Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 89: Thiên Đạo bắt đầu \”Lag\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:18:54 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 89: THIÊN ĐẠO BẮT ĐẦU "LAG"**

Luồng sáng xanh lam từ vòng tròn dịch chuyển tại tầng thứ 88 của Thông Thiên Tháp dần tan biến, để lại một dư chấn không gian mạnh đến mức khiến không khí xung quanh vặn xoắn lại như những dải lụa bị vò nát. Khi thị giác của ba người Lục Diệp phục hồi, họ thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi trơ trọi, cách xa chân tháp hàng vạn dặm.

"Oẹ…"

Mạnh Hùng là người đầu tiên lên tiếng, hoặc đúng hơn là phát ra âm thanh nôn mửa. Gã hộ pháp cao lớn như gấu xám lúc này đang nằm rạp xuống đất, hai tay bấu chặt lấy một tảng đá để ngăn bản thân không bị bay lên.

"Huynh đài… Lục huynh… lần sau trước khi chạy 'cửa hậu', có thể báo trước để ta… nén linh lực trong dạ dày lại không? Cảm giác như hồn vía ta đang bị kẹt lại ở tầng 40, còn xác thịt thì đã bay đến tận chân trời này rồi."

Tuyết Thanh Nguyệt thì tốt hơn một chút. Nàng hạ cánh nhẹ nhàng bằng một mũi kiếm, đôi chân thon dài hơi run rẩy nhưng vẫn giữ được khí chất của một Thánh nữ. Tuy nhiên, khi nhìn lên bầu trời, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của nàng lập tức bị thay thế bởi sự kinh hoàng tột độ.

"Lục Diệp… ngươi nhìn xem, đó là cái gì?"

Lục Diệp thong thả phủi lớp bụi trên tà áo, cuốn Đạo Điển trên tay hắn vẫn đang phát ra những tiếng "bíp bíp" dồn dập. Hắn ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.

Thế giới vốn dĩ nên là thanh sơn lục thủy, mây trắng vắt ngang. Nhưng lúc này, ở phía Đông của Cửu Châu, một mảnh bầu trời lớn bằng cả tòa thành trì đang đột ngột… biến mất. Thay vào đó là những khối vuông màu xám và đen đan xen nhau, nhấp nháy liên tục như một bức tranh thêu bị đứt chỉ. Một đàn sếu bay ngang qua khu vực đó, ngay khi chạm vào vùng không gian nứt vỡ, cơ thể chúng đột nhiên bị kéo dài ra thành những sợi dây mảnh như tơ, sau đó lại tụ lại thành một đống bầy nhầy lơ lửng, đứng yên bất động giữa hư không.

"Đó là hiện tượng sụt giảm tỷ lệ khung hình, hay gọi theo cách của các ngươi là không gian sụp đổ." Lục Diệp thản nhiên phán, đôi mắt hắn lấp loáng những dòng mã hóa xanh rực. "Chính xác thì, hệ thống vận hành thế giới này đang gặp sự cố Render (kết xuất đồ họa). Card màn hình của Thiên Đạo hình như không gánh nổi cú hack vừa rồi của ta vào Mã Nguồn."

"Ngươi đang nói cái quái gì vậy?" Mạnh Hùng cuối cùng cũng bò dậy được, gã trợn mắt nhìn ngọn núi đối diện. "Nhìn kìa! Ngọn Thúy Vân Sơn… nó đang nhảy múa kìa!"

Quả thật, ngọn núi Thúy Vân nổi tiếng xanh tươi giờ đây đang xảy ra một hiện tượng kỳ quái. Cứ sau mỗi nhịp thở, ngọn núi lại đột ngột biến mất rồi xuất hiện lại ở một vị trí cách đó vài trăm mét theo hướng Bắc, rồi lại nhảy về chỗ cũ. Tiếng vang ầm ầm của đá vỡ vang lên, nhưng mặt đất bên dưới nó lại không hề có vết nứt, như thể quy luật vật lý về trọng lực và va chạm đã bị đình chỉ.

