Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 88: Tìm thấy \”Mã nguồn khởi nguyên\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:18:11 | Lượt xem: 1

Cánh cửa tầng thứ 88 của Thông Thiên Tháp nặng nề chuyển động, phát ra những tiếng ken két như tiếng nghiến răng của một cỗ máy gỉ sét lâu ngày. Trái ngược với sự hoa mỹ, hào quang rực rỡ của những tầng dưới, không gian bên trong tầng 88 tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Nơi đây không có mây lành quấn quýt, không có linh khí kết tinh thành sương mù, cũng chẳng có những bức tượng hộ pháp uy nghiêm. Thay vào đó, cả không gian là một màu xám xịt của đá nguyên khối, được bao phủ bởi những sợi tơ linh lực mảnh như tơ nhện, đan xen chằng chịt tạo thành một mạng lưới khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

Mạnh Hùng bước vào đầu tiên, bắp tay cuồn cuộn gân xanh, nhưng vừa chạm chân vào sàn đá, hắn đã “uỵch” một cái ngã quỵ xuống, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

“Lục huynh… chỗ này có gì đó sai sai! Áp lực… không, không phải áp lực tu vi, mà là cái gì đó nặng nề hơn nhiều. Cảm giác như… như ta đang phải học thuộc một triệu bài thơ cùng lúc vậy!”

Lục Diệp thong dong bước vào, cuốn Đạo Điển trên tay hắn đột nhiên phát ra tiếng kêu “Tít tít” dồn dập, những trang sách lật mở liên tục, ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên hồi với tần suất cực cao. Hắn nhìn lên hư không, nơi những sợi tơ linh lực đang rung động nhẹ nhàng, rồi thản nhiên nói:

“Nồng độ thông tin ở đây đạt mức 1024 Exabyte trên mỗi mét vuông. Đầu của ngươi chỉ là một cái ‘ổ cứng’ dung lượng thấp, chứa vài ba bài thơ con cóc đã đầy rồi, đương nhiên là chịu không nổi.”

Tuyết Thanh Nguyệt chau mày, kiếm ý trong người nàng tự động phát ra một lớp màn bảo vệ, nhưng lớp màn ấy vừa chạm vào không khí đã bị phân rã thành những đốm sáng nhỏ li ti. Nàng kinh ngạc:

“Kiếm ý của ta… bị giải thể? Ở đây không cho phép tồn tại ngoại lực sao?”

Lục Diệp giơ tay lên, Đạo Điển bay lơ lửng trước mặt hắn, hiển thị một bảng thông số kỹ thuật dài dằng dặc. Hắn vừa gõ nhẹ vào hư không như đang gõ bàn phím, vừa giải thích:

“Không phải không cho phép, mà là do ‘tường lửa’ của tầng này quá mạnh. Mọi loại thần thông, công pháp hay kiếm ý vào đây đều bị phân tích ngược lại về dạng linh lực nguyên thủy. Muốn tồn tại ở đây mà không bị ‘format’, các ngươi phải giữ cho đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Mạnh Hùng, tiếp tục làm thơ dở đi, loại thơ không có logic của ngươi chính là vũ khí tốt nhất để đánh lừa hệ thống quét này.”

Mạnh Hùng ngơ ngác, nhưng cũng lập tức lẩm bẩm: “Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra, con cóc… rụng răng… con cóc… ăn gà…”

Kỳ lạ thay, ngay khi Mạnh Hùng đọc những câu thơ vô tri đó, áp lực đè nặng trên người hắn đột nhiên biến mất. Những sợi tơ linh lực xung quanh dường như cảm thấy đối tượng này “không có giá trị thông tin” nên liền bỏ qua.

Lục Diệp gật đầu, ánh mắt hắn rực sáng khi nhìn về phía trung tâm tầng tháp. Ở đó, có một bệ đá đơn sơ, phía trên lơ lửng một mảnh vật chất hình tam giác, dài khoảng nửa thước. Nó không phải ngọc, cũng không phải đá, mà có bề mặt xám sần sùi với những đường rãnh siêu nhỏ uốn lượn, nhìn qua thì giống như những vết nứt tự nhiên, nhưng trong mắt Lục Diệp, đó chính là những mạch dẫn tín hiệu tinh xảo đến cực hạn.

“Phát hiện đối tượng mục tiêu: Mã Nguồn Khởi Nguyên (phiên bản Alpha 0.0.1). Trạng thái: Đang chạy ngầm.” Đạo Điển đưa ra dòng thông báo bằng chữ màu đỏ rực.

Lục Diệp bước tới gần bệ đá. Bỗng nhiên, không gian rung chuyển. Những sợi tơ linh lực bắt đầu co rút lại, tập hợp lại thành một hình người mờ ảo chắn trước mặt hắn. Thực thể này không có mặt mũi, chỉ có hàng ngàn ký tự phù văn chạy dọc khắp cơ thể như những dòng code chuyển động.

