Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 86: Dùng bẫy vật lý để trị đại năng**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:16:45 | Lượt xem: 1

Chương 86: Dùng bẫy vật lý để trị đại năng

Gió thét gào qua khe núi Địa Sát Khẩu như tiếng khóc của những vong hồn bị giam cầm. Nơi đây vốn là một vùng bình nguyên nứt nẻ, nơi giao thoa giữa các dòng từ trường hỗn loạn của Cửu Châu, được mệnh danh là “nấm mồ của những kẻ tập bay”. Bởi lẽ, linh khí ở đây vô cùng không ổn định, bất kỳ tu sĩ nào dám lơ lửng trên không quá một nén nhang đều sẽ đối mặt với nguy cơ linh lực bị nhiễu loạn mà rơi thẳng xuống đất.

Nhưng đó là quy luật của người thường. Đối với một vị cường giả Hóa Thần kỳ như Hư Không Trưởng Lão, mây gió dưới chân cũng chỉ như tấm thảm lụa mềm mại. Lão đứng chắp tay trên không trung, tà áo bào màu xám tro bay phần phật, đôi mắt vẩn đục nhìn xuống ba cái chấm nhỏ nhoi đang di chuyển phía dưới.

“Lục Diệp, nghiệt súc! Ngươi phá hoại quy tắc của Thanh Vân Tông, sỉ nhục tôn sư, lại còn dùng tà thuật làm loạn tâm trí Thánh nữ. Hôm nay, Địa Sát Khẩu này chính là nơi chôn thây của ngươi!”

Tiếng nói của lão như sấm rền, chấn động cả thung lũng, khiến đá vụn hai bên vách núi lăn xuống rào rào.

Lục Diệp đứng lại, thản nhiên ngước nhìn lên. Trong nhãn thần của hắn lúc này, thế giới không phải là một cao thủ đang đứng giữa tầng không u ám. Thông qua lớp thấu kính của “Đạo Điển Phân Tích”, tầm mắt hắn tràn ngập những dòng thông số xanh lét chạy dọc ngang.

[Đối tượng: Hư Không Trưởng Lão. Cảnh giới: Hóa Thần sơ kỳ.]
[Trạng thái: Đang vận hành ‘Ngự Không Thần Thông’ phiên bản 2.1 (lỗi thời). Độ ổn định linh khí: 78%.]
[Áp suất không khí tại vị trí đối tượng: 0.8 atm. Gia tốc trọng trường địa phương: 9.78 m/s².]
[Lưu ý: Đối phương đang đứng ngay trên một ‘Glitch Zone’ (Vùng lỗi dữ liệu) có mật độ hạt hạt nguyên tử không ổn định.]

Lục Diệp đẩy nhẹ gọng kính (vật phẩm hắn tự chế tác từ tinh thể linh thạch), khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu: “Trưởng lão, ta khuyên ngài nên hạ độ cao xuống khoảng mười trượng. Theo tính toán của ta, nếu ngài tiếp tục đứng ở tọa độ đó, xác suất ngài tiếp đất bằng mặt trong ba phút tới là 99%.”

Hư Không Trưởng Lão cười sằng sặc, râu tóc dựng ngược: “Tiểu tử ngông cuồng! Ngươi tưởng mấy câu nhảm nhí đó có thể làm lung lay đạo tâm của ta sao? Ta tu luyện Ngự Không Thuật hơn ba trăm năm, bầu trời này chính là lãnh địa của ta!”

Bên cạnh Lục Diệp, Mạnh Hùng đang vác một cây trọng chùy khổng lồ, ngáp ngắn ngáp dài. Hắn lầm bầm: “Lục huynh, tên này lải nhải lâu quá, làm ta bỗng nhiên có hứng làm thơ.”

“Đừng, Mạnh huynh, xin huynh hãy nén cơn thơ lại cho đến khi hắn rơi xuống.” Lục Diệp vội vàng ngăn cản, rồi quay sang Tuyết Thanh Nguyệt. “Thanh Nguyệt, chuẩn bị ‘Băng Lam Phù Văn’ ở ba điểm cực Đông, cực Tây và chính giữa. Ta cần một chất xúc tác dẫn điện linh lực.”

