Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 91: Sự kiện \”Big Update\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:20:15 | Lượt xem: 1

**Chương 91: Sự kiện "Big Update"**

Bầu trời phía trên Băng Phong Lĩnh không còn là màu xanh ngăn ngắt của hàn băng vĩnh cửu, cũng không phải cái sắc xám xịt của những cơn bão tuyết thường nhật. Nó đang chuyển sang một màu đỏ lựu đầy điềm gở, một màu sắc mà Lục Diệp chỉ thường thấy trong những bộ phim giả tưởng khi hệ thống thông báo "Critical Error".

Những tia sét không màu đánh xuống, không tiếng động, nhưng mỗi khi chúng chạm vào đỉnh núi, một mảng không gian lại bị "xóa nhòa", để lại những lỗ hổng đen ngòm không có ánh sáng.

Thời gian bị đóng băng bởi lệnh *Freeze Process* của Lục Diệp đang tan chảy. Nhưng nó không tan chảy một cách tự nhiên. Nó giống như một tấm kính bị nứt vỡ, từng mảnh thời gian rơi rụng xuống, khiến nhịp điệu của thế giới trở nên hỗn loạn. Một bông tuyết đang rơi bỗng bay ngược lên, rồi lại đứng yên, sau đó biến thành một đốm lửa xanh lục rồi tan biến hoàn toàn.

– Lục huynh… hình như… "hắn" đang tức giận. – Mạnh Hùng nắm chặt thanh trọng thiết kiếm trong tay, những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn run lên không phải vì sợ hãi, mà vì trọng lực xung quanh đang thay đổi một cách bất thường.

Lục Diệp không trả lời ngay. Trước mắt hắn, cuốn "Đạo Điển Phân Tích" đang lật mở liên tục với tốc độ chóng mặt. Những dòng mã nguồn bằng linh quang vàng kim tràn ra như thác đổ, phản chiếu trong đôi đồng tử của hắn.

"Cảnh báo: Phát hiện sự thay đổi quy tắc diện rộng. Thiên Đạo đang thực hiện tiến trình 'Cập nhật cưỡng bức' (Forced Update). Phiên bản hiện tại: 1.0.90. Phiên bản mục tiêu: 1.1.0 – Trật tự tuyệt đối."

– Không phải là tức giận. – Giọng Lục Diệp lạnh lùng đến đáng sợ, đó là tông giọng của một kỹ sư đang đối mặt với một đợt tấn công của virus cấp độ thảm họa. – Nó đang "Refactor" (tái cấu trúc). Nó nhận ra rằng những quy tắc cũ không thể xử lý được một 'bug' như ta, nên nó quyết định nâng cấp toàn bộ hệ thống để loại bỏ quyền truy cập của ta. Nói đơn giản hơn, nó đang đổi luật chơi giữa chừng.

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh trường kiếm Băng Tâm của nàng bắt đầu phát ra tiếng kêu rắc rắc. Nàng kinh ngạc phát hiện linh lực băng hàn vốn dĩ là hơi thở của nàng, lúc này lại trở nên xa lạ.

– Lục Diệp, kiếm của ta… nó đang nóng lên! – Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên đầy vẻ không tin nổi.

– Đó chính là thay đổi quy tắc. – Lục Diệp vung tay, một màn hình dữ liệu ảo xuất hiện trước mặt cả nhóm. – Phân tích cho thấy, hằng số 'Nhiệt độ của băng' đã bị Thiên Đạo chỉnh sửa. Hiện tại, linh khí hệ Băng trong bán kính trăm dặm này đang bị gán cho thuộc tính 'Tỏa nhiệt mạnh'. Thanh Nguyệt, mau buông kiếm ra, nếu không nàng sẽ bị chính linh lực của mình thiêu rụi!

Tuyết Thanh Nguyệt tái mặt, lập tức ném thanh kiếm ra xa. Chỉ trong tích tắc, thanh bảo kiếm truyền đời của Băng Tông bùng lên ngọn lửa màu xanh ngọc, sau đó hóa thành một vũng chất lỏng lấp lánh rồi thấm vào lòng đất.

Lão Quy trong chiếc nhẫn cổ rung lên bần bật:
– Trời ơi! Nghịch thiên rồi! Chỉnh sửa bản chất vạn vật bằng một ý niệm… Đây là quyền năng của Sáng Thế thần! Tiểu tử, chúng ta chạy không thoát đâu! Chúng ta đang ở trong 'nhà' của nó, nó muốn chúng ta chết bằng cách nào, chúng ta phải chết bằng cách đó!