Lục Diệp mở Đạo Điển, ngón tay lướt nhanh trên trang sách ánh kim. Một bảng thống kê ảo hiện ra trước mắt hắn:

*Thông báo lỗi hệ thống: Runtime Error 0x000109.*
*Vị trí: Tọa độ Cửu Châu (Khu vực phía Đông).*
*Mô tả: Xung đột dữ liệu giữa Mã Nguồn Khởi Nguyên và quy tắc hiện tại. Tốc độ làm mới (Refresh Rate) bị trễ 5.000 miligiây.*
*Khuyến cáo: Thiên Đạo đang thử khởi động lại (Reboot) một phần dữ liệu nhưng bị chặn bởi mã độc của Ký chủ.*

"Chậc, Lag đến mức này sao?" Lục Diệp lẩm bẩm. "Ta chỉ mới copy có 0,01% mã nguồn để nâng cấp Đạo Điển thôi mà. Xem ra bộ vi xử lý của Thiên Đạo đã cũ kỹ đến mức cần phải đưa vào viện bảo tàng rồi."

"Lục Diệp, đây không phải lúc để ngươi lẩm bẩm!" Tuyết Thanh Nguyệt nắm lấy vai hắn, giọng nói mang theo chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra. "Năng lượng linh khí trong không khí… chúng đang nổi loạn. Ta cảm thấy mình không thể thi triển được 'Băng Tâm Quyết' nữa."

Nàng thử vận hành linh lực, nhưng thay vì những bông tuyết lạnh lẽo, từ lòng bàn tay nàng lại phun ra… một nắm hạt ngô nướng nóng hổi, kèm theo vài sợi tơ tằm vàng óng.

Mạnh Hùng nhìn nắm hạt ngô, nuốt nước bọt một cái: "Thánh nữ, đây là… công pháp mới của nàng sao? Hay là nàng thấy ta đói quá nên mới đặc biệt hóa phép?"

Mặt Tuyết Thanh Nguyệt đỏ bừng, vừa thẹn vừa sợ: "Không phải! Ta… ta vốn định kết băng, nhưng luồng linh khí khi chạy qua kinh mạch đột nhiên đổi hướng, sau đó biến thành thứ này! Lục Diệp, chuyện này là sao?"

Lục Diệp đưa tay nhặt một hạt ngô lên phân tích. Một dòng thông số hiện ra: *Vật phẩm: Ngô nướng. Thuộc tính: 80% Tinh hoa hỏa linh lực, 20% Lỗi logic chuyển hóa vật chất.*

Hắn ném hạt ngô vào miệng nhai rôm rốp rồi giải thích: "Lỗi hoán vị dữ liệu thôi. Hệ thống đang bị nghẽn mạng nghiêm trọng. Khi nàng muốn thi triển thuật đóng băng, 'lệnh' đó được gửi lên Thiên Đạo để yêu cầu cấp phép, nhưng vì đang bị Lag, Thiên Đạo lại lấy nhầm dữ liệu từ một cái bếp lò của nhà dân nào đó ở gần đây rồi phản hồi lại cho nàng. Tình huống này, người ta gọi là 'Râu ông nọ chắp cằm bà kia' phiên bản vũ trụ."

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Mạnh Hùng hốt hoảng nhìn xuống dưới chân. Mảnh đất họ đang đứng đột nhiên trở nên trong suốt, họ có thể nhìn thấy cả những mạch khoáng sâu hàng nghìn mét dưới lòng đất như nhìn qua một lớp kính.

"Đừng có nhúc nhích quá mạnh." Lục Diệp ra lệnh. "Lớp va chạm (Collision) của vùng này đang bị hổng. Nếu ngươi nhảy mạnh một cái, khả năng cao là ngươi sẽ bị xuyên qua mặt đất và rơi thẳng xuống tâm địa cầu vì trọng lực không kịp nhận diện thực thể của ngươi."

Mạnh Hùng lập tức đứng im như một pho tượng, mặt tái mét.

