Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 85: Minh Sát Tôn Giả đuổi tới**
**Chương 85: Minh Sát Tôn Giả đuổi tới**
Phù Văn Thành, kinh đô của những ký hiệu cổ xưa và là trung tâm giao thương sầm uất bậc nhất Cửu Châu, lúc này đang bao phủ trong một bầu không khí vặn xoắn kỳ lạ. Những dãy phố lát đá thanh mang đậm dấu ấn thời gian không còn vẻ yên bình vốn có. Thay vào đó, không gian dường như bị một lực lượng vô hình bẻ cong, khiến những tòa tháp cao vút trông như những chiếc bóng đổ dài, lung lay sắp đổ.
Lục Diệp đứng trên đỉnh một trà lâu hoang phế, đôi mắt hắn không hề nhìn vào cảnh tượng hùng vĩ của thành phố cổ, mà đang khóa chặt vào một giao diện ảo chỉ mình hắn thấy.
[Thông báo hệ thống: Phát hiện nguồn năng lượng cao cấp đang tiếp cận. Tọa độ: 12h, khoảng cách 5km. Cường độ linh lực: 1.200.000 đơn vị (Vượt mức cảnh báo). Phân tích nhận dạng: Minh Sát Tôn Giả – Hệ điều hành: "Cổ Hủ OS" phiên bản 1.0. Tình trạng: Cực kỳ phẫn nộ.]
"Lại là lão già đó." Lục Diệp tặc lưỡi, tay thản nhiên ném một viên đậu phộng vào miệng. "Đuổi theo hơn ba ngàn dặm chỉ vì ta sửa lại nội quy tông môn của lão thành 'Sách hướng dẫn sử dụng linh lực cho người mới bắt đầu'. Đúng là tâm lý yếu kém."
"Lục huynh, đệ thấy mây đen đằng kia không ổn!" Mạnh Hùng đứng bên cạnh, tay cầm một cây trọng chùy to như cái cột đình nhưng tư thế lại vô cùng kỳ lạ — hắn đang đứng bằng một chân, tay kia đặt lên ngực như đang cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. "Mây đen cuồn cuộn tựa triều dâng, lão già mắt híp mặt hầm hầm. Đệ xem, thơ của huynh dạy, đệ đã cảm ngộ được chút ý cảnh rồi đó!"
Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng, khóe miệng giật giật: "Đó không phải ý cảnh, đó là hiện tượng ion hóa không khí do lão ta tỏa ra quá nhiều linh áp. Đứng thấp xuống, kẻo bị sét đánh làm cột thu lôi bây giờ."
Phía bên kia trà lâu, Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng giữa những luồng khí lạnh thấu xương. Tuy nhiên, thay vì ngồi thiền kiểu truyền thống, nàng đang thực hiện một động tác vươn vai cực kỳ dẻo dai, hai tay giơ cao, chân bước nhịp nhàng theo một nhịp điệu mà chỉ nàng và Lục Diệp mới hiểu.
"Lục Diệp, bài tập 'Thanh Tâm Thể Dục' này thực sự có hiệu quả." Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng nói, nhưng trong đôi mắt vốn đóng băng bấy lâu nay đã có một tia ấm áp luân chuyển. "Linh lực trong kinh mạch của ta không còn bị ứ đọng tại 'van tim' như ngươi nói nữa. Tốc độ xuất kiếm đã tăng thêm 0.02 giây."
"0.02 giây là đủ để ngươi chém nát ba cái nút áo của Minh Sát Tôn Giả rồi." Lục Diệp gật đầu hài lòng.
Đúng lúc này, bầu trời Phù Văn Thành đột ngột tối sầm lại. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, không gian phía trên quảng trường trung tâm bị xé toạc. Một lão già mặc đạo bào xám xịt, tay cầm một thanh thước gỗ đen nhánh bước ra từ hư không. Mỗi bước đi của lão đều khiến mặt đất dưới chân rung chuyển, những phù văn cổ đại trên tường thành đồng loạt phát sáng như muốn chống lại áp lực kinh người này.
"Nghiệt súc Lục Diệp! Hôm nay chính là ngày phán xét của ngươi!" Minh Sát Tôn Giả gầm lên, âm thanh như sấm rền làm chấn động màng nhĩ của tất cả tu sĩ trong thành. "Ngươi dám đem đạo pháp chí cao mổ xẻ như đồ tể, dám dùng yêu ngôn hoặc chúng phá hoại đạo tâm của vạn năm truyền thừa! Tội ngươi đáng chết vạn lần!"