– Câm miệng, con rùa già lười biếng này! – Lục Diệp mắng, ngón tay hắn bắt đầu gõ vào không trung, tạo ra những xung động linh lực li ti. – Nếu nó thực sự là Sáng Thế thần toàn năng, nó đã chẳng cần phải 'Update'. Chính vì nó còn phải cập nhật, nghĩa là nó vẫn còn lỗi. Và đã là hệ thống có lỗi, thì ta vẫn còn cửa để hack!

Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, một tảng đá lớn bị trọng lực hỗn loạn hất bay về phía hắn. Hắn tung một cú đấm đầy uy lực:
– Có chết cũng phải để lại một câu thơ hào sảng! Lục huynh, bảo tôi phải làm gì!

– Ngươi! Đọc một bài thơ, càng vô lý càng tốt, càng trái quy luật tự nhiên càng tốt! Ta cần 'Dữ liệu nhiễu' (Noise Data) để làm chậm tiến trình cập nhật của nó! – Lục Diệp thét lên.

Mạnh Hùng ngẩn người ra một giây, sau đó gãi đầu, rồi hắng giọng:
– À… ừ… "Con cóc có cái tai to. Con gà lại thích ăn mo cơm đầy. Mặt trời lặn ở phương Tây… à không, phương Đông lặn, phương Nam bay vèo vèo!"

– Hay lắm! Tiếp đi! – Lục Diệp chẳng buồn quan tâm đến chất lượng nghệ thuật "thảm họa" của bài thơ. Hắn lập tức dùng Đạo Điển thu thập những rung động hỗn loạn phát ra từ thần thức của Mạnh Hùng khi hắn đọc những dòng thơ vô logic đó.

Trong thế giới của các dòng mã, những câu thơ của Mạnh Hùng hóa thành những đoạn code vô nghĩa nhưng có dung lượng cực lớn, giống như những tập tin rác khổng lồ bị tống vào bộ nhớ đệm của Thiên Đạo.

"Thông báo: Phát hiện dữ liệu không thể xử lý. Tiến trình cập nhật bị trì trệ 0.002 giây."

– Có hiệu quả! – Mắt Lục Diệp sáng rực lên. – Thanh Nguyệt, nàng không thể dùng kiếm, hãy dùng điệu nhảy aerobic mà ta đã dạy! Nàng càng chuyển động không theo quỹ đạo công pháp truyền thống, sự can thiệp của ta vào hệ thống của nó càng dễ dàng!

Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi. Trong bối cảnh cả thế giới đang sụp đổ, một tuyệt sắc giai nhân lại phải nhảy những động tác kỳ lạ giữa tuyết đỏ, nghe có vẻ nực cười, nhưng nàng tin Lục Diệp. Nàng bắt đầu di chuyển, tay chân vươn ra theo những góc độ mà không một bộ kiếm pháp nào trên thế giới này từng ghi chép.

Sự phối hợp kỳ quái giữa bài thơ ngớ ngẩn của Mạnh Hùng và điệu nhảy lạ lùng của Thanh Nguyệt tạo ra một vùng "Nhiễu loạn thông tin" xung quanh họ. Ở đó, những quy tắc mới của Thiên Đạo bị chậm lại.

Tuy nhiên, Thiên Đạo không dễ dàng từ bỏ.

Trên bầu trời, con mắt đỏ ngầu bắt đầu thu hẹp lại. Một luồng sáng trắng tinh khôi từ hư không giáng xuống, tụ lại thành một hình người cao lớn ngay trước mặt nhóm Lục Diệp. Thực thể này không có mặt, toàn thân được bao phủ bởi những khối đa diện đều tặn, di chuyển một cách toán học và chính xác.

– Chết tiệt, nó vừa gửi 'Phần mềm diệt virus' (System Guardian) đến rồi! – Lục Diệp thốt lên.

Thực thể kia bước lên một bước, không gian dưới chân nó không hề rung động, nó chỉ đơn giản là 'di chuyển tọa độ'. Nó giơ tay lên, một thanh kiếm hình lăng trụ hiện ra, lấp lánh ánh sáng của những định lý cổ xưa.

– Phân tích! – Lục Diệp hét lớn trong tâm trí.

"Đối tượng: Người Bảo Vệ Quy Tắc. Tu vi: Không xác định (Tương đương Thiên Nhân Cảnh). Kỹ năng: Xóa bỏ dữ liệu vật lý (Delete Script)."

Người Bảo Vệ vung kiếm. Cú chém này không nhanh, nhưng nó hướng thẳng vào 'sự tồn tại' của Mạnh Hùng.

– Hùng huynh, lùi lại 3 pixel về phía Đông Bắc! – Lục Diệp hét lên, tay vẫy một vòng tròn linh quang.

Mạnh Hùng phản xạ cực nhanh theo chỉ dẫn. Thanh kiếm lăng trụ chém hụt, chạm vào một mảng vách đá phía sau. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, mảng vách đá đó đơn giản là biến mất, để lại một khoảng không trống rỗng hoàn hảo như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Mạnh Hùng đổ mồ hôi hột:
– Cái này… cái này đánh đấm gì nữa? Nó chạm vào đâu là chỗ đó bốc hơi theo đúng nghĩa đen!