Tuyết Thanh Nguyệt gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng không chút gợn sóng. Nàng lướt đi như một bóng ma, tay kết ấn, từng đóa hoa băng nhỏ li ti bắt đầu cắm vào lòng đất theo những vị trí kỳ lạ mà Lục Diệp đã đánh dấu bằng “con trỏ chuột” trong đầu.

Hư Không Trưởng Lão ở trên cao cảm thấy bị phớt lờ, cơn giận bốc lên đầu. Lão phất tay, một đạo kiếm khí khổng lồ bằng linh lực ngưng tụ lại, xé rách không gian lao xuống: “Chết đi!”

“Mạnh huynh, bước sang trái 2,5 bước, nghiêng người 15 độ!” Lục Diệp ra lệnh.

Mạnh Hùng thực hiện chính xác như một cỗ máy. Đạo kiếm khí kia lướt qua bắp tay hắn chỉ trong gang tấc, đập vào tảng đá phía sau nổ tung thành trăm mảnh. Mạnh Hùng hú hồn: “Mẹ kiếp, chuẩn thế!”

“Vật lý không bao giờ lừa dối chúng ta, chỉ có tu sĩ các ngươi là hay tự lừa dối mình thôi.” Lục Diệp lẩm bẩm. Tay hắn lướt nhanh trên trang giấy của cuốn Đạo Điển. “Hệ thống, kích hoạt chế độ ‘Refactor Environment’ (Tái cấu trúc môi trường). Mục tiêu: Thay đổi hằng số trọng trường địa phương.”

[Cảnh báo: Ký chủ đang cưỡng ép sửa đổi quy luật vật lý. Tiêu hao linh lực dự trữ: 80%. Thời gian duy trì: 60 giây. Bắt đầu đếm ngược.]

“Hư Không Trưởng Lão, ngài có biết tại sao chim đại bàng lại bay cao không?” Lục Diệp bất ngờ lên tiếng, giọng nói đều đều như một giảng viên đại học.

Hư Không Trưởng Lão đang định tung chiêu thứ hai, khựng lại: “Cái gì?”

“Bởi vì nó có sải cánh tối ưu và tận dụng luồng khí nóng. Còn ngài… ngài bay hoàn toàn bằng cách tiêu hao năng lượng để chống lại lực hút trái đất. Đó là một cách thức cực kỳ lãng phí và đầy lỗi (bug). Ví dụ như lúc này…”

Lục Diệp nhấn mạnh ngón tay vào một điểm trên cuốn sổ.

“OÀNG!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất Địa Sát Khẩu. Những đóa hoa băng của Tuyết Thanh Nguyệt đồng loạt phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, nối kết với nhau thành một vòng tròn bát quái khổng lồ.

Trong nháy mắt, bầu không khí xung quanh trở nên đặc quánh lại. Hư Không Trưởng Lão đang lơ lửng trên cao bỗng cảm thấy toàn thân nặng trĩu như thể có hàng vạn tảng núi đang treo vào chân mình.

“Trọng trường tăng gấp 10 lần… 20 lần… 50 lần… 100 lần!” Lục Diệp hô vang.

“Cái… Cái gì thế này? Thần thông trấn áp? Không phải, không có dao động linh lực!” Hư Không Trưởng Lão kinh hoàng hét lên.

Lão cố gắng vận hành linh lực để bay cao hơn, nhưng càng vận công, lão càng cảm thấy lồng ngực mình muốn vỡ tung. Xương cốt toàn thân bắt đầu kêu răng rắc. Thực tế, đây không phải là thần thông, mà là Lục Diệp đã sử dụng phù văn của Tuyết Thanh Nguyệt để tạo ra một vùng từ trường cực đại, hút toàn bộ các hạt linh khí nặng từ lòng đất lên bề mặt, tạo ra một áp lực vật lý khổng lồ lên bất cứ thứ gì đang lơ lửng.

Ở trạng thái trọng lực gấp 100 lần, mỗi một lạng thịt trên người Hư Không Trưởng Lão giờ đây nặng như mười cân sắt. Tòa áo bào rực rỡ của lão bị kéo căng đến mức rách bươm.

“Rơi đi!” Lục Diệp chỉ tay xuống đất.

“KHÔNGGG!”

Hư Không Trưởng Lão như một con diều đứt dây, hoặc nói đúng hơn là một quả tạ nghìn cân bị ném từ trên mây xuống. Lão lao thẳng xuống đất với vận tốc cực nhanh do gia tốc trọng trường bị biến đổi.