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, nhìn thẳng vào Minh Sát Tôn Giả rồi thản nhiên nói: "Minh Sát tiền bối, nói đạo lý thì phải dựa trên dữ liệu. Cái gọi là 'vạn năm truyền thừa' của lão thực chất là một chuỗi sai lầm tích tụ. Đoạn công pháp thứ tư của 'Minh Sát Tâm Quyết' khiến huyết áp người luyện tăng cao thêm 20%, đoạn thứ bảy gây ra hội chứng mất ngủ mãn tính. Lão nhìn xem, quầng thâm dưới mắt lão sâu như vậy, không phải vì tu luyện siêng năng, mà là do tẩu hỏa nhập ma ở mức độ nhẹ vì sai logic vận hành thôi."
"Càn rỡ!" Minh Sát Tôn Giả giận đến mức râu tóc dựng đứng. Lão phất tay, thanh thước gỗ trong tay lập tức hóa thành một đạo hắc quang khổng lồ, che lấp cả mặt trời. "Thiên Đạo Phán Quyết! Quỳ xuống!"
Một luồng uy áp mang theo quy tắc "Trọng Lực Gia Tăng" đổ ập xuống. Toàn bộ kiến trúc xung quanh trà lâu lập tức sụp đổ.
[Cảnh báo: Áp lực tăng lên 500 lần trọng lực tiêu chuẩn. Phát hiện lỗi kiến trúc trong 'Thiên Đạo Phán Quyết': Điểm mù nằm ở góc 37 độ phía Đông Nam, nơi luồng khí luân chuyển bị khuyết thiếu do lão già này… từng bị gãy xương sườn trái và chưa hồi phục hoàn toàn.]
"Mạnh Hùng, bài thơ thứ ba! Góc 37 độ!" Lục Diệp quát lên.
Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, không dùng sức mạnh thô bạo mà đột ngột vung chùy ra với một quỹ đạo cực kỳ "mềm mại", miệng hét lớn:
"Hoa rơi hữu ý theo dòng nước,
Chùy sắt vô tình đập sườn trái!"
Một cú đập thoạt nhìn rất chậm, nhưng lại đánh trúng vào điểm yếu nhất trong vùng không gian đang sụp đổ. "Rắc" một tiếng, luồng trọng lực khổng lồ như một quả bóng bị đâm thủng, nổ tung ngay lập tức. Minh Sát Tôn Giả lùi lại một bước, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Lão không hiểu tại sao một tên to xác chỉ biết dùng lực lại có thể tìm thấy điểm yếu trong quy tắc phán quyết của mình.
"Thanh Nguyệt, bài Aerobic cấp độ 5, tước vũ khí!" Lục Diệp tiếp tục ra lệnh.
Tuyết Thanh Nguyệt như một con chim hải âu lướt đi trong bão tố. Nàng không dùng kiếm chiêu hào nhoáng, mà di chuyển theo những đường zic-zac kỳ lạ. Trong mắt nàng lúc này, Minh Sát Tôn Giả không còn là một cao thủ thượng thừa, mà là một thực thể được cấu thành từ các luồng xanh đỏ.
"Nhịp tim 140, hơi thở dồn dập, nách trái sơ hở!"
Nàng đâm kiếm. Kiếm không nhanh, nhưng lại xuất hiện ngay tại thời điểm Minh Sát Tôn Giả vừa thu hồi linh lực để chuẩn bị chiêu tiếp theo — một khoảng hở chỉ tồn tại trong 0.01 giây mà Lục Diệp đã phân tích ra được.
"Xoẹt!"
Một mảng tay áo của Minh Sát Tôn Giả bị chém đứt. Nếu lão không né kịp, cánh tay trái vốn là điểm yếu sinh lý của lão đã rời khỏi thân thể.
"Lũ chuột nhắt các ngươi!" Minh Sát Tôn Giả run lên vì giận dữ. "Quy Tắc Giới – Vạn Pháp Quy Nhất!"
Lão tung ra át chủ bài. Một quả cầu ánh sáng màu xám bao phủ lấy toàn bộ khu vực, phong tỏa mọi luồng linh khí ngoại giới. Trong giới này, Minh Sát chính là thần, mọi đạo pháp khác đều vô dụng.
Lục Diệp đứng trong quả cầu ánh sáng, chẳng những không sợ mà còn lấy ra một tấm phù văn trống không cùng một cây bút mực làm từ nước cốt yêu thú.
