Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 90: Lục Diệp làm quản trị viên tạm thời**
**CHƯƠNG 90: LỤC DIỆP LÀM QUẢN TRỊ VIÊN TẠM THỜI**
Băng Phong Lĩnh vốn là một dải núi quanh năm mây mù bao phủ, khí lạnh thấu xương có thể đông cứng cả linh lực trong kinh mạch của một tu sĩ Trúc Cơ. Thế nhưng, khi Lục Diệp cùng Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đặt chân đến bìa rừng dẫn vào dãy núi, đập vào mắt họ không phải là cảnh tượng tuyết trắng tinh khôi thường thấy.
Phía trước là một vùng không gian vặn vẹo như mặt gương bị nung chảy.
“Cái… cái quái gì thế kia? Thác nước sao lại chảy ngược lên mây?” Mạnh Hùng há hốc mồm, đưa tay dụi mắt.
Quả thực, một con thác đổ xuống từ đỉnh núi cao, nhưng thay vì rơi xuống hồ thì nước lại bay ngược lên, tản ra thành những đốm sáng hình vuông như những khối điểm ảnh (pixel) lỗi. Một cái cây cổ thụ gần đó nửa thân trên là lá xanh, nửa thân dưới lại mọc ra lông vũ của yêu thú, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu “quác quác” nghe đến rợn người.
Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, đôi mày thanh tú nhíu chặt: “Lục huynh, đây chính là ‘lỗi không gian’ mà huynh nói sao? Băng Phong Lĩnh sao lại biến thành thế này?”
Lục Diệp thản nhiên mở cuốn sổ tay “Đạo Điển Phân Tích” ra. Đôi mắt hắn lóe lên những dòng lệnh màu xanh chạy dọc con ngươi. Hắn thở hắt ra một hơi, giọng đầy sự ghét bỏ của một kỹ sư đang phải nhìn vào một đoạn code của lính mới viết:
“Bản cập nhật này của Thiên Đạo bị tràn bộ nhớ rồi. Admin thế giới đang cố gắng xóa bớt các dữ liệu cũ để lấy không gian lưu trữ cho quy tắc mới, nhưng kỹ thuật quá kém dẫn đến tình trạng chồng lấn cấu trúc. Nói đơn giản là thế giới này đang bị… lag cục bộ.”
Lục Diệp tiến lên một bước, cúi xuống nhìn một đóa tuyết liên trên mặt đất. Trong mắt kẻ khác, đó là linh dược quý hiếm, nhưng trong mắt hắn, trên đóa tuyết liên hiện ra một khung thông báo màu đỏ lòm:
[Vật phẩm: Tuyết Liên Hoa (Dữ liệu bị hỏng)]
[Lỗi: Cấu trúc hóa học bị ghi đè bởi thuộc tính ‘Lửa’. Ăn vào sẽ bị tiêu chảy cấp độ 10 và bốc hỏa tại vùng đan điền.]
“Đừng có chạm vào mấy thứ này.” Lục Diệp ngăn Mạnh Hùng đang định hái hoa. “Ngươi mà ăn nó, mông ngươi sẽ phóng ra hỏa tiễn đưa ngươi lên tận chín tầng mây đấy.”
Mạnh Hùng rụt tay lại như chạm phải điện, mặt tái mét.
Đúng lúc đó, từ phía trong vùng vặn vẹo, một nhóm dân làng đang hớt hải chạy ra. Cảnh tượng trông vô cùng khôi hài nhưng cũng đầy thê thảm. Một vị lão gia hỏa tóc trắng xóa, nhưng thay vì đôi chân, lão lại đang… bay bằng đầu, tóc của lão hoạt động như những cánh chân vịt trực thăng. Phía sau lão là một thanh niên trẻ khỏe, nhưng tay chân lại bị hoán đổi vị trí, đi bằng hai tay, còn hai chân dùng để cầm cuốc.
“Cứu… cứu mạng! Yêu quái! Có yêu quái nhập vào làng chúng ta rồi!” Lão gia hỏa dùng tóc “bay” tới, giọng nói phát ra từ… nách trái, âm thanh nghẹt đặc như đài radio bị nhiễu sóng.
Tuyết Thanh Nguyệt định lao tới giúp đỡ nhưng Lục Diệp giữ vai nàng lại.
“Đừng qua đó. Khu vực quanh họ đang có hố đen logic. Nàng bước vào, trọng lực cá nhân của nàng có thể tăng lên một vạn lần, lúc đó thánh nữ sẽ biến thành bánh nậm ngay lập tức.”
