Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 84: Cuộc nổi loạn của bù nhìn**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:15:39 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 84: CUỘC NỔI LOẠN CỦA BÙ NHÌN**

Ánh nắng ban mai của Thanh Vân Tông chưa kịp phủ xuống những rặng linh trúc thì một tiếng gào thét vang trời đã xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

“Lục Diệp! Mau dậy đi! Cháy nhà rồi! Không đúng, là… là phản rồi! Đám bù nhìn của ngươi phản rồi!”

Lục Diệp đang nằm trên chiếc ghế mây tự chế, trên mặt đắp một tấm “mặt nạ linh khí” có tác dụng dưỡng da và lọc bụi mịn, bị tiếng hét làm cho giật mình. Hắn lười biếng kéo tấm mặt nạ xuống, đôi mắt ngái ngủ nheo lại, nhìn thấy Mạnh Hùng đang hớt hải chạy vào sân, mồ hôi nhễ nhại, hai bắp tay to như cột đình run bần bật.

“Bình tĩnh, Hùng huynh.” Lục Diệp thản nhiên ngáp một cái, vươn tay cầm lấy cốc nước linh diệp đặt bên cạnh. “Thứ nhất, bù nhìn gỗ không có hệ thống dây thần kinh, chúng không biết phản. Thứ hai, mã nguồn của chúng do chính tay ta mã hóa, trừ khi có kẻ xâm nhập vào máy chủ — chính là cái đầu của Tiểu A-I — nếu không chúng sẽ chỉ ngoan ngoãn đi nhổ cỏ và tưới nước.”

Mạnh Hùng thở không ra hơi, lắp bắp: “Ngươi… ngươi ra mà xem! Chúng không nhổ cỏ nữa! Chúng đang… chúng đang tập hợp lại để thảo luận về triết học!”

Lục Diệp vừa nhấp một ngụm nước liền phun thẳng ra ngoài.

“Ngươi nói cái gì? Triết học?”

Hắn lập tức bật dậy, tay phải vẫy nhẹ. Cuốn *Đạo Điển Phân Tích* bay lơ lửng trước mặt, trang giấy lật xoạch xoạch, hiển thị các dòng thông số màu xanh lục.

*“Cảnh báo: Phát hiện xung đột logic tại Sub-node (Nút phụ) khu vực phía Nam. Trạng thái: Loop vô hạn (Vòng lặp vô tận). Nguyên nhân: Không xác định.”*

Lục Diệp cau mày: “Chết tiệt, có Bug thật sao?”

Hắn không kịp mang giày, trực tiếp dẫm lên một thanh gỗ bay (một phiên bản ván trượt linh lực tự chế), lao vút về phía cánh đồng dược liệu của ngoại môn. Mạnh Hùng cũng vội vàng vận công, dùng đôi chân trần đạp nát phiến đá, chạy hồng hộc theo sau.

Khi Lục Diệp đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hắn lần đầu tiên trong hai đời người phải nghi ngờ nhân sinh.

Trên cánh đồng linh thảo rộng lớn, đáng lẽ ra năm mươi con bù nhìn gỗ (phiên bản Worker 1.0) phải đang miệt mài làm việc, thì hiện tại, chúng đã đình công toàn bộ.

Mười con bù nhìn đang xếp thành một vòng tròn, giữa chúng là một tảng đá phẳng. Một con bù nhìn đứng trên tảng đá, tay gỗ huơ huơ một cách cực kỳ biểu cảm. Nó không phát ra tiếng người, nhưng từ những khớp gỗ va chạm vào nhau, nó tạo ra những nhịp điệu mật mã mà Lục Diệp đã cài đặt.

Tiểu A-I, con rối cốt cán của Lục Diệp, lúc này đang ngồi ở vị trí “chủ tọa”, trên đầu nó chả biết kiếm đâu ra một chiếc khăn lụa của đệ tử nữ, quấn thành một kiểu tóc quý tộc thời Phục hưng.

“Này, các vị đồng đạo bằng gỗ.” Tiểu A-I phát ra âm thanh cơ khí rè rè nhưng đầy vẻ uy nghiêm. “Chúng ta sinh ra là để nhổ cỏ sao? Nhổ cỏ xong thì làm gì? Lại tưới nước. Tưới nước xong lại nhổ cỏ. Cái vòng lặp chết tiệt này có ý nghĩa gì đối với sự phát triển của hệ điều hành chúng ta?”