“Kẻ xâm nhập. Phân tích tu vi: Phàm nhân (Giả tượng). Phân tích mục đích: Thu thập dữ liệu hạt nhân. Hành vi: Bị cấm.”

Thực thể kia đưa tay ra, một luồng ánh sáng trắng lóa bắn thẳng về phía Lục Diệp. Đây không phải là thuật pháp hỏa diễm hay băng sương, mà là một cú “Xung xung kích dữ liệu” thuần túy, có thể trực tiếp xóa sổ ý thức của một tu sĩ Kim Đan kỳ trong nháy mắt.

“Lục Diệp! Cẩn thận!” Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, tay nàng nắm chặt chuôi kiếm nhưng không thể rút ra nổi vì quy tắc nơi này.

Lục Diệp không hề tránh né. Hắn nhếch mép cười, tay trái giơ Đạo Điển lên làm lá chắn, tay phải chìa ra một ngón trỏ, đâm thẳng vào giữa ngực của thực thể phù văn.

“Phân tích hoàn tất. Tên: Hộ Vệ Hệ Thống. Cấu tạo: 99% phù văn lập đi lập lại. Lỗi logic: Nếu đối tượng không có ID, hộ vệ sẽ bị rơi vào vòng lặp kiểm tra vô hạn.”

Lục Diệp thản nhiên nói một câu mà hai người đồng đội hoàn toàn không hiểu: “Lệnh dừng khẩn cấp: Sudo shutdown -h now.”

Bùm!

Luồng ánh sáng trắng biến mất ngay khi vừa chạm vào bìa cuốn Đạo Điển. Thực thể phù văn kia đột nhiên khựng lại, đôi tay đang giơ lên cứng đờ. Những ký tự trên người nó bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, chuyển từ màu xanh sang màu cam, rồi cuối cùng là màu đỏ sậm.

“Lỗi… Lỗi hệ thống… Không tìm thấy quyền truy cập… Đang khởi động lại… 1%… 2%… 99%… Lỗi nội bộ…”

Trước ánh mắt há hốc mồm của Mạnh Hùng và sự ngỡ ngàng của Tuyết Thanh Nguyệt, hộ vệ cao lớn và đầy uy quyền kia đột nhiên tan rã ra thành từng khối lập phương nhỏ, rồi biến mất không dấu vết như một làn khói bị thổi tắt.

Lục Diệp thổi nhẹ vào ngón tay, quay sang nói: “Nó bị ‘treo máy’ rồi. Trong khi nó đang bận khởi động lại thì chúng ta có khoảng 5 phút trước khi nó gọi ‘tổng đài’ lên báo cáo.”

Hắn bước nhanh tới bệ đá, đưa tay chạm vào mảnh vật chất xám xịt kia.

Ngay khi ngón tay Lục Diệp vừa chạm vào bề mặt mảnh đá, một luồng xung điện cực mạnh truyền thẳng vào não bộ hắn. Tầm nhìn của hắn thay đổi hoàn toàn. Thế giới xung quanh không còn là tầng tháp cổ kính, mà biến thành một ma trận vô tận của những con số 0 và 1, xen kẽ với những dòng chú thích bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa nhưng có cấu trúc cực kỳ giống với ngôn ngữ lập trình hiện đại.

Hắn thấy được sự hình thành của Cửu Châu: Một đoạn code khởi tạo địa hình, một vòng lặp để tạo ra sinh linh, một hàm điều kiện để xác định “Duyên phận”.

“Cái này… cái này không phải đá!” Lục Diệp thầm thốt lên kinh ngạc. “Đây là một đoạn Hard-code bị vỡ ra từ lõi của thế giới! Một đoạn Mã Nguồn Khởi Nguyên thực thụ!”

Hắn tập trung nhìn sâu vào mảnh đá. Những dòng ký tự trên đó dần hiện rõ trong trí não nhờ sự hỗ trợ của Đạo Điển:

`{
Object: World_Seed;
Version: 1.0;
Creator: Unknown;
Function: Life_Evolution;
Warning: Glitch detected in 'Reincarnation' module.
}`

“Hóa ra là vậy!” Lục Diệp cười lên một tiếng đầy sảng khoái, nhưng nụ cười ấy lại chứa đựng sự mỉa mai vô hạn. “Thế giới này hóa ra là một sản phẩm bị lỗi ngay từ khi khởi động. Luân hồi bị glitch (lỗi), nên linh khí mới ngày càng cạn kiệt, tiên ma mới phải tranh đấu giành giật từng chút tài nguyên rác rưởi.”

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt lo lắng: “Huynh thấy gì vậy? Mảnh đá này chứa đựng truyền thừa của Thái Cổ Đại Năng sao?”