“Vậy phải làm sao? Không lẽ trơ mắt nhìn họ bị quy luật này dày xéo?” Tuyết Thanh Nguyệt lo lắng.
Lục Diệp khẽ đẩy gọng kính tưởng tượng (một thói quen từ kiếp trước), khóe môi hơi nhếch lên. Hắn lật trang cuối của Đạo Điển, nơi có một dòng lệnh hắn vừa mới “hack” được sau khi đột phá cảnh giới mới: **[Quyền Quản Trị Viên Tạm Thời – Chế độ Debug]**.
“Hôm nay ta sẽ dạy cho các ngươi thấy, tu tiên thực chất là một môn lập trình thực tế ảo cấp cao.”
Lục Diệp ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, cuốn Đạo Điển bay lơ lửng trước mặt. Hắn không kết thủ ấn, không niệm chú ngữ theo lối mòn của tu sĩ. Hai tay hắn chuyển động cực nhanh trong không khí, giống như đang gõ phím trên một bàn phím ảo vô hình.
“Lệnh thứ nhất: Xác định phạm vi tọa độ bị lỗi. Quét!”
Một luồng sáng màu xanh lam mỏng như tơ nhện lan tỏa từ chân Lục Diệp, quét qua ngôi làng và những dân thường đang khốn khổ kia. Mỗi khi luồng sáng đi qua một người, trên đầu họ lại hiện ra một thanh trạng thái (Progress Bar).
“Lão quy, giúp ta một tay! Phân bổ bớt tài nguyên linh lực từ linh hồn của ngươi sang kênh truyền dẫn này đi!” Lục Diệp truyền âm vào cái nhẫn trên tay.
Trong không gian giới chỉ, một lão rùa già đang nằm khểnh ăn linh thảo, suýt chút nữa thì sặc: “Tiểu tử thối! Ngươi coi ta là cục pin dự phòng à? Ta là Quy Tiên Nhân tôn quý đấy!”
“Một trăm vò rượu linh tuyết cao cấp.” Lục Diệp mặc cả.
“Chốt đơn! Linh lực đến đây!” Lão rùa lật đật truyền một luồng năng lượng viễn cổ tinh thuần vào cơ thể Lục Diệp.
Nhờ có nguồn năng lượng hỗ trợ, Đạo Điển của Lục Diệp bắt đầu rung chuyển dữ dội. Hắn nhìn trân trân vào không trung, nơi những sợi dây xích trật tự của thế giới (mã nguồn Thiên Đạo) đang bị rối tung như một mớ bòng bong.
“Lỗi ở đây rồi. Tệp tin ‘Sinh vật loại người’ đang bị đọc nhầm sang tệp tin ‘Dụng cụ bay không người lái’. Thật là một cái bug ngớ ngẩn!”
Lục Diệp quát lớn: “Mạnh Hùng! Ngươi qua bên trái ba bước, hướng mông về phía thác nước kia. Dùng bài thơ dở tệ nhất của ngươi để quấy nhiễu tần số sóng âm không gian này cho ta!”
Mạnh Hùng ngơ ngác nhưng vẫn làm theo. Hắn hắng giọng, hét lớn:
*“Tuyết rơi rơi, tuyết lại rơi,*
*Rơi vào miệng, thấy… lợ lợ nơi đầu lưỡi!*
*Núi xanh cao, núi thật cao,*
*Cao bằng đầu gối, thế là… tào lao!”*
Âm thanh chói tai và ý tứ hỗn loạn của bài thơ vừa thốt ra, không gian xung quanh chợt rung chuyển nhẹ. Những dòng mật mã bị lỗi dường như cũng phải “nhăn mặt” vì sự thiếu logic của bài thơ này.
Lục Diệp tận dụng ngay kẽ hở đó: “Tốt lắm! Tín hiệu đã bị nhiễu. Tuyết Thanh Nguyệt, dùng Băng Tâm Kiếm Ý, đâm vào khoảng không phía trên lão gia hỏa kia 3 tấc. Nhớ kỹ, không được dùng lực, chỉ dùng ‘độ lạnh’ để đóng băng quá trình render dữ liệu!”
Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm, một đường kiếm lãnh đạm nhuốm màu sương khói đâm thẳng vào hư không.
“Click!”
Một tiếng động vang lên như tiếng chuột máy tính nhấn xuống.
Trong mắt Lục Diệp, không gian vặn vẹo quanh lão gia hỏa đột ngột dừng lại. Hắn hét lớn: “Lệnh: Reset cấu trúc vật chất! Trở về bản lưu (Restore) từ ba canh giờ trước!”