– Đừng đánh bằng lực! Đánh vào logic của nó! – Lục Diệp nhìn trừng trừng vào thực thể kia. Hắn thấy được lõi của nó là một chuỗi các lệnh If-Then liên tục. – Thanh Nguyệt, tạo ra ảo ảnh băng nhưng phải chứa 'Hỏa tính'! Mạnh Hùng, đọc thơ nhưng dùng vần điệu của 'Kinh Phật'! Chúng ta phải tạo ra các 'Nghịch lý' (Paradoxes)!

Tuyết Thanh Nguyệt lập tức hiểu ý. Nàng dùng chút linh lực ít ỏi còn lại, tạo ra một bông hoa sen bằng băng nhưng cánh hoa lại tỏa ra hơi nóng rẫy. Mạnh Hùng thì gào lên bài thơ "con cóc" của mình nhưng bằng giọng tụng kinh gõ mõ đầy uy nghiêm.

Thực thể Bảo Vệ Quy Tắc khựng lại. Thanh kiếm của nó run lên. Trong hệ thống logic của nó, "Băng" không thể "Nóng", "Thơ rác" không thể là "Thần chú". Nó bắt đầu lặp lại các vòng lặp kiểm tra:

*Checking… False. Re-checking… False. Loop detected.*

Lục Diệp không bỏ lỡ cơ hội. Đây là thời điểm nhạy cảm nhất khi "hệ thống" đang bận xử lý lỗi ngoại lệ. Hắn dậm chân xuống đất, Đạo Điển mở ra một chương mới mà hắn vừa mới bí mật biên soạn: **"Tối ưu hóa mã nguồn: Giao thức Trojan"**.

– Ta không định đánh bại ngươi, Thiên Đạo. Ta chỉ định xin một chút 'Quyền quản trị' thôi!

Lục Diệp hóa linh lực thành hàng vạn sợi chỉ mảnh như tơ, luồn lách qua những kẽ hở giữa các khối đa diện của Người Bảo Vệ. Hắn không phá hủy nó, mà hắn đang 'Inject' (tiêm) những dòng lệnh của chính mình vào trong thực thể này.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Lục Diệp. Việc này đòi hỏi một sự tập trung khủng khiếp. Một sai sót nhỏ về vị trí dấu phẩy trong luồng linh khí cũng sẽ khiến hắn bị phản phệ hóa thành bụi bặm ngay lập tức.

Cùng lúc đó, sự kiện Big Update đã tiến tới giai đoạn cuối. Tuyết đỏ trên trời bắt đầu ngưng tụ lại thành những sợi xích khổng lồ, chuẩn bị phong tỏa toàn bộ Băng Phong Lĩnh để tiến hành định dạng lại (Format).

– Nhanh lên, Lục Diệp! – Tuyết Thanh Nguyệt hét lên khi một sợi xích màu đỏ sượt qua vai nàng, khiến mảng áo lông cáo quý giá lập tức tan rã.

– Xong rồi! – Lục Diệp hét lớn, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, trùng màu với thực thể Người Bảo Vệ. – Truy cập thành công! Chiếm quyền kiểm soát đối tượng!

Người Bảo Vệ Quy Tắc vốn đang run rẩy vì lỗi logic bỗng nhiên đứng thẳng dậy. Các khối đa diện trên cơ thể nó xoay tròn một cách điên cuồng, sau đó chuyển dần từ hình thoi sang hình bát giác rồi ổn định lại.

Dưới sự điều khiển của Lục Diệp, Người Bảo Vệ không còn nhìn họ bằng ánh mắt hủy diệt nữa. Nó quay ngoắt lại, chĩa thanh kiếm lăng trụ thẳng lên bầu trời đỏ lựu.

– Lục huynh, huynh định làm gì? – Mạnh Hùng há hốc mồm.

– Ta định gửi một bản báo cáo lỗi (Bug Report) mà Thiên Đạo không thể ngó lơ! – Lục Diệp cười khẩy, tay phất mạnh lên cao. – "Sử dụng tài nguyên của hệ thống để tấn công chính hệ thống! Thực thi lệnh: Hồi quy (Rollback)!"

Thực thể Bảo Vệ Quy Tắc tung ra một cú đâm xuyên không gian hướng về con mắt Thiên Đạo. Một luồng năng lượng thuần khiết nhất, logic nhất, mang theo toàn bộ sự nghịch lý của bài thơ Mạnh Hùng và điệu nhảy Thanh Nguyệt, nổ tung ngay trung tâm đám mây đỏ.