“RẦM!”

Cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Một hố sâu hoắm hình người hiện ra ngay trung tâm vòng tròn phù văn. Khói bụi mù mịt bốc lên.

Lục Diệp thản nhiên đi tới mép hố, nhìn xuống vị trưởng lão đang nằm bẹp dí như một cái bánh tráng, mặt mũi dính chặt vào bùn đất, tay chân co quắp không thể nhúc nhích nổi một đầu ngón tay.

“Ngài thấy đó, Trưởng lão. Ngài bay bằng ‘tín ngưỡng’, còn ta trị ngài bằng ‘hệ số G’. Ngài có thể chống lại thiên hạ, nhưng không thể chống lại Isaac Newton… à mà thôi, ngài cũng chẳng biết ông ấy là ai đâu.”

Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng này, gãi gãi đầu, rồi hắng giọng đầy cảm khái:

“Trên trời cao lấp lánh ngôi sao xanh,
Lão già thích bay, rớt cái ‘đạch’ thật nhanh.
Một trăm trọng lực, xương tan nát,
Bùn đất thơm tho, mặt bẹp thành…”

“Thơ hay! Thơ rất thực tế!” Lục Diệp giơ ngón tay cái tán thưởng.

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn Hư Không Trưởng Lão vẫn đang cố gắng thoi thóp trong hố, lại nhìn Lục Diệp với ánh mắt vô cùng phức tạp. Nàng chưa bao giờ thấy một cuộc chiến nào mà bên thắng cuộc thậm chí còn không thèm rút vũ khí. Chỉ bằng một vài con số, một vài vị trí phù văn kỳ lạ, hắn đã khiến một cao thủ Hóa Thần trở thành một trò hề.

“Lục Diệp… rốt cuộc trong mắt huynh, tu tiên là cái gì?” Nàng khẽ hỏi.

Lục Diệp đóng cuốn Đạo Điển lại, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những áng mây đang vần vũ.

“Đối với người khác, đó là con đường tìm kiếm sự bất tử và sức mạnh tuyệt đối. Nhưng đối với ta…” Hắn dừng lại một chút, nụ cười trở nên rạng rỡ. “Tu tiên chính là quá trình debug (sửa lỗi) của vũ trụ. Thế giới này bị hư hỏng quá nhiều chỗ rồi, ta chỉ đơn giản là một người thợ sửa chữa muốn làm cho nó vận hành trơn tru hơn thôi.”

Hắn liếc nhìn xuống hố, thấy Hư Không Trưởng Lão đang định phun máu rồng ra để dùng bí thuật huyết độn chạy trốn, liền thản nhiên bồi thêm một câu:

“Đừng phí sức, Trưởng lão. Ta đã tính toán hệ số ma sát và lực cản không khí quanh đây rồi. Nếu ngài dùng huyết độn lúc này, áp suất bên trong mạch máu sẽ tăng đột ngột, ngài sẽ nổ tung như một quả pháo đấy. Tốt nhất là nằm im đó để ‘tản nhiệt’ đi.”

Hư Không Trưởng Lão nghe xong, trợn tròn mắt, cơn uất ức dâng lên đến tận cổ, cuối cùng chịu không nổi mà nấc lên một tiếng, hôn mê bất tỉnh.

[Phát hiện mục tiêu đã mất khả năng phản kháng.]
[Điểm tích lũy phân tích: +5000.]
[Kỹ năng mới đã được mở khóa: ‘Khống chế mật độ’.]

Lục Diệp nhìn thông báo của hệ thống, gật đầu hài lòng: “Được rồi, phần cứng của chúng ta vừa được nâng cấp. Mạnh huynh, Thanh Nguyệt, chuẩn bị đi thôi. Kẻ tiếp theo trong danh sách ‘cần được tối ưu hóa’ chắc sắp đến rồi.”

Nói rồi, ba người ung dung bước qua cái hố của Hư Không Trưởng Lão, để lại sau lưng một đống đổ nát của cái gọi là “định kiến tu hành”. Dưới chân họ, Địa Sát Khẩu không còn là tử địa, mà chỉ đơn thuần là một vùng đất với những thông số đang được định nghĩa lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8