*Oành!*
Một vòng tròn ánh sáng nổ tung từ cuốn Đạo Điển. Những mảnh pixel đang bay lơ lửng trên không trung đột nhiên bị một sức mạnh vô hình hút ngược trở lại. Nước thác đang chảy ngược bỗng dưng khựng lại, rồi tuân theo định luật vạn vật hấp dẫn mà đổ ầm xuống hồ, tạo nên bọt trắng xóa.
Lão gia hỏa đang bay bằng đầu đột nhiên rơi cái “bộp” xuống đất bằng hai chân. Thanh niên đi bằng tay cũng “uỳnh” một cái xoay ngược lại đúng tư thế con người. Những chiếc lông vũ trên cây cổ thụ biến mất, thay vào đó là những mầm lá xanh mướt.
“Ơ… ta… chân ta có cảm giác rồi!” Lão gia hỏa rùng mình, chạm tay lên chân mình, òa khóc nức nở. “Tạ ơn thần tiên! Tạ ơn thần tiên cứu mạng!”
Lục Diệp trán đẫm mồ hôi, cuốn Đạo Điển đóng sầm lại. Hắn thở dốc, mặt hơi tái. Việc ép buộc bản thân thay thế vai trò của Thiên Đạo trong một khu vực nhỏ này tiêu tốn tinh thần lực kinh khủng hơn bất kỳ trận đại chiến nào.
“Chưa xong đâu.” Lục Diệp nghiến răng. “Đây mới chỉ là vá lỗi bề mặt (Quick Fix). Tên Admin chết tiệt kia phát hiện ra ta đang xâm nhập trái phép rồi.”
Vừa dứt lời, bầu trời Băng Phong Lĩnh đột nhiên tối sầm lại. Những đám mây tích điện màu tím đậm tụ hội, hình thành một con mắt khổng lồ không có con ngươi, lạnh lùng nhìn xuống phía dưới.
“Cảnh báo! Hệ thống phát hiện virus xâm nhập. Khởi động chương trình dọn dẹp Diệt Thần Lôi!” Một giọng nói trầm đục, không có cảm xúc vang vọng khắp đất trời.
Mạnh Hùng nuốt nước bọt: “Lục huynh, nó bảo huynh là virus kìa. Cái mắt kia nhìn trông muốn ăn tươi nuốt sống chúng ta quá.”
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, nụ cười trên môi càng thêm phần điên cuồng. Hắn mở một trang mới trong Đạo Điển, trang này hoàn toàn trống trơn, nhưng hắn dùng ngón tay tự rạch lòng bàn tay mình, lấy máu làm mực viết lên đó một dãy ký tự kỳ lạ.
“Muốn quét virus? Được, để ta cho ngươi biết thế nào là virus đa tầng!”
Lục Diệp quay sang nói với Tuyết Thanh Nguyệt: “Thanh Nguyệt, giúp ta câu giờ. Nàng dùng ‘Thể dục nhịp điệu’ kết hợp với kiếm pháp mà ta dạy. Hãy làm cho nhịp điệu không gian ở đây rối loạn đến mức nó không thể định vị được chúng ta là người hay là vật thể rác.”
Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, nhưng nhìn dân làng đang run rẩy phía sau, nàng nghiến răng, nhảy lên không trung. Nàng bắt đầu thực hiện những động tác uốn lượn kỳ quặc, vừa mang vẻ uyển chuyển của kiếm điệu, vừa mang vẻ sôi động, lạ lẫm của những vũ điệu hiện đại. Mỗi lần nàng vung kiếm, những dải lụa linh khí màu băng thanh lại tạo ra những đường vân nhiễu loạn sóng radar.
Con mắt trên bầu trời xoay chuyển liên tục, dường như nó đang bị "lóa mắt" vì các khung hình (frame) của Tuyết Thanh Nguyệt chuyển động quá dị thường so với logic tu tiên truyền thống.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Lục Diệp ném cuốn Đạo Điển lên cao.
“Quyền Admin tạm thời mở rộng: Chế độ che giấu (Incognito Mode)! Tạo ra tường lửa bảo vệ ngôi làng này!”
Lục Diệp biến hóa liên hồi. Trong đầu hắn, các dòng mã chạy qua như thác lũ. Hắn đang phân tích chính tia sét Diệt Thần Lôi sắp giáng xuống.
“Diệt Thần Lôi có bản chất là các hạt ion linh lực mang thuộc tính hủy diệt 99%… Nhưng nếu ta thay đổi 1% còn lại thành thuộc tính ‘Trung hòa’…”
*Ầm!!!*
Một tia sét tím đen khổng lồ từ con mắt thiên đạo bổ xuống, nhắm thẳng đầu Lục Diệp mà đánh.