Trong khi đó, ở các đại tông môn khắp Cửu Châu, tình hình còn hỗn loạn hơn nhiều. Tại Thiên Cơ Các – nơi tập hợp những kẻ bói toán hàng đầu thế giới, hàng loạt lão già râu tóc bạc phơ đang thi nhau phun máu.

"Thiên cơ… thiên cơ biến thành cái gì rồi thế này?" Một vị trưởng lão hét lên. Hắn nhìn vào bàn cờ bát quái, thay vì nhìn thấy tương lai, hắn lại thấy trên mặt bàn cờ hiện lên hình ảnh một gã nông dân đang tắm cho lợn, lại có hình ảnh một tên trộm đang cố cạy khóa nhà người khác, kèm theo đó là tiếng nhạc "tang tang tính tịch" vang vọng một cách kỳ quái.

"Mọi thứ đã mất kiểm soát! Quy tắc của trời đất đang bị ai đó chỉnh sửa!"

Trở lại với nhóm Lục Diệp. Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, nhưng không phải do mây đen mà là do bầu trời… bị mất tín hiệu. Những mảng xanh ngọc bích của mây trời bị thay thế bằng những dải màu sặc sỡ nhấp nháy, giống như màn hình của một cái ti vi đời cũ bị nhiễu sóng.

"Cảnh báo!" Đạo Điển đột nhiên phát ra giọng nói máy móc khô khốc. "Phát hiện Virus Phòng Vệ của Thiên Đạo đã được kích hoạt. Đang quét tìm Kẻ Phá Hoại. Thời gian tới khi va chạm: 60 giây."

Từ những vết nứt không gian màu xám đen lúc nãy, những thực thể kỳ dị bắt đầu bước ra. Chúng có hình dáng giống con người nhưng lại không có khuôn mặt, toàn thân được bao phủ bởi những ký tự loằng ngoằng rực cháy. Chúng không đi bộ mà lướt đi trong những nhịp nhảy vặn vẹo, mỗi bước đi đều để lại một lỗ thủng trên không gian.

"Đó là những 'Tẩy đạo nhân'!" Tuyết Thanh Nguyệt nhận ra. "Trong truyền thuyết cổ xưa, khi một kẻ nào đó đi ngược lại ý trời, Thiên Đạo sẽ sinh ra các thực thể này để xóa sạch sự tồn tại của kẻ đó."

"Tẩy đạo nhân cái gì chứ?" Lục Diệp khẩy nhẹ một cái trên Đạo Điển. "Đây là chương trình 'Anti-Virus' của thế giới. Có điều, giao diện hơi kinh dị một chút."

Mạnh Hùng run rẩy rút thanh đại đao ra: "Lục huynh, bọn này nhìn không dễ chơi chút nào. Tu vi của chúng… ta hoàn toàn không nhìn thấu!"

"Tất nhiên là không nhìn thấu vì chúng không có tu vi." Lục Diệp lấy ra một thanh kiếm gãy mà hắn nhặt được ở phế tích Thông Thiên Tháp. "Chúng là những đoạn mã thực thi trực tiếp từ hệ thống trung tâm. Ngươi có đánh mạnh thế nào cũng chỉ là đánh vào không khí thôi, vì thực thể của chúng không nằm trong cùng một 'phân vùng dữ liệu' với chúng ta."

"Vậy là đứng đợi chết sao?" Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt kiếm, đôi môi mím lại.

"Chết là thế nào?" Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười mà Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đều biết rõ – đó là lúc hắn sắp làm ra chuyện gì đó điên rồ nhất. "Nếu chúng là phần mềm diệt virus, thì ta chính là siêu virus. Để ta dạy cho các ngươi biết, trong một hệ thống đang bị Lag, điều gì là quan trọng nhất."

Hắn bước lên một bước, đối diện với hàng chục "Tẩy đạo nhân" đang lao tới. Hắn không hề vận linh lực, chỉ cầm thanh kiếm gãy vẽ một vòng tròn lạ lùng trên không trung.

"Đạo Điển Phân Tích: Mở chức năng Debug sơ cấp! Đối tượng: Không gian bán kính 10 trượng xung quanh."