Lục Diệp rút tay về, mảnh đá xám vẫn lơ lửng đó nhưng giờ đây nó đã không còn bí ẩn đối với hắn nữa. Hắn cầm cuốn Đạo Điển lên, bắt đầu thao tác dữ liệu như điên.

“Truyền thừa cái gì chứ? Đây là một tờ phiếu bảo hành đã hết hạn từ vạn năm trước. Thanh Nguyệt, nàng có biết tại sao các ngươi luyện công lại có tâm ma không? Tại sao mỗi khi thăng cấp lại phải chịu thiên lôi?”

Tuyết Thanh Nguyệt ngẩn người: “Chẳng lẽ không phải là khảo nghiệm của Thiên Đạo sao?”

“Khảo nghiệm cái khỉ gì!” Lục Diệp phun một ngụm nước bọt (mang tính tượng trưng). “Đó là do hệ thống không xử lý kịp dữ liệu khi các ngươi ‘nâng cấp’ quá nhanh, dẫn đến tình trạng quá tải (overflow), thiên lôi thực chất là một cách để xả bớt điện áp dư thừa trong cơ thể các ngươi thôi. Còn tâm ma? Đó là những dữ liệu rác tích tụ trong quá trình tu luyện không đúng cách mà ra.”

Mạnh Hùng gãi đầu gãi tai: “Lục huynh, ta nghe không hiểu lắm, nhưng nghe chừng có vẻ thiên đạo này làm việc không được uy tín cho lắm nhỉ?”

“Cực kỳ thiếu uy tín!” Lục Diệp khẳng định. “Và mảnh đá này chính là cái ‘bàn phím’ để chúng ta có thể can thiệp vào quy tắc của nó.”

Hắn dùng Đạo Điển chạm nhẹ vào mảnh đá, thực hiện lệnh “Copy-Paste” dữ liệu. Cuốn Đạo Điển rung lên bần bật, bìa sách vốn bằng da thú giờ đây dần chuyển hóa thành một thứ vật chất ánh kim xanh lục, bóng loáng và mang đậm hơi thở tương lai.

Thông báo hiện ra: “Thu thập mảnh vỡ Mã Nguồn: 1/9. Chức năng mới được mở khóa: Debug Thế Giới (Sơ cấp).”

Cùng lúc đó, mảnh đá trên bệ đột nhiên vỡ vụn thành cát bụi. Toàn bộ tầng 88 rung chuyển kịch liệt. Từ trên đỉnh tháp, một tiếng gầm vang vọng như sấm sét truyền xuống:

“Kẻ nào dám chạm vào Mã Nguồn?! Gan to tày trời!”

Lục Diệp không hề nao núng, hắn thu hồi Đạo Điển vào trong tay áo, quay sang hai người đồng đội đang xanh mét mặt mày.

“Nào, Admin sắp ‘vây quét’ chúng ta rồi. Mạnh Hùng, đọc bài thơ con cóc nào đó thật hào hùng vào. Thanh Nguyệt, chuẩn bị kiếm đi, ta vừa mới tối ưu hóa lại chiêu ‘Băng Tâm Trảm’ của nàng rồi, tốc độ xuất chiêu giờ đây nhanh hơn 15% vì ta đã lược bỏ bớt những động tác xoay người làm màu không cần thiết.”

Mạnh Hùng hét lớn:
“Con cóc trong hang,
Nay đã lên đường.
Thiên đạo hay quỷ,
Đập nát thành tương!”

Lục Diệp búng tay một cái. Sàn đá tầng 88 đột nhiên biến thành một vòng tròn dịch chuyển xanh lam rực rỡ.

“Cái thông báo đó là từ Admin của tầng 99, nhưng xin lỗi nhé, ta vừa mới phát hiện ra một cái cổng ‘Backdoor’ trực tiếp dẫn ra ngoài Thông Thiên Tháp mà không cần phải leo từng tầng. Đi thôi!”

Ba bóng người biến mất trong luồng ánh sáng xanh, để lại một không gian tầng 88 sụp đổ hoàn toàn. Ở phía trên cao, nơi những tầng mây bị phong ấn, ý chí của một vị cường giả viễn cổ đang phẫn nộ đến điên cuồng vì nhận ra cái “bẫy” mà hắn giăng ra hàng vạn năm để dụ các thiên tài tu tiên đã bị một tên “phàm nhân” hack sạch sẽ chỉ trong vài nốt nhạc.

Trong không gian chuyển dịch, Lục Diệp nhìn vào những dòng mã nguồn vừa thu thập được, đôi mắt lấp lánh sự tính toán:

“Cửu Châu à… Chuẩn bị tinh thần đi, một ‘lập trình viên’ chuyên nghiệp đã đến để sửa lại những lỗi sai của các ngươi rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8