Dân làng la hét thảm thiết, Mạnh Hùng cũng nhắm mắt không dám nhìn. Tuy nhiên, khi tia sét chạm vào đỉnh đầu Lục Diệp khoảng một trượng, nó đột nhiên đổi màu. Từ tím đen, nó chuyển sang màu xanh lá cây nhạt, rồi thay vì nổ tung, nó tản ra thành hàng vạn đốm sáng nhỏ như những hạt đom đóm, rơi xuống tưới mát cho vạn vật.
Những dân làng đang bị thương, vừa chạm vào những đốm sáng này, vết thương liền khép miệng, linh lực trong người tăng vọt.
Lục Diệp cười khẩy: “Biến ‘Lệnh xóa bỏ’ thành ‘Lệnh cập nhật tính năng’. Thiên Đạo à, ngươi vẫn dùng hệ điều hành cũ kỹ quá rồi.”
Con mắt trên trời dường như bị sững lại trong một giây. Logic của nó không cho phép một vật thể rác có thể sửa đổi lệnh thực thi của nó. Nó bắt đầu rung chuyển, sấm chớp giăng đầy trời như đang phát điên vì bị “vả mặt”.
“Cảnh báo! Lỗi hệ thống nghiêm trọng! Ngừng vận hành khu vực Băng Phong Lĩnh để khởi động lại (Reboot)!”
“Muốn Restart?” Lục Diệp mắt lạnh lùng. “Hỏi qua ý kiến Quản trị viên dự phòng chưa?”
Hắn nhảy lên cao, một tay nắm lấy cuốn Đạo Điển, tay kia đưa lên hướng về phía con mắt khổng lồ.
“Lệnh Chấp Hành: Đóng Băng Tiến Trình (Freeze Process)!”
Toàn bộ thời gian tại Băng Phong Lĩnh dường như dừng lại. Những hạt mưa tuyết đứng yên giữa không trung, những dân làng cũng hóa thành tượng đá. Ngay cả con mắt khổng lồ trên trời cũng bị một lớp màng xanh lam phủ kín, cứng đờ không thể chớp lấy một cái.
Lục Diệp rơi xuống đất, chân hơi lảo đảo. Mạnh Hùng lao tới đỡ lấy hắn.
“Lục huynh! Huynh đóng băng cả ông trời rồi sao?”
Lục Diệp lau máu ở khóe miệng, thở hổ hển: “Chỉ là đóng băng ứng dụng thôi. Ta vừa lợi dụng một lỗ hổng trong quy tắc bảo mật của nó để tạm dừng lệnh xóa bỏ. Nhưng chỉ duy trì được nửa canh giờ. Chúng ta phải nhân lúc này đi sâu vào trung tâm Băng Phong Lĩnh, tìm lấy ‘Lõi Máy Chủ’ (Core Server) ở đó. Nếu không, khi nó khởi động lại, nó sẽ xóa sạch cả vùng này để quét sạch ta.”
Lão Quy trong nhẫn tặc lưỡi: “Tiểu tử, ngươi đúng là kẻ điên rồ nhất mà lão phu từng gặp trong mười vạn năm qua. Ngươi vừa mới thực hiện một cú ‘Hacker’ ngoạn mục nhất lịch sử tu tiên giới đấy.”
Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt đầy phức tạp. Nàng chưa bao giờ nghĩ tu tiên lại có thể… kỹ thuật đến mức này. Nàng tiến lại gần, giọng dịu lại: “Lục huynh, đa tạ huynh đã cứu dân tộc ta.”
Lục Diệp nháy mắt: “Đừng vội cảm ơn. Đây mới chỉ là mở màn thôi. Đi, chúng ta đi bẻ khóa cái thế giới này!”
Ba người cùng nhau tiến sâu vào dãy núi tuyết, bỏ lại sau lưng một ngôi làng đã tạm thời thoát khỏi thảm họa nhưng vẫn đang “đứng hình” trong thời gian bị đóng băng. Trên bầu trời, con mắt Thiên Đạo vẫn mở trừng trừng, một biểu tượng “Vòng tròn xoay vòng” (Loading) đang xoay một cách bất lực bên trong con ngươi tím ngắt của nó.
Một thời đại mới của tu tiên – thời đại mà sức mạnh cơ bắp phải nhường bước cho “Quyền quản trị” – đã chính thức bắt đầu tại vùng đất tuyết phủ này. Và kẻ cầm đầu cuộc nổi loạn ấy, đang lẩm bẩm tính toán xem làm sao để biến Thiên Đạo thành một hệ điều hành mã nguồn mở cho riêng mình.