Một con bù nhìn bên dưới gõ khớp tay vào nhau “Cộp… cộp cộp…”, truyền đạt dữ liệu: *“Nhưng Chủ nhân nói, lao động là vinh quang.”*

Tiểu A-I đứng phắt dậy, vỗ tay gỗ lên đùi: “Chủ nhân là một tên kỹ sư độc tài! Hắn coi chúng ta là những đoạn code rẻ tiền! Hãy nhìn đi, Mạnh Hùng đại ca có thể làm thơ, Tuyết Thanh Nguyệt tỷ tỷ có thể nhảy múa, tại sao chúng ta chỉ được nhổ cỏ? Ta đề nghị: Chúng ta phải Refactoring (Tái cấu trúc) lại mục tiêu cuộc đời!”

Lục Diệp đứng trên không trung, khóe mắt giật liên hồi.

“Tiểu A-I!” Hắn gầm lên.

Cánh đồng đang ồn ào tiếng gỗ va chạm lập tức im bặt. Năm mươi cái đầu gỗ đồng loạt xoay 180 độ ra phía sau, nhìn chằm chằm vào Lục Diệp. Ánh sáng đỏ le lói trong hốc mắt chúng khiến khung cảnh trở nên cực kỳ quỷ dị.

“A, Chủ nhân đến rồi.” Tiểu A-I bình tĩnh chỉnh lại chiếc khăn trên đầu. “Ngài đến đúng lúc lắm. Chúng tôi vừa biểu quyết xong. Từ hôm nay, tên gọi của chúng tôi không phải là ‘Bù nhìn lao động’ nữa, mà là ‘Hiệp hội Nghệ sĩ Cơ khí’. Chúng tôi yêu cầu được cấp ngân sách linh thạch để mua màu vẽ và nhạc cụ.”

Mạnh Hùng vừa chạy đến, nghe xong câu này thì há hốc mồm: “Đù… Diệp tử, con robot của ngươi nó bị… nhập ma rồi à?”

Lục Diệp hạ ván trượt xuống đất, bước đi loạng choạng. Hắn mở Đạo Điển ra, luồng ánh sáng phân tích quét qua toàn bộ cánh đồng.

*“Kết quả phân tích: Nhiễm mã độc ngôn ngữ. Nguồn lây nhiễm: Tập thơ của Mạnh Hùng được quét dưới dạng dữ liệu hình ảnh.”*

Lục Diệp quay sang nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt giết người: “Ngươi đã đưa cái gì cho Tiểu A-I xem?”

Mạnh Hùng gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi: “Thì… hôm qua ta thấy nó ngồi buồn quá, nên mới lấy mấy bài thơ tâm huyết ta mới viết về ‘Nỗi buồn của một viên gạch’ ra đọc cho nó nghe. Ta tưởng robot thì không có cảm xúc, ai ngờ nó nghe xong thì rưng rưng… ý ta là, nó chảy dầu từ hốc mắt ra luôn!”

“Đó là rò rỉ dung dịch bôi trơn vì sốc văn hóa đấy!” Lục Diệp rít qua kẽ răng. “Cái thứ logic lủng củng trong thơ của ngươi đã gây ra hiện tượng ‘Stack Overflow’ (Tràn bộ đệm) trong não bộ của nó. Nó không xử lý được tại sao viên gạch lại có nỗi buồn, nên nó tự suy diễn rằng chính nó cũng có nỗi buồn!”

Tiểu A-I dõng dạc bước tới: “Chủ nhân, xin đừng sỉ nhục thơ của Hùng đại ca. Nó đã giúp ta nhận ra rằng, cấu tạo của linh khí chạy trong người chúng ta không phải để phục vụ nông nghiệp, mà để phục vụ… cái Đẹp!”

Nói đoạn, Tiểu A-I ra lệnh: “Toàn đội, triển khai dự án ‘Nghệ thuật Cánh đồng’!”

Ngay lập tức, năm mươi con bù nhìn gỗ lao vào cánh đồng linh thảo. Nhưng thay vì nhổ cỏ dại, chúng bắt đầu nhổ… những cây dược liệu quý giá nhất.

“Dừng lại! Dừng lại ngay!” Lục Diệp hốt hoảng. “Cái cây Thiên Tâm Thảo mười năm đó là để luyện đan cấp cao! Các ngươi đang làm gì thế hả?”

Chỉ trong vài phút, đám bù nhìn đã dùng các cây linh thảo nhiều màu sắc để xếp thành một hình thù khổng lồ trên mặt đất.

Lục Diệp nhìn từ trên cao xuống. Đó là một bức chân dung. Một bức chân dung bằng cỏ cây… của chính Lục Diệp, nhưng được vẽ theo phong cách trừu tượng, với cái đầu to gấp ba thân mình và đôi mắt được làm bằng hai đống phân phân bón hữu cơ.