Một tiếng vang rền từ sâu trong tâm linh của mỗi sinh linh tại đó vang lên, như tiếng một chiếc chuông khổng lồ bị nứt.

Bầu trời đỏ lựu bị xé rách một khoảng lớn. Màu xanh thiên thanh vốn có lộ ra. Những sợi xích đỏ bắt đầu vỡ vụn và biến thành những đốm linh khí vô chủ.

"Thông báo hệ thống: Tiến trình cập nhật gặp lỗi nghiêm trọng (Critical Patch Failure). Không thể hoàn tất tái cấu trúc. Đang thực hiện khôi phục phiên bản trước đó (Rolling back to version 1.0.90)…"

Cơn địa chấn dừng lại. Trọng lực trở về bình thường. Những bông tuyết trở lại là tuyết lạnh, không còn cháy bỏng hay lơ lửng. Người Bảo Vệ Quy Tắc tan biến thành những hạt linh lực lung linh, trả lại không gian tĩnh lặng cho đỉnh núi.

Lục Diệp đổ gục xuống tuyết, thở dốc. Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn như vừa bị đốt cháy bởi lượng dữ liệu khổng lồ.

Mạnh Hùng lao tới, đỡ hắn dậy, hào hứng hét lên:
– Lục huynh! Huynh làm được rồi! Huynh vừa mới… huynh vừa mới ép ông trời phải thu hồi lệnh!

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, nàng nhìn Lục Diệp với đôi mắt long lanh lạ thường. Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh hắn, lấy khăn tay lau vết máu trên môi hắn.

– Lục huynh, đa tạ huynh… – Nàng ngập ngừng, sau đó nói thêm – Và cũng đa tạ bài thơ của Mạnh đại huynh. Tuy nó rất… kỳ lạ, nhưng hình như nó đã cứu chúng ta.

Mạnh Hùng ưỡn ngực:
– Hà hà, tôi đã nói mà, thơ của tôi có sức mạnh chấn động thiên địa! Để tôi làm thêm bài nữa ăn mừng: "Trời hôm nay xanh quá, mây trắng lại bay bay…"

– Thôi! Làm ơn… đừng! – Lục Diệp giơ tay ngăn lại, cười khổ. – Hệ thống vừa mới hồi phục, đừng để nó 'crash' thêm một lần nữa vì thơ của huynh.

Lão Quy từ trong nhẫn chui ra, hóa thành một cái đầu rùa nhỏ, nhìn nhìn ngó ngó xung quanh, sau đó thở phào:
– Thoát chết rồi. Nhưng tiểu tử, ngươi đã chính thức bị Thiên Đạo ghi vào 'Danh sách đen' (Blacklist) rồi. Từ nay về sau, chỉ cần ngươi lộ ra một chút sơ hở, nó sẽ không cập nhật nhẹ nhàng như này đâu. Nó sẽ xóa bỏ sự tồn tại của ngươi ngay lập tức.

Lục Diệp đứng dậy, nhìn lên bầu trời nay đã xanh trở lại nhưng đâu đó vẫn còn những gợn sóng dữ liệu li ti. Hắn chỉnh lại cổ áo, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định của một người vừa chinh phục được một bài toán khó.

– Ghi vào danh sách đen thì sao chứ? – Hắn nhàn nhạt nói – Nó càng muốn xóa ta, chứng tỏ ta càng có giá trị. Từ hôm nay, chúng ta không chỉ đi tìm 'Mã nguồn khởi nguyên' để cứu thế giới này khỏi ngày 'Shutdown', mà còn phải biến nó thành một nơi mà không kẻ nào, kể cả Thiên Đạo, có quyền đơn phương 'đổi luật'.

Lục Diệp nhìn xuống cuốn Đạo Điển trong tay. Ở trang cuối cùng, một dòng chữ nhỏ mới xuất hiện: *“Quyền quản trị tạm thời: 0.0001%”*.

Dù con số rất nhỏ, nhưng đối với Lục Diệp, bấy nhiêu đó là đủ để hắn bắt đầu cuộc chơi thực sự.

– Đi thôi! – Hắn phất tay – Mục tiêu tiếp theo là Vạn Kiếm Nhai. Ta nghe nói ở đó có một đống 'Phần cứng' bị bỏ hoang. Đã đến lúc nâng cấp cho mọi người rồi.

Dưới ánh mặt trời hoàng hôn đang trải dài trên Băng Phong Lĩnh, ba người một rùa bước đi. Một kẻ là kỹ sư quái chiêu, một kẻ là đấu sĩ yêu thơ dở tệ, và một thánh nữ đã bắt đầu biết hoài nghi vào những giáo điều cổ hủ. Họ đang đi trên con đường mà chưa từng có ai trong lịch sử tu tiên dám bước: Con đường của những kẻ sẽ bẻ khóa số mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8