"Lão già, lão có biết tại sao 'Giới' của lão lại mạnh không? Đó là vì lão chiếm quyền Admin cục bộ của không gian này. Nhưng…" Lục Diệp vừa nói vừa nhanh tay vẽ lên không trung những ký hiệu kỳ lạ mà không ai hiểu nổi. "Một hệ điều hành dù mạnh đến đâu, nếu gặp phải lệnh 'Format' thì cũng chỉ là đống rác."
[Kích hoạt kỹ năng: Debugging Thế Giới.]
"Phân tích hoàn tất. Cấu trúc của 'Quy Tắc Giới' này dựa trên mã nguồn của phù văn cổ đại đời thứ ba. Backdoor phát hiện: Tại tâm trận pháp, nếu truyền vào một luồng linh lực có tần số dao động nghịch đảo 180 độ, hệ thống sẽ bị treo giò (Crash)."
Lục Diệp nhìn Minh Sát Tôn Giả, mỉm cười đầy ác ý: "Minh Sát tiền bối, nghe nói lão rất tôn thờ quy tắc? Vậy hãy xem ta phá vỡ quy tắc bằng chính quy tắc nhé."
Hắn ném tấm phù văn vừa vẽ xong vào trung tâm quả cầu ánh sáng.
"Oành!"
Một tiếng động không lớn, nhưng toàn bộ thế giới màu xám đột ngột biến thành màu… tím ngắt, rồi bắt đầu nhấp nháy liên tục.
Minh Sát Tôn Giả trợn tròn mắt, lão cảm thấy linh lực trong cơ thể mình không còn nghe lời nữa. Nó bắt đầu chạy ngược lên đại não thay vì chảy xuống đan điền.
"Cái… cái gì thế này? Ngươi đã làm gì?"
"Chẳng có gì to tát cả." Lục Diệp nhún vai. "Ta chỉ chèn một đoạn code lặp vô tận (infinite loop) vào quy tắc vận hành linh lực của lão thôi. Bây giờ, lão đang bị rơi vào trạng thái 'Nấc cụt linh lực'. Cứ mỗi 3 giây, lão sẽ bị nấc một lần, và mỗi lần nấc, lão sẽ đánh rơi một cấp tu vi."
"Hức!"
Đúng lúc đó, Minh Sát Tôn Giả nấc lên một tiếng thật to. Linh压 (Linh áp) của lão đột ngột sụt giảm một mảng lớn. Một vòng sáng tượng trưng cho cảnh giới cao cao tại thượng của lão bỗng dưng vỡ vụn.
"Hức!"
Tiếng nấc thứ hai vang lên. Minh Sát Tôn Giả ngã quỵ xuống đất, mặt mày đỏ gay vì uất ức và kinh hoàng.
"Đệ nhất cao thủ Minh Sát Tôn Giả mà lại đi nấc cụt giữa đường sao? Thơ hay, thơ hay quá!" Mạnh Hùng cười ha hả, tay cầm chùy bước tới.
Minh Sát Tôn Giả nhìn Lục Diệp với ánh mắt nhìn thấy quỷ dữ: "Ngươi… ngươi không phải là người! Ngươi là ma quỷ! Ngươi dám khinh nhờn Thiên Đạo!"
Lục Diệp bước tới trước mặt lão, cúi xuống, giọng nói bình thản nhưng lại đầy áp lực: "Thiên Đạo không cần ta khinh nhờn, nó chỉ cần được sửa lỗi. Lão giữ khư khư những quy tắc mục nát đó chỉ làm thế giới này thêm trì trệ. Hôm nay ta không giết lão, ta muốn lão sống để chứng kiến ta 'cài đặt lại' cái thế giới tu tiên lỗi thời này như thế nào."
Hắn quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng: "Đi thôi, Phù Văn Thành này sắp xảy ra hiện tượng 'Reboot' diện rộng rồi, đứng đây xem lâu sẽ bị văng dữ liệu vào người đấy."
Dưới ánh hoàng hôn của thành cổ, bóng dáng ba người lững thững bước đi. Đằng sau họ, một vị đại cao thủ lừng danh đang quỳ trên đất, cứ mỗi ba giây lại vang lên một tiếng "Hức" đầy tuyệt vọng, giữa những bức tường phù văn đang dần đổi màu theo cách mà vạn năm qua chưa từng có tiền lệ.
Lục Diệp nhìn bảng hệ thống đang nhảy số liên tục, lẩm bẩm: "Dữ liệu thu thập từ Tôn Giả đúng là chất lượng thật. Bản cập nhật tiếp theo của 'Đạo Điển' chắc chắn sẽ rất thú vị."