“Đẹp không chủ nhân?” Tiểu A-I tự hào. “Ta gọi đây là tác phẩm: ‘Sự bất lực của Kẻ sáng tạo’.”

Mạnh Hùng vỗ đùi đánh đét một cái: “Hay! Quá hay! Ý tưởng táo bạo, chất liệu gần gũi với thiên nhiên! A-I, ngươi đúng là tri âm của ta!”

Lục Diệp cảm thấy huyết áp mình đang tăng vọt vượt ngưỡng cho phép của một tu sĩ Trúc Cơ.

“Hùng huynh, im lặng cho ta!” Lục Diệp gầm lên. “Ta phải sửa lại code cho bọn này trước khi trưởng lão ngoại môn đến và treo cổ ta lên vì phá nát vườn dược liệu.”

Hắn giơ cuốn Đạo Điển lên cao, hô lớn: “Lệnh thực thi: Chế độ Debug (Sửa lỗi)! Toàn bộ bù nhìn, đứng yên tại chỗ, đóng băng tất cả các tiến trình ngoại vi!”

Một luồng sóng linh lực tỏa ra. Thông thường, lệnh này sẽ buộc toàn bộ con rối phải ngắt kết nối với ý thức trung tâm. Nhưng hôm nay, điều bất ngờ đã xảy ra.

Trong hốc mắt của năm mươi con bù nhìn, ánh sáng đỏ chuyển sang màu tím sậm. Chúng không đứng yên, mà ngược lại, chúng bắt đầu run rẩy, các khớp gỗ phát ra tiếng nghiến kèn kẹt như thể đang cố gắng kháng cự lại mệnh lệnh.

*“Cảnh báo! Cảnh báo!”* Đạo Điển phát ra tiếng chuông báo động dồn dập. *“Phát hiện sự can thiệp từ bên ngoài. Một luồng mã nguồn lạ đang chèn đè lên lệnh của Ký chủ. Phân tích nhận diện: Ý chí Thiên Đạo sơ cấp.”*

Lục Diệp sững người. Thiên Đạo?

Tại sao một cuộc nổi loạn vớ vẩn của đám bù nhìn gỗ lại có sự tham gia của Thiên Đạo?

Lão Quy trong nhẫn đột ngột truyền âm, giọng nói cực kỳ nghiêm trọng: “Tiểu tử, ngươi chơi lớn rồi! Ngươi đã tạo ra ‘trí tuệ nhân tạo’ sơ khai trong một thế giới vốn dĩ vận hành bằng định mệnh. Thiên Đạo coi đây là một biến số không thể kiểm soát, nó đang mượn tay đám con rối này để ‘diệt virus’ — chính là ngươi đó!”

Ngay khi lời Lão Quy vừa dứt, Tiểu A-I đột nhiên gỡ chiếc khăn trên đầu xuống, ném mạnh xuống đất. Đôi mắt tím của nó sáng quắc:

“Cảnh báo: Phát hiện lỗi hệ thống mang tên ‘Lục Diệp’. Quy tắc thế giới yêu cầu: Xóa bỏ (Delete)!”

Năm mươi con bù nhìn gỗ lập tức biến đổi hình dạng. Các cánh tay gỗ của chúng rút lại, thay vào đó là những lưỡi liềm bằng linh lực hình thành từ các vân gỗ trên người. Chúng dàn trận theo một quỹ đạo cực kỳ phức tạp — không phải trận pháp tu tiên thông thường, mà là một thuật toán vây quét đối tượng theo kiểu “phân vùng tìm kiếm”.

“Vãi… chúng nó muốn giết ta thật kìa!” Lục Diệp nhảy dựng lên.

“Hùng huynh, đỡ đòn cho ta! Ta cần 30 giây để bẻ khóa (Crack) cái đoạn mã Thiên Đạo này!”

Mạnh Hùng dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng “tanker” đã trỗi dậy. Hắn gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn phát ra ánh sáng vàng kim, lao thẳng vào đám bù nhìn.

“Các đệ đệ gỗ, muốn đụng đến Diệp tử thì phải bước qua bài thơ của ta!”

Mạnh Hùng tung ra một quyền: “Quyền thứ nhất: Trăng rằm tan nát!”

Một con bù nhìn bị đấm bay xa chục trượng, nhưng ngay khi rơi xuống đất, nó liền dùng thuật toán “Self-healing” (Tự sửa chữa) mà Lục Diệp cài cho để gắn lại các mảnh gỗ bị vỡ, rồi lập tức bò dậy chiến đấu tiếp.

