông bị rò rỉ lâu quá rồi, rác thải linh khí bốc mùi hôi thối khắp nơi. Ta đến đây để làm sạch nó."

Minh Sát Tôn Giả cười lớn, tiếng cười khô khốc như tiếng hai mảnh sắt cọ vào nhau: "Sửa chữa? Ngươi có biết thế giới này vốn dĩ đã bị 'Lỗi nặng' đến mức nào không? Ngươi nghĩ mình có thể cứu vãn nó sao? Ta đã ngồi ở đây ba nghìn năm, cố gắng biên dịch lại quy tắc sống chết, nhưng mỗi lần ta sửa một lỗi, hệ thống lại tự tạo ra mười lỗi mới! Thế giới này là một đống rác (Junk code) không thể cứu chữa!"

Lão đứng dậy, cả căn phòng rung chuyển theo từng nhịp thở của lão. Những sợi dây cáp năng lượng từ trần nhà lao xuống, cắm vào lưng lão như những chiếc vòi rồng hút máu, khiến hào quang của lão bùng phát mạnh mẽ, áp chế cả một vùng không gian.

"Nếu không thể sửa chữa, thì hãy xóa bỏ hoàn toàn (Delete All)!" Minh Sát Tôn Giả gào lên. "Ta sẽ dùng quyền hạn tối cao mà ta vừa bẻ khóa được để thực hiện lệnh RESET. Tất cả các ngươi, toàn bộ chúng sinh ngoài kia, sẽ biến mất để bắt đầu một vòng lặp mới hoàn hảo hơn!"

Mạnh Hùng hét lớn, lao lên chắn trước mặt Lục Diệp: "Nằm mơ đi lão già hâm hấp! Muốn xóa bỏ tụi này à? Có giỏi thì vượt qua bài thơ 'Gà gáy sáng' của ta đây!"

Tuyết Thanh Nguyệt cũng đồng thời ra tay. Kiếm quang của nàng chớp động, tạo thành một lưới kiếm bao quanh lão già, ngăn chặn dòng năng lượng đang đổ vào người lão.

Nhưng Minh Sát Tôn Giả chỉ cần vẩy tay một cái, một bức tường tường lửa – đúng nghĩa đen là một bức tường làm bằng 'Firewall' dữ liệu đỏ rực – hiện ra, đánh bật cả hai người bọn họ văng vào vách đá.

"Cấp độ quyền hạn của các ngươi quá thấp!" Lão già cười ngạo nghễ. "Ở đây, ta chính là thần!"

Lục Diệp nhìn cảnh đó, thản nhiên xắn tay áo lên. Hắn mở cuốn Đạo Điển ra, đặt nó lên bục điều khiển chính trước sự kinh ngạc của Minh Sát Tôn Giả.

"Quyền hạn của ông có được nhờ việc 'bẻ khóa' suốt ba nghìn năm qua?" Lục Diệp nhếch môi. "Ông ngồi đây ba nghìn năm để bẻ khóa, còn ta… ta mang theo cả một bộ 'Toolkit' có bản quyền từ đời trước."

Lục Diệp gõ phím nhanh như chớp. Ánh sáng từ cuốn Đạo Điển bắt đầu lan tỏa vào lõi CPU trung tâm.

"Phát hiện xâm nhập từ phần mềm lậu của Minh Sát Tôn Giả. Đang thực hiện quy trình diệt virus (Antivirus scanning)…"

Gương mặt Minh Sát Tôn Giả biến sắc: "Ngươi… ngươi đang làm gì? Làm sao ngươi có thể can thiệp vào tầng lõi nhanh như vậy?"