Bíp!

Một màn sáng màu xanh lục bao trùm lấy cả ba người. Khi các "Tẩy đạo nhân" lao vào màn sáng, một chuyện lạ lùng xảy ra. Động tác của chúng đột nhiên trở nên cực kỳ chậm chạp, cứ mỗi centimet chuyển động, cơ thể chúng lại bị đứng hình mất vài giây, sau đó lại nhảy vọt đi một đoạn xa.

"Cái này… cái này là…" Mạnh Hùng lắp bắp.

"Ta vừa ép vùng không gian này phải chạy với tốc độ xử lý 1 frame mỗi phút." Lục Diệp thản nhiên giải thích. "Bọn chúng nhanh là vì chúng được Thiên Đạo cấp quyền 'Ưu tiên băng thông'. Nhưng trong vùng Debug này, ta mới là người quyết định tốc độ xử lý. Bây giờ chúng chẳng khác gì những con rùa đang tập bò dưới bùn cả."

Hắn đi thong thả đến trước mặt một tên Tẩy đạo nhân đang đứng yên như một bức tượng giữa chừng một cú đấm. Lục Diệp đưa tay gõ nhẹ vào đầu nó.

"Để xem nào… Cấu trúc dữ liệu khá chặt chẽ, nhưng lỗi ở đây là các ngươi đang sử dụng một địa chỉ IP tĩnh để truy cập vào vùng không gian này. Thật là lỗi thời."

Hắn đưa cuốn Đạo Điển áp sát vào ngực tên Tẩy đạo nhân, miệng lầm bầm: "Delete."

Một tiếng xì kéo dài vang lên. Tên Tẩy đạo nhân bắt đầu tan rã thành những con số 0 và 1 lấp lánh rồi biến mất vào trong không khí.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn cảnh đó mà cảm thấy thế giới quan của mình như bị sụp đổ thành hàng nghìn mảnh. Nàng cả đời tu luyện kiếm đạo, tin rằng chỉ có sức mạnh và ý chí mới là tối thượng. Nhưng trước mắt nàng, một tên đệ tử ngoại môn vốn bị coi là phế vật, lại đang dùng những phương thức "nhảm nhí" để xóa sổ những thực thể huyền thoại có thể tiêu diệt cả một tông môn hạng nhất.

"Mạnh Hùng, còn đứng đó làm gì?" Lục Diệp quay đầu lại nói. "Dùng bài thơ của ngươi đánh bọn chúng đi. Đừng quên vận dụng 'Tối ưu hóa tọa độ' mà ta đã dạy."

Mạnh Hùng ngẩn người ra, rồi đột nhiên gầm lên một tiếng, máu chiến nổi lên:

"Con cóc ngồi góc chuồng lợn,
Thấy quân tà đạo chạy tới nộp mạng.
Tay ta cầm đao, miệng ta đọc thơ,
Cắt đầu bọn ngươi như cắt cỏ bờ!"

Gã vung đại đao lên, theo đúng sự chỉ dẫn của Lục Diệp, gã không nhắm vào cơ thể chúng mà nhắm vào những điểm "Lag" đang nhấp nháy bên cạnh các Tẩy đạo nhân. Mỗi khi đao vung xuống, gã lại hét vang một câu thơ dở tệ, nhưng uy lực lại mạnh mẽ vô cùng. Vì không gian xung quanh đang bị Lục Diệp "Debug", những kẻ địch vốn nhanh như chớp giờ đây chẳng khác gì bao cát cho Mạnh Hùng tập luyện.

Chỉ trong vài phút, đám Tẩy đạo nhân đã bị dọn sạch. Cửu Châu dần yên tĩnh lại, nhưng bầu trời vẫn còn những vết nhiễu sóng chưa tan.

Lục Diệp đứng thu lại Đạo Điển, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Có vẻ như việc ép xung vùng không gian và sử dụng chức năng Debug cũng tiêu tốn của hắn một lượng tinh thần lực không nhỏ.