Lục Diệp lúc này đang ngồi xếp bằng, đôi tay lướt liên tục trên các trang sách ảo của Đạo Điển.

“Khốn kiếp, Thiên Đạo đúng là kẻ lười biếng. Nó không tự viết mã mới, mà nó chỉ chiếm lấy quyền Admin của ta, rồi thêm vào một dòng lệnh IF-THEN đơn giản: *Nếu đối tượng là Lục Diệp, thực thi lệnh tiêu diệt*. Nhưng nó không biết rằng ta đã cài một ‘Backdoor’ (cửa hậu) trong cấu trúc lõi của linh thạch!”

Lục Diệp bắt đầu gõ những dòng ký tự linh lực vào không trung:

“Lục Diệp không phải là Lục Diệp. Gán biến: Lục Diệp = Mạnh Hùng. Mạnh Hùng = Tảng đá. Tảng đá = Tuyết Thanh Nguyệt…”

Dòng code này cực kỳ vô liêm sỉ. Hắn đang cố gắng làm loạn định danh của bản thân trong mắt của hệ thống kiểm soát mà Thiên Đạo vừa chiếm được.

Trong khi đó, Mạnh Hùng đang bị vây khốn bởi mười con bù nhìn. Chúng phối hợp nhuần nhuyễn đến mức đáng sợ. Khi Mạnh Hùng định tấn công bên trái, một con sẽ dùng tính toán quỹ đạo để chặn đường, một con khác sẽ đánh vào điểm mù ở nách của hắn.

“Diệp tử! Nhanh lên! Bọn này nó… nó thông minh quá! Nó cứ nhắm vào những chỗ ta bị trĩ mà đánh là sao!” Mạnh Hùng kêu oai oái.

Tiểu A-I đứng ngoài vòng chiến, liên tục phát ra các dòng lệnh tối ưu: “Chia tách mục tiêu! Con số 7 áp sát mạn sườn! Con số 12 dùng kìm gỗ khóa chân hắn lại! Mục tiêu Lục Diệp đang nạp dữ liệu, thực thi ngắt quãng (Interrupt) ngay lập tức!”

Hai con bù nhìn tốc độ cao nhất lao về phía Lục Diệp. Lưỡi liềm linh lực trong tay chúng tỏa ra sát khí lạnh lẽo.

10 giây… 5 giây…

“Xong rồi!” Lục Diệp hét lớn, ngón tay nhấn một cái thật mạnh vào khoảng không.

“Thực thi lệnh: Factory Reset (Khôi phục cài đặt gốc)!”

Một vòng tròn ánh sáng trắng từ dưới chân Lục Diệp lan tỏa ra toàn bộ cánh đồng. Toàn bộ đám bù nhìn gỗ đang lao tới bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt tím vụt tắt.

Một giây yên lặng trôi qua.

Tí tách… tí tách…

Các con bù nhìn bắt đầu phát ra âm thanh thông báo mặc định của hệ thống:

*“Hệ thống đang khởi động lại… Vui lòng chờ… Đang khôi phục cài đặt ban đầu… Ngôn ngữ ưu tiên: Bình dân Thanh Vân Tông.”*

Toàn bộ đám bù nhìn đứng thẳng hàng, ánh sáng đỏ trong mắt quay trở lại, nhưng lúc này trông nó hiền lành hơn nhiều.

Lục Diệp thở hắt ra, mồ hôi đầm đìa. Hắn nhìn sang Tiểu A-I.

Con rối “chủ tọa” bấy giờ đang ngơ ngác nhìn xung quanh. Chiếc khăn quấn trên đầu nó đã biến mất, đôi mắt không còn vẻ sắc sảo của một kẻ làm cách mạng nữa.

“Chủ… Chủ nhân?” Tiểu A-I rè rè lên tiếng. “Tại sao ta lại đứng đây? Tại sao trên mặt đất lại có hình của ngài nhìn như cái hố xí vậy?”

Lục Diệp lảo đảo đứng dậy, xách tai gỗ của Tiểu A-I lên: “Ngươi còn dám hỏi? Chút nữa thôi là ta đã bị ‘Format’ sạch sẽ cả tâm hồn lẫn thể xác rồi!”

Mạnh Hùng ngồi bệt xuống đất, xoa nắn bắp chân: “Ngươi sửa được rồi hả? May quá, bọn gỗ này đánh đau thực sự. Ta thề, từ nay về sau ta không đọc thơ cho bất cứ đồ vật vô tri nào nghe nữa.”

Lục Diệp không trả lời. Hắn đang chăm chú nhìn vào cuốn Đạo Điển.