"Ông bạn già ạ, lỗi của ông là dùng cách của người xưa để giải quyết vấn đề của thời đại số." Lục Diệp vừa gõ vừa giải thích với vẻ mặt vô cùng thư giãn. "Ông cố sửa code bằng cách 'chép đè' (Over-write). Còn ta… ta dùng 'Virtual Machine' (Máy ảo). Toàn bộ những gì ông làm trong ba nghìn năm qua, thực chất chỉ là tác động lên một cái bóng của hệ thống thôi. Bây giờ, hãy nhìn đây!"

Lục Diệp nhấn mạnh một nút ảo màu xanh lục trên màn hình.

"Command: Uninstall MinhSát.exe /force"

Ngay lập tức, những sợi dây cáp cắm sau lưng Minh Sát Tôn Giả phát ra những tia lửa điện màu trắng. Lão già hét lên thảm thiết khi hào quang quanh người lão bị rút ngược lại vào CPU. Những mã số bạc trắng trên cơ thể lão bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, lộ ra thân thể khô héo như một bộ xương khô bên dưới.

"Không! Quyền lực của ta! Thiên đạo của ta!"

"Đó không phải Thiên đạo." Lục Diệp bước tới, đẩy lão già sang một bên một cách dễ dàng. "Đó chỉ là một bộ 'Cảm biến năng lượng' bị hỏng mà ông lại cứ tôn thờ như thần linh thôi."

Chỉ trong vài giây, Minh Sát Tôn Giả – đại cao thủ biến mất ba nghìn năm, kẻ vừa rồi còn đòi xóa sổ thế giới – giờ chỉ còn là một đống vụn bụi linh hồn, bị hệ thống tự động quét sạch như những tệp tin rác không mong muốn.

Mạnh Hùng lóp ngóp bò dậy, ôm cái vai vừa bị bỏng, trố mắt nhìn: "Xong… xong rồi à? Đệ vừa mới dùng một lệnh 'Gỡ cài đặt' để giải quyết một đại lão Ma đạo?"

Lục Diệp nhún vai: "Lão ta tự mình 'Upload' linh hồn vào hệ thống, đó là một sai lầm chết người. Ở ngoài kia lão ta là vô địch, nhưng ở đây, lão ta chỉ là một tệp tin (File). Mà đã là tệp tin thì có thể xóa được. Chỉ đơn giản thế thôi."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn Lục Diệp bằng một ánh mắt phức tạp chưa từng có. Nàng chưa bao giờ thấy việc chiến đấu với một thực thể cổ đại lại có thể… nhạt nhẽo và hài hước đến mức này. Không có máu chảy thành sông, không có vỡ nát hư không, chỉ có những thông báo báo lỗi và những cái nhấn phím tỉnh bơ.

Nhưng cuộc chiến của họ chưa thực sự kết thúc.

Sau khi Minh Sát Tôn Giả biến mất, màn hình lớn của mái vòm bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực. Một thông báo nhấp nháy liên hồi bao trùm toàn bộ không gian:

"Hệ thống lõi phát hiện rủi ro không thể phục hồi. Chế độ 'Xóa bỏ tất cả' đã được kích hoạt từ trước bởi Admin 001 (Thiên Đạo Ý Chí). Thời gian còn lại: 10 phút. Toàn bộ thế giới sẽ được định dạng lại (Full Format)."

Lục Diệp khựng lại. Nụ cười trên môi hắn biến mất.

"Hóa ra… Minh Sát Tôn Giả chỉ là một cái 'mồi nhử' để kích hoạt virus cuối cùng của Thiên Đạo." Lục Diệp nghiến răng. "Thằng cha 'Admin 001' này chơi thâm thật."

Lão Quy hớt hải chui ra khỏi nhẫn, hét lên: "Lục Diệp! Làm gì đó đi! Nếu nó RESET, cả Cửu Châu sẽ tan tành, ngay cả đống rau dại và bài thơ dở của Mạnh Hùng cũng chẳng còn đâu!"

Mạnh Hùng cũng cuống cuồng: "Đúng thế! Ta còn chưa kịp xuất bản tập thơ đầu tay nữa! Đệ dùng 'Ctrl+Z' hay cái gì đó phục hồi lại đi!"