"Kết thúc rồi sao?" Tuyết Thanh Nguyệt hỏi, giọng nàng dịu lại.

"Chưa." Lục Diệp lắc đầu, đôi mắt hắn hướng về phía Thông Thiên Tháp lúc này chỉ còn là một chấm nhỏ ở đường chân trời. "Đây chỉ là 'lời cảnh báo' từ Admin thôi. Ta đã gây ra một vụ rò rỉ dữ liệu lớn, Thiên Đạo sẽ sớm thực hiện một đợt 'Quét toàn bộ hệ thống'. Nếu chúng ta không nhanh chóng tìm thấy mảnh vỡ Mã Nguồn tiếp theo để tự nâng cấp, thì sớm muộn gì chúng ta cũng bị coi là những tập tin lỗi và bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi thế giới này."

Hắn quay sang nhìn Mạnh Hùng, kẻ vẫn đang mải mê gãi đầu suy nghĩ câu thơ tiếp theo.

"Mạnh Hùng, đừng có rặn thơ nữa. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn, hay nói đúng hơn là một vùng không gian có 'tường lửa' vững chắc để ẩn nấp trước đợt cập nhật tiếp theo."

"Lục huynh, huynh nói gì ta cũng nghe theo!" Mạnh Hùng vỗ ngực cái bộp. "Nhưng cái vùng 'tường lửa' đó ở đâu?"

Lục Diệp chỉ tay về phía Bắc, nơi có dãy núi tuyết vĩnh cửu bao phủ bởi một màu trắng xóa bí ẩn.

"Băng Phong Lĩnh. Ta phân tích thấy ở đó có một vùng nhiễu sóng cực mạnh, khả năng cao là nơi tọa lạc của một máy chủ dự phòng hoặc một lỗi không gian mà ngay cả Thiên Đạo cũng chưa thể tiếp cận. Tuyết Thanh Nguyệt, nơi đó cũng là quê hương của nàng đúng không?"

Tuyết Thanh Nguyệt giật mình, sắc mặt nàng hơi biến hóa: "Đúng thế… nhưng nơi đó bị phong ấn bởi đại trận cổ xưa, ngay cả tông chủ phái ta cũng không dám tiến sâu vào."

"Phong ấn?" Lục Diệp bật cười, tiếng cười mang theo sự tự tin tuyệt đối của một kẻ cầm trong tay mã quản trị tối cao. "Với ta, không có phong ấn nào là không thể bẻ khóa. Đi thôi, trước khi bầu trời này sụp đổ hoàn toàn!"

Ba bóng người lập tức bay vút đi. Phía sau họ, ngọn núi Thúy Vân Sơn lại tiếp tục nhảy múa thêm một nhịp nữa, rồi đột nhiên thu nhỏ lại chỉ bằng một hạt đậu và rơi xuống khe nứt không gian màu đen ngòm. Thiên Đạo đang dần rơi vào trạng thái tê liệt, và đây chính là khởi đầu cho sự sụp đổ của một thời đại cũ – thời đại của tu luyện mù quáng, để nhường chỗ cho sự trỗi dậy của logic và giải mã vạn vật.

Cùng lúc đó, trong một gian phòng bí mật tại thượng giới, một thực thể mờ ảo nhìn xuống hạ giới qua một tấm màn ánh sáng đầy những thông báo lỗi màu đỏ rực, tiếng gầm gừ giận dữ vang lên:

"Lục Diệp… ngươi dám mang 'Virus logic' vào thế giới của ta! Ngươi tưởng ngươi có thể hack được vĩnh viễn sao? Để xem bản cập nhật tới, ngươi đối phó thế nào!"

Lục Diệp lúc này đang bay trên không, đột ngột nấc cụt một cái. Hắn thản nhiên mở Đạo Điển: *Phát hiện có kẻ đang nhắc tên ở server khác. Đang chặn toàn bộ tín hiệu để tránh bị nghe lén… Chặn thành công.*

"Lag một chút cũng vui mà." Hắn mỉm cười nói nhỏ với chính mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8