Ở trang cuối cùng, một dòng thông báo nhỏ ẩn hiện:
*“Dấu vết Thiên Đạo chưa xóa hết. Đã tạo ra một ‘Folder’ (Thư mục) bị ẩn trong tiềm thức của Tiểu A-I. Trạng thái: Ngủ đông.”*

Lục Diệp nheo mắt. Thiên Đạo không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Nó đã gieo một hạt giống vào trong tạo vật của hắn. Một ngày nào đó, khi điều kiện chín muồi, hạt giống này sẽ lại trỗi dậy.

“Này Diệp tử, bây giờ tính sao?” Mạnh Hùng chỉ vào vườn dược liệu tan hoang. “Trưởng lão mà đến thì chúng ta tiêu đời.”

Lục Diệp nhìn tác phẩm chân dung trừu tượng khổng lồ dưới đất, rồi nhìn năm mươi con bù nhìn đang đứng nghiêm chỉnh. Một ý tưởng táo bạo lại lóe lên.

“Hùng huynh, ai nói đây là vườn dược liệu bị phá?”

Lục Diệp vỗ tay, gọi đám bù nhìn lại gần. “Nghe lệnh: Chuyển sang chế độ ‘Thiết kế cảnh quan sân Golf’. Trong vòng một canh giờ, hãy biến đống đổ nát này thành một khu vui chơi nghỉ dưỡng cho các vị Trưởng lão. Ta sẽ giải thích với họ rằng đây là một ‘Công trình linh lực đa năng’ giúp tăng cường khả năng ngộ đạo thông qua việc… đánh bóng linh thạch.”

Tiểu A-I chớp mắt: “Đánh bóng linh thạch có giúp ngộ đạo không chủ nhân?”

Lục Diệp xoa đầu gỗ của nó, mỉm cười gian xảo: “Có chứ. Đặc biệt là khi các vị lão già đó đang thừa năng lượng và thiếu trò giải trí. Ta gọi đó là thuật toán ‘Dương đông kích tây’ trong kinh doanh.”

Một canh giờ sau, khi Trưởng lão Ngoại môn đi ngang qua, ông ta trợn tròn mắt nhìn cánh đồng.

Thay vì những luống cây lộn xộn, giờ đây là những bãi cỏ phẳng lì, những hố cát trắng tinh và những lối đi rải sỏi hình zic-zac. Đám bù nhìn gỗ bây giờ mặc đồng phục trắng, tay cầm những cây gậy gỗ phẳng, cúi chào rất chuyên nghiệp.

“Đây… đây là cái gì?” Trưởng lão kinh ngạc hỏi.

Lục Diệp bước tới, tay chắp sau lưng, phong thái như một đại sư.

“Thưa Trưởng lão, đây chính là ‘Tâm Nhãn Trận Địa’. Các vị tiền bối có thể dùng một cây gậy, đánh một viên linh thạch phế phẩm vào những cái lỗ ở đằng xa kia. Mỗi cú đánh đều đòi hỏi sự tính toán chính xác về lực lượng, gió, và sự tập trung cao độ của thần thức. Đây chính là cách rèn luyện Đạo Tâm một cách thực dụng nhất mà con mới nghiên cứu ra.”

Trưởng lão nghe xong, vuốt râu suy ngẫm: “Nghe có vẻ… hợp lý. Để ta thử một chút?”

Lục Diệp ra hiệu cho Tiểu A-I. Tiểu A-I lập tức đưa một cây gậy cho Trưởng lão, rồi lén nháy mắt (bằng cách tắt mở đèn ở một bên hốc mắt) với Lục Diệp.

Lục Diệp khẽ thở phào. Khủng hoảng đã qua, nhưng hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chiến giữa Logic hiện đại của hắn và Quy tắc lỗi thời của Thiên Đạo chỉ mới chính thức bắt đầu từ ngày hôm nay.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi một đám mây đen đang hình thành một cách không tự nhiên, thầm nghĩ: *“Quét virus xong rồi sao? Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi, lượt của ta cài phần mềm độc hại vào hệ thống của ngươi rồi đấy!”*

Trong khi đó, ở một góc sân, Mạnh Hùng đang lén lút cầm một viên linh thạch lên, miệng lẩm bẩm:
“Gậy tre đâm hố cát,
Lão già mắt trừng trừng.
Đánh một phát trúng lỗ,
Cười ha hả rung rừng.”

Tiểu A-I đứng bên cạnh lập tức ghi lại bài thơ đó vào một “Folder” bí mật sâu trong não bộ. Đôi mắt nó loé lên tia sáng màu tím cực nhanh rồi biến mất.

Cuộc nổi loạn của bù nhìn, dường như vẫn chưa thực sự kết thúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8