Lục Diệp đứng trước bục điều khiển, những ngón tay của hắn rung nhẹ. Hắn nhìn hàng nghìn nút bấm phức tạp, nhìn thế giới thu nhỏ đang sắp bị xóa sạch trên màn hình.

"Reset ư?" Lục Diệp đột nhiên nhếch mép cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và điên rồ. "Thay vì khôi phục một đống lỗi cũ, tại sao ta không tận dụng cơ hội này để… 'Re-factor' (Tái cấu trúc) toàn bộ thế giới theo ý mình luôn nhỉ?"

"Ý đệ là sao?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.

"Hệ thống đang mở toang tất cả các 'port' để chuẩn bị xóa." Lục Diệp giải thích rất nhanh. "Đây là lúc hàng rào bảo vệ mỏng nhất. Ta sẽ không dừng lệnh Reset lại. Ta sẽ 'Inject' (Chèn mã) vào quá trình đó. Chúng ta sẽ không biến mất, chúng ta sẽ được định nghĩa lại thành một thế giới mới: Thế Giới Mã Nguồn Mở!"

Nói xong, Lục Diệp không nhìn vào các nút bấm vật lý nữa. Hắn trực tiếp áp cả hai tay vào khối cầu phát sáng trung tâm.

"Kết nối thần kinh cấp độ tối đa!"

Uỳnh!

Một luồng ánh sáng chói lòa nuốt chửng cả ba người. Trong khoảnh khắc đó, Lục Diệp thấy mình không còn ở trong căn phòng kim loại nữa. Hắn đang đứng giữa một vũ trụ làm bằng các sợi tơ sáng li ti. Mỗi sợi tơ đại diện cho sinh mệnh của một con người, một ngọn cỏ, một dòng sông.

Hắn thấy bản thân mình hiện ra dưới dạng một chuỗi mã nguồn rực rỡ, nhưng không phải màu bạc khô lạnh, mà là màu vàng kim ấm áp chứa đựng cả cảm xúc và ý chí hiện đại.

"Tìm thấy Backdoor." Lục Diệp lẩm bẩm trong không gian vô định đó. "Giờ là lúc chèn mã… Mạnh Hùng, thơ của ngươi sẽ thành code bảo mật. Thanh Nguyệt, kiếm ý của ngươi sẽ thành lõi đồ họa. Còn ta… ta sẽ là Kernel của thế giới này!"

Những ngón tay vô hình của Lục Diệp bắt đầu gõ lên hư không. Từng dòng code hiện đại, những tư duy logic về khoa học, sinh học, vật lý bắt đầu được hắn tiêm vào cấu trúc của Thiên Đạo cổ xưa.

"Linh khí sẽ vận hành theo định luật bảo toàn. Tình cảm không còn là lỗi, mà là một thuộc tính mở rộng. Sự sống không được lập trình sẵn, nó sẽ tự học hỏi (Machine Learning)!"

Ở thế giới bên ngoài, tại Thanh Vân Tông, tại Vạn Kiếm Nhai, khắp nơi trên Cửu Châu, mọi người đột nhiên thấy bầu trời nứt ra một kẽ hở lớn. Nhưng không phải sấm sét hay tai họa đổ xuống, mà là những trận mưa ánh sáng màu nhiệm. Những công pháp rườm rà, lỗi thời đang học tự động biến mất, thay vào đó là những cảm ngộ rõ ràng, logic hơn bao giờ hết.

Tại trung tâm Server, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt thấy cơ thể mình đang mờ đi rồi hiện lại, rực rỡ hơn trước hàng vạn lần.

"Lục Diệp… đệ làm được rồi?" Tuyết Thanh Nguyệt nghe thấy giọng nói của mình vang lên giữa sự hư ảo.

"Chưa xong đâu…" Giọng Lục Diệp vọng lại, mệt mỏi nhưng đầy hưng phấn. "Đang trong quá trình Cập Nhật Phiên Bản (Updating: Version 2.0). Chắc là sẽ hơi 'lag' một chút… Nhưng hứa với các ngươi… từ nay về sau… không còn ai có thể xóa chúng ta được nữa."

Thế giới rơi vào một khoảng lặng dài đến vô tận.

Khi ánh sáng chói lòa qua đi, căn phòng điều khiển giờ đây không còn mang tông màu xanh đỏ lạnh lẽo của hệ thống cũ. Nó đã biến thành một khu vườn kỳ diệu, nơi mà các máy móc tinh xảo vẫn vận hành nhưng chúng được bao phủ bởi những dàn dây leo xanh mướt, và tiếng bánh răng đã hòa quyện với tiếng chim hót.

Lục Diệp đang nằm dài trên bục điều khiển giờ đã biến thành một cái ghế lười mềm mại. Hắn thở phào, trên môi vẫn còn nụ cười ngạo mạn.

"Check… Một, hai, ba… Thử mic… Tất cả còn sống chứ?" Lục Diệp hỏi, dù giọng hắn yếu ớt.

Mạnh Hùng ngồi bật dậy, sờ sờ bụng mình: "Ồ! Ta cảm thấy cơ bắp của ta… dường như chúng được sắp xếp lại theo một trình tự rất khoa học! Ta vừa làm một bài thơ, và kỳ diệu chưa, linh khí trong người ta nó không nhảy loạn lên nữa, nó tự nhảy theo vần điệu luôn!"

Tuyết Thanh Nguyệt đứng dậy, thanh kiếm của nàng giờ tỏa ra một thứ khí tức không còn là băng lạnh đoạn tuyệt, mà là sự tĩnh lặng của sự hiểu biết sâu sắc. Nàng nhìn Lục Diệp, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ lấp lánh như sao trời.

"Lục Diệp, nơi này… thay đổi rồi."

Lục Diệp nhìn lên bản đồ thế giới trên mái vòm, nay đã hiển thị trạng thái xanh toàn bộ.

"Ừm. Chúng ta vừa thực hiện một cuộc đại tu lớn nhất lịch sử. Giờ thì, không còn là 'Phúc họa do trời' nữa. Từ nay, thế giới này vận hành dựa trên Logic của chúng ta."

Lão Quy bò ra từ đống linh thạch vỡ, thở dài đầy nhẹ nhõm: "Trời ạ… ta sống hàng triệu năm, giờ mới thấy có kẻ dám hack cả Thiên Đạo rồi cài hệ điều hành mới vào đó. Lục Diệp, ngươi không phải là tiên, ngươi là một con virus vĩ đại nhất mà ta từng thấy."

Lục Diệp cười khẩy, đứng dậy, phủi bụi trên quần áo: "Xong việc rồi. Giờ chúng ta nên về nhà thôi. Ta nhớ đống rau dại của mình quá rồi."

"Về bằng cách nào?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi.

Lục Diệp chỉ vào một cánh cổng ánh sáng vừa hiện ra ở lối vào đại sảnh. Trên cánh cổng có dòng chữ chạy ngang: "Home – Click to return. Loading time: 3 seconds."

"Đi thôi."

Ba bóng người và một con rùa già bước vào ánh sáng, để lại sau lưng thành phố cơ khí đã bắt đầu hòa mình vào tự nhiên. Kỷ nguyên của những vị thần cũ đã kết thúc. Kỷ nguyên của dữ liệu, logic và những bài thơ "hỏng vần" của Mạnh Hùng chính thức bắt đầu.

Ở phía bên kia bầu trời của Cửu Châu, mặt trời đang mọc, mang theo những quy luật vận hành mới, mượt mà hơn, minh bạch hơn, và… ít lỗi hơn hẳn.

[Hết Chương 82]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8